Dân bản địa là một quần thể thực thể lang thang khắp Chung Yên Chi Địa, bị đa số người tham dự coi là rác thải bị thế giới này đào thải ra ngoài. Chúng gần như không còn ý thức cá nhân, không duy trì được lý trí ổn định và chỉ hành động theo bản năng nguyên thủy hoặc mệnh lệnh áp đặt từ bên ngoài. Về bản chất, đây không hẳn là một thế lực có tổ chức chặt chẽ, mà là một đám đông vô trí được hình thành từ những kẻ mắc kẹt vĩnh viễn trong Chung Yên.

Một số trường hợp cho thấy người tham dự sau khi mất hoàn toàn lý trí hoặc bị ép lựa chọn kiểu tồn tại méo mó có thể biến thành dân bản địa thuần túy. Tuy từng cá thể rất yếu, chúng trở nên đặc biệt nguy hiểm khi tụ tập thành bầy đàn nhờ số lượng áp đảo, sự liều chết và khả năng bị điều động như quân cờ. Sự tồn tại của dân bản địa còn là bằng chứng cho thấy không phải mọi kẻ biến mất khỏi vòng chơi đều thật sự yên diệt, mà có thể chỉ bị đẩy sang một trạng thái sống dở chết dở khác.

Ở giai đoạn mới nhất của dữ liệu, dân bản địa vẫn tồn tại với số lượng cực lớn, tiếp tục lan khắp Chung Yên Chi Địa và ngày càng trở thành phần nền tăm tối của thế giới này.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Vẫn tồn tại và hoạt động; số lượng cực kỳ đông đảo, tiếp tục gia tăng khi người tham dự suy giảm và có thêm kẻ bị tước đoạt lý trí

Vai trò: Phe phái quần thể dị dạng tồn lưu trong Chung Yên Chi Địa

Biệt danh: Kẻ điên, Người mất trí, Cư dân vô hồn

Xuất thân: Chung Yên Chi Địa; được hình thành từ các thực thể mắc kẹt vĩnh viễn tại đây, bao gồm những người tham dự hoặc cá thể bị tước mất lý trí, bị buộc phải 'sống hoàn toàn' và không còn cơ hội rời khỏi thế giới này

Địa điểm: Khắp Chung Yên Chi Địa, đặc biệt tại vùng ngoại ô, các khu lang thang hoang phế, hang ngầm và những nơi ít bị người tham dự kiểm soát

Chủ sở hữu: Không có chủ sở hữu cố định | Kẻ điều khiển tạm thời: Cầm Tinh, Ngụy Dương

Cấu trúc: Không có hệ thống tổ chức chính quy; tồn tại dưới dạng quần thể tản mạn, thiếu ý thức cá nhân, dễ bị hợp nhất thành bầy đàn hoặc quân đoàn khi có ngoại lực thao túng

Sức mạnh: Cực yếu ở cấp độ cá thể nhưng cực mạnh khi kết thành quân đoàn; ưu thế nằm ở số lượng áp đảo, tính liều chết, sự thiếu sợ hãi và khả năng bị điều khiển tập thể để tạo thành lực lượng chiến đấu đáng sợ

Năng Lực

Thông số khác

Thông tin tổ chức

  • Số Lượng: Cực kỳ đông đảo, hiện diện khắp Chung Yên Chi Địa
  • Ý Thức: Không có ý thức cá nhân rõ rệt, hành động theo bản năng
  • Phương Thức Hoạt Động: Lang thang tự phát hoặc bị điều khiển tập thể
  • Cách Vận Dụng: Có thể bị Cầm Tinh hoặc người có năng lực đặc biệt như Ngụy Dương thao túng
  • Giá Trị Chiến Thuật: Cá thể yếu, bầy đàn cực nguy hiểm
  • Tình Trạng Hiện Tại: Có xu hướng gia tăng khi người tham dự ngày càng ít đi

Sản vật / Tài nguyên:

Số lượng khổng lồ, thân thể có thể dùng làm bia đỡ hoặc quân xung phong, khả năng tồn lưu lâu dài trong Chung Yên Chi Địa, tính dễ thao túng bởi thủ lĩnh có năng lực tâm lý hoặc quyền khống chế

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Cá Thể Điển Hình Đã Xác Nhận: Tiêu Nhiễm (bị Chu Tước biến thành dân bản địa, từng trở thành Vương phi dân bản địa)
  • Thành Viên: Trường hợp đang chuyển hóa/được nhắc đến: Hứa Lưu Niên (từng được mô tả đang biến thành dân bản địa), nhiều người tham dự mất trí chưa rõ danh tính
  • Thành Phần Chủ Thể: Các cá thể vô danh lang thang khắp Chung Yên Chi Địa
  • Kẻ Thù: Những người tham dự săn giết hoặc lợi dụng dân bản địa, Các thế lực xem dân bản địa là đối tượng thí nghiệm hay công cụ chiến tranh

Dòng thời gian chi tiết

Hình thành như phần rác thải của Chung Yên

- Dân bản địa được nhận biết là những thực thể không còn trí tuệ, lang thang vô định khắp Chung Yên Chi Địa và bị mọi người coi như rác thải của thế giới này. Chúng không sở hữu nhân cách ổn định, cũng không thể hiện được đời sống xã hội hay hệ thống tổ chức rõ ràng như các phe khác. Sự hiện diện dày đặc của chúng cho thấy Chung Yên không chỉ là nơi thử thách người tham dự, mà còn là bãi chứa của những tồn tại bị nghiền nát về tinh thần. Từ góc nhìn bách khoa, đây là giai đoạn định hình bản chất căn nguyên của dân bản địa: đông, vô trí, vô định và bị khinh rẻ. Chính xuất phát điểm ấy khiến chúng trở thành tầng đáy của trật tự sinh tồn trong thế giới này.

Bị nhận diện là trạng thái suy đọa của người tham dự

- Qua các dữ kiện rải rác đầu truyện, Tề Hạ từng nghi ngờ một số kẻ ngốc trệ không hẳn là dân bản địa nguyên bản mà có thể là những tồn tại khác bị thoái hóa. Về sau, các lời thoại và suy luận ngày càng củng cố khả năng rằng người tham dự sau khi rơi vào một trạng thái đặc biệt có thể biến thành loại cư dân mất trí này. Điều đó khiến dân bản địa không còn chỉ là một giống loài nền của Chung Yên, mà là đích đến khủng khiếp của những kẻ thất bại hoặc bị bẻ cong số phận. Nhận thức ấy làm thay đổi hoàn toàn cách các nhân vật nhìn về chúng: từ vật cản vô nghĩa sang bằng chứng sống của cơ chế trừng phạt trong thế giới này. Đây là bước quan trọng đặt nền cho mọi nghiên cứu sau đó về vòng luân hồi, yên diệt và tồn lưu.

Thiên Đường Khẩu phát hiện dấu vết Hứa Lưu Niên hóa điên

- Trong giai đoạn từ chương 101 đến 118, Tề Hạ tiết lộ với Sở Thiên Thu và Vân Dao rằng Hứa Lưu Niên chưa chết hẳn, mà đang biến thành một kẻ điên ở vùng ngoại ô, tức một dạng dân bản địa. Chi tiết này có giá trị rất lớn vì nó cung cấp một trường hợp cụ thể nối liền người tham dự với dân bản địa thay vì chỉ là suy đoán trừu tượng. Vân Dao lập tức rời căn cứ để đi tìm bạn, cho thấy bản thân Thiên Đường Khẩu xem sự chuyển hóa này là điều có thể xảy ra và có thể kiểm chứng. Từ đây, dân bản địa được đặt vào trung tâm của một câu hỏi lớn hơn: liệu chúng là tái sinh méo mó, là phần tàn dư, hay là một hình thức giam cầm vĩnh viễn. Chính sự kiện này khiến phe Thiên Đường Khẩu bắt đầu quan tâm đến dân bản địa không chỉ như đám đông vô dụng mà như đầu mối của chân tướng.

Sở Thiên Thu tiến hành thí nghiệm mười tháng

- Đến chương 189, Sở Thiên Thu xác nhận hắn đã dùng trọn mười tháng để thí nghiệm nhằm làm rõ đám người điên có phải là tái sinh hay không. Điều đó chứng minh dân bản địa không phải hiện tượng bên lề, mà đã trở thành đối tượng nghiên cứu chiến lược của những kẻ muốn phá giải quy tắc Chung Yên. Việc phải bỏ ra thời gian dài như vậy cho thấy bản chất của chúng cực kỳ phức tạp, không thể kết luận chỉ bằng quan sát bề mặt. Đồng thời, lời nói của Sở Thiên Thu cũng gợi mở rằng dân bản địa cùng Cầm Tinh không bị yên diệt theo cách người tham dự hiểu. Sự kiện này nâng dân bản địa từ mức quái tượng sang mức chứng cứ then chốt trong cấu trúc sinh tử của toàn bộ thế giới.

Lộ rõ mối liên hệ với 'sống hoàn toàn'

- Ở các chương 209 đến 210, Tề Hạ dần hiểu rằng khái niệm 'sống mãi mãi' trong ngữ cảnh Chung Yên thực chất là bị giữ lại vĩnh viễn nơi đây và biến thành một dân bản địa thuần túy. Đây là bước xác nhận rõ ràng nhất rằng dân bản địa có thể là kết cục của những kẻ không được chết trọn vẹn cũng không thể rời đi. Sự tồn tại của chúng vì vậy không phải phần thưởng của bất tử, mà là hình phạt của sự sống kéo dài không có lý trí. Từ nhận thức này, dân bản địa trở thành biểu tượng cho dạng thất bại tồi tệ hơn cái chết, vì kẻ đó đánh mất cả cơ hội ra ngoài lẫn bản ngã của mình. Nó cũng khiến lựa chọn sinh tồn trong Chung Yên mang sắc thái kinh dị sâu hơn nhiều so với một trò chơi thông thường.

Tiêu Nhiễm bị Chu Tước biến thành dân bản địa

- Từ chương 206 đến 222, trường hợp Tiêu Nhiễm là minh chứng rõ ràng và tàn nhẫn nhất cho cơ chế chuyển hóa thành dân bản địa. Sau khi lộ bản chất là kẻ buôn trẻ em, ả chạm trán Chu Tước và bị ép lựa chọn giữa 'Sống hoàn toàn' và 'Chết hoàn toàn'. Vì tham sống, Tiêu Nhiễm chọn sống, lập tức bị tước đoạt toàn bộ lý trí và biến thành một dân bản địa vô hồn, mắc kẹt vĩnh viễn trong Chung Yên. Ký ức và hành vi của ả bị méo mó thành vòng lặp nhục nhã, chỉ còn lặp đi lặp lại những mảnh bản năng thấp kém. Sự kiện này cung cấp hồ sơ đầy đủ nhất về quá trình một người tham dự hoặc tội nhân bị đẩy vào thân phận dân bản địa.

Dân bản địa trở thành tương lai đen tối của Chung Yên

- Trong các phân tích sau đó, Tề Hạ nhận ra nếu những người lãnh đạo tiếp tục cược mạng với Cầm Tinh, số người tham dự sẽ ngày càng ít đi, còn dân bản địa và những kẻ biến mất thì ngày càng nhiều lên. Từ góc độ lịch sử thế giới, đây là lời tiên tri đáng sợ về cán cân dân số của Chung Yên Chi Địa. Một ngày nào đó, nơi đây có thể chỉ còn lại Cầm Tinh và dân bản địa, khiến không ai còn đủ khả năng gom 3600 viên Đạo để phá cục. Khi đó, dân bản địa không chỉ là hệ quả của sự suy đồi mà còn là nền móng cho 'Chung Yên' đúng nghĩa. Sự kiện nhận thức này biến cả quần thể dân bản địa thành chỉ dấu của ngày tận cùng đang tới gần.

Ngụy Dương thuần hóa dân bản địa thành quân đoàn

- Theo tư liệu wiki hiện có, Ngụy Dương đã dùng phương pháp tâm lý học để thuần hóa dân bản địa, biến chúng thành một lực lượng chiến đấu đáng sợ. Đây là bước ngoặt quan trọng vì nó chứng minh đám tồn tại vô trí này không chỉ biết lang thang mà còn có thể bị quy hoạch, định hướng và vũ khí hóa. Khi được điều động tập thể, nhược điểm cá thể yếu ớt của chúng bị che lấp bởi sức ép quân đoàn và sự liều chết tuyệt đối. Sự kiện này đồng thời giải thích vì sao các thế lực lớn không thể xem thường dân bản địa, dù từng coi chúng là rác rưởi. Từ đây, dân bản địa chính thức mang dáng dấp của một phe phái chiến lược, dù vẫn thiếu cấu trúc lãnh đạo nội sinh.

Sự xuất hiện của 'Vương phi dân bản địa' Tiêu Nhiễm

- Tại giai đoạn từ chương 327 đến 344, Tiêu Nhiễm được nhắc đến với tư cách 'Vương phi dân bản địa' trong hang ngầm và đã được giải cứu. Danh xưng này cho thấy nội bộ quần thể dân bản địa, hoặc ít nhất là cách các thế lực bên ngoài nhìn chúng, đã bắt đầu xuất hiện những phân tầng biểu tượng hoặc vai trò đặc thù. Dù chưa đủ dữ liệu để xác lập một chế độ chính trị thật sự, chi tiết ấy chứng minh dân bản địa không hoàn toàn đồng nhất như bầy thú vô danh. Một số cá thể có thể được tôn xưng, sử dụng, hoặc đặt vào vị trí trung tâm trong những cấu trúc đặc biệt dưới lòng đất. Đây là mảnh ghép mới nhất cho thấy dân bản địa đang từ một đám đông vô danh chuyển dần thành lực lượng có thể bị định danh và khai thác theo vai trò.