Lão Tôn là một thành viên nòng cốt của Cực Đạo trong truyện linh dị "Thập Nhật Chung Yên", nổi bật với "Tiếng Vọng" hệ Nguyên vật có thể tạo ra đá và vật thể bằng đá từ hư không. Hắn thường đảm nhiệm vai trò khống chế chiến trường, dựng chướng ngại, chế tạo vũ khí thô sơ hoặc ném đá từ xa để phối hợp cùng đồng đội. Bề ngoài hắn là một nam thanh niên mang phong thái giang hồ phương Bắc, lời nói cộc trực nhưng không hoàn toàn vô nguyên tắc.
Khi còn tỉnh táo, hắn có giới hạn đạo đức nhất định, từng bộc lộ sự bất mãn trước việc đồng đội ra tay quá đáng và không thích kiểu "ức hiếp người quá đáng". Tuy nhiên, việc lạm dụng năng lực khiến tinh thần hắn suy giảm rõ rệt, phản ứng chậm, tư duy trì trệ và dễ bị dẫn dắt bởi niềm tin hoặc logic của người khác. Sau thất bại trước nhóm Kiều Gia Kính, hắn không bị giết mà còn được ngỏ ý chiêu mộ, mở ra khả năng dao động trong lập trường của hắn.
Ở giai đoạn sau, hắn vẫn tiếp tục hoạt động trong hàng ngũ Cực Đạo, thậm chí trở thành một trong các đội trưởng, tham gia nhiều chiến dịch trọng yếu như kế hoạch trên đoàn tàu và các cuộc vây giết Cầm Tinh.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Gia nhập và trở thành chiến lực của Cực Đạo
- Mưu đồ chiêu mộ Tề Hạ và màn diễn người tốt
- Đụng độ với Tề Hạ và Bác sĩ Triệu
- Tham gia trò chơi Địa Hổ với vai trò kẻ tạo đá
- Bại trận trong Binh Khí Bài và lộ rõ di chứng lạm dụng Tiếng Vọng
- Trở thành kẻ sống sót duy nhất và được Kiều Gia Kính tha mạng
- Tiếp tục gắn bó với Cực Đạo và hình thành quan hệ quen thân nội bộ
- Suy giảm tinh thần kéo dài và tính dễ bị dẫn dắt
- Hiểu biết về cơ chế tuyển mộ sau các đợt toàn diệt
- Giữ vai trò liên lạc và dẫn đường cho các đầu não Cực Đạo
- Trở thành đội trưởng trong chiến dịch quy mô lớn của Cực Đạo
- Dẫn đội tiến vào Khoang chứa hàng và phối hợp cùng Giang Nhược Tuyết
- Đóng vai mồi nhử trong trận săn Thiên Ngưu
- Dốc cạn tinh thần để áp sát chiến thắng trước Thiên Ngưu
- Tiếp tục tác chiến chi viện và duy trì vị trí trong hàng ngũ nòng cốt
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 老孙
Giới tính: Nam
Tuổi: Không rõ
Trạng thái: Còn sống; đang là đội trưởng của Cực Đạo ở thời điểm mới nhất trong dữ liệu
Vai trò: Nhân vật; thành viên chủ lực rồi thăng lên đội trưởng của Cực Đạo; chiến đấu hệ khống chế và hỗ trợ
Biệt danh: Lão Tôn
Xuất thân: Thập Nhật Chung Yên
Nghề nghiệp: Thành viên chủ lực của Cực Đạo; về sau là đội trưởng và chiến lực khống chế/hỗ trợ thực địa
Địa điểm: Hoạt động trong địa bàn và các chiến dịch của Cực Đạo, về giai đoạn sau xuất hiện trên chiến tuyến đoàn tàu và khu vực liên quan đến Khoang chứa hàng
Điểm yếu: Lạm dụng "Tiếng Vọng" khiến tinh thần suy kiệt, tư duy chậm chạp, phản ứng trì độn và dễ bị dẫn dắt bởi niềm tin hoặc logic của người khác. Khi rơi vào trạng thái đó, hắn dễ bị khai thác trong chiến đấu tâm lý và mất độ chính xác trong phán đoán chiến trường. Năng lực của hắn mạnh ở khống chế và hỗ trợ, nhưng nếu bị phá nhịp hoặc buộc tiêu hao liên tục thì hiệu suất giảm rất rõ. Hắn cũng có thiên hướng tin người quá nhanh khi đầu óc không tỉnh táo.
Tâm lý / Tỉnh táo: Không ổn định; khi bình thường còn giữ được lý trí và nguyên tắc riêng, nhưng sau khi sử dụng Tiếng Vọng quá độ thì tinh thần sa sút rõ rệt, trở nên ngây ngô, chậm chạp và rất dễ bị ảnh hưởng
Nỗi sợ / Ám ảnh: Sợ đại kế của Cực Đạo thất bại; e ngại những tình huống vượt ngoài khả năng kiểm soát khi không thể liên lạc hoặc không nắm được chân tướng; về bản năng cũng dè chừng các đối thủ có thể khắc chế trực tiếp năng lực của hắn
Động cơ: Sinh tồn trong thế giới hỗn loạn của truyện, duy trì vị trí trong Cực Đạo, hoàn thành các chiến dịch của phe mình và bảo toàn đồng đội quen thân. Ở tầng sâu hơn, hắn dường như cũng muốn tìm một chỗ đứng có ý nghĩa, nên dù từng dao động sau khi được tha mạng, cuối cùng vẫn quay về với tổ chức mà hắn đã quen thuộc.
Bằng chứng ngoại phạm: Không có dữ liệu rõ ràng về chứng cứ ngoại phạm. Phần lớn thời gian hắn được ghi nhận là trực tiếp hiện diện trong các chiến dịch của Cực Đạo hoặc tại hiện trường giao tranh.
Đặc điểm
Ngoại hình
Nam thanh niên, mang phong thái giang hồ phương Bắc, cách nói chuyện cộc và thô nhưng giàu cảm giác dân giang hồ. Hắn không được miêu tả quá cầu kỳ về gương mặt, song thường để lại ấn tượng là một kẻ thực chiến hơn là một người chỉ huy bàn giấy. Khi chiến đấu, hắn hay dùng động tác phất tay hoặc nắm không trung để gọi ra đá, thạch côn, giáp đá hay các khối đá lớn nhỏ.
Trong mắt người khác, hắn có lúc hiện lên như một gã lưu manh Bắc phương khá nóng nảy, có lúc lại ngờ nghệch vì tinh thần bị bào mòn. Ở giai đoạn mất ổn định, ánh mắt và phản ứng của hắn dễ lộ vẻ đờ đẫn, chậm nhịp và ngơ ngác.
Tính cách
Bản chất Lão Tôn là người thô trực, có nghĩa khí kiểu giang hồ và giữ một giới hạn đạo đức nhất định khi còn tỉnh táo. Hắn không hoàn toàn tán đồng việc ỷ mạnh hiếp yếu, từng công khai khó chịu khi đồng đội ra tay quá nặng hoặc dùng hắn như công cụ cho trò diễn ép người. Tuy nhiên, hắn vẫn là người của Cực Đạo, sẵn sàng làm việc bẩn, tham gia uy hiếp, bắt người và chiến đấu đến cùng nếu tổ chức cần.
Điểm nổi bật nhất trong tính cách hắn là sự mâu thuẫn giữa phần "có nguyên tắc" và phần "đã bị hệ thống phe phái cuốn vào". Sau khi lạm dụng Tiếng Vọng, hắn trở nên chậm chạp, khờ khạo, dễ tin, dễ bị dẫn dắt bởi logic và niềm tin của người khác, khiến tính cách càng thêm thất thường.
Năng Lực
Khả Năng
- Tiếng Vọng: Nguyên vật, tạo vật thể bằng đá từ hư không, tạo thạch côn, tạo gạch đá, tạo giáp đá, triệu hồi khối đá lớn nhỏ rơi xuống
- Chiến Đấu: Khống chế chiến trường, dựng chướng ngại vật, hỗ trợ bao vây, áp chế tầm gần bằng vũ khí đá, yểm trợ đồng đội trong hỗn chiến
- Tổ Chức/ Chiến Thuật: Dẫn đội, phối hợp nghi binh, hiểu cơ chế tuyển mộ và vận hành thực địa của Cực Đạo
Trang bị & Vật phẩm
- Vũ Khí Tạo Thành Từ Năng Lực: Thạch côn, gậy đá, gạch đá, khối đá lớn nhỏ
- Dụng Cụ Mang Theo: Dây thừng nhỏ
- Phòng Hộ Tạo Thành Từ Năng Lực: Giáp đá
Tiểu sử chi tiết
Lão Tôn là một thành viên kỳ cựu của Cực Đạo, nổi danh nhờ "Tiếng Vọng" Nguyên vật có thể tạo ra các vật thể bằng đá từ hư không. Với năng lực này, hắn vừa là kẻ mở đường, dựng chướng ngại, chế tạo vũ khí, vừa là mắt xích khống chế chiến trường cực kỳ hữu hiệu trong các trận hỗn chiến. Bề ngoài Lão Tôn mang chất giang hồ phương Bắc, lời lẽ thô ráp nhưng không phải loại ác nhân tuyệt đối; nhiều lần hắn bộc lộ sự bất mãn khi đồng đội làm việc quá tuyệt tình, cho thấy vẫn còn một lằn ranh đạo đức riêng.
Thế nhưng sức mạnh của hắn phải đánh đổi bằng sự hao tổn tinh thần nghiêm trọng: càng dùng Tiếng Vọng quá độ, hắn càng ngây dại, phản ứng chậm và dễ bị thao túng. Sau khi bị nhóm Kiều Gia Kính đánh bại, hắn trở thành người sống sót duy nhất trong nhóm và còn được đối phương tha mạng, thậm chí ngỏ ý chiêu mộ. Dù vậy, hắn cuối cùng vẫn tiếp tục ở lại Cực Đạo, dần tham gia sâu hơn vào các chiến dịch lớn, từ tuyển mộ nhân sự, dẫn đường cho các đầu não cho tới chỉ huy đội ngũ trên đoàn tàu.
Ở giai đoạn mới nhất, Lão Tôn đã trở thành một đội trưởng còn sống của Cực Đạo, vừa là chiến lực chủ công, vừa là minh chứng cho cái giá tinh thần mà sức mạnh linh dị buộc con người phải trả.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Tổ Chức/ Phe Phái: Cực Đạo (thành viên nòng cốt, về sau là đội trưởng)
- Đồng Đội Thân Cận: Giang Nhược Tuyết (đồng đội phối hợp lâu năm), Tiêu Tiêu (đồng bọn cũ, từng cùng hành động và chiến đấu), La Thập Nhất (đồng đội), Chu Mạt (đồng minh trong Cực Đạo), Yến Tri Xuân (đồng minh, cấp chỉ huy phối hợp chiến dịch), lão Đặng (đồng minh, cùng tác chiến), Đồng Di (đồng minh), Dê Đen (đồng minh chiến thuật trong chiến dịch đoàn tàu), Tô Thiểm (đồng minh chiến thuật)
- Đối Thủ/ Xung Đột: Tề Hạ (mục tiêu chiêu mộ rồi đối địch), Bác sĩ Triệu (đối đầu khi truy bắt Tề Hạ), Kiều Gia Kính (đối thủ đã đánh bại và tha mạng cho hắn), Lý Hương Linh (đối thủ từng lợi dụng điểm yếu tinh thần của hắn), Trương Sơn (đối thủ trong Địa Hổ và các trận liên quan), Thiên Ngưu (mục tiêu vây giết), các Cầm Tinh (đối địch trong đại kế của Cực Đạo)
- Quan Hệ Bước Ngoặt: Kiều Gia Kính (người tha mạng và từng ngỏ lời chiêu mộ)
Dòng thời gian chi tiết
Gia nhập và trở thành chiến lực của Cực Đạo
- Lão Tôn xuất hiện với thân phận một thành viên của Cực Đạo, sở hữu "Tiếng Vọng" hệ Nguyên vật có thể triệu tạo đá và vật thể bằng đá từ hư không. Năng lực này khiến hắn nhanh chóng trở thành chiến lực có tính thực dụng rất cao, vừa dùng để tấn công trực diện vừa dùng để cản đường, khống chế và yểm trợ đồng đội. Trong nội bộ phe phái, hắn nhiều lần hành động cùng Tiêu Tiêu, Giang Nhược Tuyết và La Thập Nhất, cho thấy hắn đã tham gia mạng lưới nòng cốt từ khá sớm. Tuy vậy, tính cách hắn không hoàn toàn tàn nhẫn; khi còn tỉnh táo, hắn vẫn giữ một ranh giới đạo đức nhất định và tỏ ra khó chịu nếu bị ép làm những việc hắn cho là quá đáng. Điều này tạo nên hình tượng một kẻ giang hồ có nguyên tắc méo mó hơn là một tên cuồng sát vô điều kiện.
Mưu đồ chiêu mộ Tề Hạ và màn diễn người tốt
- Khi Tề Hạ và Bác sĩ Triệu rời sòng bạc, Lão Tôn cùng Tiêu Tiêu và Giang Nhược Tuyết xuất hiện để chặn đường và ép chiêu mộ. Trước thái độ cứng rắn của Tề Hạ, Lão Tôn đóng vai người đứng giữa hòa giải, giả vờ trách Tiêu Tiêu xuống tay không biết nặng nhẹ rồi khuyên can đối phương bình tĩnh. Hắn còn tỏ vẻ mình bị đồng đội lừa mở "Tiếng Vọng", như thể không thật lòng muốn tham gia màn uy hiếp này. Sau đó hắn phô diễn năng lực Nguyên vật, tạo gậy đá và chuẩn bị dây thừng, vừa mềm vừa rắn để thuyết phục rồi cưỡng ép Tề Hạ. Màn diễn đó cuối cùng bị Tề Hạ nhìn thấu, chứng minh Lão Tôn biết dùng thủ đoạn mềm hóa đối thủ nhưng không đủ tinh vi để lừa được người cực kỳ cảnh giác như Tề Hạ.
Đụng độ với Tề Hạ và Bác sĩ Triệu
- Khi tình huống đàm phán đổ vỡ, Lão Tôn trực tiếp nhận lệnh khống chế Tề Hạ từ Tiêu Tiêu và lao vào giao tranh. Hắn dùng thạch côn vừa mới tạo ra để uy hiếp, đồng thời định trói sống mục tiêu thay vì giết chết ngay lập tức, cho thấy nhiệm vụ chính khi đó là bắt người nhập bọn. Trong cuộc xô xát, năng lực phá hoại môi trường vô thức của Bác sĩ Triệu đã làm hỏng vũ khí đá của hắn, khiến ưu thế áp chế ban đầu bị bẻ gãy. Dù không bị đánh gục hoàn toàn, hắn nhận ra Tề Hạ có kỹ xảo chiến đấu hơn dự liệu và thừa nhận lần sau phải cẩn thận hơn. Cuộc đối đầu này đặt nền móng cho việc Lão Tôn nhiều lần về sau trở thành một trong những người trực tiếp đối diện phe của Tề Hạ.
Tham gia trò chơi Địa Hổ với vai trò kẻ tạo đá
- Sau khi hai bên thống nhất giải quyết ân oán bằng một ván cược sinh tử 3 đấu 3 ở trò chơi cấp Địa mang tên "Địa Hổ", Lão Tôn trở thành mắt xích hỗ trợ trọng yếu của phe Cực Đạo. Hắn liên tục tạo ra gậy đá, chướng ngại vật và các khối đá để tiếp sức cho đồng đội, đúng với hồ sơ cũ mô tả hắn như "kẻ tạo đá". Trong quá trình này, hắn phối hợp cùng Tiêu Tiêu và đồng bọn để bao vây Trương Sơn cùng Lý Hương Linh, cố dùng ưu thế đội hình và địa hình nhân tạo để bào mòn đối thủ. Từ góc nhìn chiến thuật, hắn là dạng người không phải chủ công mạnh nhất nhưng lại có ảnh hưởng rất lớn tới nhịp độ trận chiến. Đây cũng là giai đoạn cho thấy giá trị thực chiến cao nhất của Nguyên vật trong môi trường hỗn chiến.
Bại trận trong Binh Khí Bài và lộ rõ di chứng lạm dụng Tiếng Vọng
- Trong trận "Binh Khí Bài" đối đầu nhóm Kiều Gia Kính, Lão Tôn ban đầu có thể áp đảo bằng bộ quyền cước và trang bị đá do chính mình tạo ra. Tuy nhiên, chiến đấu kéo dài khiến trạng thái tinh thần của hắn sa sút; hắn nói năng chậm chạp, phản ứng lệch nhịp và thậm chí còn phải mất vài giây mới phân biệt được "đây là đá chứ không phải quyền cước". Lý Hương Linh lợi dụng đúng điểm yếu đó để thao túng nhịp suy nghĩ của hắn, khiến hắn mất đi phán đoán sắc bén trong thời điểm then chốt. Sau đó Kiều Gia Kính vô hiệu hóa hắn, phá tan cục diện ban đầu vốn nghiêng về phe Cực Đạo. Trận thua này chứng minh sức mạnh của Lão Tôn rất lớn nhưng cực kỳ phụ thuộc vào việc hắn có giữ được đầu óc tỉnh táo hay không.
Trở thành kẻ sống sót duy nhất và được Kiều Gia Kính tha mạng
- Sau khi phe Cực Đạo thất bại trong trận với nhóm Kiều Gia Kính, Lão Tôn là người duy nhất trong nhóm sống sót. Ở thời điểm bị đánh bại, hắn ở vào trạng thái ngơ ngác, đần độn và không còn giữ được khí thế hung hãn như trước, phản ánh hậu quả rõ rệt của việc dùng "Tiếng Vọng" quá mức. Kiều Gia Kính không giết hắn ngay mà chủ động khuyên hắn rời đi, thậm chí còn đưa ra lời mời chiêu mộ để hắn tự suy nghĩ lại con đường của mình. Lão Tôn nghe xong chỉ cúi đầu trầm mặc, không đồng ý nhưng cũng không từ chối tại chỗ, cho thấy nội tâm hắn thật sự dao động. Đây là bước ngoặt quan trọng nhất trong tuyến nhân vật của hắn, bởi lần đầu tiên hắn được đối xử như một người có thể lựa chọn chứ không chỉ là công cụ chiến đấu của Cực Đạo.
Tiếp tục gắn bó với Cực Đạo và hình thành quan hệ quen thân nội bộ
- Dù từng dao động sau lời mời của Kiều Gia Kính, dữ liệu về sau cho thấy Lão Tôn vẫn tiếp tục ở lại trong mạng lưới Cực Đạo. Hắn có quan hệ phối hợp khá thường xuyên với Giang Nhược Tuyết, Yến Tri Xuân, Chu Mạt, lão Đặng và nhiều đầu não khác, đồng thời còn tỏ ra quen thuộc với cách tổ chức tuyển mộ đồng đội của phe này. Trong một số đoạn hội thoại, hắn bảo vệ người của phe mình, quát tháo khi Tề Hạ có hành động thất lễ và nhắc đến những quy luật vận hành của Cực Đạo như một người trong cuộc lâu năm. Điều này cho thấy dù không phải kẻ trung thành mù quáng, hắn vẫn bị gắn chặt với tổ chức bởi lợi ích, thói quen, tình cảm đồng đội hoặc quán tính sinh tồn. Giai đoạn này, hắn dần chuyển từ một tên đánh thuê có ích thành một nhân sự đáng tin của phe phản loạn.
Suy giảm tinh thần kéo dài và tính dễ bị dẫn dắt
- Ở các chương sau, Lão Tôn nhiều lần thể hiện trạng thái tư duy khù khờ, phản ứng chậm và rất dễ tin theo hệ logic do người khác dựng lên. Khi trao đổi với một nhân vật nữ về khái niệm như "Tiên quân", "Cẩm y vệ" hay "Cầm Tinh", hắn nhanh chóng tiếp nhận những thiết lập đó, sau đó còn hớn hở quay lại vì cảm thấy mình vừa "hiểu ra logic quan hệ". Có lúc hắn cố thử lại năng lực của mình nhưng vì trạng thái tinh thần không ổn định nên không thể tái hiện cảm giác ban đầu, trở nên sốt ruột và bối rối như một người mất đi sự kiểm soát. Những biểu hiện này phù hợp hoàn toàn với dữ liệu hồ sơ cũ rằng dùng Tiếng Vọng quá độ sẽ khiến hắn trở nên ngây ngô và dễ bị ảnh hưởng bởi niềm tin của người khác. Càng về sau, đây càng là điểm yếu cốt tử đi song song với sức mạnh chiến trường của hắn.
Hiểu biết về cơ chế tuyển mộ sau các đợt toàn diệt
- Lão Tôn từng giải thích cho đồng đội rằng mỗi khi xảy ra tình huống toàn viên tử vong rồi tái lập cục diện, đó chính là thời điểm tốt nhất để Cực Đạo nhanh chóng tuyển người mới. Theo lời hắn, chỉ cần trong bối cảnh hỗn loạn ấy vẫn có người đủ sức đi lại, tìm gặp và kết nối nhiều người, thì gần như chắc chắn là thành viên Cực Đạo. Hắn còn nhắc đến thời kỳ quy mô lớn nhất khi phe này từng tập hợp được hơn hai mươi người trong một lần tụ họp, cho thấy hắn không chỉ là chiến binh mà còn hiểu rõ phương pháp mở rộng tổ chức. Những phát ngôn như vậy chứng minh Lão Tôn đã tham gia Cực Đạo đủ lâu để nắm cả kinh nghiệm vận hành lẫn chiến lược sống còn của phe phái. Từ đây có thể thấy hắn không còn là nhân vật bên lề mà là một mắt xích có giá trị tổ chức thực sự.
Giữ vai trò liên lạc và dẫn đường cho các đầu não Cực Đạo
- Đến giai đoạn trung hậu kỳ, Lão Tôn xuất hiện với vai trò kết nối nhân sự cấp cao trong phe. Hắn là người trực tiếp dẫn Yến Tri Xuân đi gặp Giang Nhược Tuyết và Chu Mạt, chứng tỏ hắn tham gia vào tầng phối hợp chiến dịch chứ không chỉ xuất hiện ở tuyến đánh nhau. Trong các cuộc trò chuyện, hắn còn cùng đồng đội đánh giá tình hình, cân nhắc độ tin cậy của tin tức và xử lý các biến số liên quan đến "Thần Long" cùng các Cầm Tinh. Hắn không phải người mưu trí nhất, nhưng lại là kiểu cán bộ thực địa dễ huy động và chịu làm việc khó. Sự hiện diện liên tục trong các khâu điều phối cho thấy vị thế của hắn trong Cực Đạo đã tăng đáng kể so với giai đoạn đầu.
Trở thành đội trưởng trong chiến dịch quy mô lớn của Cực Đạo
- Ở thời điểm muộn hơn, văn bản trực tiếp nhấn mạnh rằng Lão Tôn đang ở cương vị đội trưởng nhưng bị cô lập, không liên lạc được với các đội trưởng khác khi đứng trước nan đề của "Tử môn" và áp lực hoàng hôn sắp tới. Hắn phải tự mình cân nhắc nên tin hay không tin lời người khỉ, vì nếu xử lý chậm trễ thì đại kế của Cực Đạo sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Chi tiết này khẳng định vị trí mới nhất của hắn không còn chỉ là một thành viên chiến lực, mà là chỉ huy phụ trách ít nhất một đội ngũ tác chiến. Dù vẫn có nét chần chừ và thiếu quyết đoán, hắn đã được đặt vào chỗ phải đưa ra quyết định chiến lược. Đây là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự thăng tiến của hắn trong tổ chức.
Dẫn đội tiến vào Khoang chứa hàng và phối hợp cùng Giang Nhược Tuyết
- Trong kế hoạch tấn công liên quan đến đoàn tàu, Lão Tôn cùng Giang Nhược Tuyết nằm trong nhóm đi đầu, trực tiếp dẫn hàng ngũ tiến vào khu vực cầu thang sâu không thấy đáy để tiếp cận Khoang chứa hàng. Khi có tranh luận về thứ tự tiến vào khu vực nguy hiểm, hắn chủ động đề nghị để mình và Tiểu Giang cùng vào trước, còn Yến Tri Xuân phụ trách bọc hậu, cho thấy hắn sẵn sàng nhận phần việc nguy hiểm. Quyết định này vừa thể hiện nghĩa khí giang hồ vừa cho thấy hắn được tin tưởng đủ để đi tiên phong trong một chiến dịch sinh tử. Việc hắn đi cặp cùng Giang Nhược Tuyết cũng phản ánh mối phối hợp lâu năm giữa hai người trong hệ thống Cực Đạo. Dù không phải bộ óc chủ mưu, hắn vẫn là cánh tay thực thi quan trọng ở tuyến đầu.
Đóng vai mồi nhử trong trận săn Thiên Ngưu
- Trong cuộc vây giết Thiên Ngưu ở Khoang chứa hàng, Lão Tôn là một trong những quân cờ chủ lực của kế hoạch liên hợp do Yến Tri Xuân chỉ huy. Theo khẩu lệnh "trọng trọng, nhẹ nhàng nhẹ", hắn lập tức nhắm mắt, phất tay và triệu ra hai khối đá lớn cùng ba khối đá nhỏ rơi xuống, tạo ra chấn động và tín hiệu giả làm một phần của bẫy. Toàn bộ động tác ném đá của hắn thực chất là nghi binh nhằm dụ Thiên Ngưu tự cho rằng đã phát hiện sơ hở của đối phương. Thiên Ngưu quả thật chọn hắn làm mục tiêu ám sát trước, chứng minh trên chiến trường hắn được đối thủ đánh giá là mắt xích rất quan trọng vì có thể liên tục triệu tạo "thạch đầu" mới. Khi đối phương hiện thân phía sau hắn, Dê Đen lập tức xuất thủ, biến Lão Tôn thành tâm điểm hoàn hảo của đòn nhử thành công.
Dốc cạn tinh thần để áp sát chiến thắng trước Thiên Ngưu
- Sau khi đợt liên kích khiến Thiên Ngưu trọng thương, Yến Tri Xuân dùng ánh mắt ra hiệu, còn Lão Tôn cố gắng vắt kiệt chút tinh thần cuối cùng để triệu hồi thêm một tảng đá lớn giáng xuống. Đây là một chi tiết rất quan trọng, vì nó cho thấy dù trạng thái tinh thần đã gần cạn, hắn vẫn có thể ép bản thân phát động lần cuối để hoàn thiện vòng vây. Tảng đá đó không chỉ mang ý nghĩa tấn công mà còn giúp khống chế phạm vi di chuyển, tạo điều kiện để Sâu kiến và đồng minh xử lý mục tiêu. Hành động này phản ánh phẩm chất chiến đấu bền bỉ của Lão Tôn: đầu óc có thể không nhanh, nhưng khi đã nhập trận thì cực kỳ lì lợm. Nó cũng tái khẳng định điểm yếu lâu dài của hắn, rằng mỗi lần gồng ép sức mạnh đều phải đổi bằng sự sa sút tinh thần rõ rệt.
Tiếp tục tác chiến chi viện và duy trì vị trí trong hàng ngũ nòng cốt
- Sau trận đánh ở Khoang chứa hàng, Lão Tôn còn được Yến Tri Xuân điều đi cùng lão Đặng để chi viện khu vực cửa khoang, nơi lực lượng Cực Đạo đã gần cạn sạch các chiến lực cấp Địa. Việc hắn liên tục bị điều động tới các điểm nóng nhất chứng tỏ cấp chỉ huy xem hắn là chiến lực cơ động đáng tin và hữu dụng trong mọi tình huống hỗn chiến. Các thống kê nhân sự về sau cũng xếp Lão Tôn vào nhóm nhân vật tai to mặt lớn của Cực Đạo, đa phần được Giang Nhược Tuyết mời chào. Điều đó gián tiếp xác nhận hắn vẫn còn sống sau nhiều chiến dịch và tiếp tục là thành phần có trọng lượng của phe. Ở thời điểm mới nhất được ghi nhận, Lão Tôn vẫn là một đội trưởng còn hoạt động, chưa có dữ liệu nào cho thấy hắn tử vong hay rời bỏ Cực Đạo.