Tiểu Bạch là thiếu niên gầy guộc, đôi mắt to sáng bị chi phối bởi Tai Ách Quỷ Trào Thâm Uyên và luôn mặc trang phục trắng xanh Hôi Giới. Cậu xuất hiện giữa nghi lễ Dung Hợp trong cảnh chân mềm nhũn và thể chất mảnh mai, khiến bất cứ ai cũng cảm thấy nuối tiếc khi nhìn thấy sự yếu đuối. Dù dễ mất tự tin và thường rơi vào trạng thái lo âu, cậu vẫn cố gắng duy trì sự chân chất mỗi lần ở gần Trần Linh, xem ông như Đại Vương duy nhất có thể giữ lấy mình.
Khi bị thôi miên hay tra tấn, sự hoảng sợ bật lên nhưng đồng thời bật ra phản xạ cứu người nhờ Tai Ách nhạy cảm và khát vọng sinh tồn cực lớn. Trong những chuyến đi qua Nam Hải, Tiểu Bạch trở thành điểm neo cảm xúc cho nhóm, liên tục truyền tin, cảnh báo đợt tấn công và đánh dấu người đồng đội cận kề. Cậu không có kỹ năng chiến đấu bài bản, nhưng vẫn có thể làm rạn nứt ý chí đối phương, gợi cảm hóa Trào Tai và dùng cảm nhận niềm tin để tiếp thêm sức mạnh cho Trần Linh.
Ở thời điểm hiện tại, dù vẫn sống và run rẩy trước Quỷ Trào lan tỏa, Tiểu Bạch là hình bóng mà Trần không thể bỏ lại và cũng không thể để mất.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Nghi lễ Dung Hợp tiếp nhận
- Tai Ách Quỷ Trào Thâm Uyên lần đầu bùng nổ
- Diệp Lão Sư đưa cậu vào nội viện
- Linh Lung và Tiểu Bạch mất tích khi hái lá khô
- Tìm thấy trong lãnh địa Giáng Thiên Giáo
- Lời trấn an của Trần Linh phá mê hoặc
- Tiểu Bạch ủ rũ trong giếng và Trần đưa thức ăn
- Tiểu Bạch gọi Trần là Đại Vương
- Tiểu Bạch cầu xin đi cùng Trần Linh
- Tiểu Bạch tự trách vì thương Tiểu Đào
- Hành trình trên lưng rết và cảnh báo Tiểu Đào
- Bị cảnh sát Nam Hải bắt giữ và tra khảo
- Trần Linh cưỡng phá nhà lao giải cứu
- Hàn Mông phong tỏa không gian sau giải cứu
- Trốn khỏi nhà lao, đối mặt áp lực Nam Hải
- Trốn chạy trong chiến dịch Bồ Kiến
- Bạch Dã và Chử Thường Thanh xuất hiện bên lề
- Tiểu Bạch nhìn tận thế từ cửa sổ xưởng
- Sự đe dọa từ Chử Thường Thanh và khoảng cách ngày càng xa
- Xuất hiện tại thành phố Nam Hải và là niềm hy vọng bất ngờ
- Bị đùa giỡn rằng là nguyên liệu khi nhập giới vực
- Cảnh báo kẻ địch tấn công nhà máy
- Chia đường với Tiểu Đào để truyền tin
- Trong hỗn loạn gọi Tiểu Đào tỉnh lại
- Cảm nhận Tư Duy Phong Bạo của Diệp Lão Sư
- Chứng kiến Diệp Lão Sư và Tiểu Đào hy sinh
- Quỳ gục trên tòa nhà khi Quỷ Trào lan tràn
- Trần đặt Thẩm Phán Đình lên thái dương Tiểu Bạch
- Trải nghiệm khi Tư Tai làm văng khỏi ý thức
- Tiểu Bạch là hình bóng mà Trần không thể bỏ lại
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Giới tính: Nam
Tuổi: Trẻ
Trạng thái: Sống
Vai trò: Nhân vật
Biệt danh: Thiếu niên đen kịt, Cậu bé Tai Ách
Xuất thân: Dung Hợp Phái (Nhân loại)
Tu vi / Cảnh giới: Quỷ Trào Thâm Uyên, khí tức âm u tăng theo hận thù
Địa điểm: Nam Hải Giới Vực
Điểm yếu: Cảm xúc dễ bị kích động và luôn mang nỗi lo mất Tiểu Đào.
Chủng tộc: Nhân loại
Thiên phú: Khí tức phản ánh nỗi hận, dốc toàn lực để bảo vệ người mình tin
Tông môn: Dung Hợp Phái
Đặc điểm
Ngoại hình
Mái tóc đen ngắn, thân hình gầy guộc vì đói và luôn mặc trang phục trắng xanh Hôi Giới; cơ thể mềm nhũn mỗi khi Tai Ách phản ứng và đôi mắt to sáng có thể trợn ngược khi bị kích động; nụ cười chân thành gợi ý về sự trong sáng vẫn còn trong giọng nói run rẩy của cậu.
Tính cách
Thiếu tự tin và dễ lo âu, nhưng trung thành với Trần Linh, luôn tự trách khi người thân gặp nạn, quan tâm đến Tiểu Đào và chịu làm trụ cột tinh thần mỗi khi cảm xúc tụt dốc.
Năng Lực
Khả Năng
- Tai Ách Quỷ: Cảm nhận khí Trào Thâm Uyên, phản xạ cứu người khi sợ hãi, khiến kẻ địch rạn nứt ý chí
- Tinh Thần: Cảm nhận niềm tin để truyền cho Trần Linh và đánh dấu đồng đội gần bên
- Chiêu Thức Tay Không: Dao lóc xương phản công (từng cắm sâu bốn nhát nhắm tim Lục giai)
Trang bị & Vật phẩm
- Dụng Cụ: Dây xích điện, khẩu súng lục đen (được Trần Linh dùng khi nhập ý thức)
- Dấu Vết Cá Nhân: Mảnh giấy đỏ ghi chữ Đại Vương, vài mảng da cháy, bản thân làm điểm neo cảm xúc
- Pháp Khí Tạm Thời: Thẩm Phán Đình (được Trần Linh đặt lên thái dương trong biến cố)
Tiểu sử chi tiết
Tiểu Bạch là thiếu niên đen kịt, tay chân mảnh mai, luôn khoác trang phục trắng xanh Hôi Giới mỗi lần xuất hiện trước các trưởng lão Dung Hợp Phái. Dòng khí Tai Ách Quỷ Trào Thâm Uyên nằm ẩn trong đôi đồng tử đỏ mờ đục khiến ông trưởng phái gọi cậu lên giữa nghi lễ để xem xét nguồn gốc, và thân hình mềm nhũn của cậu khiến cả lễ đàn im lặng. Cậu thiếu tự tin, dễ rơi vào trạng thái lo âu, nhưng chính sự yếu đuối đó lại khiến những người quan sát không nỡ buông tay, đặc biệt khi Trần Linh đặt mình làm người giữ lại niềm tin cho cậu.
Trước khi trở thành người mà phái chia nhau lo lắng, Tiểu Bạch từng cùng Linh Lung mất tích khi hái lá khô, bị Giáng Thiên Giáo níu vào bùn lầy và thôi miên sâu, nên chỉ có lời trấn an của Trần Linh và sự chăm sóc của Diệp Lão Sư mới kéo cậu trở lại. Cậu bị cho ngủ thêm để Tai Ách từ từ dung hợp, và sau đó Trần đem bánh bao xuống giếng, khiến cậu bật dậy gọi Đại Vương, chuyển lòng biết ơn thành thứ niềm tin lớn hơn cả sự sợ hãi. Những lần cậu quỳ lạy, tự trách mình vì thương Tiểu Đào hay cầu xin được theo Trần đều chuyển hóa thành sự gắn bó thầm lặng, khiến cậu trở thành điểm neo cảm xúc cho những đứa trẻ còn lại.
Dù chưa từng có kỹ năng chiến đấu rõ ràng, mỗi khi cậu sợ hãi thì phản xạ cứu người cùng khả năng cảm nhận khí trào vẫn bật ra như ngọn lửa cứu hộ. Trong hành trình kéo cả Dung Hợp vào Nam Hải, Tiểu Bạch luôn giữ im lặng ở phía sau, vừa quỳ lạy thương Tiểu Đào vừa cảnh báo Trần bằng cách cảm nhận từng hơi thở và từng thay đổi khí tức. Cảnh sát Nam Hải, Lục giai, Hàn Mông đều từng nhắm vào cậu vì phiên bản nhỏ bé nhưng lại quán xuyến Trào Tai, và chính Trần Linh nhiều lần dùng khí tức diệt thế để bảo vệ cậu cũng như buộc cậu chém Lục giai khi cần.
Những thời khắc sợ hãi nhất là khi cậu bị trói trong nhà lao, khi nhóm chạy khỏi Bồ gia, khi nghe tiếng chế giễu rằng cậu là nguyên liệu hay chứng kiến mưa băng rơi xuống xưởng đồ chơi, nhưng cậu không rời khỏi Trần dù chỉ một bước. Anh cảm nhận rõ ràng mỗi lần Trần thay đổi, mỗi khi Chử Thường Thanh áp lực buộc ông rời xa Nhân Loại, và cậu vẫn là người tiếp tục truyền tín hiệu để Trần biết rằng Dung Hợp chưa gục. Đối với Tiểu Bạch, sự hy sinh không phải chỉ là một hành động lớn lao, mà là việc hít thở thật sâu để bảo vệ những người cậu tin cậy.
Đến thời kỳ cuối cùng, Tiểu Bạch là nhân chứng trực tiếp những gì Diệp Lão Sư và Tiểu Đào trải qua, là người cảm nhận Tư Duy Phong Bạo rồi nhìn thấy cả hai hy sinh trước mắt mình. Cậu trở thành cầu nối để Trần Linh nắm rõ mức độ thảm khốc của Quỷ Trào và Tư Tai, từng bị gió xoáy hất văng khỏi ý thức nhưng vẫn không để mất niềm tin. Khi khí Quỷ trào lan khắp Nam Hải, cậu quỳ gục trên tòa nhà phát thanh, hai chân mềm nhũn, thì Trần vẫn đặt một khẩu Thẩm Phán Đình lên thái dương cậu để biến cậu thành mục tiêu nhằm giữ chỗ cho kế hoạch cuối cùng.
Tiểu Bạch chịu đựng đau đớn, tủi thân và phẫn nộ, nhưng không chịu lùi bước, vì chính sự hiện diện của cậu khiến Trần không thể bỏ lại bất kỳ đứa trẻ nào trên hành trình trả thù. Lúc này, cậu vẫn sống và giữ niềm tin rằng khi nào mình còn thở thì Trần còn có thể vượt qua Tư Tai và bảo vệ những người phía sau.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Đồng Hành: Trần Linh (Đại Vương; người cứu hộ và trụ tinh thần), Tiểu Đào (Đồng môn bảo vệ; anh em song hành), Linh Lung (Bạn thân đồng hành)
- Thầy Trò: Diệp Lão Sư (Thầy; người chăm sóc trong lúc cậu mất ý thức)
- Đồng Môn: Dung Hợp Phái và các tiểu gia (Đồng đội trải qua khổ cực)
- Đối Thủ: Lục giai (Kẻ thù bị buộc phải chém), cảnh sát Nam Hải (Thế lực tra khảo cậu cùng Tiểu Đào)
Dòng thời gian chi tiết
Nghi lễ Dung Hợp tiếp nhận
Tiểu Bạch được Giới Dung Hợp gọi ra giữa nghi lễ quỳ gối khi Trần Linh vừa xuất hiện tại phái, khiến ánh mắt hàng trăm học viên hướng về mình. Cậu thiếu niên đen kịt thân hình gầy guộc không thể đứng vững, đôi chân mềm nhũn và tay run rẩy như người sắp gục. Người ta nhìn thấy cậu cứ gõ bàn chân lên mặt đất như van xin sự trợ giúp, trong khi khí tức quanh mình bắt đầu dao động lạ kỳ.
Trần Linh nhận ra dòng Tai Ách Quỷ hé lộ và hơi thở nói nhẹ như ác quỷ vang lên để trấn an những người đang dựng lên bức tường im lặng. Tiểu Bạch cuối cùng ngất đi ngay tại chỗ, cảnh tượng đó in đậm trong mắt những người chứng kiến lẫn chính đứa trẻ tội nghiệp.
Tai Ách Quỷ Trào Thâm Uyên lần đầu bùng nổ
Khi cậu gục xuống, Trần Linh cảm nhận đồng tử đỏ mờ đục và biết rằng thân thể Tiểu Bạch đang dung hợp với Quỷ Trào chưa hoàn chỉnh. Dòng khí quỷ lan vào tim cậu khiến đánh thức cảm xúc sợ hãi, và chỉ vài nhịp sau cậu bắt đầu trợn mắt to đến mức đáng sợ. Dung Hợp Phái không thể áp chế nổi tiếng vang từ nội tâm cậu, và những đồng môn phải giữ lại trong khi thân hình gầy guộc rung lên như bị điện giật.
Diệp Lão Sư xuất hiện, giải thích rằng Tai Ách còn chưa dung hợp, nên phải cho cậu ngủ thêm và để Trần Linh tự nhận mình đã gây phiền phức. Tựa người vào đất, Tiểu Bạch vẫn cảm nhận được hơi thở của Tai Ách đang dồn dập như thể muốn bùng nổ lần nữa.
Diệp Lão Sư đưa cậu vào nội viện
Sau khi Trần Linh đồng ý lời xin lỗi, hai thiếu niên khác được giao nhiệm vụ cõng Tiểu Bạch vào bên trong nơi yên tĩnh của Dung Hợp. Cậu nằm bất động như người mất cảm giác và tiếng thở nhẹ khiến người ta lo sợ rằng Tai Ách sẽ bùng lên nếu đánh thức. Diệp Lão Sư đặt tay lên trán cậu, xoa đầu, và yêu cầu cậu ngủ thêm để dòng khí tự nhiên dễ ghép với Tam Ma.
Những người xung quanh im lặng, biết rằng đây là trận thử đầu tiên để xem liệu cậu có thể trở thành công cụ hay sẽ phá vỡ cả võ học. Đêm đó, Tiểu Bạch nằm yên như kẻ bị giam, nhưng Trần Linh đi lại và để lại một ánh mắt dịu dàng khiến cậu ghi nhớ vẹn nguyên.
Linh Lung và Tiểu Bạch mất tích khi hái lá khô
Những buổi hái lá đơn giản bỗng chốc biến thành cuộc tìm kiếm vì cả Linh Lung và Tiểu Bạch không trở về sau khi rời khỏi trại. Dung Hợp Phái xôn xao và bắt đầu tin rằng những học viên yếu nhất đang bị đe dọa bởi ngoại bang, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Tin vị lan truyền rằng chỉ có Trần Linh mới dập tắt cơn hỗn loạn nên mọi ánh mắt đều hướng về ông.
Khi đoàn tìm kiếm lần đầu không tìm thấy dấu chân mới, sự hoảng loạn xuất hiện dày vò cậu bé vốn đã yếu ớt. Trong lúc chờ đợi, những người như Tiểu Bạch trở thành biểu tượng của nỗi sợ bị mất tích và sự yếu đuối bị lợi dụng.
Tìm thấy trong lãnh địa Giáng Thiên Giáo
Đoàn cứu hộ cuối cùng tìm thấy Tiểu Bạch nằm trong bùn đen, dây trói chặt, cơ thể mệt mỏi và ánh mắt vô hồn không phản ứng với Tiểu Đào hay Diệu Diệu. Cậu nhỏ hơn cái bóng của chính mình, gầy đến mức chỉ cần một cơn gió cũng khiến thân hình run rẩy. Trước mặt những kẻ cầm quyền của Giáng Thiên, không ai dám chạm vì lo sợ Tai Ách sẽ kích hoạt và khiến mọi thứ vỡ nát.
Trần Linh liền dùng Tai Ách, thu nhỏ và áp vào cậu, rồi bịt miệng để không kích hoạt thần thức kẻ thù. Sau vài phút, Tiểu Bạch chỉ hơi chuyển động, và khi ông nói ta sẽ không ăn thịt ngươi, cậu hít thật sâu và bắt đầu mở mắt lại.
Lời trấn an của Trần Linh phá mê hoặc
Tiếng thì thầm của Trần Linh là dấu hiệu duy nhất khiến Tiểu Bạch trở lại với lí trí, và cậu dần không còn trợn mắt kinh sợ. Dòng Tai Ách trong người vẫn nhạy cảm, nên mỗi lần lời nói đó vang lên thì khí tức mượt mà như dầu chảy trong cơ thể cậu. Đám học viên Dung Hợp chứng kiến cảm giác hy vọng như bản năng, bởi không ai sở hữu quyền lực khiến một đứa trẻ sợ hãi trở nên bình tĩnh như Trần Linh.
Khi cậu tỉnh táo, Trần dùng ánh mắt mình giữ cậu im lặng, tránh gợi sự chú ý của Giáng Thiên vào Tai Ách. Tiểu Bạch cảm thấy mình như một cây kim trên đỉnh ngọn núi, lắc lư nhưng được dao động bởi người giữ ổn định.
Tiểu Bạch ủ rũ trong giếng và Trần đưa thức ăn
Trong chiều tối sau đó, Tiểu Bạch vẫn nằm ủ rũ bên giếng sâu, mặt mày xanh xao và hầu như không phản ứng với tiếng nói xung quanh. Trần Linh bất chấp địa hình nguy hiểm, mang xuống cái bánh bao nóng, nhìn thấy cậu bật dậy gọi Đại Vương từ chiếc miệng run rẩy. Người khác ngờ vực tình cảm đó, nhưng các tiểu gia hiểu rằng đây là lần đầu cậu thổ lộ niềm tin lớn đến vậy.
Cậu nhận ra rằng ít nhất ở bên ông, mình vẫn có thể mưu cầu mẫu thức của một người chạm vào mình mà không bị lòng dạ nghi ngờ. Tiểu Bạch ăn từng miếng bánh bao như thể nuốt vào cái đói lâu ngày và cảm thấy hơi ấm lan ra khỏi lòng mình.
Tiểu Bạch gọi Trần là Đại Vương
Nụ cười và lời cảm ơn của cậu không còn gượng ép mà là sự chân thành khi gọi Trần Linh bằng danh xưng cao quý thay cho lời cảm ơn đơn giản. Cậu không ngừng nhắc rằng mình vẫn còn đói và thật sự cảm ơn Đại Vương vì đã nghĩ đến bữa tối của đứa trẻ ở tầng đáy giếng. Hành động vỏn vẹn ấy khiến các tiểu gia khác nhận ra rằng niềm tin của Tiểu Bạch không phải là sự mê muội mà là niềm vọng nương tựa.
Trần chỉ gật đầu nhẹ như người đang mang trách nhiệm, khiến Tiểu Bạch tin rằng mình được che chở khi gọi tên người đó. Tiếng gọi Đại Vương trở thành tần số để cậu giữ lấy hy vọng mỗi khi Tai Ách làm rung mình.
Tiểu Bạch cầu xin đi cùng Trần Linh
Tin tức Tiểu Đào trúng độc Trọc Tai khiến Tiểu Bạch bật chạy đến nơi Trần đang chuẩn bị rời đi Nam Hải và quỳ sụp xuống xin được theo. Hai tay cậu cứ chấp lấy sườn người Trần, không buông ra và kéo người để chứng minh sự thiết tha. Cậu thở mạnh, giọng run rẩy, nói rõ rằng mình chính là lý do khiến Tiểu Đào bị thương và không thể chịu được nếu bỏ lại ở đây.
Lão Lang định can ngăn thì bị cái thú thể của cậu làm mềm lòng, vì cậu chứng minh rằng bản thân có thể giúp mở đường với sự xuất hiện của Tai Ách. Trần Linh cuối cùng đồng ý, cho cậu đi theo để cậu trở thành trợ thủ im lặng trên hành trình vùng Nam Hải.
Tiểu Bạch tự trách vì thương Tiểu Đào
Những ngày sau, cậu vẫn quỳ lạy trên mặt đất mỗi khi thấy Tiểu Đào suy yếu, đấm vào đầu mình với niềm tin rằng mình phải chịu trách nhiệm cho tất cả. Tim cậu như bị dây xích kéo căng, và đôi mắt đỏ ửng ra nước khi nghĩ đến dấu thương trên thân thể nàng. Dù có chút lòng tự trọng, cậu lại chỉ biết im lặng và kéo chân Trần mỗi lúc mình thấy không đủ mạnh để bảo vệ người khác.
Cảm giác yếu đuối ấy được chôn sâu càng khiến cậu quyết tâm không để những kẻ theo dõi thấy sự lung lay nội tâm. Tiểu Bạch biết rằng sự tồn tại của mình đang được đặt lên bàn cân, và cậu sẵn sàng hi sinh vì những người xung quanh sao cho Trần không phải lo lắng.
Hành trình trên lưng rết và cảnh báo Tiểu Đào
Khi Trần Linh cùng dàn nhỏ mang cậu vượt qua giới vực, Tiểu Bạch đi chân vào bóng tối, đứng im trên lưng con rết và quan sát hơi thở Tiểu Đào đang yếu dần. Mỗi tiếng thở đều được cậu ghi lại, và khi cảm nhận được sự chậm lại, cậu nhỏ nhẹ đánh thức Trần để hành động kịp thời. Dù bụng đầy lo lắng, cậu vẫn dùng cái nhìn buồn để tự nhắc bản thân rằng không được rút lui vì sự sợ hãi bản thân.
Trước ánh mắt bi thương của Trần, cậu biết mình phải thành trụ cột tinh thần, chứ không thể sa sút vì hoàn cảnh. Tiểu Bạch giữ hơi thở như nhịp nhạc để cân bằng giữa sự hoảng loạn bên trong và nhiệm vụ của mình.
Bị cảnh sát Nam Hải bắt giữ và tra khảo
Khi vừa đặt chân lên vùng đất Nam Hải, Tiểu Bạch và Tiểu Đào lập tức bị cảnh sát cùng trật tự đến bắt giữ, trói chặt và kéo vào phòng tra tấn. Cậu run người vì không có khả năng phản kháng, chỉ biết nhìn quanh để tìm manh mối cứu giúp. Tiếng mưa đá rơi trên nền gạch càng khiến không khí trở nên lạnh lẽo và lạ thường.
Cảnh sát dùng các kỹ thuật tra khảo để thử kích thích Tai Ách, khiến cậu gập xuống vì đôi chân mềm nhũn. Dù vậy, cậu không khai, chỉ đặt lòng tin vào Trần Linh và cầu xin ánh mắt của ông sẽ tới kịp.
Trần Linh cưỡng phá nhà lao giải cứu
Khi các thế lực hành lang biết Trần Linh đến, họ cố gắng giữ cậu lại bằng mọi cách, nhưng khí tức diệt thế của ông đã xé tan cánh cửa nhà lao. Trần vụt vào, đánh Ngũ giai và Lục giai biến họ thành miếng vật không còn hình dáng, rồi đến chỗ Tiểu Bạch đang bị trói. Ông đeo vào tay cậu lời mệnh lệnh phải chém Lục giai để chứng minh quyết tâm, và dường như chính lòng tin đó mới làm cậu cử động.
Dù tay không có kỹ năng chiến đấu, cậu vẫn chạm vào vô thức của mình, mường tượng Dao lóc xương phản công để rạch vào tim đối thủ. Cảnh tượng ấy khiến Hàn Mông và những người khác phải im lặng vì thấy rằng Tiểu Bạch không còn là đứa trẻ yếu đuối mà là lời nhắn tới mọi tỉnh thức.
Hàn Mông phong tỏa không gian sau giải cứu
Ngay khi Trần Linh kéo Tiểu Bạch ra khỏi tòa nhà, Hàn Mông xuất hiện và dùng Thẩm Phán Đình giữ không gian, không tố cáo nhưng cũng không mở cửa cho Dung Hợp. Tiểu Bạch cảm nhận sự im lặng đè nặng, ngó quanh, và chỉ còn biết tin tưởng vào kế hoạch của Trần. Không khí căng cứng như dây cung, bởi Hàn Mông biết rõ Trần Linh nên vừa định giữ chặt, vừa không muốn làm tổn thương những đứa trẻ.
Khi Trần thuyết phục mở đường, cậu vẫn run rẩy, chân không dám xoay. Dưới ánh mắt của Hàn, Tiểu Bạch cảm thấy rằng bản thân đang mang sức nặng khiến những người khác phải dè chừng, và cậu tự nhủ sẽ cố gắng để quý người đó không thất vọng.
Trốn khỏi nhà lao, đối mặt áp lực Nam Hải
Lúc rút khỏi nhà lao, Tiểu Bạch vẫn cảm thấy không khí xung quanh tàn bạo, biết rằng việc mình có mặt ở đây khiến các thế lực Nam Hải phải chú ý. Trần Linh mở đường bằng cách phóng khí tức diệt thế và đưa cậu cùng Tiểu Đào vào bóng tối để bảo vệ. Những người theo dõi ẩn mình trong bóng tối để nghe ngóng, và Tiểu Bạch luôn nghiêng người, sợ rằng tiếng thở của mình sẽ bị phát hiện.
Dù vậy, cậu vẫn cố gắng giữ khoảng cách để không khiến người khác phải mạo hiểm, và không để nỗi sợ lấp đầy trái tim. Qua từng cơn run, Tiểu Bạch nhớ rằng mình đang được chống đỡ bởi người duy nhất có thể khiến cậu tin tưởng.
Trốn chạy trong chiến dịch Bồ Kiến
Trần Linh dùng kết hợp phòng thủ tấn công để đưa Tiểu Bạch và Tiểu Đào đi trước khi Bồ gia kịp truy đuổi, khiến cậu lẩn mình trong loạt mây khói và tín hiệu giăng ra. Cậu nhìn thấy Nam Hải Quân truy đuổi và cảm nhận từng rung động từ âm thanh trái tim, nên cảnh báo Trần bằng cách giật mình khi cảm thấy hơi thở đối phương gần tới. Anh đứa nhỏ vẫn giữ nụ cười dù bản thân run lẩy bẩy, biết rõ rằng mạng sống của phái Dung Hợp đang nằm trong mỗi bước đi.
Quân đoàn thay đổi theo lệnh Trần, và chính cậu là người giúp phân tán sự chú ý khi liên tục truyền ra những tin tức thoáng. Tiểu Bạch dùng bản thân làm điểm neo cảm xúc để giữ bầu không khí ổn định cho các tiểu gia khác không lún vào hoảng sợ.
Bạch Dã và Chử Thường Thanh xuất hiện bên lề
Trong lúc chạy trốn, Tiểu Bạch chứng kiến Bạch Dã và Chử Thường Thanh xuất hiện từ xa, sự có mặt của họ tạo ra sự hoang mang cho cả đội nhưng cũng giúp phân tán sự chú ý của Nam Hải. Cậu run rẩy vì không hiểu họ là đồng minh hay kẻ thù, nên chỉ có thể nhìn Trần và nghe những hướng dẫn ngắn gọn. Hơi thở gấp gáp của cậu là minh chứng cho việc cậu phải phản ứng với từng thay đổi của khí tức, và điều đó giúp lật tẩy ít nhất một đợt phục kích.
Trong cảnh có quá nhiều người không rõ ý định, Tiểu Bạch vẫn cố gắng tỏa ra sự mềm mỏng để bảo vệ Tiểu Đào và các tiểu gia khác. Kết thúc ngày hôm đó, cậu không biết mình còn sống hay không nếu Trần không giữ cậu bước vào bóng tối.
Tiểu Bạch nhìn tận thế từ cửa sổ xưởng
Sau khi đội Dung Hợp tiến vào Nam Hải Giới Vực, cậu và Tiểu Đào đứng sau cửa sổ xưởng đồ chơi để nhìn cảnh tượng nước biển và băng tinh rơi xuống như tận thế. Tiểu Bạch không thể giấu việc trái tim mình đập nhanh vì lo lắng cho đồng đội và cho kế hoạch chưa trọn vẹn. Cậu nhìn thấy những dải sáng chói trên trời và nghe tiếng gọi của người khác kêu Trần Linh Đại Ca, nhưng trong lòng cậu chỉ có cảm giác cô đơn.
Tiểu Bạch tự nhủ rằng dù mọi người ồn ào, cậu vẫn không thể rời mắt khỏi Trần dù chỉ một giây, bởi cậu là người mang hình bóng của niềm tin. Khi từng cơn gió lạnh đập vào mặt kính, cậu nhớ lại tất cả những gì đã trải qua để có thể đứng ngang với giới người lớn ấy.
Sự đe dọa từ Chử Thường Thanh và khoảng cách ngày càng xa
Chử Thường Thanh ra điều kiện buộc Trần Linh không lui trở lại Nhân Loại Giới Vực, và Tiểu Bạch là người đầu tiên cảm thấy tai ương lan rộng khi Trần dung hợp Trào Tai quá sâu. Cậu nhìn thấy khí tức thay đổi, như một làn sương đen xâm nhập cả Dung Hợp Phái và chính thân thể mình. Sự cô độc bao trùm, cậu đứng im để không làm lộ cảm xúc nhưng đôi mắt vẫn nhìn lên Trần, cảm nhận một người dường như ngày một xa lạ.
Dù lo sợ, cậu vẫn tiếp tục gửi tín hiệu, cho Trần thấy rằng nhóm Dung Hợp chưa thất bại và cậu vẫn nghe được lời thề của ông. Tiểu Bạch tức tưởi vì nhận ra cái giá của việc nắm giữ Quỷ Trào là sự chia lìa, nhưng cũng quyết tâm giữ hồn của những người phía sau.
Xuất hiện tại thành phố Nam Hải và là niềm hy vọng bất ngờ
Khi nhóm Dung Hợp vượt qua khổ cực và tiến vào thành phố, Tiểu Bạch xuất hiện giữa đám người đang ăn mừng, run rẩy nhưng vẫn im lặng. Tiếng gọi 'Tiểu Bạch!! Các ngươi đang ở đâu?!'
vang lên, khiến cậu nhận ra rằng sự hiện diện của mình làm những người thất vọng bật dậy hy vọng. Cậu cảm thấy tự ti vì bản thân không có nụ cười rạng rỡ như người lớn, nhưng lại biết rằng chỉ cần đứng đó là đã cho người khác động lực. Diệp Lão Sư và Mễ Bác ngạc nhiên không nói nên lời, bởi cậu là minh chứng cho việc Dung Hợp có thể sống sót.
Cảm giác cậu gánh vác giữa biển người khiến cậu tự hỏi liệu mình có nên bước ra hay trốn vào bóng tối, nhưng rồi cậu chọn tiếp tục đi vì Trần Linh và đồng đội.
Bị đùa giỡn rằng là nguyên liệu khi nhập giới vực
Khi Dung Hợp Phái bước vào Nam Hải Giới Vực, cậu nghe thấy những lời đùa giỡn nói đem Tiểu Bạch làm nguyên liệu dù vừa mới thoát khỏi chết chóc. Tiểu Bạch nổi gai ốc, bởi một mặt cậu cảm ơn vì được tiếp nhận và mặt khác vẫn thấy mình là trò đùa trong mắt người ngoài. Cậu liếc nhìn Trần và những người khác quay đầu với vẻ ngại ngùng, rồi lại nhìn xuống để bớt bối rối.
Trong lòng cậu, niềm tin vẫn lan tỏa khi thấy đồng đội hân hoan gọi Trần là ân nhân, nhưng cậu không quên rằng mình vẫn là điểm neo tinh thần giữa một đám đông sợ hãi. Cậu quyết định giữ im lặng và tiếp tục là hình ảnh cả nhóm cần, thay vì đổ lệ trước những lời đả kích.
Cảnh báo kẻ địch tấn công nhà máy
Tiểu Bạch lao ra khỏi nhà máy Dung Hợp, toàn thân đen kịt, thở dốc và ướt đẫm mồ hôi để hô to rằng đám tai ương đang tiến tới. Cậu đứng ở cổng, đôi chân run rẩy nhưng vẫn không để người khác ngủ quên trong khi nguy hiểm đã đến tận cửa. Linh Lung nghi ngờ ban đầu nhưng vẫn phải nghe theo vì sự chắc chắn trong giọng cậu khiến người ta nuôi hy vọng.
Hành động của Tiểu Bạch thay đổi bầu không khí ngay lập tức, khiến người canh gác và lính Dung Hợp ngẩng đầu lên chuẩn bị. Cậu biết rằng sự lo lắng đôi khi là yếu điểm, nên đã tự nhắc mình phải bật ra tín hiệu và không để sự sợ hãi ngăn cản.
Chia đường với Tiểu Đào để truyền tin
Sau khi gặp lại Tiểu Đào, cậu hỏi thông tin về Tai Ách và Trần Linh với giọng run rẩy, sợ hãi đến mức không giữ được bình tĩnh khi nghe tin nguy hiểm đang nhắm vào Nam Hải Giới Vực. Tiểu Bạch đề nghị chia làm hai đường để dò tin nhanh hơn, vì cậu muốn về trước để truyền tin cho Trần và tăng tốc phản ứng. Tiểu Đào ở lại bên ngoài để tiếp tục thăm dò trong khi cậu rời đi, vì cậu sợ rằng nếu cả hai cùng ra thì nguy cơ sẽ tăng lên.
Hành động ấy cho thấy cậu quyết đoán hơn nhờ niềm lo lắng, và đó là cách mà cậu thể hiện trách nhiệm dù trái tim vẫn yếu đuối. Trên đường đi, cậu vẫn dõi mắt về phía sau, mong thấy Tiểu Đào an toàn và tự nhắc rằng mình còn phải chiến đấu vì người đó.
Trong hỗn loạn gọi Tiểu Đào tỉnh lại
Trong trận tấn công hỗn loạn, Tiểu Bạch lao tới bên người Tiểu Đào bất tỉnh, hình bóng run rẩy nhưng vẫn hét to Tiểu Đào con tỉnh lại đi. Khi nền đất rung chuyển và tiếng móng vuốt xé ra trong không khí, cậu giữ hơi thở lại để không bị đánh động, nhưng vẫn cố gắng kéo chị vào trạng thái tỉnh táo. Người khác bắn ra tia sáng và tiếng dao xé, nhưng cậu vẫn đứng giữa cửa hầm khi cảm nhận cơn bão đang tới.
Cậu dùng tiếng nói nhỏ để kêu gọi sự tỉnh táo của Tiểu Đào và cố gắng truyền cả niềm tin cho chị ngay trong lúc sợ hãi nhất. Hành động ấy khiến Trần Linh nhìn cậu như một người đang giữ cục diện giữa cõi hỗn loạn, dù bản thân còn là trẻ con.
Cảm nhận Tư Duy Phong Bạo của Diệp Lão Sư
Tiểu Bạch không hiểu hết những gì Diệp Lão Sư làm nhưng cảm nhận ánh mắt của thầy thay đổi và thấy các luồng khí u tối lan ra. Khi Diệp hít sâu, cậu cũng cố gắng giữ thân, không cho kẻ địch lợi dụng sự hoảng sợ của mình. Cậu nghĩ rằng Tiểu Đào sẽ lao lại đánh thầy nên sợ hãi, nhưng không thể làm gì ngoài việc đứng im và theo dõi.
Dù không tường tận bản chất kỹ năng, cậu vẫn là người ở cạnh, không để bất kỳ thực thể nào mặc sức thao túng. Tư Duy Phong Bạo khiến cậu phải nghe từng tiếng nhỏ nhất trong thân thể mình để xác định không xảy ra điều tồi tệ.
Chứng kiến Diệp Lão Sư và Tiểu Đào hy sinh
Khi Diệp Lão Sư ngã xuống đầy máu và Tiểu Đào tự bắn vào cằm sau lời sám hối, Tiểu Bạch khóc nấc và không tin vào mắt mình. Cậu là người duy nhất thấy cảnh tượng đó và biết tiếng nói của Tiểu Đào chuyển từ lời xuyên tội thành lời sám hối, làm trái tim cậu tan nát. Trong lúc đạn nổ và Trần Linh nhập vào ý thức của mình, Tiểu Bạch trở thành cầu nối để truyền cảnh tượng diệt vọng cho ông.
Anh nhìn thấy Diệp và Tiểu Đào bị giết, khí tức Quỷ Trào lan rộng và bóng hình Trần màu áo đỏ hiện lên trên ngai vàng dưới lòng đất. Quỳ gối trong bụi, cậu không hiểu nên làm gì nhưng biết rằng mình phải giữ hy vọng ít nhất để Trần có thể chống lại Tư Tai.
Quỳ gục trên tòa nhà khi Quỷ Trào lan tràn
Trên tòa nhà phát thanh đã hóa phế tích, Tiểu Bạch quỳ gục, hai chân mềm nhũn và người run rẩy vì vực sâu xuyên qua Nam Hải khiến không gian bị xoáy. Cậu cảm nhận khí tức Quỷ Trào Thâm Uyên tràn khắp giới vực, và nếu không giữ vững tinh thần thì lòng tin của mình sẽ bị tan chảy. Ánh mắt tuyệt vọng của cậu dần lóe lên tia hy vọng khi nhìn thấy luồng khí mạnh mẽ và tưởng tượng Trần sẽ lấy lại phong độ.
Cậu chịu đựng sự khủng hoảng bằng cách nắm chặt vào niềm tin, dù sợ hãi đến mức không thể đứng lên được. Trên bề mặt gạch lạnh, Tiểu Bạch vẫn nhìn về phía chân trời để tiếp tục đặt hy vọng vào Trần Linh.
Trần đặt Thẩm Phán Đình lên thái dương Tiểu Bạch
Khi Trần chuẩn bị lao tới Tư Tai, ông bắt cậu dừng lại, đặt lên thái dương cậu khẩu Thẩm Phán Đình và truyền khí tức diệt thế cường đại xuyên qua thân thể nhỏ bé. Tiểu Bạch biết rằng khẩu súng lục đen sắp biến mất là phần của ý thức, và cậu không phản kháng vì tin rằng đó là phần công việc quan trọng. Sự hi sinh lặng lẽ của cậu trong lúc đó cho thấy Trần coi cậu như điểm neo tinh thần để tiếp cận mối đe dọa Tư Tai.
Cậu bị đặt vào vai trò mục tiêu để Tư Tai hướng vào, đồng thời cũng là chiếc dây kéo Trần rút khỏi sự điên cuồng. Dù từng giây là mối đe dọa với chính cậu, Tiểu Bạch vẫn giữ đôi mắt hướng về Trần, sẵn sàng hi sinh vì công cuộc chung.
Trải nghiệm khi Tư Tai làm văng khỏi ý thức
Trong cảnh Tư Tai thao túng, Tiểu Bạch xuất hiện giữa đám khán giả bị gió xoáy suy nghĩ mơ hồ và bị hất văng khỏi ý thức của Trần khi thế lực đó lao lên sân khấu. Cậu run rẩy, cúi đầu nhưng vẫn tượng trưng cho niềm tin mà Trần cần để chống lại Tư Tai, bởi sự hiện diện của cậu trên hàng ghế đầu khiến Trần không thể bỏ đi. Những hình bóng xung quanh như tan biến, nhưng cậu vẫn tỉnh táo, giữ chiều sâu trong mắt để báo với Trần rằng mình chưa từ bỏ.
Khi Tư Tai kéo hết năng lực vào vũ trụ, Tiểu Bạch trở thành mũi kim dẫn sáng, giúp Trần thấy cảnh tượng tàn phá và giữ đường dây kết nối. Dù toàn thân sợ hãi, cậu vẫn đứng đó như một đứa trẻ Trần không thể rời bỏ, và sự hiện diện ấy gợi lên quyết tâm cuối cùng.
Tiểu Bạch là hình bóng mà Trần không thể bỏ lại
Trong khi Tư Tai gào thét, Tiểu Bạch cảm nhận bản thân bị phân tán giữa ý thức và tầng không, nhưng vẫn không cho thấy dấu hiệu rời bỏ Trần. Cậu trở thành hình bóng trắng đen giữa gió, trái tim đau nhói mỗi khi thấy Trần lùi lại quá xa, và niềm tin trong cậu vẫn hướng về một kế hoạch trả thù đã được báo trước. Những người xung quanh có thể nhìn thấy cậu đang bất động, nhưng cậu biết chính sự bất động ấy mới giữ Trần liên kết với thế giới.
Dẫu bị Tư Tai vặn xoắn, cậu vẫn giữ lại tiếng gọi Đại Vương trong đầu và coi đó là la bàn để đi tiếp. Sự tồn tại của cậu ở khoảnh khắc đó khẳng định rằng Trần không thể đánh đổi Tiểu Bạch hay bỏ đi, vì cậu là đứa trẻ mà ông mang theo ở phía sau.