Đại Đạo Bảo Bình là một địa vực phong ấn khổng lồ nằm giữa quần thể núi non dày đặc ở Giới Phần, toàn bộ địa thế được các ngọn núi đá cổ cấu thành theo hình một chiếc bảo bình hay đại lò luyện. Nơi này không chỉ là phong ấn trận địa từ thời Tiên Cổ mà còn là một lò luyện sống, dùng để giam giữ và chế hóa những sinh linh trọng yếu của Hoàng tộc dị vực thành chất dinh dưỡng cho thiên loại. Không gian quanh bảo bình vô cùng u ám, không có ánh mặt trời, chỉ có mây đen, khói đen và cảm giác như ma thổ bao trùm.
Bên trong vách núi có một cánh cửa khắc đá, tuy không phải môn hộ thật sự nhưng lại là lối tiến vào thế giới nội tại của khu phong ấn. Khi bị kích hoạt bằng huyết mạch thích hợp, toàn bộ quần sơn quanh đó phát sinh dị biến, thực vật cổ bạo phát, nở ra vô số chiến binh dị vực như một đạo quân ngủ say sống lại. Bảo bình còn có khả năng tự ngưng tụ dấu ấn tiên binh và tiên kiếm để trấn áp địch nhân, chứng tỏ nó vừa là địa danh vừa là cổ khí thể hiện ý chí phong ấn.
Ở trạng thái mới nhất, sau khi Mẫu Căn Hành bị đốt sạch và sinh linh hình người quay lại thân bình, Đại Đạo Bảo Bình khôi phục vẻ ngoài như một ngọn núi đá cô độc, yên tĩnh nhưng vẫn ẩn chứa hung hiểm cực độ.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Thông số khác
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Kiến tạo từ thời Tiên Cổ
- Trở thành nơi nuôi dưỡng thiên loại
- Phong ấn kéo dài và dị vực âm thầm chờ cơ hội
- Độc Cô Vân và các thiên tài tiến vào khu phong ấn
- Kích hoạt phong ấn và quần sơn dị biến
- Bảo bình hiển uy và trấn áp chiến trường
- Đối kháng với Mẫu Căn Hành và bí mật người canh giữ
- Thiên loại bị tuyên bố cấm tranh đoạt
- Khôi phục yên tĩnh ở trạng thái mới nhất
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Tạm thời khôi phục yên tĩnh, vẫn duy trì phong ấn và tiếp tục là nơi bồi dưỡng thiên loại
Vai trò: Địa danh phong ấn, lò luyện cổ và nơi bồi dưỡng thiên loại
Biệt danh: Bảo Bình, Đại lò luyện đá, Vùng phong ấn Đại Đạo Bảo Bình
Xuất thân: Được kiến tạo từ thời kỷ nguyên Tiên Cổ như một khu phong ấn nhằm giam giữ các nhân vật nòng cốt của Hoàng tộc dị vực và nuôi dưỡng thiên loại cho một kẻ thu hoạch trong tương lai
Địa điểm: Trung tâm quần thể núi non dày đặc tại Giới Phần, bên trong một thế giới ẩn sau vách đá khắc môn hộ
Cấu trúc: Quần thể núi đá cổ hợp thành hình một chiếc bảo bình khổng lồ
Bộ phận chính: Miệng bình phong ấn, thân bình, vách núi khắc môn hộ, thế giới nội tại, Ngũ Ma Phong quanh khu vực
Cơ chế: Phong ấn, luyện hóa sinh linh, ngưng tụ dấu ấn tiên binh, bồi dưỡng thiên loại
Bầu không khí: U ám, không có ánh mặt trời, mây đen và khói đen lượn lờ như ma thổ, tràn ngập khí tức cổ xưa, áp lực phong ấn và cảm giác hung hiểm của dị vực
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Chứa thiên loại cấp vô giá, các bí mật về Hoàng tộc dị vực, dấu ấn lịch sử Tiên Cổ, lực lượng phong ấn và luyện hóa, cùng nhiều manh mối liên quan đến nguồn gốc huyết mạch của một số bộ tộc
Mức độ nguy hiểm:
Cực cao
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Hoàng Tộc Dị Vực: Các nhân vật nòng cốt bị phong ấn từ thời Tiên Cổ, sinh linh lông đỏ (hậu duệ trốn ra rồi quay lại)
- Dấu Ấn Canh Giữ: Sinh linh hình người bước ra từ thân bình, tàn niệm người phong ấn
- Sinh Vật Dị Biến: Kiền Túc Thần Trùng, Bách Sí Mãnh Cầm, Vô Lân Quỷ Long và vô số sinh linh cổ xuất hiện từ hoa lôi trên núi
- Thực Thể Đối Kháng Từng Xuất Hiện: Mẫu Căn Hành, Mẫu Sào
Dòng thời gian chi tiết
Kiến tạo từ thời Tiên Cổ
Đại Đạo Bảo Bình được dựng nên trong kỷ nguyên Tiên Cổ như một khu phong ấn quy mô cực lớn nằm giữa quần sơn đá cổ. Cấu trúc của nó không phải một pháp bảo cầm tay thông thường mà là cả một địa thế được tạo thành theo hình chiếc bảo bình khổng lồ. Mục đích cốt lõi của nơi này là giam giữ những nhân vật quan trọng của Hoàng tộc dị vực, ngăn chúng tái xuất và gây họa cho Cửu Thiên Thập Địa.
Đồng thời, nơi đây còn được bố trí như một lò luyện, có thể luyện hóa sinh linh bị nhốt làm chất dinh dưỡng. Từ ban đầu, Đại Đạo Bảo Bình đã mang ý nghĩa vừa là nhà ngục, vừa là tế đàn dưỡng thành một thiên loại nghịch thiên.
Trở thành nơi nuôi dưỡng thiên loại
Sau khi hoàn thành phong ấn, Đại Đạo Bảo Bình tiếp tục vận hành qua năm tháng dài đằng đẵng để bồi dưỡng một thiên loại vô giá. Thiên loại này không phải cơ duyên công khai cho bất kỳ thiên tài đương thời nào, mà được chuẩn bị cho một “người thu hoạch” bí ẩn trong tương lai. Chính vì vậy, toàn bộ sinh linh bị giam bên trong bị xem như chất dinh dưỡng để giúp đạo chủng đạt tới trạng thái đại viên mãn.
Điều này cho thấy quy hoạch của bảo bình vượt khỏi tranh đoạt thông thường, mà là một mưu bố cực kỳ lâu dài. Bản thân nơi này vì thế không chỉ thuộc về quá khứ chiến tranh mà còn gắn với một kế hoạch xuyên suốt nhiều thời đại.
Phong ấn kéo dài và dị vực âm thầm chờ cơ hội
Trải qua vô số năm, các sinh linh Hoàng tộc dị vực bên trong không hoàn toàn tiêu vong mà vẫn âm thầm tồn tại trong trạng thái suy kiệt. Chúng tìm cách kéo dài ý thức, chờ thời cơ phá giải phong ấn để tái sinh. Một hậu duệ lông đỏ của Hoàng tộc dị vực thậm chí được các tổ tiên dùng đại pháp lực đưa ra ngoài, với nhiệm vụ tìm cách giải phong cho cả bộ tộc.
Trong thời gian dài đó, Đại Đạo Bảo Bình vẫn duy trì vẻ ngoài như quần sơn hoang lương, che giấu bí mật thật sự với ngoại giới. Vì thế, nó vừa là tàn tích im lìm, vừa là một tử địa luôn có khả năng bùng phát biến cố.
Độc Cô Vân và các thiên tài tiến vào khu phong ấn
Sau các biến cố tranh đoạt trong cổ địa, Độc Cô Vân dẫn nhóm thiên tài tiến vào vùng phong ấn Đại Đạo Bảo Bình để truy tìm thiên loại và nguồn gốc bộ tộc. Lối vào là một cánh cửa khắc đá trên vách núi, tuy không phải môn hộ thật nhưng có thể trở thành thông đạo vào thế giới nội tại. Tại đây mọi người phát hiện khu vực thực sự là một vùng đất hoang lương gắn với chiếc bảo bình khổng lồ bằng đá.
Khí tức dị vực, áp lực phong ấn và bí mật huyết mạch khiến cuộc thăm dò nhanh chóng biến thành một biến cố cực lớn. Sự có mặt của hậu duệ lông đỏ cùng tham vọng của Độc Cô Vân đã khiến trạng thái ngủ yên của nơi này bị phá vỡ.
Kích hoạt phong ấn và quần sơn dị biến
Khi huyết mạch vàng của Độc Cô Vân rơi xuống, Đại Đạo Bảo Bình và toàn bộ quần sơn xung quanh lập tức xuất hiện dị biến dữ dội. Thực vật cổ trên các đỉnh núi sinh trưởng điên cuồng rồi nở hoa lôi, bên trong chứa vô số sinh linh dị vực như đạo quân viễn cổ hồi sinh. Cảnh tượng ấy giống như cổng địa ngục mở ra, báo hiệu phong ấn không chỉ giam giữ cá thể mà còn trấn áp cả một lực lượng chiến tranh.
Đại Đạo Bảo Bình theo đó bắt đầu phát ra uy năng, cho thấy nó có thể chủ động phản ứng trước sự mất cân bằng trong phong ấn. Biến cố này biến khu vực thành chiến trường hỗn loạn giữa người xông vào, sinh vật cổ và ý chí phong ấn.
Bảo bình hiển uy và trấn áp chiến trường
Trong lúc chiến sự bùng nổ, Đại Đạo Bảo Bình ngưng tụ dấu ấn từ thân bình, hóa thành tiên binh rồi tiên kiếm để chém giết và trấn áp vô số sinh linh cổ đang tràn ra. Chỉ một đòn từ dấu ấn ấy đã đánh rơi hàng loạt sinh vật mạnh đến mức khiến các thiên tài chứng kiến phải rúng động. Điều này chứng minh bản thân địa danh này vẫn còn giữ được uy năng cực mạnh của thời Tiên Cổ, không phải phế tích vô chủ.
Sự xuất hiện của tiên binh cũng khiến nhiều người nhận ra họ đang chứng kiến sự tái hiện dấu ấn lịch sử bị thời không kéo về. Đại Đạo Bảo Bình nhờ vậy được xác nhận là một thực thể có cơ chế phòng thủ và trấn áp độc lập.
Đối kháng với Mẫu Căn Hành và bí mật người canh giữ
Sau khi quần sơn thức tỉnh, Mẫu Căn Hành từ lòng đất trồi lên, dùng hệ rễ bao vây Đại Đạo Bảo Bình và muốn nhuộm bảo huyết để tái sinh lực lượng dị vực. Bảo bình lập tức phát sáng, thiêu đốt một phần lớn rễ cây, nhưng đồng thời bên trong cũng vang lên ma âm mê hoặc, dụ dỗ mọi người hiến dâng bảo huyết. Đúng lúc nguy cấp, hoa văn hình người trên thân bình ngưng tụ thành một sinh linh hình người, tay cầm kiếm bước ra ngoài.
Thực thể này tự xưng là tàn niệm còn sót lại của kẻ từng phong ấn địch quân năm xưa, ra tay chém giết Mẫu Căn Hành và dập tắt hy vọng thoát vây của sinh linh dị vực bên trong. Từ đó, bí mật lớn nhất của Đại Đạo Bảo Bình được hé lộ: nơi đây được canh giữ để bảo vệ thiên loại dành cho một đối tượng đặc biệt trong tương lai.
Thiên loại bị tuyên bố cấm tranh đoạt
Sau khi tiêu diệt Mẫu Căn Hành, sinh linh hình người công khai rằng các thiên tài đương thời không có tư cách với tới thiên loại đang được nuôi dưỡng trong Đại Đạo Bảo Bình. Hắn khẳng định đạo chủng này được chuẩn bị cho người khác, còn những sinh linh bị giam bên trong chỉ là chất dinh dưỡng cho quá trình ấy. Lời tuyên bố khiến tất cả người có mặt vô cùng bất bình, bởi họ đã liều mạng tới đây nhưng rốt cuộc lại không thể chạm vào cơ duyên trước mắt.
Dù vậy, không ai dám cường đoạt vì uy năng của bảo bình và sự khủng bố của phong ấn vẫn còn nguyên. Từ khoảnh khắc ấy, Đại Đạo Bảo Bình được nhìn nhận như một cấm địa có chủ đích bảo hộ cực kỳ nghiêm ngặt.
Khôi phục yên tĩnh ở trạng thái mới nhất
Sau các biến cố, sinh linh hình người quay trở lại thân bình, hóa thành đồ án mờ trên bề mặt Đại Đạo Bảo Bình. Mẫu Căn Hành bị thiêu sạch thành tro, còn sinh linh lông đỏ trọng thương cũng nhảy vào trong bảo bình và bị huyết quang nuốt mất. Khu vực dần khôi phục yên tĩnh, chỉ còn lại núi nứt, tro tàn thực vật và chiếc bảo bình hóa thành ngọn núi đá cô độc đứng sừng sững.
Độc Cô Vân cùng những người khác rời đi trong tâm trạng mất mát, bởi thiên loại ở ngay trước mắt nhưng hoàn toàn ngoài tầm với. Ở thời điểm mới nhất, Đại Đạo Bảo Bình vẫn tồn tại như một phong ấn chưa giải, một lò luyện chưa tắt, và một bí địa tiếp tục chờ ngày người được chọn đến thu hoạch thiên loại.