Lữ Lương Nhân là biểu tượng của Phù Sinh Hội, từng đảm nhiệm vị trí Đệ Nhị Điện Đường trước khi được tin là Thứ Ba Điện Đường của Lôi Sinh Hội và sau cùng xác nhận là Đệ Tam Bát Giai Thanh Thần Đạo. Anh khoác áo trắng chỉnh tề, cao gầy, gương mặt như điêu khắc và ánh mắt đỏ ngầu khi tức giận gấp bội. Cây bút lông khổng lồ luôn nằm trong tay anh, vừa là cột mốc nghệ thuật vừa có thể biến thành Phương Thiên Họa Kích, thương đấu hay trường thương.

Cửu Long thêu đi theo để vẽ trận pháp và bản đồ chiến trường còn thủy mặc trường long trở thành phương tiện di chuyển nhanh và cưỡi rồng mực. Anh cam kết bảo vệ nhân loại bằng mọi giá, cả khi cơn giận khiến anh trở nên mù quáng và mỗi lần chứng kiến đồng đội gục ngã lại khiến anh càng quyết tâm. Là người cân bằng giữa sự kiêu ngạo và sự trầm tĩnh, anh đồng thời thể hiện sự bất lực khi công thần bị tiêu diệt rồi vẫn đứng dậy sau máy.

Sau khi chết ở Linh Hư Sơn và bị giam trong thế giới hư số, linh hồn anh được Trần Linh cứu, tái sinh thành thiếu niên 16-17 tuổi và tiếp tục canh giữ Thiên Xu Giới Vực.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nam

Tuổi: 16-17

Trạng thái: Sống

Vai trò: Nhân vật

Biệt danh: Đệ Nhị Điện Đường Phù Sinh Hội, Thứ Ba Điện Đường Lôi Sinh Hội, Đệ Tam Điện Đường Phù Sinh Hội, Bát Giai Thanh Thần Đạo

Xuất thân: Hồng Trần giới (Phù Sinh Hội)

Tu vi / Cảnh giới: Bát Giai (Thanh Thần Đạo)

Địa điểm: Thiên Xu Giới Vực (phế tích Hồng Trần)

Điểm yếu: Cơn phẫn nộ dễ khiến anh mù quáng, trong khi trọng trách bảo vệ mọi người khiến anh tự mình chịu thương tổn và nếu cây bút gãy thì khả năng phản công cạn kiệt.

Chủng tộc: Hồng Trần nhân loại

Thiên phú: Bát Giai căn cốt

Tông môn: Phù Sinh Hội

Đặc điểm

Ngoại hình

Áo trắng chỉnh tề, thân hình cao gầy, gương mặt như điêu khắc, mắt đỏ ngầu khi tức giận, tay chân thường lấm mực và máu sau trận đánh, gò má dễ đỏ khi ngượng, từng xuất hiện với đôi viên Hiền Giả Chi Thạch đỏ thẫm khảm trên mi tâm khi đối mặt Vô Cực Quân.

Tính cách

Quyết tuyệt, sẵn sàng dốc hết vốn liếng để tử chiến bảo vệ nhân loại, kiêu ngạo nhưng có phần ngây ngô và dễ đỏ mặt khi lỡ tiết lộ thông tin mật, trầm tĩnh và thấu đáo, ôm nặng tư tưởng hy sinh và bảo vệ cội nguồn Phù Sinh, luôn cảnh giác với phản bội và nội chiến, và có lúc bất lực khi chứng kiến đồng đội chết trước mắt.

Năng Lực

Khả Năng

  • Chiêu Thức: Phương Thiên Họa Kích, Cửu Long Tuần Thiên Đồ
  • Hiệu Ứng Thủy Mặc: Triệu hồi thủy mặc trường long, hóa mực tàu để di chuyển tốc độ cao và phác họa giới vực, mở mắt thần trên tay để liên kết với Thôi Nhiễm và bài trừ thủy thần, vẽ rãnh để phong ấn năng lượng.

Trang bị & Vật phẩm

  • Vũ Khí: Mặc bút tám thước (trường thương/Phương Thiên Họa Kích), Cửu Long thêu (vẽ trận pháp và khắc họa bản đồ chiến trường)
  • Đồ Linh: Khung tranh khổng lồ chứa linh hồn Đệ Nhị, dây leo huyết nhục được điều chỉnh thành bộ cắm bút phòng thủ.

Tiểu sử chi tiết

Lữ Lương Nhân ban đầu là Đệ Nhị Điện Đường Phù Sinh Hội, khi sự hiện diện của y được đánh dấu bằng vẻ áo trắng, cây bút mực tám thước và ánh mắt đỏ ngầu trong trận Giáng Thiên Giáo. Trong trận chiến đó y nhảy vào dòng lửa để cứu Lý Thanh Sơn, dùng Phương Thiên Họa Kích khẳng định Phù Sinh Hội còn lại và tuyên bố nhân dân không bị bỏ rơi. Khí chất bá đạo của y khiến những kẻ diệt chủng phải lui bước, nhưng cùng lúc y cũng ghi nhận máu và mực thấm đầy tay chân như dấu tích của một hiệp sĩ nghệ thuật.

Quyết tâm bảo vệ Diêu Thanh và Hồng Trần trỗi dậy thành mối liên kết chặt với Lôi Sinh Hội, khiến các quyền lực khác biết rằng một trong mười đại điện đường đã vào cuộc và thậm chí từng được gọi là Thứ Ba Điện Đường trong cơn hỗn loạn. Không phải lúc nào y cũng dùng cơn giận làm mũi nhọn, nhưng sự kiêu ngạo ôn hòa của y giúp người ta hiểu rằng năng lực của y không thể bị giấu kín. Tiếp sau đó, y tuần tra Tán Tích Hoang Dã và sớm phát giác Quỷ Trào Thâm Uyên đang lén lút phá chiến tuyến.

Cảm giác dị thường của y dẫn đến nghi ngờ có phản bội nội bộ Giáng Thiên Giáo và y lập tức thiết lập phòng ngự khi tai họa cấp cao rụt bước trước cái nghìn mực của y. Trong lúc nội chiến bùng lên, y không dùng cơn phẫn nộ làm mũi nhọn mà chọn thấu đáo, quan sát mâu thuẫn của từng tai họa để giảm áp lực cho dân thường và giữ liên lạc thông qua điện thoại. Y vẽ những rãnh ảnh, phong ấn năng lượng hiện vật, và đưa ra phán đoán chiến lược cho đồng đội, luôn nhắc mình phải giữ bình tĩnh khi bật đèn mắt thần.

Trong mỗi lần túc trực y đều miêu tả rằng các sợi mực thêu và Cửu Long thêu sẽ là cơ sở để viết lại bài toán còn dang dở. Trên hành trình bảo vệ Liễu Trấn, y không ngừng bay như chớp, dùng quyền năng phù điêu đại môn để bao quát và chuyển hướng khi phát hiện đang bị theo dõi từ trên cao. Cùng các Điện Đường Phù Sinh, y phản công hạt nhân Vô Cực Quân, nắm cánh cổng phù điêu, che chắn dân thường, và đào sâu "Tuyên Ngôn Tiên Phong Giả" để hiểu rõ vũ trụ nghệ thuật mà lịch sử lưu lại.

Sức mạnh Bát Giai của y thể hiện rõ khi phát hiện Vô Cực Quân hiện hình với hai viên Hiền Giả Chi Thạch, một đối thủ khiến đồng tử y co rúm lại vì nhiệt. Y lao vào giữa khói bụi, triệu hồi quái thú, vẽ hồng tuyến bằng sợi chỉ thêu để chém rời bàn tay địch, và sau cùng dùng rồng phương Đông giữ mạch trận dù mặt đất nổ tung. Khi toàn thân bị cháy đen, y vẫn đứng dậy tìm nửa khung họa trừu tượng và giữ phác phép, nguyệt mực không bao giờ nguội lạnh sau chiến trận.

Xuyên suốt Thiên Xu Giới Vực, Lữ Lương Nhân dùng cây bút lông khổng lồ trấn an Hồng Tụ, đồng thời vẽ rãnh sâu và điều chỉnh lĩnh vực Y Thần Đạo để giảm thương binh, đồng bộ Tu La và hệ thống phòng thủ cắm bút. Anh đóng vai trò trung tâm để liên kết với Thôi Nhiễm và thúc giục Hàn Tiên Sinh dù anh ta mang hy vọng sống còn, luôn biến năng lực của mình thành kim chỉ nam để người khác giữ vững tinh thần. Khi Trọc Tai nuốt dần đại địa, y mở mắt thần trên tay, tạo con mắt kết nối với đồng đội, dò tìm sự dẻo dai của dây leo huyết nhục và ngăn chặn bằng chính những đường mực kia.

Chính thái độ trầm tĩnh nhưng kiêu ngạo của anh khiến đồng đội thấy an tâm từng chút, và anh nhắc rằng trận địa cần được kiểm soát đến từng bước sóng nhỏ nhất. Những năm sau đó, Lữ Lương Nhân xem mọi quyết định đều phải vì gốc rễ Hồng Trần: trong trận Tân Xuân 1505-1519, y buông lỏng vòng vây để Trần Linh rút lui an toàn, dùng thủy mặc vẽ đường rút và giữ đội ngũ không bị vây. Đến 1657, y đều đặn báo cáo số người chết hàng tuần cho Hồng Trần Quân và cảnh báo khi Linh Hư Giới Vực bị phong tỏa, đồng thời tập trung quân lực để trở thành bài vở cuối cùng trong trận nội chiến Cửu Quân.

Trong chiến dịch Linh Hư Sơn cuối cùng, y và Hồng Tụ đứng quyết tử, y bị ném khỏi Giới Tử để giữ lực lượng phòng thủ, rồi chết giữa phế tích, cây bút lông khổng lồ gãy thành bốn đoạn còn thân thể anh tan vào đất. Linh hồn bị Linh Hư Quân giam trong hư số và chỉ được Trần Linh cứu bằng chiếc ô giấy đỏ vào năm 1704. Ba trăm năm sau, cậu thiếu niên mới tái sinh dùng rồng mực ngăn chặn Trần Linh xâm nhập căn cứ, mang theo khung tranh của Đệ Nhị để giữ ký ức và tự giới thiệu là Đệ Tam Điện Đường Bát Giai Thanh Thần Đạo.

Giờ anh vẫn canh giữ Thiên Xu Giới Vực và phế tích cũ, đối mặt Tinh Quốc Công, nâng Dương Mục Khuyển, và khẳng định Trần Linh là cứu tinh, không phải tai họa.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Đồng Minh: Hồng Trần Quân (Chủ tử), Hồng Tụ (Đồng đội sát cánh), Trần Linh (Cố nhân/cứu tinh), Nhị Điện (Khung tranh chứa linh hồn tiền bối), Dương Mục Khuyển (Đệ Ngũ Điện Đường)
  • Kẻ Thù: Vô Cực Quân (Đối thủ ngàn năm), Giáng Thiên Giáo (Tổ chức diệt chủng), Trọc Tai (Tai họa sinh vật), Tinh Quốc Công (Bán Thần đối đầu), Linh Hư Quân (Kẻ giam giữ linh hồn)

Dòng thời gian chi tiết

Mở màn Giáng Thiên Giáo

Lữ Lương Nhân bất ngờ xuất hiện giữa hỗn loạn Giáng Thiên Giáo khi Lý Thanh Sơn bị quật ngã, bầu không khí lập tức chuyển sang trắng đen vì cánh tay cây bút mực tám thước. Áo trắng chỉnh tề và ánh mắt đỏ ngầu của anh lập tức thu hút mọi cầu mắt, khiến Hồng Trần hiểu rằng Phù Sinh Hội vẫn chưa tan vỡ. Anh đỡ Lý Thanh Sơn khỏi mặt đất, tựa như tướng quân ngay ngắn, đồng thời khóa mục tiêu là con tê giác cốt xương và Giáo Chủ Giáng Thiên.

Những đường mực loang trải ra khắp phố xá khi anh chuẩn bị mở Phương Thiên Họa Kích, khiến đám tai họa bị ép lui và người dân được tiếp thêm hy vọng. Y khẳng định sẽ giao tranh đến cùng để bảo vệ dân chúng và danh dự Diêu Thanh, khiến đối thủ phải lui bước. Sự hiện diện của y báo hiệu rằng một trong mười đại điện đường của Lôi Sinh Hội đã quyết tâm tham chiến thay vì nằm yên chờ tử trận.

Thông điệp Phù Sinh

Sau khi chặn đứng Giáo Chủ, Lữ Lương Nhân đứng giữa phố xá, dùng câu nói khẳng định Phù Sinh Hội vẫn tồn tại, giới thiệu Phương Thiên Họa Kích, mực bay lên như trận pháp sống. Mực đen và trắng quấn lấy anh như herald, anh dùng sức mạnh bút để vẽ những nét phong ấn nhỏ, nhấn mạnh rằng Phù Sinh Hội còn người đứng ra bảo vệ Hồng Trần. Anh nói rõ rằng Phù Sinh Hội không chấp nhận sự diệt chủng hay sự bỏ rơi nhân dân, và hiện hữu của anh là minh chứng cho lời cam kết ấy.

Người dân nhìn anh với ánh mắt vừa sợ vừa tin, và những kẻ phản bội thấy rõ tâm trí anh không dao động. Y không chỉ bảo vệ người trong khu vực mà còn biết rằng Phù Sinh vẫn có lực lượng khác trong Lôi Sinh Hội đang đón đầu. Từ đó, khu vực từng bị bỏ hoang có thêm tiếng nói và tinh thần kháng cự.

Dấu tích chiến trận

Khi Giáng Thiên Giáo tạm lắng, Lữ Lương Nhân ngồi lại để kiểm tra dấu vết ngập mực và máu trên tay chân, chứng tỏ mỗi trận đánh đều để lại một tác phẩm nghệ thuật lạnh lùng. Anh khẳng định rằng những vệt chỉ thêu còn sót lại là nơi ghi lại tiếng thở của đồng đội và sẽ còn truyền lại cho những người đến sau. Đôi mắt đỏ của anh vẫn thỉnh thoảng nhắm lại để hồi tưởng lại đường nét nào gây ra sát thương lớn nhất và rút kinh nghiệm.

Y để những giọt mực trên tay tự khô, rồi dùng cây bút lông kéo ra những đám thủy mặc nhỏ để che chắn phần hậu tuyến đang dựng lại. Dưới ánh đèn mờ, anh vẫn nghĩ đến việc nào sẽ gọi thêm Phù Sinh tới và ai có thể tiếp nối vai trò anh đang giữ. Việc giữ hình ảnh một hiệp sĩ không mệt mỏi chính là cách anh truyền cảm hứng cho những người dân còn hoang mang.

Phát giác Quỷ Trào Thâm Uyên

Trong lãnh địa Tán Tích Hoang Dã, Lữ Lương Nhân bình thản đi xuyên qua đống xác tai họa, để lại vệt thủy mặc mù mịt và khiến thủy triều rút theo bước chân mình. Anh lập tức cảm nhận sự rung động khác thường, phong thái điềm đạm chuyển thành quan sát cảnh giác khi Quỷ Trào Thâm Uyên bắt đầu xuất hiện trước mắt. Anh nghi ngờ có nội gian trong Giáng Thiên Giáo khi thấy dấu vết năng lượng quỷ đó, và ánh mắt đỏ của anh quét mọi hướng để tìm thủ phạm.

Hai tai họa cấp sáu cũng phải lùi bước trước khí thế của anh, và y định dùng bút mực để kết thúc chúng trong nháy mắt. Tuy nhiên, cảm giác dị thường khiến anh quay đầu, phát hiện một hướng khác đang nuôi dưỡng Quỷ Trào. Anh nhận ra rằng khi Quỷ Trào hợp lực thì áp lực sẽ đặt phía tây chiến tuyến, nên anh bắt đầu thiết lập phòng ngự và gọi đồng đội.

Chuẩn bị đối phó nội chiến

Khi Quỷ Trào lan rộng và các tai họa nội chiến nổi lên, Lữ Lương Nhân không hoảng mà ngồi suy nghĩ, xác định rằng chính mâu thuẫn của tai họa có thể giảm áp lực nếu được quan sát kỹ. Anh tự hỏi ai đủ quyền lực để triệu hồi Quỷ Trào và giữ im lặng để nghe những bản tin qua điện thoại rơi vào tay mình, chuẩn bị phản ứng kịp thời. Sự cảnh giác của anh khiến anh biết rõ nên đề phòng cả phản bội trong nội bộ, đồng thời giữ liên lạc với Trần Linh và Hồng Tụ để điều chỉnh trận địa.

Trong cơn bão mâu thuẫn, anh không quên phân tích từng chuyển động của Quỷ Trào để dự đoán hướng tấn công tiếp theo và chọn vị trí chiến đấu cho những Điện Đường còn lại. Khi tai họa nội chiến trở nên hỗn loạn, ánh mắt đỏ rực của anh vẫn hướng về phía trước, nhắc nhở đồng đội sẽ có lúc phải dùng cơn giận làm mũi nhọn nhưng không được mất kiểm soát. Anh thường nhắc chính mình rằng việc giảm một áp lực là điều chiến lược hơn cả việc lâm trận mù quáng.

Kiểm tra chiến tuyến

Trong vòng tuần tiếp theo, Lữ Lương Nhân dẫn đội ngũ đi qua các trận địa bị phá, mở một đường thoát cho Hồng Trần và ghi lại những chấn động mới nhất của Quỷ Trào. Anh dùng cây bút mực kéo những đường ánh để cố chặn một phần năng lượng đang trôi về hướng Tây, chia sẻ thông tin quan trọng cho Trần Linh về địa hình phía sau. Loạt tai họa cấp cao vẫn chen lấn nhau, và anh sử dụng Phương Thiên Họa Kích không chỉ để đối mặt mà còn để dựng thành những trận pháp phản công nhỏ.

Sự tĩnh lặng hiếm thấy được chuyển hóa thành nguồn lực để thăm dò mối liên kết giữa các nhóm phản bội và những gì Quỷ Trào mang lại. Anh duy trì giao tiếp qua điện thoại với các đồng đội, gửi tín hiệu về thời điểm nên phản công hoặc rút lui, bảo toàn mạng lực. Y vừa trực tiếp kiểm soát trận địa, vừa cố gắng giữ tinh thần cho lực lượng mỏng manh bên dưới.

Vận hành trận địa

Khi mâu thuẫn giữa tai họa lan rộng, Lữ Lương Nhân giữ liên lạc với đồng đội qua điện thoại để chuẩn bị đối phó các chuyển biến đột ngột, đồng thời dùng thủy mặc để vẽ rãnh và phong ấn những điểm năng lượng đang nổi lên. Anh nhận ra rằng nếu các tai họa xung đột nội bộ thì áp lực sẽ tự giảm, nên anh giữ bản thân trong tư thế quan sát trong khi điều phối khung trận. Cảm nhận dây leo huyết và các nguồn năng lượng lạ, anh lập tức thiết lập phòng ngự bổ sung để bảo vệ các điểm yếu phía sau.

Khi một tiếng gầm địa không rõ xuất hiện, anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt đỏ ngầu cho thấy sự căng thẳng đang tăng cao. Y luôn chuẩn bị ứng chiến, không để một phút giây mất cảnh giác khiến kẻ thù lẫn đồng mình chịu tổn thất thêm. Mỗi hành động của y đều hướng đến mục tiêu bảo vệ Hồng Trần một cách thấu đáo.

Bay qua Liễu Trấn

Trần Linh chứng kiến Lữ Lương Nhân bay như tia chớp khi họ rời Liễu Trấn, một hình ảnh của Bát Giai khiến không ai dám nghi ngờ anh đang chìm trong đám mây khí khủng khiếp. Anh chú ý đến ánh mắt Trần Linh và ngay lập tức nhận ra có người đang theo dõi, khiến anh tiếp tục phi nhanh hơn để giữ khoảng cách dù không muốn gây hoảng sợ. Từ trên cao, anh dùng quyền năng phù điêu đại môn để bao quát toàn cục, luôn sẵn sàng đổi hướng nếu phát hiện điều bất thường.

Khi bị nghi ngờ, anh nhẹ nhàng đổi góc nhìn để tránh bị phát hiện nhưng vẫn giữ liên lạc với các Điện Đường khác. Anh là một trong số ít người có thể đưa thủy mặc điều khiển không trung, và sự hiện diện của anh nhắc nhở đồng đội rằng tất cả vẫn đang hoạt động quyết liệt. Có mặt có nghĩa anh đang theo dõi toàn tuyến, dù không chủ động thanh toán kẻ thù lúc đó.

Đánh giá sự quan sát

Trong khoảnh khắc sau, Lữ Lương Nhân tiếp tục theo dõi tình huống Liễu Trấn từ phía cao, nhận ra dấu hiệu quan sát từ trên cao và quyết định giữ khoảng cách để tránh bị bẫy. Anh biết rõ rằng một cặp mắt ngoài đang cố tìm sơ hở, nên anh tạo ra một lớp năng lượng để che chắn hành trình của mình đồng thời khiến mọi người không sợ hãi. Điều đó giúp Trần Linh nhanh chóng tập trung lại và không bị phân tâm vì sự xuất hiện đột ngột của anh, làm giảm khả năng kẻ thù lợi dụng.

Anh không mất thời gian tìm hiểu tin tức công khai mà dùng trực giác để phân loại thông tin, tra cứu tín hiệu bút mực và xác nhận những cổng phù điêu đang hoạt động. Qua đó, anh gửi dữ liệu bổ sung cho Hồng Tụ và Hàn Tiên Sinh để họ biết nên tập trung ở trận địa nào. Sự bình tĩnh đó giữ cho chiến lực không bị rối loạn trong thời điểm thức tỉnh quyền lực lớn hơn.

Nhập hạt nhân Vô Cực

Khi các Phù Sinh Điện Đường phản công hạt nhân Vô Cực Quân, Lữ Lương Nhân vung cây bút trong tay để nắm cánh cổng phù điêu và bức thêu, chuẩn bị cho cuộc khảo sát "Tuyên Ngôn Tiên Phong Giả". Anh cùng Đệ Nhị dùng hỏa lực lớn để che chắn dân thường, đồng thời điều khiển thủy mặc và Cửu Long thêu để dựng lớp phòng ngự. Anh và Hồng Tụ, Hàn Tiên Sinh, các đệ tử khác di chuyển nhịp nhàng, giữ vững Liễu Trấn trước khi chiến tranh bùng lên.

Những phân tích của anh về "Tuyên Ngôn" giúp phần đánh giá lại giá trị hiện sinh của Hồng Trần và hỗ trợ Hoàng Hôn Xã thấy rõ thực chất vùng đất này. Suốt chiến dịch, anh luôn di chuyển giữa các căn cứ và đảm bảo khu vực không hoàn toàn hoang tàn dù địch thủ liên tục xé rách mặt trận. Sự hỗ trợ của anh là nhân tố quyết định khiến quân lực giữ vững phần quan trọng.

Che chắn dân thường

Trong lúc nghiên cứu, anh dựng Phương Thiên Họa Kích thành một trường lửa để đẩy lùi những đợt tấn công bất ngờ, khẳng định mỗi người dân dưới vầng hỏa quang của y đều được bảo vệ. Khi thấy một luồng tai họa tiến tới, anh lập tức dùng bút vẽ những vòng phong ấn gần đó, khiến nó bị khóa lại trước khi tiếp cận dân thường. Anh kết hợp những trận pháp nhỏ với Cửu Long thêu, vừa ghi lại bản đồ chiến trường, vừa tạo ra lớp hàng rào linh hoạt để chặn Vô Cực Quân.

Từ đó, anh trở thành một mắt chốt quan trọng, không chỉ ở chiến trường ngoài mà còn ở hậu phương, giữ cho cuộc phản công không đổ vỡ. Cạnh anh, Hồng Tụ và Hàn Tiên Sinh cũng có thể tái bố trí lực lượng nhờ thời gian anh mua được. Anh không để sự lo lắng len lỏi vào lớp áo trắng vẫn còn sạch sẽ, dù bên trong người anh đã rách và khô máu.

Khám phá Tuyên Ngôn Tiên Phong Giả

Lữ Lương Nhân dùng ánh mắt chiếu thấu bức thêu và cánh cổng phù điêu để đọc được vài manh mối về Tuyên Ngôn vốn đứng sau các quyền năng đạo thuật. Anh cùng đồng đội xử lý từng mẩu thông tin, phân tích ngữ nghĩa, đồng thời phát hiện ra rằng các quyền lực Bát/Thất đang thăng cấp do cuộc chiến này. Khi một đoạn nghệ thuật bị bật, anh đã kéo người dân tránh xa và đồng thời ghi lại dữ liệu để phân tích sau.

Nhờ sự tìm hiểu của anh, Phù Sinh Hội có thể xây dựng lại phần lịch sử, giúp họ hiểu rõ cội nguồn và mục đích. Anh không quên gửi báo cáo cho Hồng Trần Quân và các Phù Sinh khác để họ biết phải đối mặt với sự thật phức tạp phía trước. Trong mọi hành động, anh giữ giọng trầm và nhấn mạnh rằng nghệ thuật là sức mạnh, nên hắn ta phải tôn trọng lịch sử để giữ đất.

Vô Cực Quân xuất hiện

Trong phế tích hạt nhân, Lữ Lương Nhân chứng kiến Vô Cực Quân hiện hình với hai viên Hiền Giả Chi Thạch khảm trên người, và vẻ mặt anh biến đổi khi sức nóng lan ra khiến đồng tử anh co rúm. Anh thấy mặt đất rung chuyển, thân thể của các đồng đội như Dương Mục Khuyển bị đốt nóng chảy trước mắt, và anh biết họ phải phối hợp tất cả lực lượng. Khi anh cùng Đệ Bát bị lửa đại địa nghiền nát, anh vẫn giữ vững tư thế, tiếp tục quan sát địch thủ bình thản đến mức bất thường.

Anh bắt đầu nghi ngờ có điều gì đó khác thường khiến đối thủ vẫn bình thản giữa đại địa tan hoang. Anh quan sát vẻ mặt của Vô Cực Quân để tìm ra điểm yếu, đồng thời không quên ghi nhớ rằng anh phải kết hợp Phương Thiên Họa Kích và Cửu Long Tuần Thiên Đồ. Sự hiện diện của anh như lời nhắc rằng Phù Sinh Hội phải phối hợp toàn bộ năng lực mới đủ kìm chân hắn.

Tấn công giữa làn khói bụi

Sau khi Vô Cực Quân đối diện Đệ Nhị, anh lao vào làn khói như viên đạn pháo, đưa bút mực tám thước sẵn sàng quyết đấu. Khi tiến vào trận địa, anh không thấy đối thủ ngay lập tức mà chỉ nhìn thấy hai viên Hiền Giả Chi Thạch rơi vụn, phát sáng như cặp đèn báo. Mặt đất rung chuyển khi một khuôn mặt khổng lồ của đại địa hiện ra, hất tung anh và người đồng đội, nhưng anh không dừng lại mà tiếp tục truy đuổi.

Anh dùng quái thú do mình triệu hồi khi cần, cố gắng kết liễu Vô Cực Quân dù lớp phòng vệ kỳ lạ liên tục chặn lại đường tấn công. Anh phát hiện một sợi tơ kỳ lạ đang thắt chặt hệ thống xung quanh và quyết tâm không rời mắt khỏi trận địa. Dù đối thủ đã làm Đệ Nhị trọng thương, anh vẫn không buông tay và tiếp tục gây áp lực bằng mọi cách.

Bám trận giữa hư ảo

Khi Vô Cực Quân dùng trận đồ trừu tượng để trả đũa, Lữ Lương Nhân vẫn giữ vững tâm trí, chộp lấy những dấu vết hồng tuyến mà mình kéo ra từ mặt đất. Anh dùng quái thú và kết hợp những sóng thủy mặc để che chắn, song vẫn cảm nhận được bước chân hắn đến gần qua những rung động sinh ra từ sợi chỉ thêu. Dù đã ghìm được vài chiêu, anh thấy bị chặt gãy bàn tay phải, nhưng năng lực của anh khiến hắn lần đầu bị ngạc nhiên khi lưỡi rồng phương Đông do anh vẽ chém đứt tay Vô Cực.

Mặt đất dưới chân nổ tung, một đầu rồng nuốt lấy anh và phóng lên trời, những quái thú lao điên cuồng quanh mình. Y vẫn giữ thăng bằng, khóa nút xung trận và cố gắng điều khiển Cửu Long Tuần Thiên Đồ để gieo hạt dằn lại. Tình thế rất nguy hiểm vì Hồng Trần ngày càng bị tan nát, nhưng anh tập trung tìm điểm yếu của đối thủ và tìm cách đánh bay hắn khỏi chiến trường.

Bảo toàn trận mạch trong phế tích

Dù toàn thân cháy đen, Lữ Lương Nhân vẫn đứng dậy giữa đống phế thổ, máu chảy từ khóe miệng nhưng anh nhắm vào mảng đất cháy đen để tìm nửa khung họa trừu tượng. Anh dùng cây bút để tạo ra vết cắt và giữ mạch trận, cố gắng để Phương Thiên Họa Kích tiếp tục hoạt động, dù Vô Cực đã gãy tay phải anh. Anh nghĩ đến từng chi tiết về mực và chỉ thêu, nhìn xem sợi chỉ nào có thể mở ra lưỡi rồng phương Đông tiếp theo, dụng ý lấy đi phần năng lượng địch.

Những con rồng và cơn cuồng phong vẫn quay cuồng xung quanh, nhưng anh vẫn giữ thăng bằng, bảo toàn các chốt giữ xung trận để không có ai bị bất ngờ. Anh hiểu rằng nếu bị đánh bật, toàn bộ Hồng Trần có thể bị quét sạch, nên anh tự nhủ mình phải sống để tiếp tục cầm bút. Từng bước, anh duy trì sự hiện diện, dù bị dập nát, để chiến trường không rơi vào tay địch.

Thiết lập phòng tuyến Thiên Xu

Tại Thiên Xu Giới Vực, anh mang cây bút lông khổng lồ cùng lời trấn an Hồng Tụ khi họ đối mặt Thông Thiên Tháp, giải thích các thiết bị dưới đất đã che chở cho vùng Tức Tai Khoáng Dã. Anh nói rõ những cái bẫy đã kích hoạt để xóa tai ương ngay khi chạm đất và mô tả cách những đường mực được vẽ giúp lấp các điểm yếu. Một lần nữa, anh nhấn mạnh rằng họ phải tin vào cơ chế phòng ngự và anh sẽ điều chỉnh dòng thương lực khi cần.

Khi Hồng Tụ còn đang lo lắng, anh vừa vẽ vừa giám sát sợi dây huyết nhục đang quấn lấy cấu trúc, thận trọng giữ vững điểm neo. Anh minh họa bằng cách dẫn lời Thôi Nhiễm và cho thấy các kết nối có thể dùng để tiếp sức cho chiến lực, nên mọi người đừng hoảng. Mặc dù cơn giận đã giảm, anh vẫn giữ khí chất kiêu ngạo nhưng ôn hòa, đảm bảo không có đợt tấn công nào đột ngột.

Chống đỡ làn sóng thương binh

Khi Hàn Tiên Sinh chồng thương binh đến mức nguy kịch, Lữ Lương Nhân điều chỉnh lĩnh vực Y Thần Đạo để giảm mức thương binh và tận dụng khí lực kéo dài battle. Anh phối hợp với Hồng Tụ dùng Tu La để tăng chiến lực và đẩy lui các đợt đập phá, cùng lúc tạo tuyến phía trước nắm bắt cơn tai ương. Anh sử dụng bộ cắm bút làm hệ thống phòng thủ để hạ tốc độ của làn sóng tai ương, không cho chúng lan rộng ra vị trí dân cư.

Anh luôn tin rằng việc duy trì các căn cứ nhỏ trong khối lập phương di động là chìa khóa để không bị bao vây toàn diện. Khi người khác hoang mang, anh vẫn phân tích và báo cáo cho đồng đội, giữ liên lạc với Thôi Nhiễm để tận dụng nguồn tin kết nối. Anh hứa với họ rằng sẽ bảo vệ Thiên Xu Giới Vực dù tình hình có bế tắc đến đâu.

Đối diện Trọc Tai

Khi Trọc Tai nuốt dần đại địa, Lữ Lương Nhân vẽ một con mắt trên lòng bàn tay bằng bút, tia sáng bật lên kết nối với Thôi Nhiễm để dò Hàn Tiên Sinh đang chiến đấu. Anh thúc giục Hàn Tiên Sinh, người đang lo lắng về hy vọng sống cuối cùng, giữ vững dù thân thể rách nát. Anh tiếp tục vẽ rãnh sâu để ngăn dòng tai ương càng tải càng nhiều, đồng thời nắm bắt tình hình trong khối lập phương và truyền lại cho đồng đội.

Anh tìm cách dò ra sự dẻo dai của dây leo huyết nhục đang quấn Thông Thiên Tháp và ngăn chặn bằng các vết cắt mực chính xác. Anh không cho phép Thiên Xu Giới Vực thất thủ, giữ lửa cho kẻ còn lại khi mọi thứ bị bao phủ bởi tuyệt vọng. Lúc này, anh vẫn là lãnh đạo đầu mối, giữ bình tĩnh và động viên những ai còn đứng vững.

Nhóm bảo vệ Trần Linh rút lui

Khi nhóm Trần Linh rút khỏi Quỷ Đạo, Lữ Lương Nhân cùng Tô Tri Vi và Hồng Tịch trấn thủ Thiên Xu Giới Vực, chọn cách buông lỏng vòng vây để giúp họ rút lui an toàn. Anh không tranh cướp chiến thắng mà lắng nghe báo cáo trước, chờ xem nhóm kia có bị vây hay không, sau đó cho phép đường rút rõ ràng. Anh chỉ định các đoạn thủy mặc che chắn các lối đi, đồng thời bảo đảm không ai bị kẹt lại trong quá trình rút lui.

Anh làm việc với Hồng Tịch để đặt những đá phong ấn, đề phòng kẻ thù lợi dụng khoảng trống tạo ra. Khi Trần Linh đi qua, anh còn vẽ thêm dòng mực để bá đạo luồng năng lượng đang khô, ngăn việc địch truy sát. Nhờ lòng tin và sự linh hoạt của anh, nhóm Trần Linh rút lui thành công mà không gây thêm thương vong.

Ghi nhận tổn thất

Tại Thiên Xu Giới Vực, Lữ Lương Nhân đứng bên cạnh bản đồ khi báo cáo số người chết hàng tuần cho Hồng Trần Quân, giữ thái độ nghiêm nghị và dùng ngôn từ lạnh như mực. Anh thể hiện sự lo ngại khi Linh Hư Giới Vực hoàn toàn phong tỏa, khiến không có tin tức nào lọt ra ngoài, và điều đó làm anh nhớ lại cảm giác trống rỗng từ những lần chiến bại trước. Anh giải thích rằng khi giao tiếp bị cắt, các tai họa có thể tổ chức lại nên họ cần lưu trữ dữ liệu từng trận, không chỉ bằng câu chữ mà còn bằng những đường mực anh vẽ trong các khung tranh.

Anh nhấn mạnh rằng mỗi cái chết đều được ghi lại để người còn sống biết vì sao mình vẫn phải đứng dậy. Khi Hồng Trần Quân lắng nghe, anh còn đưa ra gợi ý về việc tăng cường liên kết với các quyền lực còn lại để đối phó. Dù mệt mỏi, anh vẫn giữ phong thái Bát Giai, không để ưu phiền làm vỡ mạch trận.

Bài vở cuối cùng của nhân loại

Trong cuộc chiến nội bộ Cửu Quân, Lữ Lương Nhân và Hồng Tụ trở thành bài vở cuối cùng của nhân loại, đứng tử chiến ở tuyến trước khi Hồng Trần Quân và Vô Cực Quân tấn công Linh Hư Quân. Anh quan sát biến động chiến trường, nhận ra khi nào nên dùng thủy mặc trường long và khi nào nên giữ lại lực lượng cho giai đoạn sau. Anh truyền cảm hứng cho đồng đội bằng cách tự dồn hết vốn liếng, thể hiện tinh thần hy sinh cội nguồn nhưng vẫn giữ sự suy nghĩ thấu đáo.

Anh kết nối với Trần Linh qua khung tranh để trao đổi chiến thuật, đồng thời giữ nhịp trận để các cấp dưới không tự rơi vào gọng kìm. Khi Hồng Trần Quân nhấn mạnh họ phải giữ chân quân lực còn lại, anh là người báo cáo tình hình thực tế và nhận rõ việc hi sinh là điều không thể tránh. Trong vòng ngày đêm căng thẳng, anh vẫn đứng vững, vừa điều khiển các trận pháp vừa dùng sức mực để ghi lại mọi chuyển biến.

Tiếp viện Linh Hư Sơn

Lữ Lương Nhân xuất hiện cùng Hồng Tụ tại Linh Hư Sơn với tinh thần quyết tử, nhận nhiệm vụ bảo toàn lực lượng còn lại khi Hồng Trần Quân bảo vệ mình trong Giới Tử. Anh hiểu rằng ông bà bắt anh ra ngoài trước trận tử chiến là để giữ lực lượng phòng thủ cuối cùng, nên anh chấp nhận dùng cây bút lông khổng lồ để giữ khoảng trống. Khi bị ném ra ngoài, anh lập tức triển khai thủy mặc trường long và hình vẽ chiến trận, cố gắng tạo ra tuyến phòng thủ vững chắc nhất có thể.

Anh cảm nhận từng đợt bước chân của đối thủ, vừa đỡ phần lực vừa gây sát thương vào cặp linh hồn sắp bị vỡ nát. Dù biết rằng mình đang đứng trước cửa tử, anh vẫn nhắc Hồng Tụ phải giữ gốc rễ và không để cơn sợ lan ra. Anh nhìn về phía Linh Hư Sơn như nhìn thấy đích cuối cùng, và sẵn sàng đối mặt mà không hối tiếc.

Uy hiếp Linh Hư Sơn và tử trận

Trong trận chiến Linh Hư Sơn, Lữ Lương Nhân đã tử trận, thân thể anh bị thiêu cháy đến biến dạng và cây bút lông khổng lồ gãy thành bốn đoạn. Thi thể anh bị chôn vùi giữa đống phế tích, hơi thở chấm dứt, mọi người chứng kiến sự hy sinh cuối cùng của một trong những Đệ Nhị Điện Đường. Trước khi nằm xuống, anh vẫn cố gắng kéo con mắt lên trong lòng bàn tay, dùng Phương Thiên Họa Kích để phong ấn một đợt tấn công cuối cùng nhằm bảo vệ cư dân còn lại.

Khung tranh chứa linh hồn Đệ Nhị đã hiện lên và giữ phần trí nhớ của anh như một cách giữ lại sự hiện diện. Vợ quần, đồng đội, và các lực lượng khác không thể làm gì hơn ngoài việc đưa linh hồn anh vào thế giới hư số sau khi bị bịt kín. Anh gục xuống nhưng tinh thần Phù Sinh chưa bao giờ đứt đoạn, tiếp tục lan truyền qua các ký ức.

Linh hồn bị giam

Vào năm 1704, linh hồn của Lữ Lương Nhân bị Linh Hư Quân dùng lưới điện từ giam giữ trong thế giới hư số thay vì cho vào Quỷ Đạo, tạo ra một trạng thái vĩnh viễn thiếu nối. Anh bị nhốt cùng nhiều người khác, đối mặt với tình trạng không thể siêu thoát, thân thể nhỏ vanh. Khi Trần Linh đến, ông mang chiếc ô giấy đỏ và thu nạp linh hồn anh, giải cứu anh ra khỏi trừu tượng giam giữ.

Lữ Lương Nhân được ôm vào trong chiếc ô, và phần linh hồn dần được tái lập nhờ nền tảng năng lượng của Phù Sinh Hội. Qua đó, anh được hồi sinh dưới hình dáng một thiếu niên 16-17 tuổi, mang theo hơi thở của quá khứ và kỹ năng cũ. Lúc này, anh biết mình vẫn còn trách nhiệm bảo vệ gốc rễ, và không quên lời hẹn với đồng đội.

Tái xuất Tân Lịch

300 năm sau, vào năm 369 của Tân Lịch, Lữ Lương Nhân xuất hiện với dáng vẻ thiếu niên cưỡi rồng mực, ngăn chặn Trần Linh xâm nhập căn cứ Hồng Trần Gian Lao. Anh đeo khung tranh chứa linh hồn của Đệ Nhị sau lưng, tự giới thiệu mình là Đệ Tam Điện Đường của Phù Sinh Hội và thể hiện sự kính trọng mới mẻ với nhân loại hiện tại. Anh dùng cây bút lông khổng lồ để vẽ vòng phong ấn, tạo ra một lớp trấn bảo mạnh mẽ khiến Trần Linh chậm lại và nghe lời anh giải thích lý do ngăn cản. Anh cùng Nhị Điện điều động thủy mặc và rồng mực, bảo vệ căn cứ khỏi việc bị xâm nhập, đồng thời chạm vào những ký ức bị lãng quên trong khung tranh. Dù tuổi trẻ nhưng ánh mắt anh vẫn sắc lẹm như sói cô độc, và anh không tiếc lời đề cao trách nhiệm của Phù Sinh Hội với gốc rễ giới vực. Anh đánh dấu sự trở lại bằng thái độ kiêu ngạo nhưng không mất đi sự chín chắn từng trải.

Khẳng định thân phận Bát Giai

Khi mọi người vẫn chưa quen với hình ảnh thiếu niên, Lữ Lương Nhân giải thích bản thân bây giờ là Đệ Tam Điện Đường và thuộc lớp Bát Giai Thanh Thần Đạo, khẳng định đây không phải trò chơi về thời gian mà là trách nhiệm bảo vệ cội nguồn. Anh kể lại hành trình truyền thừa quyền năng từ Đệ Nhị, từ khung tranh chứa linh hồn đến mực và chỉ thêu mang theo ký ức, để chứng tỏ mình không bị vô định. Anh tuyên bố sẽ giữ liên kết với phần linh hồn Đệ Nhị ở sau lưng, đồng thời dùng quyền năng nghệ thuật cũ để giám sát lực lượng hậu tuyến.

Anh đặt ra một biểu tượng, cho đồng đội thấy rằng Phù Sinh không chỉ tồn tại bằng vũ lực mà còn bằng tinh thần nghệ thuật mà anh đại diện. Trong lúc đó, anh nhận rõ rằng việc bảo vệ cội nguồn chứ không phải mở rộng lãnh thổ mới là mục tiêu của một Bát Giai Thanh Thần. Y tạo ra một chuỗi hành động để đảm bảo rằng thế hệ trẻ hơn biết đâu là gốc rễ cần giữ.

Canh giữ phế tích

Hồi sau đó, anh trở thành một trong những kẻ cô độc còn bám trụ lại phế tích hoang tàn của Hồng Trần giới vực cũ, dựng khung tranh và giữ yên từng mảnh. Anh và Nhị Điện canh giữ nơi này vì không nỡ rời đi khi mọi căn nguyên vẫn còn bên trong các cấu trúc cũ. Anh sử dụng sức mạnh bút để giữ vòng trấn an sâu dưới đất, đề phòng bất kỳ tai họa nào có thể tìm đường vào.

Anh khuyên các đồng đội cũ và người mới nhất rằng việc đứng lại một mình không phải sự yếu đuối, mà là cách để giữ lại ký ức sống. Anh thường dành thời gian vẽ lại những bức tranh nhớ quá khứ, nối tiếp với Trần Linh và Hồng Tịch bằng năng lực nghệ thuật. Dù bị cô lập, anh vẫn giữ ràng buộc với Phù Sinh, không để vùng đất này dần bị nuốt chửng.

Gặp Tinh Quốc Công

Trong trận chiến với Tinh Quốc Công (Bán Thần) ở Thiên Xu Giới Vực, Lữ Lương Nhân giải thích cho Dương Mục Khuyển về ý nghĩa tồn tại của Phù Sinh Hội như bảo vệ gốc rễ giới vực. Khi Tinh Quốc Công xuất hiện, anh cảnh giác tuyệt đối nhưng nhanh chóng bị sợi mặc tuyến của đối phương trói chặt và giam lỏng vì một kế hoạch lớn hơn. Anh không đấu trực diện mà dùng ý chí và bút mực để dò ra mục tiêu thực sự của kẻ thù, cố gắng giữ chân người kia lại đủ lâu để đồng đội có thể phản ứng.

Trong lúc bị giam, anh vẫn nhấn mạnh rằng mọi dòng mực đều ghi lại ký ức, nên kẻ thù khó có thể triệt tiêu linh hồn anh hoàn toàn. Anh kiên trì vì biết rằng Tinh Quốc Công dùng mình như mồi nhử để đạt đến mục đích khác, nên anh giữ khí lực ở mức tối thiểu để không bị bẻ gãy. Sau cùng, anh vẫn là người cổ vũ Dương Mục Khuyển và nhắc nhở rằng sự cô độc của Phù Sinh là một phần phải chấp nhận.

Xác nhận Trần Linh là cứu tinh

Khi ký ức của Trần Linh được công khai, Lữ Lương Nhân là người đầu tiên khẳng định với đồng đội rằng Trần Linh không phải tai họa mà là cứu tinh đã tự tay kiến tạo thế giới hiện tại. Anh hiểu ra rằng giới vực Hồng Trần trong quá khứ đẹp đẽ hơn hiện tại và muốn bảo vệ những tàn tích đó khỏi sự xâm lăng. Anh chia sẻ rằng mình đã cảm nhận được nguồn gốc sâu xa của Trần Linh qua từng đường mực, và từng nâng cây bút để ghi lại câu chuyện của bà.

Anh không do dự khi nói rằng chính Trần Linh thay vì bị lên án mới xứng đáng được ghi nhớ, bởi vì chính Trần Linh đã giữ nền tảng cho Phù Sinh. Anh dùng sự tin tưởng ấy để kích thích các đồng đội khác giữ niềm tin và tiếp tục chiến đấu. Anh nhấn mạnh rằng giữ gốc rễ nghĩa là bảo vệ ký ức, nên họ hãy kết hợp các mặt trận lại thay vì lo chia rẽ.