Đọa Thần Tử là cổ đại Vương kiệt xuất của Đọa Thần Lĩnh, một trong tứ đại tổ đình Ma đạo của Thượng giới. Hắn nổi danh từ lần tranh bá Tiên Cổ trước, lấy thân phận tân nhân mà liên tiếp chém giết các quái thai cổ đại, trong đó có Tam Quan Vương và Song Quan Vương, nhờ đó được xem như thần thoại bất bại của một thời đại. Ngoại hình của hắn mang đậm ma tính với tóc xám dài, đôi mắt sâu thẳm chứa dị tượng thần vẫn ma phục, sau lưng mọc cặp cánh Âm Dương một đen một trắng.

Đọa Thần Tử đã thành công tu ra một đạo Tiên khí, sở hữu nội tình cực sâu cùng nhiều cấm kỵ đại thần thông như Đọa Thần Ấn, Dung Luyện Thuật, Phản Hư Thuật và Bất Tử Phượng Hoàng bảo thuật. Tính cách hắn cực kỳ ngạo mạn, hiếu chiến, tàn nhẫn với địch và cũng đủ tàn khốc với chính mình, thà tự diệt Nguyên Thần còn hơn chịu nhục tồn tại. Hắn mang mối thù truyền đời với mạch Chí Tôn, từng làm nhục hai vị sư huynh của Thạch Hạo và lấy đó làm niềm kiêu ngạo.

Khi chính thức đối đầu với Thạch Hạo tại Táng Thành và cổ chiến trường, hắn từ thế chủ động áp chế dần bị phản công, cuối cùng bị phá nát Nguyên Thần và thân tử đạo tiêu. Cái chết của hắn gây chấn động toàn bộ Tiên Cổ, đồng thời biến di sản, Tiên khí và bảo vật của hắn thành chiến lợi phẩm của Thạch Hạo.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nam

Tuổi: Cổ đại, sống từ mấy ngàn năm trước; tại thời điểm cuối đã tử vong

Trạng thái: Đã chết; Nguyên Thần tự thiêu rồi bị triệt để xóa sạch tại Táng Giới sau trận thua Thạch Hạo

Vai trò: Nhân vật phản diện trọng yếu, cổ đại Vương của Đọa Thần Lĩnh

Biệt danh: Cổ đại Vương, Đọa Thần Lĩnh đệ nhất nhân, Thần Tử đại nhân, Quái thai cổ đại, Thần thoại bất bại

Xuất thân: Đọa Thần Lĩnh, Thượng giới, Tiên Cổ di địa

Tu vi / Cảnh giới: Đã tu ra một đạo Tiên khí; cấp độ cổ đại Vương ở Tiên Cổ trước khi chết

Địa điểm: Tử vong tại Táng Giới; thi thể và di vật bị Thạch Hạo thu giữ

Điểm yếu: Điểm yếu lớn nhất của Đọa Thần Tử là lòng kiêu ngạo quá cao, khiến hắn nhiều lần đánh giá thấp Thạch Hạo và chọn cách chèn ép tinh thần thay vì kết liễu đối phương từ sớm. Dù đã tu ra Tiên khí, quá trình phá quan của hắn diễn ra trong hoàn cảnh quỷ dị tạm lui, nên thiếu mất ma luyện sinh tử mà chính hắn về cuối đã nghi ngờ là nguyên nhân khiến bản thân thua kém Thạch Hạo. Hắn quá tin vào nội tình tích lũy qua một đời, từ đó chậm thích ứng khi phát hiện đối thủ trẻ hơn lại ngang hàng về tầng thứ. Bất tử thân và Bất Tử Phượng Hoàng bảo thuật của hắn không phải chân chính bất tử mà chỉ tiêu hao bản nguyên để tái cấu trúc thân thể, nên khi bị giết liên tiếp sẽ suy kiệt không thể hồi phục bền vững. Ngoài ra, tâm chấp quá sâu với tôn nghiêm và thù hận khiến hắn từ chối mọi khả năng kéo dài sinh cơ, cuối cùng tự hủy Nguyên Thần để giữ thể diện.

Chủng tộc: Ma tộc dị chủng

Thiên phú: Thân mang cánh Âm Dương trời sinh, có thể diễn hóa Âm Dương nhị khí và Quang Ám nhị giới; đạo hồn và chiến đấu thiên phú thuộc hàng tuyệt đỉnh trong các quái thai cổ đại. Hắn có khả năng lĩnh hội và dung hợp nhiều cấm kỵ đại thần thông khác nguồn gốc, chứng tỏ ngộ tính cực cao. Thể chất và sinh mệnh lực đặc biệt mạnh, đủ chống đỡ bất tử thân cùng các chiêu thức tiêu hao bản nguyên. Nội tình tích lũy qua một đời tranh bá giúp hắn vượt xa phần lớn thiên kiêu cùng thế hệ hiện tại.

Tông môn: Đọa Thần Lĩnh

Đặc điểm

Ngoại hình

Đọa Thần Tử có tóc xám dài, gương mặt lạnh như băng và khí chất ma tính cực nặng. Đôi mắt hắn sâu thẳm, thường hiện dị tượng thần vẫn ma phục, chư thiên hủy diệt và vạn vật héo tàn, khiến người đối diện chỉ nhìn thôi cũng run sợ. Sau lưng hắn mọc một đôi cánh trời sinh, một đen một trắng, như Âm Dương nhị khí đang lưu chuyển không dứt.

Khi chiến đấu hết sức, toàn thân hắn bốc ô quang, thần thái như ma thần bước ra từ địa ngục, vừa yêu dị vừa khủng bố. Lúc bị thương nặng, hai tóc mai hoặc cả mái tóc dần chuyển bạc, da thịt rách nứt và chảy ra thứ máu đen đỏ đậm mùi ma tính. Hắn thường khoác áo choàng đen, mang trang sức mang vẻ tà dị, tăng thêm cảm giác thần bí và áp bức.

Sau khi chết và lộ bản thể, thân xác hắn được mô tả là đầu rồng thân hạc, vẫn tỏa thánh huy và vật chất thần tính mạnh mẽ.

Tính cách

Đọa Thần Tử cực kỳ ngạo nghễ, hiếu chiến và tự phụ, luôn tin mình đứng trên phần lớn thiên kiêu cùng thời. Hắn có thói quen dùng lời nói sỉ nhục đối thủ, đặc biệt thích giẫm đạp lòng tự tôn của kẻ thù để chứng minh sự vượt trội của bản thân. Đồng thời hắn là người rất tỉnh táo trước nguy cơ đại đạo, từng nhiều lần kìm mình không phá quan bừa bãi vì hiểu rõ sự tồn tại của quỷ dị và điềm xấu.

Với địch nhân, hắn vô cùng tàn nhẫn, ra tay không nương tình và sẵn sàng dùng cả chiêu đổi mạng để giết đối phương. Với chính mình, hắn cũng rất độc ác, thà tự thiêu Nguyên Thần còn hơn chấp nhận nhục nhã hay bị kẻ khác khống chế. Dù kiêu ngạo, hắn không hoàn toàn mù quáng mà vẫn có năng lực đánh giá cao những tồn tại đỉnh cao như Hắc Ám Thần Tử, Thập Quan Vương hay Ninh Xuyên.

Năng Lực

Khả Năng

  • Cảnh Giới - Căn Cơ: Một đạo Tiên khí, cổ đại Vương giả, căn cơ ma đạo cực sâu
  • Thiên Phú Thần Thông: Cánh Âm Dương trời sinh, Âm Dương nhị khí, Quang Ám chi dực
  • Cấm Kỵ Ấn Pháp: Đọa Thần Ấn
  • Đại Thần Thông: Dung Luyện Thuật, Phản Hư Thuật, Khắc Lực Bảo Thuật
  • Bảo Thuật Bất Tử: Bất Tử Phượng Hoàng Bảo Thuật, Chân Hoàng thần thông, bất tử thân
  • Năng Lực Chiến Đấu: Thể phách cực mạnh, sức bền kinh người, áp chế tinh thần bằng ma tính và dị tượng, phong tỏa chiến trường bằng bí bảo, điều động quy tắc thiên địa theo đạo Âm Dương
  • Dị Tượng - Uy Áp: Thần vẫn ma phục, chư thiên hủy diệt, vạn vật héo tàn, mưa máu thần ma, thần thi ma hài

Trang bị & Vật phẩm

  • Vũ Khí Chính: Chủy thủ tiên kim Thất Thải Tiên Kim, Đại La Tiên Kiếm không thuộc sở hữu hắn nên không tính
  • Bí Bảo - Pháp Khí: Bí bảo phong tỏa chiến trường, không gian pháp khí, Phá Giới Phù
  • Tài Nguyên Chữa Thương - Tu Luyện: Sinh Mệnh Chi Tuyền, Phục Sinh Thảo, bảo dược hi hữu, thánh dược, bán thần quả, thần dược trong hộp ngọc
  • Vật Phẩm Tranh Đoạt - Sưu Tầm: Cốt đồ từ Tiên gia động phủ, các điển tịch cảm ngộ tiên hiền, tài liệu quý dùng cho đấu giá
  • Di Sản Huyết Mạch - Thân Thể: Đạo Tiên khí của bản thân, bản thể đầu rồng thân hạc, cánh Âm Dương chứa vật chất thần tính

Tiểu sử chi tiết

Đọa Thần Tử là tuyệt thế quái thai của Đọa Thần Lĩnh, một trong tứ đại tổ đình Ma đạo, đồng thời là đại diện tiêu biểu cho mối thù truyền đời giữa đạo thống này và mạch Chí Tôn. Từ mấy ngàn năm trước, hắn đã quật khởi trong Tiên Cổ với khí thế không ai bì kịp, lấy thân phận tân nhân mà liên tiếp chém giết các quái thai cổ đại, bao gồm cả Tam Quan Vương và Song Quan Vương, từ đó được tôn xưng như cổ đại Vương và thần thoại bất bại. Trong quá khứ, hắn từng đánh bại, làm nhục hai vị sư huynh của Thạch Hạo, gieo mối thù sâu sắc với Chí Tôn Đạo Tràng.

Ở thời kỳ hiện tại, sau thời gian bế quan dài lâu, hắn thành công tu ra một đạo Tiên khí, mang theo niềm tin vô địch trở lại Táng Thành để chủ động tìm Thạch Hạo thanh toán ân oán. Trước trận chiến, hắn biểu hiện ra sự ngạo mạn tuyệt đối, coi đối thủ và đồng bạn của đối thủ như chiến lợi phẩm đã nằm trong tay. Tuy nhiên trong cuộc đại chiến tại cổ chiến trường, dù phô bày hàng loạt cấm kỵ đại thần thông như Đọa Thần Ấn, Quang Ám chi dực, Dung Luyện Thuật và Bất Tử Phượng Hoàng bảo thuật, hắn vẫn bị Thạch Hạo từng bước áp đảo.

Khi thất bại đã định, Đọa Thần Tử bộc lộ nỗi không cam lòng sâu sắc, nhận ra con đường phá quan quá thuận của mình có thể là nguyên nhân khiến hắn thiếu mất sự tôi luyện sinh tử. Cuối cùng, để giữ tôn nghiêm của một Cổ Đại Vương, hắn từ chối thỏa hiệp, tự thiêu Nguyên Thần và thân tử đạo tiêu, kết thúc huy hoàng của một truyền kỳ ma đạo trong bi kịch và uất hận.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Tông Môn - Hậu Thuẫn: Đọa Thần Lĩnh (bản tông, hậu thuẫn), Chí cường giả Đọa Thần Lĩnh (người dốc tâm huyết bồi dưỡng truyền nhân), Sư tôn của Đọa Thần Tử (trưởng bối, tử địch của Tề Đạo Lâm)
  • Đồng Minh - Cùng Phe: Quân Đạo (liên minh tạm thời, cùng mưu cầu đột phá), Long Vũ (thuộc hạ/người kết minh thay mặt phe hắn), các lão giả Đọa Thần Lĩnh (người phụng thờ)
  • Kẻ Thù: Thạch Hạo (đại địch, người giết hắn), Chí Tôn Đạo Tràng (đối địch truyền đời), Chí Tôn Cung Điện (thế lực thù địch truyền đời), Tề Đạo Lâm (đối địch của sư môn), hai vị sư huynh của Thạch Hạo (người từng bị hắn làm nhục)
  • Đối Thủ Cùng Tầng Thứ: Hắc Ám Thần Tử (đỉnh cấp cường giả được hắn coi trọng), Thập Quan Vương (tồn tại cùng cấp được nhắc tới), Ninh Xuyên (tồn tại cùng cấp được nhắc tới)

Dòng thời gian chi tiết

Xuất thân từ Đọa Thần Lĩnh

Đọa Thần Tử xuất thân từ Đọa Thần Lĩnh, một trong tứ đại tổ đình Ma đạo, nên từ đầu đã mang thân phận cực kỳ hiển hách. Đạo thống của hắn có thù truyền đời với mạch Chí Tôn, bắt nguồn từ việc thủy tổ phe hắn từng bị người của Chí Tôn Cung Điện truy sát hơn ngàn năm. Sư tôn của hắn cũng là tử địch của Tề Đạo Lâm, vì vậy ân oán giữa hai bên đã ăn sâu vào truyền thừa.

Hắn được cả đạo thống dốc vô tận tâm huyết bồi dưỡng, chuẩn bị sách quý, cảm ngộ của tiên hiền và nhiều tài nguyên lớn để giúp hắn bước tới cực cảnh. Chính nền tảng ấy đã hun đúc nên một ma đạo cường giả vừa cao ngạo vừa có nội tình sâu không lường được.

Thời kỳ quật khởi của quái thai cổ đại

Ở lần Tiên Cổ mở ra từ mấy ngàn năm trước, Đọa Thần Tử chính thức xuất thế và nhanh chóng gây chấn động Tam Thiên Châu. Hắn lấy thân phận tân nhân mà liên tục chém giết các Vương giả cổ đại, để lại danh tiếng vượt xa người cùng thế hệ. Chiến tích nổi bật nhất của hắn là giết Tam Quan Vương, giết Song Quan Vương và đánh bại thêm các quái thai cổ đại khác, nhờ đó được coi là người đứng đầu cuộc tranh bá Tiên Cổ đời trước.

Thanh danh ấy khiến hắn được tôn như Chí Tôn của một thời đại, là biểu tượng cho sự hung tàn và cường thế của Đọa Thần Lĩnh. Từ đây, hắn trở thành truyền kỳ bất bại mà phần lớn tu sĩ chỉ dám ngước nhìn từ xa.

Kết thù với mạch Chí Tôn

Trong quá trình tung hoành thiên hạ, Đọa Thần Tử từng đi qua đạo trường Chí Tôn và trực tiếp chèn ép truyền nhân của mạch này. Hắn đánh bại hai vị sư huynh của Thạch Hạo, đạp họ dưới chân, làm nhục rồi ép họ rời khỏi Chí Tôn Đạo Tràng. Việc làm đó không chỉ là một chiến thắng cá nhân mà còn là hành vi trả thù mang tính biểu tượng đối với kẻ thù truyền đời của Đọa Thần Lĩnh.

Bản thân hắn về sau nhiều lần nhắc lại chuyện này như một chiến tích đáng khoe khoang, đủ thấy sự kiêu ngạo và hằn học rất sâu. Cũng từ đó, mối thù giữa hắn và Thạch Hạo được định sẵn dù hai người chưa chính thức giao thủ.

Bế quan mưu cầu bước cuối cùng

Ở giai đoạn hiện tại của Tiên Cổ, Đọa Thần Tử tiếp tục bế quan để bước ra bước cuối cùng trên con đường của mình. Hắn đã cảm nhận được tiên khí mông lung xuất hiện quanh thân, nhưng vẫn cực kỳ cẩn trọng vì lo sợ quỷ dị và điềm xấu sẽ xuất hiện lúc phá quan. Khi trao đổi với Quân Đạo, hắn thừa nhận bản thân chỉ miễn cưỡng dừng lại, không dám tùy tiện vượt ải vì sợ thân tử đạo tiêu.

Sau khi biết quỷ dị gần đây tạm biến mất và Quân Đạo cũng phá quan thành công, hắn mới hạ quyết tâm hoàn tất bước cuối. Sự cẩn trọng ấy cho thấy dù ngạo mạn, hắn vẫn là người hiểu rõ mức độ nguy hiểm của đại đạo và không hề thiếu kinh nghiệm sinh tử.

Tu ra Tiên khí và chuẩn bị xuất quan

Cuối cùng, Đọa Thần Tử thành công tu ra một đạo Tiên khí, đạt tới tầng thứ mà vô số cổ đại Vương mơ ước. Hắn vì thế càng thêm tin chắc mình đã vượt qua chư vương đời trước và đủ sức quét ngang Tiên Cổ hiện tại. Dù từng được gợi ý dùng tiên thi của Thạch Hạo để đột phá nhanh hơn, hắn từ chối vì tin rằng thành tựu tự tu ra mới đáng tin cậy nhất.

Hắn còn hứa sau khi hoàn tất phá quan sẽ giúp Quân Đạo đoạt tiên thi, cho thấy tâm thái nhìn xuống quần hùng vẫn hoàn toàn không đổi. Từ thời điểm ấy, Đọa Thần Tử đã xem bản thân như người đứng trên đỉnh của thế hệ mình.

Đích thân đến Táng Thành tìm Hoang

Sau khi xuất quan, Đọa Thần Tử không chọn ẩn mình mà trực tiếp đến Táng Thành, chủ động tìm Thạch Hạo để thanh toán ân oán. Chỉ riêng việc hắn lộ diện ở lối vào phòng đấu giá đã khiến đám đông kinh hãi, nhiều sinh linh bị khí tức và ánh mắt ma tính của hắn ép tới run rẩy ngã xuống. Hắn mở lời với thái độ vừa ôn hòa giả tạo vừa đầy chèn ép, cố ý nhắc lại chuyện đã giẫm đạp hai vị sư huynh của Thạch Hạo để khích tướng.

Trong mắt người ngoài, hắn gần như nắm chắc phần thắng và nếu muốn giết Hoang thì chỉ như thái rau. Bản thân hắn cũng thể hiện tâm thế ấy khi tuyên bố sẽ thu phục đối phương cùng đồng bạn làm tôi tớ.

Phô trương trong phòng đấu giá Di tộc

Trong phòng đấu giá, Đọa Thần Tử tiếp tục biểu hiện sự giàu có, cường thế và kiêu ngạo của một cổ đại Vương. Hắn đứng ra tranh đoạt nhiều kỳ vật, từ cốt đồ đến tài liệu quý, dùng uy danh và áp lực tinh thần khiến hầu như không ai dám chống giá. Khi thấy Thạch Hạo đổi được Sinh Mệnh Chi Tuyền và Phục Sinh Thảo, hắn còn ngang nhiên xem chúng như vật sắp thuộc về mình, cho rằng con đường của bản thân sẽ nhờ đó càng thêm bằng phẳng.

Hắn nhiều lần dùng giọng điệu bỡn cợt, nói sẽ nuôi dưỡng nhóm Thạch Hạo thành thuộc hạ Thiên Thần, qua đó bộc lộ sự khinh miệt cực độ. Chính chuỗi khiêu khích này đã đẩy xung đột từ ân oán ngầm thành trận chiến không thể tránh.

Tiến vào cổ chiến trường quyết đấu

Khi Thạch Hạo bước ra khỏi Táng Thành để nghênh chiến, Đọa Thần Tử lập tức theo sau, hoàn toàn không chút do dự. Hai người tiến sâu vào một cổ chiến trường đất đỏ sẫm đầy sương mù và hung khí, tách khỏi đám đông để khai chiến. Ngay ở mở màn, hắn đã hiện ra một đạo Tiên khí trên người và dùng giọng điệu áp chế, khẳng định chỉ cần giơ tay là có thể trấn áp và xóa sạch hình thần của đối thủ.

Hắn còn bí mật dùng bí bảo phong tỏa chiến trường con nhằm che giấu việc mình đã tu ra Tiên khí, phòng việc bí mật bị các cổ đại Vương khác biết được. Sự tính toán ấy cho thấy hắn không chỉ hung hăng mà còn rất biết giữ át chủ bài chiến lược.

Từ ngạo mạn đến chấn động vì đối thủ ngang hàng

Diễn biến trận chiến nhanh chóng vượt ngoài dự liệu của Đọa Thần Tử khi hắn bị Thạch Hạo đá thẳng vào mặt, chịu nỗi sỉ nhục mà một cổ đại Vương khó thể chấp nhận. Sau đó, dù tung pháp ấn quấn Tiên khí và nhiều đòn áp chế đáng sợ, hắn vẫn không thể kết liễu đối phương. Khoảnh khắc lớn nhất làm rung chuyển tâm cảnh hắn là khi phát hiện Thạch Hạo cũng đã tu ra một đạo Tiên khí, thậm chí còn hoàn thành trước mình.

Nhận thức này giáng mạnh vào lòng tự phụ của hắn, bởi hắn vốn xem Hoang chỉ là kẻ có thể tiện tay quét ngang. Tuy vậy, Đọa Thần Tử vẫn không nhận thua mà lập tức thu hồi bí bảo, lao vào cuộc đại đối quyết thực sự.

Bùng nổ toàn bộ cấm kỵ thần thông

Khi trận chiến bước vào giai đoạn ác liệt, Đọa Thần Tử triển khai toàn bộ nội tình ma đạo đáng sợ của bản thân. Hắn dùng Đọa Thần Ấn dẫn động dị tượng thần ma vẫn lạc, mưa máu bay đầy trời, rồi tiếp nối bằng thiên phú cánh Âm Dương và sát chiêu Quang Ám chi dực để chia cắt thiên địa thành hai giới trắng đen. Sau đó hắn còn thi triển Dung Luyện Thuật nhằm nung hư không thành lò lửa luyện hóa Thạch Hạo, đồng thời dùng cả Phản Hư Thuật để đánh tan vật chất hữu hình.

Chiến đấu kéo dài hơn hai ngàn chiêu mà hắn vẫn chưa thể giết nổi đối phương, điều khiến ngay chính hắn cũng dần nhận ra cục diện đã không còn nằm trong tay. Dù vậy, cường độ và chiều sâu truyền thừa hắn biểu hiện ra vẫn đủ khiến mọi người xung quanh phải kinh hãi.

Đòn đổi mạng bằng Bất Tử Phượng Hoàng

Khi bại cục dần hình thành, Đọa Thần Tử tung ra một chiêu đổi mạng hiểm độc từng giúp hắn giết Tam Quan Vương trong quá khứ. Sau khi thân thể bị đánh tan nát, máu của hắn hóa thành Chân Phượng cầm thần nhận tập kích ngược, gần như bổ Thạch Hạo thành hai nửa từ mi tâm xuống dưới. Cùng lúc đó, thân thể hắn tái tổ hợp nhờ Bất Tử Phượng Hoàng bảo thuật, trên tay hiện ra chủy thủ tiên kim rực rỡ để kết liễu đối thủ.

Đây là đòn vừa phục sinh vừa ám sát, minh chứng cho sự hung ác và kinh nghiệm sát phạt cực cao của hắn. Tuy nhiên lần này mưu kế thất bại, vì Thạch Hạo tránh được sát cục và tiếp tục ép hắn vào thế cùng đường.

Đại bại và tan vỡ niềm tin vô địch

Sau khi chiêu đổi mạng không thành, Đọa Thần Tử bị Thạch Hạo liên tiếp giết nhiều lần, không còn cơ hội hồi phục ổn định. Cuối cùng hắn bị xuyên thủng mi tâm, Nguyên Thần bị bắt giữ rồi bị đánh nổ từng phần, khiến cục diện thất bại đã hoàn toàn không thể cứu vãn. Trong khoảnh khắc cuối, hắn bộc lộ nỗi không cam lòng sâu sắc, không hiểu vì sao cùng tu ra Tiên khí, lại còn tích lũy một đời, mà vẫn thua một người trẻ hơn.

Hắn dần suy ra thất bại của mình có thể liên quan đến việc lúc phá quan không trực diện đối kháng điềm xấu và quỷ dị như Thạch Hạo, nên thiếu đi ma luyện sinh tử tương ứng. Đây là lần hiếm hoi Đọa Thần Tử thật sự dao động tận gốc niềm tin vô địch của chính mình.

Tự hủy Nguyên Thần và kết cục cuối cùng

Khi Thạch Hạo muốn giữ lại mảnh vỡ Nguyên Thần để dò hỏi bí mật và đổi lấy truyền thừa, Đọa Thần Tử kiên quyết từ chối. Hắn tuyên bố mình là Cổ Đại Vương có tôn nghiêm riêng, thà chết chứ không chịu sống tạm trong nhục nhã, rồi chủ động thiêu đốt Nguyên Thần để tự diệt. Trước lúc tan biến, hắn vẫn không quên nhắc lại việc từng đánh mất tự tin của hai vị sư huynh Thạch Hạo và còn định hủy cả thi thể để tránh bị ăn.

Dù Thạch Hạo ngăn cản một phần, kết cục sau cùng vẫn là dấu ấn linh hồn của hắn bị xóa sạch hoàn toàn, thân tử đạo tiêu tại Táng Giới. Cái chết ấy gây chấn động lớn cho Tiên Cổ, khiến đồng minh và hậu thuẫn của hắn đều phẫn nộ, đồng thời biến toàn bộ Tiên khí, bảo vật và di sản của hắn thành chiến lợi phẩm cho kẻ chiến thắng.