Thiên Đường Khẩu Nghĩa Trang là nơi dâng được bịa ra từ một bãi đất hoang sát sau toà giảng đường của căn cứ, nơi tập trung những nấm mộ bằng gỗ vụn nằm rải rác trên nền đất xơ xác. Những ngôi mộ mọc lên theo từng vòng luân hồi, ghi lại số lần các thành viên quay về, và ngay cả người đang sống vẫn có phần mộ của riêng mình, như Vân Dao, minh chứng cho sự tàn nhẫn của hệ thống hồi sinh. Không có hàng rào rõ ràng, không có sự phân định rõ ràng giữa các dãy, toàn bộ không gian lan tỏa cảm giác hỗn độn của xác chết mục rã và cây cỏ dại.

Hương khói phụ thuộc vào những lần cúng hiếm hoi, còn lại là mùi xác thối nồng nặc, trời cứ lạnh căm qua các rãnh mộ với gió như đẩy bi kịch lặp lại. Những thân xác nằm ngang đan xen với lễ vật sơ sài tạo nên một bức tranh tĩnh mịch và u ám, khiến bất kỳ người đi qua đều cảm nhận được sự lạnh lẽo của cái chết chưa từng rời đi. Đây là nơi giữ lại nhân chứng cuối cùng của các vòng sinh tử: các mộ phần đóng dấu ký ức cá nhân, bằng chứng về số lần một bản thể từng trôi qua, và đồng thời là điểm neo cho những ai từng sống trong quá khứ muốn bấu víu vào một phần linh hồn cũ.

Từ lâu, nghĩa trang đã trở thành nơi mà những đồng đội dựa vào để nhớ lại lời thề, giữ tâm trí, và chuẩn bị đối diện với một hệ thống luân hồi không ngừng.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Nghĩa trang

Trạng thái: Hoạt động

Vai trò: Nơi an táng xác chết các thành viên Thiên Đường Khẩu, lưu giữ bằng chứng và ký ức luân hồi để những người sống còn hiểu rõ quy luật của hệ thống hồi sinh

Biệt danh: Nghĩa trang, Trường mồ Thiên Đường Khẩu

Xuất thân: Được hình thành ngay sau khi căn cứ Thiên Đường Khẩu xây dựng tòa giảng đường để làm nơi lưu giữ hài cốt các chu kỳ luân hồi.

Địa điểm: Phía sau tòa nhà giảng đường của căn cứ Thiên Đường Khẩu.

Cấu trúc: Một bãi đất trống không có hàng rào rõ ràng được chia thành những dãy mộ tự phát với phần mộ làm bằng gỗ vụn; xác nằm ngang lẫn những ngôi mộ mới dựng ngay giữa cỏ dại.

Bầu không khí: Tĩnh mịch, u ám và đầy mùi xác thối; hương khói phụ thuộc vào những lễ cúng hiếm hoi, gió lạnh xuyên qua từng rãnh mộ khiến không gian như cổ vũ sự lặp lại của bi kịch.

Clues: Hương khói còn nóng trên các mộ gỗ, vết máu cũ phai trên nền đất, trang phục xé rách và những lời thề còn vương lại của Vân Dao khi chôn cất đồng đội.

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Mộ phần đóng dấu kí ức cá nhân và bằng chứng về các vòng luân hồi, đồng thời là điểm neo cho những ai từng sống một phần của quá khứ.

Mức độ nguy hiểm:

Cao

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Nhóm: Thi thể thành viên Thiên Đường Khẩu qua các vòng luân hồi, Bản thể mới tinh được khai sinh từ mộ phần nhưng chưa hội tụ ký ức cũ

Dòng thời gian chi tiết

Lập nghĩa trang

- Mảnh đất hoang phía sau giảng đường từng trống trải dần bị các vòng luân hồi biến thành nghĩa trang của Thiên Đường Khẩu mỗi khi có thành viên hy sinh; những thi thể không được đưa đi mà bị chôn ngay trên đó, các ngôi mộ được dựng bằng gỗ vụn lấy từ đống sắt vụn quanh căn cứ tạo nên cảnh vật lởm chởm và lạnh lẽo; mùi tử thi cùng hương xác phủ hết mặt đất, khiến mọi người đi qua đều cảm nhận sự rét buốt của cái chết; từng ngôi mộ ghi lại số lần một thành viên trở lại dù thân xác cũ đã mục ruỗng, làm rõ rằng phần mộ không chỉ là đất cát mà còn là dấu ấn ký ức; nghĩa trang trở thành minh chứng cho sự tồn tại của bản thể mỗi người, vì từng mảnh mộ luôn chứa đựng ký ức về đợt sống trước và vẫn giữ lại một phần linh hồn.

Tiết lộ cơ chế luân hồi

- Vân Dao đưa Tề Hạ và Kiều Gia Kính đến nghĩa trang để mở lời về sự thật tàn khốc rằng thi thể các thành viên không biến mất mà nằm lại giữa những dãy mộ gỗ vụn, rằng mỗi cái chết sinh ra một bản thể mới tinh không có ký ức của mình; bà giải thích chỉ có vài người hiếm hoi kế thừa được ký ức từ xác chết cũ, tạo nên ảo giác thời gian lặp lại khiến họ tin rằng mọi thứ quay về điểm khởi đầu; sự thật này buộc cả ba phải đối diện với khái niệm sống lặp lại từng giây trong khi không hiểu gì về những lần chết trước; nghĩa trang đầy xác lạnh càng làm rõ tính vô nhân tính của hệ thống hồi sinh, làm những người biết rõ sự thật cân nhắc từng lời nói và hành động trong kiếp sống mới; lời tiết lộ giúp họ hiểu rằng cuộc chiến không chỉ dừng lại ở sinh tử mà còn là việc giữ lấy bản ngã trước một hệ thống hồi sinh không thương xót.

Hy sinh của Điềm Điềm

- Nhóm Tề Hạ mang thi thể Điềm Điềm tới nghĩa trang, Vân Dao chăm sóc và trang điểm để giữ lại nét mặt thanh yên cuối cùng, đồng thời thề sẽ bảo vệ cô trong các vòng luân hồi sau; Điềm Điềm trước đó đã nhận thay tội giết người cho Tề Hạ nhưng bị cản lại, rồi trong trò chơi Cầu bập bênh dũng cảm cắt cổ xả máu nhằm giảm trọng lượng căn phòng để bảo vệ đồng đội, linh hồn cô nằm lại giữa cỏ dại ám khí; hành động hy sinh của cô khiến hàng trăm người chứng kiến cúi đầu trước sự tôn nghiêm của một cái chết tự nguyện, trong khi nhóm Tề Hạ đưa cơ thể chảy máu về nghĩa trang để an táng; Vân Dao đứng bên ngôi mộ trong gió lạnh và vọng lại lời thề sẽ giữ gìn ý chí của Điềm Điềm trong vòng luân hồi; thân xác và cái nắm tay cuối cùng của cô trở thành câu chuyện được nhắc tới mỗi khi ai đó đến nghĩa trang như lời nhắc rằng những hy sinh không bao giờ hoàn toàn chìm vào đất.