Bất Hủ Thảo là một loại kỳ thảo cực hiếm, mọc thành cụm quanh ngôi mộ thấp đối diện Thạch thôn và bám chặt lấy quan tài của Thạch Hạo. Lá cỏ xanh biếc, thân nhỏ, nhưng bộ rễ trắng bạc lại dài như râu rồng, vừa quấn quanh quan tài vừa phát ra hào quang xanh lẫn ngũ sắc. Nó không phải Hoàn Hồn Thảo cũng không phải Luân Hồi Thảo, mà chỉ kế thừa một phần đặc tính của cả hai, nên có thể giữ thân thể bất hoại và ổn định thần thức.
Dược tính cốt lõi của nó là duy trì người trọng thương ở trạng thái không tiếp tục chuyển biến xấu, như một cơ chế khóa sinh mệnh giữa sống và chết. Khí tức của cỏ cực đậm đặc, người dùng thần thức dò xét dễ bị kéo vào ảo cảnh luân hồi hoặc mê sảng. Bất Hủ Thảo đặc biệt phụ thuộc vào môi trường sinh trưởng, cần linh khí dồi dào, đất đen pha ma tính cùng khí luân hồi, vì vậy gần như không thể mang đi nơi khác.
Ở thời điểm mới nhất, nhiều rễ cỏ đã bong tróc và khá nhiều cây khô héo sau khi hỗ trợ Thạch Hạo hồi sinh, nhưng nó vẫn là nguồn sinh mệnh then chốt từng duy trì sinh cơ cho hắn trong thời gian dài.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Khả Năng
- Thông số khác
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Khởi nguyên trong truyền thuyết thượng giới
- Hạt giống được mang xuống hạ giới
- Mọc quanh mộ Thạch Hạo và được gọi tên
- Thạch thôn phong tỏa bí mật và bảo vệ kỳ thảo
- Duy trì trạng thái bất hủ cho Thạch Hạo
- Phối hợp cùng Chí Tôn huyết dẫn tới hồi sinh
- Suy yếu sau khi hoàn thành sứ mệnh
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Nhiều rễ bong tróc, một phần khô héo sau khi hỗ trợ Thạch Hạo phục sinh; dược lực đã bị tiêu hao đáng kể
Vai trò: Vật phẩm
Biệt danh: Bất Hủ cỏ
Xuất thân: Một loại dị thảo bắt nguồn từ truyền thuyết thượng giới, được cho là sản phẩm thất bại khi hai cường giả vô thượng dùng Hoàn Hồn Thảo và Luân Hồi Thảo để bồi dưỡng tiên thảo bất hủ; hạt giống và đất nuôi dưỡng được ngũ sắc tước mang tới hạ giới
Địa điểm: Ngọn núi nhỏ đối diện Thạch thôn, mọc bao quanh mộ và quan tài của Thạch Hạo
Điểm yếu: Dược lực của Bất Hủ Thảo không đủ để chữa lành hoàn toàn, chỉ có thể duy trì trạng thái ổn định tạm thời. Nó phụ thuộc nặng vào địa thế và thổ nhưỡng đặc biệt, gần như không thể di dời khỏi mộ. Việc cắt đứt rễ sẽ làm hào quang suy giảm, ảnh hưởng trực tiếp đến tác dụng cứu trị. Luồng khí luân hồi của nó còn có thể gây mê sảng hoặc kéo người yếu thần thức vào ảo cảnh, nên rất khó tiếp cận. Sau khi hoàn thành việc hỗ trợ Thạch Hạo hồi sinh, nhiều cây đã khô héo, cho thấy tiêu hao của nó là hữu hạn.
Phẩm cấp: Truyền thuyết cấp
Trạng thái: Đã suy yếu sau khi hoàn thành vai trò duy trì bất hủ và hỗ trợ hồi sinh
Tinh thần: Mang linh tính luân hồi, khí linh dị thường, có thể dẫn phát cảm ứng sinh tử và tuần hoàn ý thức
Cấu trúc: Mọc thành cụm quanh mộ, bộ rễ cắm sâu trong lớp đất đặc biệt đen trắng rồi vươn lên ôm lấy quan tài; toàn thể cỏ, rễ, nhựa và hào quang luân hồi liên kết thành một hệ duy trì sinh cơ thống nhất
Hiệu ứng: Hiệu quả chính của Bất Hủ Thảo là giữ người trọng thương ở trạng thái bất hủ tạm thời, không để thân thể tan rã hay thần thức tiêu tán. Khi nhựa nóng của nó thấm vào xương, thân thể có thể được cố định ở ranh giới giữa sinh và tử, tránh chuyển hẳn sang trạng thái linh hồn. Nó còn tạo ra môi trường luân hồi đậm đặc giúp người được bảo vệ duy trì một tia ý chí cầu sinh. Trong trường hợp của Thạch Hạo, nó đã bảo toàn thân xác suốt thời gian dài, chờ Chí Tôn huyết và thân thể ký ức hoàn tất quá trình phục hồi. Tuy nhiên, Bất Hủ Thảo không tự mình chữa lành hoàn toàn thương thế, mà chỉ giữ ổn định để các lực lượng khác tiếp tục cứu chữa.
Yêu cầu: Môi Trường: Linh khí dồi dào, đất đen trắng đặc biệt pha ma tính, khí luân hồi hoặc bảo địa tương tự Chân Long huyệt, Thần Hoàng tổ địa
Bồi Dưỡng: Hạt giống phù hợp, bùn đất đặc thù, sự nuôi dưỡng lâu dài
Cứu Trị: Muốn hồi sinh thật sự còn cần Chí Tôn huyết, dược thảo mạnh và nội tại sinh cơ của người được cứu
Sức mạnh: Có thể duy trì một thân thể trọng thương ở trạng thái bất hủ trong nhiều tháng đến hơn một năm khi được nuôi dưỡng đúng cách, đồng thời tạo luồng luân hồi đủ mạnh để người ngoài không dám tùy tiện dò xét
Chủ sở hữu: Không có chủ sở hữu cố định; từng được Thạch thôn bí mật bảo vệ để cứu Thạch Hạo
Tông môn: Thạch thôn
Năng Lực
Khả Năng
- Dược Tính: Duy trì thân thể bất hủ, giữ thần thức không tiêu tan, khóa trạng thái sinh mệnh không tiếp tục xấu đi
- Luân Hồi: Phóng thích luồng khí luân hồi, dẫn phát cảm ứng sinh tử, kéo thần thức yếu vào ảo cảnh luân hồi
- Phụ Trợ Hồi Sinh: Bảo vệ nhục thân, phối hợp với Chí Tôn huyết và dược lực khác để duy trì đường sống, hỗ trợ thiêu đốt phần còn lại của nguyền rủa
- Sinh Cơ: Tỏa hào quang xanh và ngũ sắc, nuôi dưỡng quan tài cùng thân thể bên trong trong thời gian dài
Thông số khác
Điều kiện sử dụng:
Không thể dùng như dược thảo thông thường để hái mang đi. Bất Hủ Thảo phải được giữ nguyên tại nơi sinh trưởng vì rễ bám rất sâu và mỗi lần cắt rễ thì hào quang cùng dược lực đều suy giảm. Người sử dụng hoặc người được cứu cần ở trong phạm vi bao phủ của cụm cỏ và được rễ trắng quấn giữ mới phát huy tối đa tác dụng.
Nếu chỉ dựa vào bản thân Bất Hủ Thảo mà không có huyết lực hoặc dược lực bổ sung, hiệu quả bất hủ chỉ duy trì trong một thời gian hữu hạn.
Chất liệu:
Lá xanh biếc, thân cỏ nhỏ, rễ trắng bạc như sợi chỉ hoặc râu rồng, nhựa nóng thấm xương
Tiểu sử chi tiết
Bất Hủ Thảo là dị thảo mang màu sắc truyền thuyết, được xem là sản phẩm còn sót lại từ một lần bồi dưỡng thất bại của hai cường giả vô thượng ở thượng giới, khi họ muốn kết hợp đặc tính của Hoàn Hồn Thảo và Luân Hồi Thảo để tạo nên tiên thảo chân chính. Dù không đạt tới cấp độ trường sinh bất tử như truyền thuyết, nó vẫn giữ được một phần dược tính nghịch thiên: bảo toàn nhục thân, ổn định thần thức và khóa sinh mệnh trong trạng thái bất hủ. Tại hạ giới, Bất Hủ Thảo bất ngờ xuất hiện quanh mộ Thạch Hạo sau khi ngũ sắc tước mang hạt giống cùng bùn đất đặc thù tới, rồi mọc thành cả một cụm xanh tốt trên ngọn núi nhỏ đối diện Thạch thôn.
Tiểu Hồng và Mao Cầu là những kẻ đầu tiên nhận ra lai lịch dị thường của nó, từ đó dân làng bí mật phong tỏa khu mộ, không cho ngoại nhân bén mảng. Trong hơn một năm, cỏ dùng rễ trắng bạc quấn chặt quan tài, giữ Thạch Hạo ở ranh giới sinh tử, ngăn cơ thể hắn hoàn toàn sụp đổ dưới lời nguyền Tiên Điện. Đến khi Chí Tôn huyết, thân thể ký ức và ý chí cầu sinh của Thạch Hạo thức tỉnh, Bất Hủ Thảo hoàn thành sứ mệnh then chốt của mình, nhưng cũng vì thế mà suy yếu, nhiều cây khô héo và rễ bong tróc.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Người Đặt Tên Và Giám Định: Tiểu Hồng, Mao Cầu
- Người Được Duy Trì Sinh Cơ: Thạch Hạo
- Người Bảo Vệ: Thạch Lâm Hổ, Thạch Phi Giao, Thạch Vân Phong, Nhị Mãnh, Bì Hầu và dân làng Thạch thôn
- Nguồn Đưa Tới: Ngũ sắc tước
Dòng thời gian chi tiết
Khởi nguyên trong truyền thuyết thượng giới
Theo lời Tiểu Hồng và Mao Cầu, Bất Hủ Thảo bắt nguồn từ một truyền thuyết cổ xưa ở thượng giới. Hai cường giả vô thượng từng lần lượt nắm giữ Hoàn Hồn Thảo và Luân Hồi Thảo, rồi muốn dung hợp dược lý của hai thần thảo ấy để tạo ra tiên thảo bất hủ chân chính. Kết quả cuối cùng là thất bại, vì loại tiên thảo nghịch thiên kia quá khó thành hình trong thiên địa.
Tuy vậy, thất bại đó vẫn sinh ra một dị thảo mới có một phần dược tính của hoàn hồn và luân hồi. Thứ còn lại được hậu thế gọi là Bất Hủ Thảo, nổi danh vì có thể giữ thân thể trọng thương ở trạng thái bất hoại nhưng không thể trực tiếp chữa khỏi hoàn toàn.
Hạt giống được mang xuống hạ giới
Bất Hủ Thảo vốn không nên xuất hiện ở hạ giới, bởi truyền thuyết cho rằng nó chỉ có thể sinh trưởng tại những bảo địa cực kỳ đặc biệt. Sự xuất hiện của nó quanh mộ Thạch Hạo gắn với ngũ sắc tước, kẻ đã mang hạt giống và cả bùn đất kỳ dị tới nơi này. Mao Cầu và Tiểu Hồng phát hiện lớp đất dưới cỏ có hai màu đen trắng, khác hẳn đất thường, rất giống điều kiện sinh trưởng của bảo địa thượng cổ.
Chính nhờ loại đất đặc dị cùng hoàn cảnh mộ phần chứa khí sinh tử, hạt giống mới nảy mầm rồi nhanh chóng lan rộng. Việc ngũ sắc tước có thể tìm thấy cả hạt giống lẫn đất nuôi dưỡng khiến lai lịch của nó trở thành một bí ẩn lớn.
Mọc quanh mộ Thạch Hạo và được gọi tên
Sau khi Thạch Hạo rơi vào tình trạng cận tử và được an táng, một loại cỏ kỳ dị bất ngờ xuất hiện trên ngọn núi thấp đối diện Thạch thôn. Rễ của nó trắng bạc như râu rồng, từ mặt đất vươn ra quấn lấy quan tài, tỏa ánh sáng xanh pha ngũ sắc làm cả vùng mộ phần phát sáng. Ban đầu dân làng chỉ biết đây là dị thảo lạ, nhưng qua nhận định của Tiểu Hồng và Mao Cầu, mọi người hiểu nó có đặc tính giống sự kết hợp giữa Hoàn Hồn Thảo và Luân Hồi Thảo.
Từ đó, cái tên Bất Hủ Thảo được dùng để gọi nó, hàm ý vừa giữ thân thể bất hủ vừa giữ linh thức chưa tan. Sự xuất hiện của cỏ ngay giữa lúc tuyệt vọng đã thắp lên hy vọng rằng Thạch Hạo chưa thật sự chết.
Thạch thôn phong tỏa bí mật và bảo vệ kỳ thảo
Khí tức của Bất Hủ Thảo cực kỳ đặc thù, bất cứ ai dùng thần thức thăm dò đều có thể bị kéo vào một vòng luân hồi mê ảo. Nhị Mãnh từng rơi vào trạng thái mê sảng vì dò xét quá gần và phải nhờ Mao Cầu cứu ra, khiến dân làng càng thêm kính sợ. Tiểu Hồng còn nhận ra trong rễ cỏ có nhân tố phù văn cùng năng lượng còn sót của Tiên Điện, chứng tỏ đây là nơi tranh chấp giữa sinh cơ và lời nguyền.
Vì sợ ngoại nhân hoặc các thế lực lớn phát hiện dị tượng, người Thạch thôn quyết định phong kín lối lên mộ, chỉ cho người thân cận canh giữ. Thạch Lâm Hổ, Thạch Phi Giao, lão tộc trưởng cùng vài đứa trẻ trong thôn trở thành những người bảo vệ âm thầm của Bất Hủ Thảo.
Duy trì trạng thái bất hủ cho Thạch Hạo
Trong suốt quãng thời gian dài sau khi Thạch Hạo bị nguyền rủa đến mức gần chết, Bất Hủ Thảo đóng vai trò như một khóa sinh mệnh. Rễ trắng của nó quấn lấy quan tài, dược lực thấm dần vào thân thể bên trong, giữ cho nhục thân không tiếp tục hủy hoại và thần thức không tan biến vào hư vô. Theo nhận định của Tiểu Hồng và Mao Cầu, tác dụng của cỏ là duy trì trạng thái bất hủ chứ không phải trị khỏi hoàn toàn thương thế.
Nó chỉ giúp cơ thể không tiếp tục chuyển biến xấu, chờ một lực lượng khác như Chí Tôn huyết, dược thảo mạnh và ý chí bản thân phát huy tác dụng. Chính khả năng neo giữ ở ranh giới sinh tử ấy đã khiến Thạch Hạo có cơ hội kéo dài sinh cơ suốt hơn một năm.
Phối hợp cùng Chí Tôn huyết dẫn tới hồi sinh
Khi thời cơ đến, Bất Hủ Thảo bung rễ, mộ đất nứt vỡ và hào quang niết bàn bốc lên từ trong quan tài. Thạch Hạo nằm trong đó với cơ thể đã được bảo tồn gần như nguyên vẹn, trong khi Chí Tôn huyết bắt đầu chảy qua các khe xương gãy và đốt cháy dần lời nguyền Tiên Điện. Mao Cầu và Tiểu Hồng xác nhận rằng Bất Hủ Thảo chỉ giữ hắn bất hủ, còn việc thật sự sống lại phải dựa vào chính hắn cùng nội lực còn sót.
Dù vậy, nếu không có lớp bảo hộ của cỏ, thân thể hắn đã không thể chờ được đến lúc thức tỉnh. Đây là giai đoạn Bất Hủ Thảo bộc lộ đầy đủ giá trị như một vật phẩm cứu mạng cấp truyền thuyết.
Suy yếu sau khi hoàn thành sứ mệnh
Đến lúc Thạch Hạo thực sự ngồi dậy, quan tài vỡ nát trong hào quang và huyết khí bùng nổ tràn khắp mộ phần. Cùng lúc ấy, rất nhiều rễ bạc của Bất Hủ Thảo rút lui, bong tróc khỏi quan tài, còn không ít cây bắt đầu khô héo vì dược lực đã bị hút cạn. Trạng thái mới nhất của nó không còn là cụm kỳ thảo sung mãn như khi mới xuất hiện, mà là một dị thảo đã hoàn thành phần lớn sứ mệnh bảo mệnh.
Dù vẫn mang giá trị cực cao, nó đã suy yếu rõ rệt sau khi góp phần giúp Thạch Hạo vượt qua ranh giới sinh tử. Điều này cũng chứng minh Bất Hủ Thảo không phải nguồn sinh mệnh vô tận, mà là một kỳ vật tiêu hao để đổi lấy cơ hội phục sinh.