Nhiếp Vân Trác là Nhị sư huynh của Thiên Kiếm phong, một đệ tử Trúc Cơ tầng bảy có diện mạo nho nhã tuấn tú nhưng lại thiếu tính chín chắn. Hắn nhìn nhận Hứa Du NhiênTrần Tư Linh như những báu vật định mệnh và không chịu nổi việc Giang Phàm chen chân vào mối quan hệ ấy. Mỗi hành động đều toát lên sự kiêu ngạo và hẹp hòi khi hắn tự cho mình là người đánh giá được năng lực, tài nguyên và cảm tình.

Trước mặt các trưởng lão hắn không ngại công khai chê bai đối thủ, khiến người lạ dễ dàng nhận ra cái gai mà hắn thấy trong mắt mình. Khi Giang Phàm tặng tinh thạch và linh thịt cho hai nữ đệ tử, Nhiếp Vân Trác càng thấy mình bị hạ bệ đến mức quyết định đưa trận đấu ra để đòi lại thể diện. Cái nhìn khinh thị dần biến thành mối oán hận sâu sắc, khiến hắn sẵn sàng dùng thủ đoạn đê hèn dù biết trái luật.

Cuối cùng những hành vi đó khiến hắn bị phế một tay và cấm túc ba năm, đổi lấy bài học đau đớn về việc không thể xem thường người khác.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 聂云卓

Giới tính: Nam

Tuổi: Thanh niên

Trạng thái: Bị cấm túc ba năm tại Thanh Vân Tông để sám hối hành vi đánh lén và thất bại trước Giang Phàm.

Vai trò: Nhị sư huynh Thiên Kiếm phong (Thanh Vân Tông)

Xuất thân: Thái Hư Chí Tôn (Vô Sắc Linh Căn) — Thanh Vân Tông, Thiên Kiếm phong.

Tu vi / Cảnh giới: Trúc Cơ tầng bảy

Địa điểm: Thiên Kiếm phong, Thanh Vân Tông.

Điểm yếu: Kiêu ngạo, hẹp hòi và ghen tuông khiến hắn dễ mất kiểm soát, cùng nỗi sợ bị Giang Phàm xem thường làm hắn không thể bình tĩnh khi tái đấu.

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Thiên phú Trúc Cơ, Trúc Cơ tầng bảy nhưng không có linh căn đặc biệt như Vô Cực

Tông môn: Thanh Vân Tông (Thiên Kiếm phong)

Đặc điểm

Ngoại hình

Thanh niên nho nhã, tuấn tú với đường nét hài hoà và ánh mắt tự tin, thường khoác lên mình y phục thêu hoa văn tinh xảo và khí sắc chỉnh tề; phong thái ấy khiến người ta tưởng hắn đã vững chắc trong vai trò sư huynh, dù ánh mắt vẫn phản chiếu mong muốn được công nhận hơn người.

Tính cách

Kiêu ngạo, nóng nảy, hẹp hòi, ghen tuông, không chịu được việc bị xem thường và sẵn sàng dùng thủ đoạn khi bị dồn vào chân tường.

Năng Lực

Khả Năng

  • Chưởng Pháp: Lạc Nhạn Chưởng, Oanh Thiên Chưởng

Trang bị & Vật phẩm

  • Thực Phẩm: Linh thái tinh mỹ

Tiểu sử chi tiết

Nhiếp Vân Trác thuộc Thanh Vân Tông, giữ vai trò Nhị sư huynh của Thiên Kiếm phong và được đánh giá là đệ tử có thiên phú trong tầng Trúc Cơ. Trong lòng hắn vẫn luôn tồn tại niềm tin rằng vẻ ngoài nho nhã và Trúc Cơ tầng bảy đủ khiến mọi người phải kính nể, nên hắn không cần nhìn thấu nội tâm đối thủ. Khi Giang Phàm xuất hiện cùng hai vị hôn thê Hứa Du Nhiên và Trần Tư Linh, sự tự phụ ấy chuyển thành tức tối vì kẻ phế vật ấy lại được những người mà hắn trân trọng đặc biệt ưu ái.

Hắn mang linh thái tinh mỹ, khiêu khích hai nàng và dùng những lời lẽ hạ bệ để khẳng định rằng chỉ có bản thân mới có thể cung cấp tài nguyên và hỗ trợ cần thiết cho họ. Giang Phàm lặng lẽ đáp lại bằng cách ban cho mỗi người một nghìn tinh thạch và bổ sung tinh thịt Thú Vương, khiến cả ba lập tức đột phá, và sự lấn át ấy càng khiến Nhiếp Vân Trác cảm thấy lợi thế bị lấy đi. Trên sàn đấu, hắn tưởng mình sẽ dễ dàng đè bẹp kẻ bị xem là học trò vô linh căn, nhưng chỉ trong vài chiêu Giang Phàm đã đập tan khinh thường đó, cuối cùng phế một tay và khiến toàn bộ sư môn nhìn ra thực lực thật sự.

Khát khao lấy lại thể diện dẫn hắn đi tới hành vi đánh lén, nhưng tiếp tục bị phản đòn khiến bản thân gãy nát thêm một cánh tay; đau đớn và nhục nhã khiến Lý Thanh Phong ra lệnh cấm túc ba năm. Cú ngã ấy biến hắn thành bài học cho những kẻ kiêu ngạo: khả năng, thái độ và những rung động cá nhân đều có thể bị chính bản thân phá hủy nếu cứ tự cho mình là trung tâm.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Tỷ Tỷ: Nhiếp Vân Hi (Tỷ tỷ từng che chở nhưng cũng thất vọng trước hành động của em trai), Tình cảm: Hứa Du Nhiên (Si mê đơn phương), Trần Tư Linh (Si mê đơn phương), Kẻ thù: Giang Phàm (Đối thủ chủ chốt khiến hắn bị phế tay và mất thể diện)

Dòng thời gian chi tiết

Khiêu khích và cạnh tranh vì sư muội

Nhiếp Vân Trác không che giấu ý đồ si mê Hứa Du Nhiên và Trần Tư Linh, nên mỗi lần Giang Phàm đến Thiên Kiếm phong là cơ hội để hắn phô diễn sự ưu việt. Hắn mời hai nàng ngồi trước bàn linh thái tinh mỹ, miệng lải nhải rằng chỉ có bản thân mới đủ khả năng cung cấp tài nguyên và tinh thần cho họ. Vốn tự tin vào Trúc Cơ tầng bảy của mình, hắn không ngại công khai sỉ nhục kẻ mà mình cho là “phế vật” ngay trước mặt họ, mong đổi lấy sự cảnh giác và thái độ nịnh nọt.

Khi Giang Phàm tặng cho mỗi người một nghìn tinh thạch và cho cả hai dùng đến linh thịt Thú Vương trước khi cả ba cùng đột phá, Nhiếp Vân Trác nhìn thấy thành quả đó và cảm nhận sự mất hút của lợi thế. Dần dần sự nhục mạ chuyển thành thách đấu, và hắn quyết định đem trận chiến ra trước mặt sư tôn để khẳng định quyền lực của mình.

Trận chiến trên lôi đài

Hắn nghĩ rằng việc coi thường Giang Phàm là đủ để khiến đối phương run sợ, nên chỉ ra tay với vẻ khinh thị; khi Giang Phàm đáp lại chỉ với một quyền, tầng linh lực quanh thân Nhiếp Vân Trác lập tức tan như khói và một chưởng lực đủ khiến hắn choáng váng. Hạ thế chưởng đó là lần đầu tiên hắn bị thua hoàn toàn trên sân nhà, còn Giang Phàm chưa hề dùng toàn lực mà đã khiến hắn cảm nhận được khoảng cách giữa Trúc Cơ và năng lực thực chiến. Cố gắng gượng dậy, hắn tung ra chưởng tiếp theo, nhưng Giang Phàm dễ dàng đón đỡ, rồi áp sát với thể thuật lanh lợi; cú phản đòn ấy ép gãy xương cánh tay bên trong bằng lực lượng quán triệt.

Khi bàn tay ấy bị phế, hắn không còn quyền lực nào để gào thét, còn linh lực bị chặn lại mỗi lần xuất chiêu, khiến mặt hắn chuyển sắc. Những tiếng gào rú vì đau đớn vang lên, và cả Thiên Kiếm phong phải bỏ nét ảo tưởng về sự ưu thế của hắn để nhìn nhận lại thực tại.

Cấm túc và bài học

Còn chưa nguôi giận, hắn đánh lén Giang Phàm sau khi rời lôi đài, mong trả thù nhưng chỉ khiến đối phương phản đòn và phá huỷ luôn cánh tay thứ hai; cú phản đòn tiếp tục khiến hắn cuống cuồng la hét, khiến sư môn không thể bỏ qua. Lý Thanh Phong đích thân ra lệnh cấm túc ba năm để sám hối và tránh hắn gây thêm tai vạ, đồng thời nêu lên nguy cơ Nhiếp Vân Trác sẽ bị đá ra khỏi sơn môn nếu khinh suất tiếp tục. Thạch Khai Thiên, chứng kiến sự thất bại của học trò cưng, thở dài mà công nhận thiên phú nhưng cảnh báo rằng tâm tính sớm muộn cũng sẽ bị chính bản thân giáng đòn; ông tăng thời gian quan sát Nhiếp Vân Hi để xem liệu có thể thay đổi người em trai hay không.

Nhiếp Vân Hi ngồi trước mặt hắn với quyết tâm và ghim sâu nỗi xấu hổ vào tim đàn em, còn bản thân Nhiếp Vân Trác bắt đầu cảm nhận sự tách biệt giữa mình và những người từng kính trọng mình.