Lý Thượng Võ, thường được gọi là Lý cảnh quan, là một cảnh sát hình sự mang khí chất nghiêm nghị, thân hình cao lớn và luôn giữ tư thế như đang chuẩn bị bảo vệ người khác. Bề ngoài anh chính trực, biết giữ trật tự và có ý thức trách nhiệm rất mạnh, nhưng bên trong lại chất chứa cảm giác tội lỗi sâu nặng vì từng phản bội lý tưởng nghề nghiệp. Bi kịch lớn nhất đời anh bắt nguồn từ việc vì cứu con gái nuôi Huyên Huyên mà nhận tiền của tội phạm Trương Hoa Nam, từ đó bị kéo vào con đường sa ngã và bị khống chế.

Sau khi chết trong lúc đối đầu với Trương Hoa Nam rồi rơi vào Chung Yên Chi Địa, anh không trở thành kẻ lạnh lùng, mà ngược lại càng quyết tâm chuộc lỗi bằng cách cứu người và gánh trách nhiệm thay đồng đội. Lý Thượng Võ từng tự đập nát tay, chặt tay, liều chết trong nhiều tình huống chỉ để đổi lấy một cơ hội sống cho người khác, cho thấy bản chất lương thiện trong anh chưa từng mất đi. Năng lực của anh gắn với “Tiếng vọng”, về sau được xác nhận là kiểu “Dò xét túi”, đồng thời anh còn từng bước lĩnh hội cách dùng chấp niệm và ký ức thường nhật để khơi động sức mạnh.

Ở giai đoạn mới nhất, anh là một thành viên nòng cốt của đội Mèo, vẫn giữ ký ức qua luân hồi, tiếp tục luyện Tiếng vọng cùng Chu Lục và chuẩn bị cho Thiên Mã Thời Khắc với tư cách một người chuộc tội bằng hành động.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 李尚武

Giới tính: Nam

Tuổi: Khoảng 30-40 tuổi

Trạng thái: Còn sống trong vòng lặp hiện tại, giữ lại ký ức, là thành viên chính thức của đội Mèo với số thứ tự Bốn

Vai trò: Nhân vật

Biệt danh: Lý cảnh quan

Xuất thân: Thế giới thực trước khi bị cuốn vào Chung Yên Chi Địa; về sau hoạt động chủ yếu tại Chung Yên Chi Địa trong bối cảnh Thập Nhật Chung Yên

Nghề nghiệp: Cựu cảnh sát hình sự; thành viên chính thức của đội Mèo tại Chung Yên Chi Địa

Địa điểm: Chung Yên Chi Địa, khu vực hoạt động của đội Mèo, đang tham gia chuẩn bị cho Thiên Mã Thời Khắc

Điểm yếu: Lòng thương người, ý thức trách nhiệm nghề nghiệp và mặc cảm chuộc tội khiến anh dễ chọn cách tự hy sinh, tự dồn mình vào bẫy đạo đức hoặc trạng thái cận tử. Anh cũng có xu hướng che giấu nội tâm, khiến đồng đội khó can thiệp kịp thời khi anh đưa ra quyết định cực đoan.

Tâm lý / Tỉnh táo: Ổn định nhưng luôn bị đè nặng bởi mặc cảm tội lỗi, ý niệm chuộc lỗi và ký ức về những lần buộc phải phản bội nguyên tắc làm người cảnh sát

Nỗi sợ / Ám ảnh: Sợ không thể bảo vệ người khác vào thời khắc quyết định, sợ bản thân lại trở thành kẻ tiếp tay cho tội ác, và sợ quá khứ bẩn thỉu của mình bị lật mở theo cách làm tổn thương những người anh tin tưởng

Động cơ: Chuộc tội cho những sai lầm thời còn bị Trương Hoa Nam khống chế, cứu càng nhiều người càng tốt trong Chung Yên Chi Địa, hỗ trợ Tề Hạ tìm đường phá cục, đồng thời tiếp tục chiến đấu để xứng đáng với tư cách một người từng khoác cảnh phục

Bằng chứng ngoại phạm: Anh thường xuất hiện như người giữ trật tự, đứng ra gánh việc khó và cứu người trước tiên, vì vậy rất ít khi bị người khác nghi ngờ là có động cơ tư lợi. Ngay cả khi che giấu bí mật hay phối hợp hành động kín với Tề Hạ, anh vẫn duy trì hình ảnh một cảnh sát đáng tin và một đồng đội luôn làm tròn trách nhiệm.

Đặc điểm

Ngoại hình

Lý Thượng Võ có vóc người cao lớn, cân đối và vạm vỡ, tạo cảm giác của một người quen lao vào nguy hiểm hơn là né tránh nó. Gương mặt anh thường nghiêm nghị, ánh mắt trầm và nặng, như lúc nào cũng mang theo sự đề phòng của một cảnh sát hình sự giàu kinh nghiệm. Khi bị thương nặng, toàn thân anh đỏ bừng và dính đầy máu, sắc mặt tái nhợt, môi trắng bệch, càng làm nổi bật trạng thái kiệt sức sau những lần tự hủy hoại thân thể để cứu người.

Một trong những hình ảnh ám ảnh nhất về anh là cánh tay phải bị hủy hoại nghiêm trọng, vết xé thô ráp và được siết lại bằng dây kẽm để cầm máu. Hình tượng của anh luôn gắn với dáng vẻ cứng rắn, ít lời, nhưng động tác lại rất cẩn thận, như khi che lửa để châm thuốc hoặc ngồi im tập trung tưởng tượng điếu thuốc trong lúc luyện Tiếng vọng. Dù ngoại hình thô ráp, anh lại mang nét mệt mỏi của một người đã sống lâu trong dằn vặt.

Sự đối lập giữa thân thể rắn rỏi và thần thái nặng gánh khiến anh trở thành kiểu nhân vật vừa đáng tin vừa bi thương.

Tính cách

Lý Thượng Võ là người giàu trách nhiệm, có ý thức trật tự mạnh, quen đứng ra ổn định cục diện và bảo vệ người yếu thế. Anh vốn mang cốt lõi của một cảnh sát lương thiện, nên dù từng sa ngã vì hoàn cảnh, phản ứng bản năng của anh vẫn là cứu người trước, chịu đau sau. Sau khi trải qua cái chết và tái sinh, anh trở nên trầm lặng, dè dặt hơn trong việc bộc lộ bản thân, nhất là khi phải nhắc đến quá khứ ô nhục của mình.

Nội tâm anh đầy mâu thuẫn: một mặt muốn chuộc tội bằng mọi giá, mặt khác sợ bí mật của mình bị phơi bày và bị người khác nhìn thấu. Anh đặc biệt kiên định với những thói quen và hình ảnh thường nhật, điều này khiến chấp niệm của anh có tính ổn định cao và trở thành nền tảng để luyện Tiếng vọng. Trong tập thể, anh không phải kiểu thao túng hay khoa trương, mà là người âm thầm gánh việc khó, thậm chí chấp nhận đặt mình vào trạng thái cận tử để mở đường cho đồng đội.

Điểm mạnh lớn nhất của anh là tinh thần hy sinh; điểm đau nhất cũng chính là tinh thần ấy, bởi anh luôn mang cảm giác mình phải trả nợ cho những lỗi lầm cũ.

Năng Lực

Khả Năng

  • Tiếng Vọng: Dò xét túi, truyền âm bằng chấp niệm, khơi động Tiếng vọng trong trạng thái cận kề cái chết
  • Năng Lực Thực Chiến: chịu đau cực mạnh, hành động quyết đoán trong tình huống sinh tử, tự hủy cơ thể để phá cục diện
  • Kỹ Năng Nghề Nghiệp: quan sát kiểu cảnh sát hình sự, đọc tình huống phạm tội, duy trì trật tự tập thể, phán đoán tâm lý con người
  • Tố Chất Tinh Thần: ý chí kiên định, khả năng giữ bí mật, sức chịu đựng tâm lý cao dù mang tội lỗi sâu nặng

Trang bị & Vật phẩm

  • Vật Phẩm Đặc Thù: 4 viên Đạo, 1 viên Đạo từng nhận từ Tề Hạ
  • Vật Dụng Gắn Với Năng Lực: điếu thuốc, bật lửa kim loại
  • Dấu Hiệu Sinh Tồn: dây kẽm dùng để cầm máu và ứng biến trong tình thế khẩn cấp

Tiểu sử chi tiết

Lý Thượng Võ là một cảnh sát hình sự từng tin vào pháp luật, trật tự và trách nhiệm nghề nghiệp. Biến cố lớn nhất đời anh xảy ra khi con gái nuôi Huyên Huyên mắc bệnh hiểm nghèo; để có tiền cứu cô bé, anh nhận mười vạn tệ từ tội phạm Trương Hoa Nam. Từ đó, anh bị khống chế, từng bước trở thành một cảnh sát biến chất, nhiều lần giúp Trương Hoa Nam né tránh sự truy bắt.

Tuy nhiên, sự sa ngã ấy không giết chết lương tri trong anh, mà chỉ khiến nó trở nên đau đớn hơn. Không thể chịu đựng thêm, anh quyết định tự tay kết thúc Trương Hoa Nam, nhưng cuộc đối đầu kết thúc bằng cái chết của cả hai trong một trận động đất. Sau đó, anh tỉnh lại trong Chung Yên Chi Địa và bị cuốn vào những trò chơi sinh tử, nơi bản chất của anh dần bộc lộ rõ hơn qua vô số lựa chọn cứu người.

Anh từng tự đập nát cánh tay để phá còng, cứu Chương Thần Trạch khỏi bể cá, từng nhiều lần chặt tay, lao vào nguy hiểm và thậm chí dự tính dùng cái chết cận kề để kích hoạt năng lực. Qua luân hồi, anh giữ lại ký ức, gia nhập đội Mèo với số thứ tự Bốn, đồng hành cùng Tề Hạ và tiếp tục luyện “Tiếng vọng” như một cách đối diện với tội lỗi cũ. Cuộc đời Lý Thượng Võ vì thế không chỉ là hành trình sinh tồn, mà còn là hành trình một người cảnh sát đánh đổi thân thể, ký ức và lòng tự trọng để chuộc lại phần lương tâm đã từng đánh mất.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Gia Đình: Huyên Huyên (con gái nuôi, động cơ lớn nhất khiến anh sa ngã)
  • Đồng Đội Thân Cận: Tề Hạ (người được anh tin tưởng gửi gắm bí mật, đồng hành qua luân hồi), Chương Thần Trạch (người được anh liều mạng cứu), Hàn Nhất Mặc (đồng đội được anh bảo vệ), Kiều Gia Kính (đồng đội trong các hành động tập thể), Chu Lục (người hướng dẫn và cùng luyện Tiếng vọng), Tiền Ngũ (người dẫn anh vào đội Mèo), Lâm Cầm (đồng minh trong mạng lưới sinh tồn), Vân Dao (người cùng phe trong thế cuộc lớn), Điềm Điềm (đồng minh cùng chiến tuyến), Trần Tuấn Nam (đồng đội phe Mèo)
  • Tổ Chức/ Phe Phái: Đội Mèo (tập thể anh gia nhập chính thức với số thứ tự Bốn), Thiên Đường Khẩu (môi trường anh từng cùng Tề Hạ thâm nhập và hành động bí mật)
  • Đồng Nghiệp Quá Khứ: Tiểu Lưu (đồng nghiệp thời còn làm cảnh sát)
  • Kẻ Thù/áp Bức: Trương Hoa Nam (tội phạm khống chế anh bằng tiền và quá khứ), Người Dê (thế lực trò chơi sinh tử), Sở Thiên Thu (người xếp đặt anh vào trò chơi nguy hiểm), các chủ trò như Người Thỏ/Địa Ngưu (nguồn đe dọa trực tiếp trong trò chơi)

Dòng thời gian chi tiết

Thời làm cảnh sát và bi kịch gia đình

- Lý Thượng Võ vốn là một cảnh sát hình sự, có lương tâm nghề nghiệp mạnh và luôn tin rằng người mặc cảnh phục phải giữ trật tự cho người khác. Anh nhận nuôi hoặc chăm sóc Huyên Huyên như con gái ruột, và chính tình cảm này trở thành điểm yếu chí mạng trong đời anh. Khi Huyên Huyên mắc bệnh hiểm nghèo, anh rơi vào tuyệt cảnh tài chính và bắt đầu lung lay trước những nguyên tắc mà mình từng giữ gìn. Đây là bước ngoặt khiến một người chính trực bị đẩy đến bờ vực phản bội bản thân. Từ nền tảng ấy, mọi lựa chọn về sau của anh đều mang màu sắc chuộc lỗi hơn là tự cứu. Bi kịch của anh không khởi đầu từ lòng tham, mà từ tình thương và sự bất lực của một người cha nuôi.

Nhận tiền của Trương Hoa Nam và trở thành cảnh sát biến chất

- Để có tiền cứu Huyên Huyên, Lý Thượng Võ nhận mười vạn tệ từ Trương Hoa Nam, một tên tội phạm nguy hiểm. Sau khi nhận số tiền này, anh không còn đơn thuần là người mắc nợ ân tình, mà trở thành kẻ bị khống chế, buộc phải nhiều lần giúp Trương Hoa Nam tránh khỏi vòng truy bắt của cảnh sát. Vỏ bọc cảnh sát của anh vẫn còn, nhưng cốt lõi tinh thần đã bắt đầu rạn nứt nghiêm trọng. Anh vừa muốn giữ lại phần người tốt của mình, vừa biết bản thân đang tiếp tay cho cái ác. Sự giằng xé ấy không khiến anh chai lì, mà ngược lại làm mặc cảm tội lỗi ngày càng sâu. Đây là nguyên nhân trực tiếp tạo nên chấp niệm “chuộc tội” bám theo anh về sau, kể cả sau khi chết.

Đối đầu cuối cùng với Trương Hoa Nam và cái chết trong động đất

- Không thể chịu đựng việc bị kéo sâu thêm vào tội lỗi, Lý Thượng Võ quyết định tự mình giết Trương Hoa Nam để chấm dứt mọi thứ. Nỗ lực đó không thành công theo cách anh mong muốn; hai người lao vào vật lộn trong cơn hỗn loạn của một trận động đất kinh hoàng. Cuộc đối đầu kết thúc bằng cái chết của cả hai, khép lại đời sống ở thế giới thực của anh trong tư thế chưa kịp chuộc xong lỗi lầm. Cái chết này không giải thoát cho anh về mặt tinh thần, mà chỉ khiến món nợ trong lòng chuyển sang một hình thức khác. Chính vì vậy, khi tỉnh lại ở Chung Yên Chi Địa, anh không coi đó là may mắn mà như một bản án kéo dài. Ý nghĩ “ta chết đi là để chuộc tội” từ đây trở thành trục tâm lý cực mạnh của nhân vật.

Tỉnh dậy tại Chung Yên Chi Địa và trở thành người tổ chức đáng tin

- Sau khi chết, Lý Thượng Võ tỉnh dậy trong trò chơi của Người Dê và nhanh chóng thích nghi với hiện thực sinh tử của Chung Yên Chi Địa. Dựa trên bản năng nghề nghiệp, anh thường đứng ra duy trì trật tự, trấn an tập thể và đề xuất những cách cứu được nhiều người nhất. Anh từng cố gắng đoàn kết mọi người, đưa ra giả thuyết bỏ phiếu tập trung để cứu số đông, cho thấy tư duy của anh luôn hướng về cục diện chung thay vì lợi ích cá nhân. Tề Hạ cũng dần xác định anh là một trong số ít người có thể tin tưởng và muốn chủ động tổ đội cùng anh. Điều này cho thấy dù mang quá khứ nhơ bẩn, anh vẫn xây dựng được uy tín rất lớn bằng hành động thực tế. Ở giai đoạn đầu tại Chung Yên, hình ảnh của anh là một người cảnh sát đã sa ngã nhưng vẫn không ngừng làm công việc bảo vệ người khác.

Cứu Chương Thần Trạch trong trò chơi bể cá và cái chết quỷ dị đầu tiên

- Trong trò chơi của Người Thỏ, Lý Thượng Võ bị còng tay và rơi vào tình huống mà chìa khóa của mình nằm trong bể cá của Chương Thần Trạch, còn cơ hội cứu người lại nằm gần anh. Khi nhận ra đập nát bàn tay không đủ để thoát còng, anh quyết đoán đập nát cả cánh tay, rồi tiếp tục chuyển sang phá hủy cánh tay với lực lớn hơn dù gần như ngất đi. Sau khi thoát ra, anh dùng cánh tay còn lại tháo dây kẽm, giúp Chương Thần Trạch thoát chết trong làn nước dâng cao. Anh chấp nhận để máu chảy xối xả và cuối cùng chết đi một cách quỷ dị sau khi kịp kể bí mật đời mình cho Tề Hạ. Hành động này khiến mọi người nhìn thấy phần cốt lõi nhất của anh: dẫu từng phạm tội, anh vẫn là người không thể khoanh tay nhìn người khác chết. Cái chết ấy đồng thời gieo mầm cho việc Tề Hạ phát hiện ra bí ẩn liên quan đến năng lực và chấp niệm của anh.

Bí mật chuộc tội, điếu thuốc và dấu hiệu đầu tiên của năng lực

- Trước khi chết, Lý Thượng Võ thổ lộ với Tề Hạ quá khứ mình từng là cảnh sát biến chất và nói rằng có lẽ cái chết này là để chuộc tội. Trong khoảnh khắc ấy, câu nói của anh không chỉ là confession, mà còn như một mấu chốt tinh thần đánh thức cơ chế Tiếng vọng. Những chi tiết quanh điếu thuốc và chiếc bật lửa trở nên vô cùng kỳ lạ: anh dường như có được thuốc và bật lửa theo cách không ai giải thích nổi. Tề Hạ về sau nghi ngờ rằng chính Lý cảnh quan đã lấy thuốc từ hộp thuốc hoặc lấy bật lửa từ túi người khác bằng năng lực nào đó. Dù khi ấy chưa có đáp án rõ ràng, đây là dấu hiệu sớm nhất cho thấy anh sở hữu một Tiếng vọng không phải kiểu tạo vật thông thường. Sự kiện này biến hình ảnh điếu thuốc thành biểu tượng vừa của thói quen thường nhật, vừa của mấu chốt kích hoạt chấp niệm nơi anh.

Tái sinh trong luân hồi mới và giữ lại ký ức

- Sau cái chết đầu tiên, Lý Thượng Võ tái sinh trong vòng lặp mới cùng Tề Hạ và là một trong số ít người giữ lại được ký ức. Việc còn nhớ quá khứ khiến anh trở nên ít nói, thận trọng và quyết đoán hơn rất nhiều so với trước. Anh không còn chỉ là người phản ứng trước hiểm cảnh, mà bắt đầu chủ động cân nhắc đường đi nước bước với tâm thế của người từng chết và từng sai. Chính trong giai đoạn này, quá khứ bị Trương Hoa Nam khống chế vì tiền chữa bệnh cho Huyên Huyên được nhắc lại rõ ràng hơn, giúp đồng minh hiểu bản chất sự chuộc lỗi của anh. Ký ức xuyên luân hồi cũng khiến anh trở thành cộng sự đặc biệt quan trọng với Tề Hạ, bởi cả hai cùng nắm những thông tin mà người khác không có. Từ đây, Lý Thượng Võ bước vào vai trò một người sống sót không còn ngây thơ, nhưng cũng chưa từng từ bỏ lương tri.

Vai trò người bảo vệ, xây căn cứ và lựa chọn ở lại

- Trong nhiều biến cố sau đó, Lý Thượng Võ tiếp tục chứng minh mình là người bảo vệ bền bỉ của tập thể. Anh từng dũng cảm đỡ cho Hàn Nhất Mặc khi bị xiên cá đâm, rồi dưới áp lực cực lớn vẫn là người trực tiếp cắt dây thừng để cứu mạng đồng đội. Ngoài việc cứu người, anh còn cố gắng hòa giải mâu thuẫn và giữ “sĩ khí” cho cả đội, thể hiện năng lực ổn định tâm lý đám đông rất giống một cảnh sát từng chỉ huy hiện trường. Dù thừa nhận năng lực và tài trí của Tề Hạ, anh lại chọn con đường thận trọng hơn là ở lại, thiết lập một căn cứ tại cửa hàng tiện lợi và nhận một viên Đạo từ Tề Hạ. Quyết định này cho thấy anh không mù quáng lao theo người mạnh nhất, mà cân nhắc cách tồn tại bền vững cho tập thể. Vai trò của anh lúc này là trụ cột thực tế: không hô khẩu hiệu lớn, chỉ âm thầm dựng chỗ cho người khác bám vào.

Che giấu manh mối, thâm nhập Thiên Đường Khẩu và phát hiện nội gián

- Khi cục diện chuyển sang phức tạp hơn, Lý Thượng Võ phối hợp khá ăn ý với Tề Hạ trong việc che giấu tờ hợp đồng bị lấy đi. Anh nhận 4 viên Đạo từ Nhân Long và chủ động kéo Tề Hạ cùng Hàn Nhất Mặc ra sân vận động để bàn bạc bí mật về kẻ nội gián trong nhóm. Cách hành động này cho thấy anh đã chuyển từ một người chỉ biết cứu nguy trực diện sang người biết tham gia chiến thuật ngầm. Việc cùng Tề Hạ dấn sâu vào Thiên Đường Khẩu cũng chứng minh mức độ tin cậy giữa hai người rất cao. Dù không phải người mưu lược hàng đầu, anh biết khi nào phải tạo không gian kín, khi nào phải giấu manh mối và khi nào cần giữ thái độ bình thường để tránh bị chú ý. Đây là giai đoạn Lý Thượng Võ thể hiện mặt sắc bén của một cảnh sát từng sống giữa đúng sai chồng chéo.

Hiểu sai năng lực, lập kế hoạch 3600 viên Đạo và khám phá bản chất Dò xét túi

- Sau khi biết mình có khả năng liên quan đến “tạo vật”, Lý Thượng Võ từng đề xuất một kế hoạch cực đoan: cố ý đặt bản thân vào trạng thái cận kề cái chết để kích hoạt Tiếng vọng, từ đó tạo ra 3600 viên Đạo cho cả cục diện lớn. Anh còn đồng ý ghi nhớ mật mã “Dư Niệm An nói: Đông đông đông” nhằm giúp Tề Hạ khôi phục ký ức trong trường hợp cần thiết. Tuy nhiên, về sau Tề Hạ khám phá ra năng lực thực sự của anh không phải “Sáng tạo”, mà là “Dò xét túi”, tức chỉ có thể lấy ra những vật phẩm vốn đã tồn tại trong phạm vi điều kiện nhất định. Phát hiện này phá vỡ kế hoạch tạo Đạo hàng loạt, đồng thời làm sáng tỏ hàng loạt sự kiện kỳ lạ liên quan đến thuốc lá và bật lửa trước kia. Dù vậy, điều quan trọng hơn là nó cho thấy anh sẵn sàng dùng chính cái chết làm công cụ nếu điều đó cứu được người khác. Việc hiểu đúng năng lực cũng trở thành bước ngoặt để anh rời khỏi ảo tưởng và bắt đầu luyện Tiếng vọng theo hướng thực tế hơn.

Bị cuốn vào trò chơi Cầu bập bênh và cái chết của người lương thiện

- Trong trò chơi Cầu bập bênh do Sở Thiên Thu sắp đặt, Lý Thượng Võ bị xếp vào nhóm cùng Chương Thần Trạch và một lần nữa rơi vào tình huống phải đổi thân thể lấy cơ hội sống cho người khác. Để giảm trọng lượng căn phòng và cứu đồng đội, anh tự chặt đứt một cánh tay, tái hiện đúng mô thức hy sinh đã gắn chặt với số phận mình. Ngay cả trước khi chết cháy, anh vẫn cố dùng kỹ năng với hy vọng tạo ra “Đạo” cứu mọi người, cho thấy đến giây cuối anh vẫn chọn cứu người chứ không chọn than thân. Sự kiện này khắc sâu hình tượng “người lương thiện chết nhiều lần” của anh trong toàn bộ câu chuyện. Nó cũng chứng minh rằng động cơ chuộc tội của anh không phải lời nói nhất thời, mà là nguyên lý hành động được lặp đi lặp lại qua nhiều vòng hiểm cảnh. Cái chết ấy không làm giá trị của anh suy giảm, mà khiến anh càng trở thành một biểu tượng đạo đức bi thương.

Gia nhập đội Mèo với số thứ tự Bốn và trở thành thành viên chính thức

- Sau những vòng sinh tử và thử thách lòng tin, Lý Thượng Võ được Tiền Ngũ đưa vào đội Mèo với cấp số mới là “Bốn”. Sự xuất hiện của Trịnh Anh Hùng cùng tín hiệu “Im miệng không nói” đánh dấu việc anh đã chính thức được công nhận là người của phe này chứ không còn là kẻ đứng ngoài quan sát. Vị trí mới cho thấy giá trị của anh không chỉ nằm ở sức chịu đựng hay tinh thần hy sinh, mà còn ở độ ổn định và mức độ đáng tin trong những kế hoạch dài hơi. Từ đây, anh gắn bó chặt hơn với những nhân vật chủ chốt như Chu Lục, Tiền Ngũ và các thành viên nòng cốt khác. Việc gia nhập Mèo cũng mở ra một giai đoạn mà anh không còn chỉ chuộc lỗi bằng bản năng, mà bắt đầu chuộc lỗi bằng sự hợp tác có tổ chức. Đây là trạng thái trưởng thành hơn của nhân vật: vẫn đau, vẫn nặng gánh, nhưng đã biết đặt mình vào cấu trúc tập thể lớn.

Luyện Tiếng vọng bằng điếu thuốc tưởng tượng và chuẩn bị Thiên Mã Thời Khắc

- Ở giai đoạn mới nhất, Lý Thượng Võ tiếp tục đào sâu Tiếng vọng cùng Chu Lục và những thành viên khác trong đội Mèo. Anh từng từ việc cân nhắc điều kiện “Tiếng vọng = sắp chết” dần tiến tới hiểu rằng cốt lõi còn nằm ở chấp niệm, ký ức quen thuộc và việc đối diện cạm bẫy tâm lý của bản thân. Khi ngồi im tưởng tượng ngọn lửa và điếu thuốc, anh thậm chí có thể ngỡ như ngửi thấy mùi thuốc thật, rồi cuối cùng tạo ra khói thật, cho thấy ý chí của anh bám rất sâu vào những động tác thường nhật. Chính câu nói “ta chết đi là để chuộc tội” đã giúp Tề Hạ nhận ra kiểu chấp niệm của anh gần với dạng bền chắc như Huyền Vũ, không chỉ dựa trên sợ hãi mà còn dựa trên gánh nặng tinh thần dai dẳng. Anh vẫn dè dặt khi chia sẻ bí mật, vì sợ người khác đào bới nội tâm, nhưng đã chủ động hơn trong việc biến vết thương tinh thần thành công cụ chiến đấu. Trong hiện tại, Lý Thượng Võ là một người còn sống, còn ký ức, còn trách nhiệm, đang cùng đội Mèo tích lũy Tiếng vọng và chuẩn bị bước vào Thiên Mã Thời Khắc với tư cách một chiến binh chuộc tội.