Mặt nạ da người là một pháp bảo dịch dung cực kỳ hiếm thấy, được xếp vào hàng Cực phẩm Linh khí và có giá trị đến mức ngay cả Tôn Giả cũng chưa chắc sở hữu. Bề ngoài của nó giống một lớp da mặt người hoàn chỉnh, không dính máu, phần mũi và miệng có các lỗ hở tự nhiên, khi chạm vào đem lại cảm giác mát lạnh khác thường. Khi được đeo lên, pháp bảo này không chỉ thay đổi khuôn mặt mà còn điều chỉnh cả thể thái, ánh mắt và khí chất của người sử dụng sao cho thân phận mới trở nên cực kỳ chân thực.
Năng lực ngụy trang của nó mạnh đến mức Thiên Kiều Tôn Giả cũng thừa nhận khó nhìn ra sơ hở, cho thấy hiệu quả che giấu vượt xa pháp khí thông thường. Ngoài việc cải biến ngoại hình, nó còn có thể che lấp tu vi chân thực, khiến khí tức của người mang trở nên thâm bất khả trắc. Món bảo vật này từng giúp Giang Phàm thoát khỏi truy xét của cường giả, thâm nhập nhiều nơi nguy hiểm và liên tục đổi thân phận khi hành tẩu giữa các châu giới.
Về lai lịch, nguyên liệu chế tác và người luyện chế thực sự của nó vẫn chưa được làm rõ, chỉ biết rằng trước khi rơi vào tay Giang Phàm, nó từng thuộc về Giang Sơn Nhất Phẩm Lâu Chủ.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Khả Năng
- Thông số khác
- Dòng thời gian chi tiết
- Lai lịch mơ hồ trước khi đổi chủ
- Được Giang Phàm câu lên tại Hỗn Nguyên Châu
- Lần đầu thử nghiệm và xác nhận năng lực
- Ẩn qua mắt Thiên Kiều Tôn Giả và lập thân phận Vương Xung Tiêu
- Theo Giang Phàm thâm nhập Văn Hải Thư Viện và đại náo Thiên Giới
- Biến hóa thành tăng nhân và tiếp tục dùng làm công cụ ẩn hành
- Sự thật về chủ cũ được hé lộ
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 人皮面具
Trạng thái: Đang được Giang Phàm nắm giữ và sử dụng, vẫn ở trạng thái hoàn hảo
Vai trò: Pháp bảo dịch dung và ẩn nấp cao cấp
Biệt danh: Nhân bì diện cụ
Xuất thân: Xuất hiện tại Hỗn Nguyên Châu; nguyên thủy do Giang Sơn Nhất Phẩm Lâu Chủ mang theo, sau đó bị Hư Không Cần Câu của Giang Phàm móc mất trong lúc chủ cũ hoảng hốt bỏ chạy
Địa điểm: Về sau thường được Giang Phàm mang theo bên người khi hành tẩu qua Hỗn Nguyên Châu, Thiên Giới, Thái Thương Đại Châu và các chiến trường khác
Phẩm cấp: Cực phẩm Linh khí
Tinh thần: Chưa ghi nhận khí linh độc lập
Trạng thái: Hoàn hảo, linh tính ổn định, chưa thấy hư hại
Cấu trúc: Một tấm mặt nạ mỏng như da người thật, không có vết máu, phần mũi và miệng để hở bốn lỗ, khi áp lên mặt sẽ ôm khít và tự nhiên điều chỉnh toàn bộ lớp ngụy trang
Hiệu ứng: Đối Với Người Dùng: Tạo thân phận giả gần như hoàn chỉnh, tăng mạnh khả năng ẩn nấp, thâm nhập và thoát truy xét
Đối Với Kẻ Địch: Làm sai lệch nhận thức, khiến cả cường giả cấp Tôn Giả cũng khó phân biệt thật giả
Đối Với Cục Diện: Mở ra không gian chiến lược để Giang Phàm đổi tên đổi dạng, tiếp cận mục tiêu và hành động mà không lộ thân phận
Yêu cầu: Phù hợp với tu sĩ có thể vận chuyển linh lực; cần nhận chủ để phát huy hiệu quả ổn định
Sức mạnh: Năng lực ngụy trang cực mạnh, thuộc nhóm pháp bảo phụ trợ hiếm thấy mà ngay cả Tôn Giả cũng khó nhìn thấu; giá trị thực chiến nằm ở bảo mệnh, thâm nhập và đánh lừa cảm tri hơn là trực diện công phạt
Chủ sở hữu: Giang Phàm
Năng Lực
Khả Năng
- Dịch Dung: Biến đổi dung mạo, điều chỉnh ngũ quan, mô phỏng khuôn mặt mới cực kỳ chân thực
- Biến Thái: Thay đổi thể thái, vóc dáng bề ngoài, ánh mắt và thần vận tương ứng với thân phận giả
- Ẩn Tức: Che giấu tu vi thật sự, khiến khí tức trở nên thâm bất khả trắc
- Ngụy Trang Khí Chất: Chuyển hóa phong độ, thần sắc và cảm giác hiện diện, giúp thân phận giả khó bị nhìn thấu
Thông số khác
Điều kiện sử dụng:
Cần nhỏ máu nhận chủ và tiêu hao linh lực để duy trì lớp ngụy trang; hiệu quả cao nhất khi người dùng đồng thời phối hợp lời nói, cử chỉ, trang phục và khí chất tương ứng với thân phận giả
Chất liệu:
Loại da đặc biệt không rõ nguồn gốc, bề mặt như da mặt người thật, mát lạnh khi chạm vào và có khả năng dung hợp linh lực rất cao
Dòng thời gian chi tiết
Lai lịch mơ hồ trước khi đổi chủ
Mặt nạ da người vốn đã tồn tại trước thời điểm Giang Phàm nhặt được, nhưng không có ghi chép rõ về người luyện chế hay nơi tạo ra nó. Chất liệu của nó là một loại da đặc biệt, sờ vào mát lạnh và phát ra linh áp mạnh mẽ, cho thấy đây không phải vật phàm. Về sau, Giang Sơn Nhất Phẩm Lâu Chủ thừa nhận chiếc mặt nạ này từng ở trong tay mình khi ông vừa từ Hỗn Nguyên Châu, khu vực Giáng Thiên Hắc Trụ, đi xuống không lâu.
Khi bị một lưỡi câu hư không móc trúng mặt nạ, ông tưởng rằng đã bị cường giả phát hiện nên lập tức vứt bỏ nó để chạy trốn. Chính sự cố bất ngờ này khiến món bảo vật thất lạc và mở đường cho Giang Phàm đạt được nó.
Được Giang Phàm câu lên tại Hỗn Nguyên Châu
Sau khi thoát khỏi sự truy sát của Ngũ Tinh Cự Nhân Vương ở Đại Hoang Châu, Giang Phàm dùng Bảo Mệnh Liên Hoa truyền tống đến Hỗn Nguyên Châu để lánh nạn. Tại đây hắn sử dụng Hư Không Cần Câu và bất ngờ câu được một vật trông như khuôn mặt người, khiến bản thân thoáng kinh hãi. Quan sát kỹ, hắn phát hiện đó là một chiếc mặt nạ da người không dính máu, có lỗ trống ở mũi và miệng, đồng thời tỏa ra linh áp cường đại.
Sau khi xác nhận đây là một Cực phẩm Linh khí, Giang Phàm lập tức hiểu rằng mình vừa thu được một món dị bảo mà ngay cả Tôn Giả cũng khó sở hữu. Sự kiện này được hắn xem là một trong những lần thu hoạch lớn nhất kể từ khi dùng Hư Không Cần Câu để câu bảo vật.
Lần đầu thử nghiệm và xác nhận năng lực
Ngay sau khi thu được pháp bảo, Giang Phàm đeo thử mặt nạ để kiểm tra hiệu quả thật sự. Chỉ trong chớp mắt, dung mạo của hắn đã biến thành một văn sĩ trung niên da trắng, không râu, ngũ quan đoan chính, khác hẳn bản thể ban đầu. Sự biến đổi không dừng ở khuôn mặt mà còn lan sang thể thái, ánh mắt và phong độ, khiến khí chất tổng thể trở nên bình tĩnh, trầm ổn và cực kỳ tự nhiên.
Khi soi gương, Giang Phàm thậm chí suýt không nhận ra chính mình, từ đó xác định đây là một bảo bối dịch dung toàn diện chứ không chỉ là lớp ngụy trang bề mặt. Sau lần thử ấy, hắn lập tức coi mặt nạ da người là công cụ trọng yếu để bảo mệnh và che giấu thân phận.
Ẩn qua mắt Thiên Kiều Tôn Giả và lập thân phận Vương Xung Tiêu
Trong thời gian ở Hỗn Nguyên Châu, Giang Phàm vì va chạm với Lân Nhi mà trực tiếp đối diện với mẫu thân của đứa trẻ là Thiên Kiều Tôn Giả, một cường giả Thiên Nhân Nhị Suy. Trước tình thế nguy hiểm, hắn đeo mặt nạ da người và hóa thành văn sĩ trung niên mặt trắng không râu, đồng thời che kín tu vi thật. Hiệu quả của pháp bảo mạnh đến mức Thiên Kiều Tôn Giả tận mắt quan sát cũng phải kinh ngạc, thừa nhận ngay cả bà cũng không nhìn ra điều gì bất thường.
Dựa vào lớp ngụy trang ấy, Giang Phàm thành công dùng thân phận giả Vương Xung Tiêu để tiếp cận đối phương, tránh bị nhận ra là kẻ đang bị truy xét. Từ đây, chiếc mặt nạ trở thành nền tảng cho chuỗi hành động thâm nhập, ứng biến và mưu lược của hắn ở giai đoạn sau.
Theo Giang Phàm thâm nhập Văn Hải Thư Viện và đại náo Thiên Giới
Sau khi đổi thân phận, Giang Phàm nhờ mặt nạ da người mà an toàn thâm nhập các môi trường có cường giả dày đặc, bao gồm cả Văn Hải Thư Viện và đội ngũ liên quan đến hành trình lên Thiên Giới. Trong vỏ bọc Vương Xung Tiêu, hắn vừa ẩn giấu lai lịch vừa có thời gian nâng tu vi lên Lục Khiếu Nguyên Anh, khiến sức chiến đấu tăng mạnh. Chiếc mặt nạ không trực tiếp công kích, nhưng lại giúp hắn giữ được không gian chiến lược để bày mưu, tiếp cận đồng minh và lẩn tránh ánh mắt của những tồn tại cấp Tôn Giả.
Trong giai đoạn cứu viện và quấy nhiễu quân doanh Cự Nhân Viễn Cổ, giá trị của nó càng rõ rệt vì Giang Phàm cần một thân phận không thể bị lập tức liên hệ với chính mình. Nhờ vậy, món pháp bảo này góp phần quan trọng vào các chiến dịch mà Giang Phàm lấy yếu chống mạnh và xoay chuyển cục diện sinh tử.
Biến hóa thành tăng nhân và tiếp tục dùng làm công cụ ẩn hành
Ở một thời điểm sau đó, khi cảm nhận khí tức Phật đạo truy đến gần, Giang Phàm lại tận dụng mặt nạ da người để tạo một thân phận khác tinh vi hơn. Hắn tự đốt tóc, làm giả giới ba trên đầu, khoác cà sa, cầm pháp khí của một vị cao tăng và đeo lên tấm mặt nạ trung niên thu được ở Hỗn Nguyên Châu. Kết hợp cùng lá Bồ Đề và các di vật Phật môn, hắn hóa thân thành một vị cao tăng có Phật quang nồng đậm đến mức tăng nhân Bạch Mã Tự đều bị đánh lừa.
Việc chiếc mặt nạ có thể hòa hợp với cả thay đổi khí chất, thân phận và hệ thống ngụy trang phức hợp chứng minh năng lực thích ứng cực mạnh của nó. Về sau, Giang Phàm còn nhiều lần đeo mặt nạ khi hành động để tránh phô trương, cho thấy đây đã trở thành trang bị thường trực trong bộ pháp bảo chiến lược của hắn.
Sự thật về chủ cũ được hé lộ
Đến giai đoạn muộn hơn, Giang Phàm từng lấy ra một tấm mặt nạ da người trung niên và ném cho Giang Sơn Nhất Phẩm Lâu Chủ sử dụng. Chính lúc này, chủ cũ mới nhận ra đây là chiếc mặt nạ năm xưa của mình và kể lại toàn bộ nguyên do thất lạc. Ông nói rằng ngày ấy vừa từ Hỗn Nguyên Châu đi xuống thì bị một chiếc lưỡi câu móc trúng mặt nạ, khiến ông tưởng Tinh Uyên Đại Tôn hoặc cường giả nào đó đã phát hiện hành tung.
Vì quá hoảng, ông bỏ cả mặt nạ mà chạy, không ngờ người nhặt được lại chính là Giang Phàm. Lời xác nhận này đã bổ sung mắt xích còn thiếu trong lai lịch của pháp bảo, biến chuyện Giang Phàm thu được nó từ một cuộc may mắn ngẫu nhiên thành một sự kiện có nguồn gốc rõ ràng hơn. Từ đó có thể thấy chiếc mặt nạ không chỉ là chiến lợi phẩm, mà còn là một bảo vật từng lưu chuyển trong tay những nhân vật có thân phận đặc biệt.