Hắc Đỉnh là trấn phái chí bảo nổi danh của Tam Thanh Sơn, mang hình thái một chiếc đỉnh đen kịt phủ kín minh văn thần bí. Pháp bảo này nổi bật ở khả năng công thủ linh hồn cực mạnh, vừa có thể dựng màn sáng suy giảm sát thương, vừa có thể ngưng tụ minh văn thành trường thương công kích thần hồn đối thủ. Trong tay Tam Thanh Sơn đạo thủ, nó từng chính diện chặn lại cửu thải kiếm quang mang kiếm ý của Khương Vô Nhai, cho thấy năng lực phòng ngự vượt xa pháp khí cùng tầng.
Hắc Đỉnh còn có đặc tính hộ chủ rất đặc biệt, từng tự động thu lấy tàn hồn đạo thủ rồi ẩn vào hư không để đào thoát. Sau khi rơi vào tay Giang Phàm, nó tiếp tục được khai thác như một linh hồn pháp bảo, dù uy lực không còn đạt đến đỉnh phong như lúc ở trong tay chủ cũ. Về sau, Vưu Phó Cung Chủ từng luyện hóa và dùng nó làm vật chứa để mang theo Giang Phàm, nhưng ấn ký điều khiển của nàng bị Kim Phật cưỡng ép xóa bỏ.
Ở trạng thái mới nhất, Hắc Đỉnh đã bị chỉ phong của Nhị Tinh Cự Nhân Vương đánh nứt nát rồi hoàn toàn vỡ tan, không còn giữ được hình thái nguyên vẹn.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 黑鼎
Trạng thái: Đã vỡ tan, bị hủy hoại nghiêm trọng và không còn duy trì công năng hoàn chỉnh.
Vai trò: Trấn phái chí bảo và linh hồn pháp bảo chủ lực của Tam Thanh Sơn; về sau trở thành chiến lợi phẩm rồi vật chứa tạm thời liên quan đến Giang Phàm.
Biệt danh: Trấn phái chí bảo Tam Thanh Sơn, Chiếc đỉnh đen, Đỉnh đen minh văn
Xuất thân: Tam Thanh Sơn
Địa điểm: Thương Hải, khu vực giao chiến giữa Vưu Phó Cung Chủ, Kim Phật và Nhị Tinh Cự Nhân Vương; hiện đã vỡ nát tại hiện trường.
Phẩm cấp: Cực phẩm pháp khí
Tinh thần: Chưa rõ có khí linh độc lập hay không; chưa thấy biểu hiện khí linh tự chủ, nhưng bản thân pháp bảo có linh tính hộ chủ rất mạnh.
Trạng thái: Bị nứt vỡ dày đặc rồi tan nát hoàn toàn sau khi trúng chỉ phong của Nhị Tinh Cự Nhân Vương.
Cấu trúc: Một chiếc đỉnh đen kịt dạng đan lô, thân ngoài khắc đầy minh văn. Khi được thôi động, các minh văn có thể tách rời khỏi bề mặt, hóa thành màn sáng phòng ngự hoặc ngưng tụ thành trường thương công kích linh hồn. Nội bộ đủ lớn để giam chứa linh hồn, thậm chí từng được dùng như vật chứa để giấu người sống trong thời gian ngắn. Pháp bảo có thể bạo phát uy năng qua va đập trực diện, cho thấy thân đỉnh vừa nặng vừa cực kỳ rắn chắc trước khi bị phá hủy.
Hiệu ứng: Chiến đấu: Tăng mạnh năng lực công thủ linh hồn, cho phép người dùng triển khai công kích cấp Nguyên Anh thất khiếu trở lên khi đủ hồn lực
Phòng hộ: Làm chậm hoặc bẻ gãy đà công kích của pháp bảo và kiếm ý cường đại, tạo khoảng đệm sinh tồn cho người sử dụng
Bảo mệnh: Có thể tự mang tàn hồn chủ nhân bỏ chạy qua hư không trong tình huống thân xác bị diệt
Phụ trợ đặc biệt: Có thể trở thành vật chứa để che giấu người, nhưng khi bị tấn công mạnh sẽ trực tiếp phản chấn lên người bên trong và người cầm giữ
Yêu cầu: Điều khiển: Cần linh hồn lực để kích phát minh văn và thao túng các biến hóa của đỉnh
Luyện hóa: Cần lưu lại ấn ký cá nhân trong pháp bảo để ổn định quyền khống chế
Tương thích: Người dùng càng mạnh về thần hồn thì uy lực phát huy càng cao; người dùng yếu chỉ có thể sao chép một phần uy năng của chủ cũ
Sức mạnh: Uy năng đỉnh phong đủ để ngăn cản kiếm ý có thể uy hiếp Bát Khiếu Nguyên Anh, khiến Cửu Khiếu Nguyên Anh cũng phải xem như đại địch. Khi rơi vào tay Giang Phàm với hồn lực hạn chế, đòn minh văn trường thương vẫn đạt cấp độ công kích linh hồn của Nguyên Anh thất khiếu. Tuy nhiên, bản thể cuối cùng vẫn không chịu nổi một kích dư uy của Nhị Tinh Cự Nhân Vương.
Chủ sở hữu: Chủ cũ là Tam Thanh Sơn đạo thủ; sau đó bị Giang Phàm đoạt lấy; từng bị Vưu Phó Cung Chủ luyện hóa tạm thời; trạng thái mới nhất là vô chủ do pháp bảo đã vỡ nát.
Năng Lực
Khả Năng
- Phòng Ngự: Minh văn hóa màn sáng, cản kiếm quang, suy giảm nhuệ khí công kích, chống đỡ sát chiêu chính diện
- Tấn Công Linh Hồn: Minh văn ngưng thương, trường thương linh hồn, đập vỡ kiếm quang, oanh kích thần hồn đối thủ
- Hộ Chủ: Thu lấy tàn hồn chủ nhân, mang linh hồn ẩn vào hư không, hỗ trợ đào thoát khẩn cấp
- Không Gian/vật Chứa: Có thể dùng làm nơi ẩn nấp tạm thời, giam chứa linh hồn, cất giấu mục tiêu trong lòng đỉnh
Thông số khác
Điều kiện sử dụng:
Kích hoạt: Phải rót linh hồn lực vào minh văn trên thân đỉnh
Chiến đấu: Phù hợp nhất với người sở trường thần hồn thuật hoặc có thần thức, hồn lực mạnh
Bảo quản: Cần giữ vững ấn ký luyện hóa, nếu bị đại năng xóa ấn ký thì quyền khống chế sẽ mất ngay
Rủi ro: Khi dùng làm vật chứa hoặc cận chiến đối kháng đại địch, người dùng và người ở trong đỉnh có thể bị phản chấn nặng nếu thân đỉnh bị đánh trúng
Chất liệu:
Không rõ cụ thể; thân đỉnh màu đen, bề mặt khắc dày đặc minh văn thần bí chuyên thiên về linh hồn.
Dòng thời gian chi tiết
Trấn phái chí bảo lộ diện tại Thiên Cơ Các
Khi Tam Thanh Sơn đạo thủ dẫn người đến ép hỏi và trấn áp Giang Phàm, Hắc Đỉnh được đưa ra như át chủ bài cuối cùng của Tam Thanh Sơn. Trên thân đỉnh, vô số minh văn lập tức sáng lên rồi bay ra hóa thành màn sáng chắn trước người đạo thủ, khiến cửu thải kiếm quang như sa vào bùn lầy và mất đi phần lớn nhuệ khí. Đạo thủ còn trực tiếp cầm Hắc Đỉnh nện vào kiếm quang, làm đòn công kích vốn đủ sức chém giết Bát Khiếu Nguyên Anh tan rã trên diện rộng.
Sau đó hắn lại kích hoạt minh văn, ngưng tụ ra một cây trường thương mang tính chất công kích linh hồn, chứng minh Hắc Đỉnh không chỉ mạnh về phòng ngự mà còn có thể phản sát. Việc đạo thủ tuyên bố bị buộc phải dùng đến trấn phái chí bảo cho thấy địa vị của Hắc Đỉnh trong Tam Thanh Sơn cực kỳ cao. Từ thời điểm ấy, Hắc Đỉnh chính thức được xác nhận là một bảo vật công thủ linh hồn hiếm có cấp tông môn.
Sự sụp đổ của một vị Đạo thủ và việc Giang Phàm đoạt đỉnh
Sau khi bị Câu Quyết Bút viết ra chữ "Tử" dồn ép, Tam Thanh Sơn đạo thủ còn dựa vào Hắc Đỉnh và Thời Không Trần để cố kéo lại sinh cơ. Tuy nhiên, Giang Phàm đã cấy Hỏa Chi Bản Nguyên vào trong cơ thể đối phương, khiến ngũ tạng lục phủ đạo thủ bị nung chảy từ nội bộ và thân xác nhanh chóng sụp đổ. Ngay lúc tàn hồn của đạo thủ vừa bay ra, Hắc Đỉnh tự lao lên, thu lấy linh hồn chủ cũ rồi ẩn vào hư không nhằm đưa hắn đào thoát, bộc lộ rõ đặc tính hộ chủ rất mạnh.
Giang Phàm không chấp nhận để đối thủ chạy thoát nên dùng Ẩn Linh Thần Phù che giấu động tác, tế ra Hư Không Ngư Can và trực tiếp câu Hắc Đỉnh trở lại từ trong hư không. Khi đỉnh bị kéo về, hắn lập tức dùng Tù Hồn Tỏa bắt giữ linh hồn đạo thủ rồi giam vào U Hồn Thủy Tinh, còn bản thân Hắc Đỉnh bị hắn thu lại cùng Hư Không Ngư Can vào trong Thiên Lôi Thạch. Đây là bước ngoặt lớn nhất trong vòng đời của pháp bảo này: từ trấn phái chí bảo của Tam Thanh Sơn biến thành chiến lợi phẩm trong tay Giang Phàm.
Thử nghiệm uy lực mới và sự bộc lộ giới hạn trước Bạch Cốt Minh chủ
Không lâu sau khi đoạt được Hắc Đỉnh, Giang Phàm đã lấy nó ra trong cuộc giằng co với Bạch Cốt Minh chủ thay vì giao nộp Huyết Quan như đối phương mong đợi. Hắn học theo cách sử dụng của Tam Thanh Sơn đạo thủ, lấy phần linh hồn lực còn sót lại đánh vào thân đỉnh để kích hoạt minh văn. Theo tâm niệm của hắn, các minh văn ngưng tụ thành một cây trường thương xuyên thủng hư không mà đi, cho thấy Giang Phàm đã nhanh chóng nắm được phương thức vận dụng cơ bản của pháp bảo.
Dù vậy, chính lời miêu tả của hắn cũng xác nhận uy lực đòn này chỉ còn ở mức công kích linh hồn của Nguyên Anh thất khiếu, kém xa khi Hắc Đỉnh nằm trong tay chủ nhân cũ. Bạch Cốt Minh chủ dùng một ngụm hắc huyết liền ăn mòn trường thương minh văn, chứng minh Hắc Đỉnh tuy mạnh nhưng không phải vô địch, đặc biệt khi người điều khiển không có đủ hồn lực hoặc chưa hoàn toàn luyện hóa nó. Sự kiện này giúp xác lập rõ cả giá trị lẫn giới hạn thực tế của Hắc Đỉnh sau khi đổi chủ.
Bị luyện hóa tạm thời, mất ấn ký và tan nát tại Thương Hải
Về sau, Hắc Đỉnh rơi vào tay Vưu Phó Cung Chủ, người đã luyện hóa nó và dùng chính lòng đỉnh để mang theo Giang Phàm trên đường rời khỏi Thái Thương Đại Châu qua Bắc Hải. Khi chạm trán Kim Phật tại Thương Hải, nàng từng bị một lực lượng vô hình giam cầm, khiến Hắc Đỉnh suýt tự rời khỏi tay bay về phía đối phương. Dù nàng kịp gọi đỉnh quay lại, Kim Phật vẫn dùng thần thông khiến toàn bộ minh văn trên Hắc Đỉnh tắt lịm, đồng thời cưỡng ép xóa bỏ ấn ký của nàng, làm Vưu Phó Cung Chủ phun máu và mất quyền khống chế ổn định.
Ngay sau đó, Nhị Tinh Cự Nhân Vương xuất hiện, lấy khí tức của Tử Giáng Hoàng Nữ để khóa chặt Giang Phàm và tung ra sát chiêu chí mạng nhắm thẳng vào Hắc Đỉnh. Giang Phàm đã sớm bố trí không gian thuấn di nên kịp kéo cả Vưu Phó Cung Chủ lẫn Hắc Đỉnh dịch chuyển, nhưng vẫn không tránh hết dư uy chỉ phong, khiến thân đỉnh cấp cực phẩm pháp khí xuất hiện vết nứt dày đặc. Chỉ trong khoảnh khắc kế tiếp, Hắc Đỉnh hoàn toàn vỡ tan, Giang Phàm từ trong đó chui ra, đánh dấu hồi kết bi thảm của một trấn phái chí bảo từng làm Tam Thanh Sơn dựa vào.