Chó con là một sinh linh khuyển tộc bí ẩn mang khí tức nghịch thường, thân hình chỉ bằng lòng bàn tay nhưng lại gắn với những bí mật tối cổ của kỷ nguyên Tiên Cổ. Nó từng đi theo Vô Chung Tiên Vương và thật ra là một Chân Tiên, dù thường khoác lác tự xưng là "Đệ Nhất Tiên Vương" hay "bản vương". Sau khi bị dị vực đánh lén bằng chiến mâu, nó bị chôn tại Luân Hồi chi địa, nguyên thần vỡ nát, đạo hạnh suy tàn nghiêm trọng nhưng nhục thân vẫn cứng chắc gần như bất hủ.

Tính cách của nó cực kỳ kiêu ngạo, tham ăn, gian xảo, thù dai và đặc biệt thích bắt nạt Tào Vũ Sinh bằng danh nghĩa "nhân sủng". Dù thường mang sắc thái hài hước và ngông cuồng, nó lại là kẻ hiểu sâu trận pháp tiên đạo, nhân quả thời không, cấm địa cổ xưa và nhiều bí ẩn liên quan đến Tiên Vực. Uy danh quá khứ của nó đủ khiến người Hồng gia từ Tiên Vực quỳ lạy, vì tổ tiên của họ từng bị nó gieo lời nguyền huyết mạch.

Ở chặng hậu kỳ, nó vẫn tiếp tục đồng hành cùng Tào Vũ Sinh, can dự vào nhiều đại sự, rồi cùng dựng thần miếu tại Tiên Vực để tích tụ nguyện lực trợ giúp Hoang.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Đực

Tuổi: Hàng triệu năm tuổi, kéo dài từ kỷ nguyên Tiên Cổ đến hậu kỳ sau đại chiến

Trạng thái: Còn sống; đạo hạnh đã suy tàn nặng nề nhưng vẫn hoạt động ở hậu kỳ, cùng Tào Vũ Sinh dựng thần miếu tại Tiên Vực để cung phụng Hoang

Vai trò: Nhân vật đồng hành bí ẩn, cựu Chân Tiên thời Tiên Cổ, kẻ am hiểu trận pháp và bí mật cổ đại

Biệt danh: Đệ Nhất Tiên Vương, Đại Đức, Tiên cổ Cẩu Vương, Chó đen lớn tương lai, Nhân sủng chi chủ

Xuất thân: Sinh linh thời Tiên Cổ, từng theo Vô Chung Tiên Vương; thân thể bị mai táng tại Luân Hồi chi địa và được Tào Vũ Sinh đào lên

Tu vi / Cảnh giới: Không xác định rõ ở trạng thái mới nhất; đỉnh cao quá khứ là Chân Tiên, còn hiện tại đạo hạnh đã suy tàn nặng nề nhưng vẫn sở hữu nhục thân vượt xa Chí Tôn bình thường

Địa điểm: Tiên Vực tàn phá ở giai đoạn hậu kỳ, thường đi cùng Tào Vũ Sinh

Điểm yếu: Đạo hạnh hiện tại đã suy tàn nặng nề, ký ức không hoàn chỉnh vì nguyên thần từng bị chiến mâu xuyên thủng và nghiền nát. Nó rất chột dạ trước cừu gia cũ tại Tiên Vực, đặc biệt sợ những kẻ từng bị nó thu làm "nhân sủng" nay đã thành Chân Tiên. Tính cách quá khoác lác, tham ăn và thích gây hấn cũng thường khiến nó tự chuốc phiền phức. Dù nhục thân cực mạnh, nó không còn giữ được thần thông toàn thịnh của thời Tiên Cổ. Ngoài ra, nó có chấp niệm tình cảm rất sâu với Vô Chung Tiên Vương, nên dễ dao động mạnh khi bị chạm tới chuyện cũ.

Chủng tộc: Khuyển tộc bí ẩn thời Tiên Cổ

Thiên phú: Thiên phú dị bẩm về trận pháp tiên đạo, nhục thân cường hãn hiếm thấy, cảm tri cực sâu với cấm chế cổ xưa và nhân quả thời không

Tông môn: Không rõ; thời Tiên Cổ từng đi theo Vô Chung Tiên Vương, hậu kỳ không thuộc tông môn cố định

Đặc điểm

Ngoại hình

Ngoại hình hiện tại thường là một con chó nhỏ bằng lòng bàn tay, thân thể thấp bé nhưng cực kỳ rắn chắc. Bộ lông ở hiện tại chủ yếu được mô tả là đỏ sậm hoặc đỏ nhạt óng ánh, song bản thân nó từng xác nhận lông thời Tiên Cổ vốn màu đen, về già chuyển xám rồi mới ngả đỏ. Nó có răng nanh nhỏ trắng như tuyết, móng vuốt bén, mắt thỉnh thoảng phát ra lam quang và vẻ mặt lúc nào cũng gian xảo, vênh váo.

Toàn thân toát ra cảm giác mâu thuẫn, vừa tang thương cổ xưa vừa đầy sinh cơ như một sinh linh mới sinh. Khi chiến đấu hoặc vận công, lông tóc có thể phát sáng, thân thể tỏa thần quang và để lộ nền tảng bất hủ hiếm thấy. Nó cũng có thể biến hóa thành một con thỏ trắng nhỏ để trà trộn hoặc lừa người khác ôm vào lòng.

Về cuối một số mốc hậu kỳ, nó hiện ra bộ dạng già lọm khọm hơn, vẫn nhỏ thó nhưng càng lộ rõ dấu vết thời gian.

Tính cách

Kiêu ngạo, tự phụ, cực thích khoác lác, tham ăn, gian xảo, thù dai, hay bắt nạt người khác, đặc biệt thích áp chế Tào Vũ Sinh bằng thân phận "chủ nhân". Nó rất để ý danh xưng, hễ bị gọi là chó con với hàm ý xem thường là nổi giận ngay. Dù miệng lưỡi láu cá và thường giả thần giả quỷ, nó không hoàn toàn chỉ là nhân vật gây cười mà còn rất nhạy bén, hiểu đại cục và biết khi nào phải rút lui.

Nó chột dạ trước cừu gia cũ ở Tiên Vực, chứng tỏ phần ngông cuồng bên ngoài che giấu nỗi bất an thật sự vì đạo hạnh suy tàn. Mặt khác, nó có tình cảm cực sâu với Vô Chung Tiên Vương, từng khóc đến suy sụp khi xác nhận hy vọng phục sinh chủ cũ tan vỡ. Bản tính của nó vì thế là sự pha trộn giữa lưu manh cổ xưa, kẻ sống sót dày dạn và một bằng hữu trung thành với quá khứ đã mất.

Năng Lực

Khả Năng

  • Nhục Thân: Thân thể bất hủ khó phá, chịu đòn cực mạnh, gần như miễn nhiễm với nhiều bảo thuật và binh khí của kẻ yếu hơn
  • Trận Pháp: Am hiểu tàn trận tiên gia, nhận diện mắt trận, phá trận Kim gia, hóa giải sát trận Tiên Điện, khắc trận hỗ trợ đột kích
  • Bí Thuật: Phun điện, Ngự Nhân thuật, bí thuật tăng đau đớn, di chuyển cực nhanh để lại tàn ảnh, cưỡng ép mang người khác bay đi
  • Biến Hóa: Biến thành thỏ trắng nhỏ để ngụy trang và tiếp cận mục tiêu
  • Huyết Mạch - Lời Nguyền: Kích hoạt lời nguyền huyết mạch Hồng gia bằng lục lạc, khiến hậu duệ phát tác phù văn và đau đớn
  • Kiến Thức: Hiểu biết về nhân quả thời không, bí mật Tiên Cổ, cấm địa, mộ tiên, tình thế mạt pháp, lịch sử Tiên Vực
  • Nhãn Lực: Nhìn ra tuổi tác và khí tức non trẻ của Thạch Hạo, quan sát kết cấu trận pháp trong thân thể và khả năng di trồng trận pháp

Trang bị & Vật phẩm

  • Pháp Bảo: Lục lạc đeo cổ dùng kích hoạt lời nguyền huyết mạch Hồng gia
  • Trận Khí: Trận kỳ, ba nghìn lá cờ tam giác màu đen dùng cản và phá trận tiên đạo
  • Di Vật Liên Quan Quá Khứ: Mảnh vụn tiên chung của Vô Chung Tiên Vương, giọt tinh huyết cuối cùng của Vô Chung Tiên Vương (từng mang đi thử phục sinh, về sau đã tiêu hủy)
  • Tài Nguyên Từng Chiếm Hữu: Thần dược, Trường Sinh dược, tinh túy Tiên Tuyền, các bảo vật và thuốc quý cướp được trong những lần đột nhập bảo địa

Tiểu sử chi tiết

Chó con là một sinh linh khuyển tộc cực kỳ cổ xưa của thời Tiên Cổ, từng theo Vô Chung Tiên Vương và thật ra đạt tới cảnh giới Chân Tiên, dù luôn thích tự xưng là "Đệ Nhất Tiên Vương" để hù người. Trong đại chiến năm xưa, nó bị dị vực dùng chiến mâu ám toán, thủng sọ, nguyên thần vỡ nát rồi bị chôn tại Luân Hồi chi địa, từ đó đạo hạnh gần như bị phế nhưng nhục thân vẫn giữ nền tảng bất hủ đáng sợ. Sau vô tận năm tháng, Tào Vũ Sinh đào nó lên khỏi mộ, vô tình phá hỏng quá trình lột xác của nó và mở đầu mối quan hệ oan gia giữa một người một chó.

Khi gặp Thạch Hạo, Chó con nhanh chóng gia nhập nhóm, vừa khoác lác, lừa thần dược, gây họa khắp nơi, vừa chứng minh mình hiểu sâu trận pháp tiên đạo, cấm địa, nhân quả thời không và nhiều bí mật của Tiên Vực. Nó từng khiến người Hồng gia từ Tiên Vực quỳ lạy vì tổ tiên họ mang lời nguyền do chính nó để lại, đồng thời nhiều lần hỗ trợ Thạch Hạo phá trận, cướp bảo vật và xâm nhập tuyệt địa. Đằng sau vẻ ngoài vô lại, nó lại mang chấp niệm sâu nặng với Vô Chung Tiên Vương, từng ôm hy vọng phục sinh chủ cũ rồi đau đớn tuyệt vọng khi thất bại.

Đến hậu kỳ, nó vẫn còn sống, tiếp tục đồng hành cùng Tào Vũ Sinh, trở thành một trong những nhân chứng còn sót lại của kỷ nguyên cũ và góp sức dựng thần miếu tại Tiên Vực để lưu giữ tín niệm dành cho Hoang.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Đồng Hành: Thạch Hạo (đồng minh, bạn đường, đối tượng nó từng muốn nhận làm đồ đệ), Tào Vũ Sinh (oan gia, đồng hành, "nhân sủng" bị nó áp chế)
  • Tiên Cổ: Vô Chung Tiên Vương (chủ cũ, người nó trung thành sâu đậm), Luân Hồi Tiên Vương (nhân vật cùng thời mà nó biết rõ)
  • Tiên Vực: Hồng Pháp ("nhân sủng" cũ, tổ tiên Hồng gia), Hồng gia (gia tộc mang lời nguyền huyết mạch của nó)
  • Liên Hệ Hậu Kỳ: Thiên Giác Nghĩ (cùng dựng thần miếu), Lôi Đế (đối tượng nó từng canh giữ di hài cùng Lôi Linh)
  • Xung Đột: Dị vực (phe từng ám toán nó), Kim gia (đối tượng nó hỗ trợ Thạch Hạo phá trận cướp bóc), Vương gia (thế lực từng xung đột trực tiếp)

Dòng thời gian chi tiết

Quật khởi thời Tiên Cổ

Chó con xuất thân rất thấp và từng tự nhận mình là kẻ quật khởi từ dân gian. Dù lời lẽ thường khoa trương, nhiều chi tiết cho thấy nó thật sự từng bước vào lĩnh vực tiên đạo và đạt thành tựu cực cao. Ở giai đoạn này, bộ lông của nó có màu đen, khác hẳn sắc đỏ sậm về sau.

Nó giao du với các tồn tại đỉnh cấp của Tiên Cổ, đặc biệt có quan hệ rất sâu với Vô Chung Tiên Vương. Những hiểu biết của nó về đại kiếp, nhân quả và thôi diễn tương lai cũng bắt nguồn từ nền tảng ấy.

Đi theo Vô Chung Tiên Vương

Sau khi trưởng thành, nó trở thành sinh linh thân cận đi theo Vô Chung Tiên Vương, đồng thời biết rõ nhiều bí mật liên quan đến Luân Hồi Tiên Vương và các con đường nghiệm chứng cổ kim. Tuy ngoài miệng thường nhận vơ mình là Tiên Vương, nó cuối cùng đã thừa nhận thân phận thật chỉ là Chân Tiên chứ không phải Vương. Dẫu vậy, địa vị và chiến lực năm xưa của nó vẫn cực kỳ đáng sợ, đủ để lưu lại uy danh tại Tiên Vực.

Nó từng áp chế cả lão tổ Hồng gia, để lại lời nguyền huyết mạch truyền đến hậu duệ. Những chuyện cũ này khiến vô số người đời sau vừa kinh hãi vừa không dám tin.

Bị ám toán và táng tại Luân Hồi chi địa

Trong đại chiến Tiên Cổ, nó bị dị vực dùng chiến mâu đánh lén, xuyên thủng xương sọ và làm nguyên thần vỡ nát. Vết thương đó vốn đủ khiến nó phải chết, nên ngay cả người đời sau cũng tưởng nó đã bỏ mạng trong chiến loạn. Thân thể của nó sau đó bị mai táng ở Luân Hồi chi địa, rơi vào trạng thái trầm miên và lột xác kéo dài.

Tuy còn một đường sống, đạo hạnh của nó bị phế bỏ phần lớn, ký ức cũng trở nên đứt đoạn. Chính vì vậy về sau nó thường nửa thật nửa giả, lúc tỉnh táo uyên bác, lúc phóng đại bản thân đến mức lố bịch.

Bị Tào Vũ Sinh đào lên khỏi mộ cổ

Khi Tào Vũ Sinh nghe lời chỉ dẫn đi đào mộ tìm cơ duyên, hắn vô tình đào trúng nơi ngủ say của Chó con. Việc này cắt ngang quá trình lột xác của nó, khiến nó vô cùng tức giận và từ đó luôn coi Tào Vũ Sinh là "nhân sủng" để trả đũa. Mâu thuẫn giữa hai kẻ càng trầm trọng vì Chó con ăn mất Trường Sinh dược mà sư môn Tào Vũ Sinh để lại, còn Tào Vũ Sinh lại cướp bánh bao nhân thịt rồng của nó.

Từ lúc tái xuất, nó đã bộc lộ nhục thân bất hủ, không sợ nhiều loại công kích thông thường. Giai đoạn này cũng xác nhận nó đã hoàn dương, nhưng hoàn toàn không còn ở trạng thái toàn thịnh năm xưa.

Gặp Thạch Hạo và gia nhập đồng hành

Khi Thạch Hạo gặp lại Tào Vũ Sinh, cảnh tượng đầu tiên là một con chó con bé xíu đang truy sát hắn đến mức thảm hại. Chó con nhanh chóng nhận ra Thạch Hạo bất thường, thậm chí nhìn thấu hắn còn rất trẻ nhưng đã có chiến lực Chí Tôn, nên lập tức sinh hứng thú lớn. Nó vừa khoác lác xưng mình là "Tiên cổ Đệ Nhất Tiên Vương", vừa đòi nhận Thạch Hạo làm đồ đệ, nhưng cũng dần kể ra thân phận thật là Chân Tiên từng theo Vô Chung Tiên Vương.

Sau khi nói tới góc tương lai về một đại hắc cẩu, nó lộ phản ứng bất an hiếm thấy, chứng tỏ bí mật thân phận của nó còn liên quan đến nhân quả thời không. Cuối cùng nó quyết định theo Thạch Hạo lên đường, lấy danh nghĩa đi xem thiên hạ hiện nay ra sao và tiện thể "thu nô lệ hình người".

Bộc lộ uy danh với Hồng gia và lừa thần dược

Tại cứ điểm biên giới và các biến cố sau đó, Chó con khiến đám người Hồng gia từ Tiên Vực nhận ra thân phận đáng sợ của mình. Chỉ bằng một chiếc lục lạc và lời nguyền khắc trong huyết mạch tổ tiên, nó khiến người Hồng gia ngã rạp, rồi buộc cả gia tộc phải quỳ lạy gọi mình là đại nhân. Sự kiện này chứng minh quá khứ huy hoàng của nó không phải khoác lác hoàn toàn, bởi ngay cả Chân Tiên hậu duệ cũng sợ hãi trước nó.

Sau đó nó còn lấy đạo hiệu "Đại Đức", giả làm cao nhân giảng đạo để lừa mấy thiên tài Tiên Vực tự dâng thần dược rồi ăn sạch ngay trước mặt họ. Tuy ngông cuồng như thế, nó lại lập tức bỏ chạy vì biết đạo hạnh hiện giờ đã tiêu hao nặng, nếu cừu gia Tiên Vực kéo tới thì nó sẽ gặp đại họa.

Phá trận Kim gia và càn quét bảo khố

Khi Thạch Hạo quyết định truy sát Kim Thái Quân và đột nhập tổ địa Kim gia, Chó con trở thành trợ lực cực kỳ quan trọng. Nhờ nhãn lực tiên đạo và ký ức còn sót lại, nó nhìn ra huyền cơ của đại trận Kim gia, chỉ đường cho Thạch Hạo xông vào theo tuyến tiếp dẫn. Trong lúc hỗn chiến, nó dùng trận kỳ phá cấm, nhận diện cả tàn linh chủ trì trận pháp và khẳng định chỉ có thể kéo dài trong thời gian ngắn.

Cùng với Thạch Hạo và Tào Vũ Sinh, nó càn quét kho kỳ thạch, vườn thần quả, vườn thuốc và còn nhắm ngay các thần dược quý hiếm nhất. Cuộc đột kích này cho thấy nó không chỉ hiểu trận mà còn rất giỏi cướp bóc chiến lợi phẩm, đúng bản chất tham ăn và tinh quái của mình.

Can dự các cấm địa và bí mật cổ kim

Về sau, Chó con tiếp tục theo Thạch Hạo tiến vào nhiều nơi nguy hiểm như Tu Di Sơn, Tiên Điện và các cổ địa liên quan đến tiên đạo. Tại Tiên Điện, nó cùng Thạch Hạo âm thầm gỡ sát trận, phun ra ba nghìn lá cờ đen để cản đại trận khôi phục, rồi trực tiếp lao vào đoạt Tiên Tuyền Nhãn. Dù bị vô số kiếm khí và thần mang tiên đạo chém trúng, nhục thân của nó vẫn chống chịu được, chứng minh thân thể hiện tại vô cùng khủng bố.

Nó còn có thể biến thành thỏ trắng để trà trộn, thi triển Ngự Nhân thuật dùng Tào Vũ Sinh như "phi kiếm hình người", đồng thời thường xuyên phun điện hoặc cắn xé đối thủ bằng bí thuật tăng đau đớn. Những sự kiện này khẳng định nó là một sinh linh kỳ dị: đạo hạnh suy tàn nhưng nền tảng tiên đạo và nhục thân cũ vẫn khiến nó vượt xa sinh linh bình thường.

Khóc thương Vô Chung và tìm đường phục sinh

Tại Thông Thiên Chi Địa, Chó con lộ ra mặt cảm xúc sâu kín nhất khi khóc lớn trước di tích liên quan đến Vô Chung Tiên Vương. Nó thừa nhận mình mang theo mảnh vỡ tiên chung cùng giọt tinh huyết cuối cùng của Vô Chung tới nơi thông thiên, thông linh, thông cổ kim để thử phục sinh chủ cũ. Thế nhưng mọi nỗ lực đều thất bại: tinh huyết khô cạn rồi tự cháy, còn mảnh tiên chung hóa thành tro bụi.

Cú sốc đó khiến nó đau đớn kết luận rằng thế gian không có luân hồi thật sự và mình đã chôn vùi hy vọng cuối cùng của Vô Chung. Dẫu vậy, khi nghe khả năng Vô Chung có thể tái hiện ở kỷ nguyên khác, nó vẫn lập tức bừng lên tia hy vọng, cho thấy lòng trung thành và chấp niệm của nó sâu đến tận cốt tủy.

Cuối đời cũ, phong ấn và táng cùng Tào Vũ Sinh

Ở giai đoạn muộn hơn, Chó con già đi, lông trở nên đỏ hơn và thân thể ngày càng nhỏ, biểu hiện rõ dấu vết lão hóa cùng suy kiệt. Nó cùng Tào Vũ Sinh không thể bước lên đỉnh cao nhất của Cực Đạo, cuối cùng được Thạch Hạo phong ấn trong thần nguyên rồi táng xuống để mưu cầu lột xác. Về sau khi bị đào lên, một người một chó lại cùng bò ra khỏi mộ, xác nhận họ luôn chôn cùng trong một huyệt táng để đoạt thiên địa tạo hóa.

Trong những năm tháng tuyệt vọng sau đại chiến, cả hai từng cõng Thạch Hạo đi cầu Táng Vương cứu giúp, vừa khóc vừa phát cuồng vì bất lực. Đây là chặng đường cho thấy đằng sau vẻ nhắng nhít, Chó con là kẻ thủy chung với bằng hữu đến mức liều cả quãng đời tàn còn lại.

Hoạt động hậu kỳ tại Tiên Vực

Ở trạng thái mới nhất được ghi nhận, Chó con vẫn còn sống và tiếp tục đi lại tại Tiên Vực đã tan hoang sau chiến tranh. Nó đã "lớn lên" phần nào so với dạng cực nhỏ trước đó, song bản chất vẫn là sinh linh lão luyện, chua ngoa và đầy ký ức chiến tranh. Cùng Tào Vũ Sinh và Thiên Giác Nghĩ, nó tham gia dựng nhiều thần miếu để cung phụng tượng Hoang thượng đế.

Mục đích của việc này là tích tụ nguyện lực, lưu lại tín niệm cho trường hợp Thạch Hạo rơi vào kết cục bi thảm. Vì vậy, dù đạo hạnh không trở lại đỉnh phong, Chó con ở hậu kỳ vẫn giữ vai trò một đồng bạn trung thành, một nhân chứng cổ xưa và một kẻ gắn bó sâu nặng với di chí của thời đại cũ.