Hải Bộc là một trong những hiện tượng thiên nhiên quỷ dị và nguy hiểm nhất từng xuất hiện tại Dị Vực. Hình thái của nó là một đại dương màu xám treo lơ lửng trên trời, cách mặt đất đúng ba thước, không đổ xuống mà chảy ngược từ dưới đất lên tận thiên khung. Phần cuối của dòng biển không thể quan sát rõ, vì nó tan vào hư vô giữa những mảnh vỡ thời gian và bóng dáng mơ hồ của trường hà tuế nguyệt.

Khu vực này mang quy tắc và vực trường cực kỳ cổ quái, ngay cả Bất Hủ Giả hoặc nhánh lực lượng từ Thế Giới Thụ cũng khó can thiệp khi đã tới gần đoạn tận. Trong truyền thuyết, không ít cường giả đi dọc theo Hải Bộc rồi biến mất vĩnh viễn, thậm chí có lời đồn cả Bất Hủ Chi Vương trọng thương cũng từng một đi không trở lại. Hải Bộc đồng thời là nơi hiếm hoi có thể xuất hiện Thủy Tổ Ngư Miêu, sinh vật thần dị đủ sức xuyên giới và chống đỡ áp lực thời gian.

Với kẻ dám tiến vào, nơi này vừa là tuyệt địa chôn xác vừa là cơ duyên vượt giới, nơi nguyện vọng, thời gian và vận mệnh giao thoa hỗn loạn.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Hai Bu (Sea Waterfall)

Trạng thái: Vẫn tồn tại như một kỳ địa cực hung hiểm, là thông đạo dị thường có thể dẫn sinh linh vượt khỏi Dị Vực và tiến vào hư không cổ lạ bên ngoài thế giới thường quy.

Vai trò: Kỳ địa thời gian và lối vượt giới hiểm tuyệt của Dị Vực

Biệt danh: Hải Bộc biển treo, Thác biển ngược trời, Biển treo thiên khung

Xuất thân: Dị Vực, nghi có liên hệ trực tiếp với Giới Hải và Vận Mệnh Chi Hà

Địa điểm: Nằm cách khu vực Ngộ Đạo Trà Hội của Dị Vực khoảng mấy trăm ngàn dặm, xuất hiện như một đại dương màu xám treo trên thiên khung rồi biến mất vào hư vô

Cấu trúc: Một đại dương xám khổng lồ treo thiên khung, khởi hiện đột ngột từ mặt đất nhưng không có nguồn nước hữu hình; cách mặt đất ba thước là khoảng trống hoàn toàn khô ráo, phía trên mới là biển cuồn cuộn; toàn thể dòng nước vận hành như một thác biển khổng lồ chảy ngược lên trời; đoạn cuối biến mất trong hư vô, bao quanh bởi mảnh vỡ thời gian, sương mù tuế nguyệt và vực trường dị thường

Bầu không khí: Sóng biển màu xám cuồn cuộn, tiếng nước như lôi chấn, sương mù thời gian dày đặc, mảnh vỡ tuế nguyệt phiêu tán, cảm giác vừa cổ lão vừa hung hiểm, khiến người đứng trước nó sinh ra nỗi bất an sâu sắc về vận mệnh và sự biến mất

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Thủy Tổ Ngư Miêu; mảnh vỡ thời gian; cơ duyên ngộ đạo trong hoàn cảnh tiếp giáp tuế nguyệt; khả năng vượt giới hoặc thoát ly không gian giới vực thông thường

Mức độ nguy hiểm:

Cực kỳ cao, có thể khiến Bất Hủ Giả mất tích vĩnh viễn hoặc làm kẻ xâm nhập hình thần câu diệt tại đoạn tận

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Sinh Vật Bản Địa Hiếm Có: Thủy Tổ Ngư Miêu
  • Kẻ Thăm Dò Và Ngộ Đạo: Thạch Hạo, Tam Tạng, Thần Minh, một truyền nhân Bất Hủ Chi Vương vô danh
  • Kẻ Theo Dõi Và Truy Bắt Ngoại Vi: Nguyệt Ma thiếu chủ, tu sĩ Vương tộc Dị Vực, các Bất Hủ Giả Dị Vực

Dòng thời gian chi tiết

Hình thành truyền thuyết kỳ địa

Hải Bộc từ lâu đã được Dị Vực xem là một tuyệt địa không thể dò tận, nổi danh vì biển treo thiên khung và dòng nước chảy ngược. Người đời không biết nguồn đầu của nó ở đâu, cũng không biết cuối cùng nó đổ về nơi nào, chỉ thấy phần tận biến mất trong hư vô cùng mảnh vỡ thời gian. Trong các lời đồn cổ xưa, nó được cho là một nhánh nước liên thông với Giới Hải, thậm chí có liên hệ với Vận Mệnh Chi Hà.

Chính cấu trúc nghịch thường ấy khiến Hải Bộc vừa mang sắc thái thần tích vừa là biểu tượng của tai ách. Từ rất sớm, nơi này đã được xem là địa điểm chỉ thích hợp cho kẻ ngộ đạo liều chết hoặc những sinh linh theo đuổi cơ duyên vượt giới.

Những vụ mất tích của cường giả cổ đại

Theo truyền thuyết lưu truyền tại Dị Vực, từng có Bất Hủ Giả dọc theo Hải Bộc mà đi để truy tìm điểm cuối, kết cục là mất tích không tung tích. Đáng sợ hơn, còn có lời đồn một vị Bất Hủ Chi Vương trọng thương sau đại chiến Tiên Cổ đã tiến vào đây vào cuối đời mình. Vị ấy tự biết sinh cơ cạn kiệt nên lựa chọn bước vào Hải Bộc như một chuyến đi cuối cùng để truy tìm bí mật lớn hơn.

Tuy nhiên, sau khi tiến vào, hắn không bao giờ xuất hiện lại nữa. Chính các sự kiện này đã khiến danh tiếng hung hiểm của Hải Bộc đạt tới mức ngay cả cự đầu cũng phải kiêng dè.

Trở thành nơi câu cơ duyên và ngộ đạo

Dù hung hiểm, Hải Bộc lại được xem là một dòng sông nguyện vọng có thể ngẫu nhiên hồi đáp mong cầu của người hữu duyên. Vì thế, thỉnh thoảng vẫn có sinh linh đến đây ngồi câu hoặc bế quan, mong chạm tới một đoạn thời gian, một phần luân hồi hay một đại thế vô địch. Tam Tạng và Thần Minh, hai Hoàng Kim Táng sĩ đi trên Táng Vương chi lộ, từng đến Hải Bộc để thả câu cơ duyên của riêng mình.

Một truyền nhân Bất Hủ Chi Vương cũng ngồi bất động suốt nhiều năm ở đây, cho thấy địa vị siêu nhiên của nơi này trong con đường tu luyện đỉnh cao. Từ đó, Hải Bộc không chỉ là tuyệt địa mà còn là pháp trường để thử đạo tâm của cường giả trẻ tuổi.

Thạch Hạo tìm đến Hải Bộc

Sau khi đại náo Ngộ Đạo Trà Hội và thu được lượng lớn lá trà ngộ đạo, Thạch Hạo được Mạc Tiên chỉ điểm tìm đến Hải Bộc để cầu cơ duyên đột phá. Khi tới nơi, hắn tận mắt thấy đại dương xám treo trên trời, cách mặt đất ba thước, sóng dữ ngược dòng hướng lên thiên khung. Cảnh tượng ấy khiến hắn lập tức ý thức đây là một địa phương hoàn toàn vượt khỏi thường lý.

Tại bờ Hải Bộc, hắn gặp lại Tam Tạng và Thần Minh, đồng thời biết thêm nơi này từng khiến cả Bất Hủ đi rồi không về. Từ khoảnh khắc ấy, Hải Bộc trở thành nút chuyển quan trọng trong hành trình rời Dị Vực của Thạch Hạo.

Câu ra Thủy Tổ Ngư Miêu

Trong lúc ngồi ngộ đạo và thả câu trước Hải Bộc, Thạch Hạo bất ngờ thật sự kéo được một sinh vật khổng lồ từ trong dòng biển nghịch hành. Sau khi Tam Tạng và Thần Minh tra cứu cổ tịch, họ xác nhận đó là Thủy Tổ Ngư Miêu, sinh vật huyền thoại một kỷ nguyên cũng khó thấy một lần. Loài này được cho là chỉ có thể xuất hiện từ điểm cuối của Hải Bộc, có liên hệ sâu xa với bí mật căn nguyên của nơi này.

Việc câu được nó không chỉ phá vỡ nhận thức thường quy của Dị Vực, mà còn mở ra cơ hội vượt qua tuyệt địa bằng con đường trước nay hiếm ai chạm tới. Hải Bộc từ đó bộc lộ rõ hơn tư cách là nơi ẩn giấu sinh linh xuyên giới thay vì chỉ là vùng nước tử vong.

Vượt thác và cuộc truy kích của Dị Vực

Thạch Hạo, Tam Tạng và Thần Minh cưỡi trên Thủy Tổ Ngư Miêu, men theo Hải Bộc ngược dòng lao thẳng về phía trời xanh. Cảnh tượng ấy làm chấn động các Vương tộc lân cận, đặc biệt là Nguyệt Ma tộc vốn tự nhận hiểu rõ Hải Bộc nhưng chưa từng thấy bất kỳ con cá nào trong đó. Các tu sĩ Dị Vực lập tức nhận ra đây có thể là lối thoát khỏi giới này và cấp tốc truyền tin truy bắt.

Nhiều đợt công kích được phóng vào Hải Bộc nhưng đều bị lực lượng kỳ dị của vùng nước này làm tan rã như bọt sóng. Sự kiện ấy chứng minh Hải Bộc có quy tắc phòng hộ riêng, đủ sức che chở sinh linh bản địa như Thủy Tổ Ngư Miêu trước ngoại lực từ bên ngoài.

Thế Giới Thụ cũng không thể trấn áp

Khi Thạch Hạo sắp tới đoạn tận của Hải Bộc, các Bất Hủ Giả Dị Vực đã làm lay động Thế Giới Thụ và mượn một nhánh cây để ép xuống ngăn cản. Uy áp ấy khủng bố đến mức Thạch Hạo cảm giác như tận thế giáng lâm, nhưng Hải Bộc chỉ chấn động dữ dội chứ không bị phong tỏa hoàn toàn. Thủy Tổ Ngư Miêu chìm sâu trong nước để tránh đối kháng trực diện, còn vùng quy tắc gần điểm biến mất của Hải Bộc lại khiến nhánh Thế Giới Thụ không thể can thiệp hiệu quả.

Các Bất Hủ cuối cùng buộc phải thừa nhận đã chậm một bước trước vực trường quỷ dị của nơi này. Điều đó nâng tầm Hải Bộc thành một địa vực mà ngay cả lực lượng cấp thế giới của Dị Vực cũng khó tùy ý can dự.

Thoát khỏi Dị Vực và lộ ra bản chất vượt giới

Sau khi nhảy ra khỏi dòng Hải Bộc, Thủy Tổ Ngư Miêu chở ba người lao vào thương vũ rồi biến mất khỏi phạm vi Dị Vực. Họ không rơi vào hủy diệt như lời đồn thông thường, mà tiến vào một mảnh hư không cổ lạ vượt ngoài tưởng tượng của ngoại giới. Ở đây, bản thân Hải Bộc trở nên mơ hồ rồi biến mất khỏi tầm mắt, cho thấy nó không phải một con sông cố định theo nghĩa thông thường mà là một lối chuyển dịch đặc thù giữa các tầng không gian.

Chính qua hành trình này, Thạch Hạo mới thành công thoát khỏi Dị Vực và tránh được sát chiêu truy tung của sáu vị Bất Hủ. Sự kiện ấy xác nhận chức năng quan trọng nhất của Hải Bộc ở giai đoạn hiện tại: một cánh cửa sống trong lòng tuyệt địa.

Dấu vết về sau và ý nghĩa hiện tại

Về sau, khi cùng Tam Tạng và Thần Minh xuất hiện trở lại tại Biên Hoang, Thạch Hạo trực tiếp thừa nhận nếu không nhờ Hải Bộc ngăn cách hết thảy thì hắn căn bản không thể sống sót rời khỏi Dị Vực. Điều này cho thấy giá trị mới nhất của Hải Bộc không chỉ nằm ở cơ duyên ngộ đạo hay truyền thuyết thời gian, mà còn ở năng lực cắt đứt truy sát liên giới. Dẫu vậy, chính đoạn tận của nó vẫn là nơi có thể khiến sinh linh chịu hành hạ sống không bằng chết, chứng minh nguy hiểm của kỳ địa chưa hề suy giảm.

Thủy Tổ Ngư Miêu sau khi rời Hải Bộc còn xảy ra biến hóa lột xác, gián tiếp khẳng định môi trường nơi đây có liên quan đến quá trình diễn hóa sinh linh siêu cấp. Tính đến thời điểm mới nhất trong dữ liệu, Hải Bộc vẫn là bí cảnh chưa được giải thích trọn vẹn, đồng thời là một trong những thông đạo thần bí nhất liên hệ giữa Dị Vực, hư không cổ và những cảnh giới cao hơn.