A Thiển là cô bé Vu sư nhút nhát nhưng có niềm tin mãnh liệt vào những người thân bên cạnh; em bám lấy Doanh Phúc như bờ vai duy nhất mỗi khi đoàn người chạm đến vùng đất mới. Cô luôn nắm chặt vạt áo Doanh Phúc và thường nhờ anh chàng áo gai giải thích vì sao cha mẹ phải ở lại, giọt nước mắt đỏ hoe sẵn sàng tuôn rơi bất cứ lúc nào. Thân hình nhỏ nhắn, đôi mắt sợ hãi, làn da tái ngắt bởi giá lạnh cùng thân thể run rẩy khiến hàng loạt người quanh cô bật dậy muốn che chắn.
Trong hành trình đến Thiên Xu Giới Vực, em theo chân Lý Phú và Ma Y, dần trút bớt lo âu nhờ sự dịu dàng của nhóm bảo vệ. Khi Đế Đạo Cổ Tàng mở ra, cảm xúc ngây thơ của A Thiển trở thành mũi khoan đóng chặt những dòng chữ vàng, khiến vài vị tàn niệm tạm dừng vì lo âu về đứa trẻ phía sau. Cô bé ngày một trở thành biểu tượng hi vọng nhỏ bé, thu hút sự bảo vệ của Doanh Phúc, Vũ Khương và mọi thiếu niên lữ hành giữa tuyết nguyên lạnh lẽo.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Giới tính: Nữ
Tuổi: Khoảng 10-12 tuổi
Trạng thái: Đang di chuyển qua Đế Đạo Cổ Tàng trên hành lang tuyết nguyên, được Ma Y và Lý Phú che chắn trước những dòng chữ vàng và tàn niệm.
Vai trò: Biểu tượng cảm xúc nhỏ tuổi của đoàn thiếu niên, mấu chốt giữ liên kết tình cảm để Doanh Phúc và đồng đội tiếp tục tiến lên trong hành trình qua Đế Đạo.
Xuất thân: Khu vực thứ nhất của Đế Thế, nơi đoàn cư dân Vu sư từng sinh sống trước khi biến cố thiêu trụi mọi thứ.
Tu vi / Cảnh giới: Chưa có tu vi lớn, chủ yếu dựa trên bản năng cảm xúc và sự giữ vững tinh thần để ở lại trong trung tâm đoàn.
Địa điểm: Trong hành lang tuyết nguyên của Đế Đạo Cổ Tàng giữa các tông môn và sự hỗn loạn do dòng chữ vàng “Đế uy” gieo rắc.
Điểm yếu: Thân thể yếu, dễ bị lạnh, cảm xúc bộc phát và thường bị hoảng loạn mỗi khi bị đe dọa nên phải luôn dựa dẫm vào những người bên cạnh.
Chủng tộc: Nhân
Thiên phú: Có khả năng xúc động người khác, là chìa khóa thu hút các dòng chữ Hoàng đế và tạo nên nguồn năng lượng cảm xúc hiếm thấy trong một đứa bé yếu ớt.
Tông môn: Không xác định
Đặc điểm
Ngoại hình
Thân hình nhỏ nhắn, mặt còn trẻ con, đôi mắt đượm vẻ sợ hãi với làn da tái ngắt vì giá lạnh và toàn thân run rẩy khi đứng dưới bầu trời tuyết; áo quần cũ kỹ luôn được giữ thật sạch dù đôi tay thường nắm chặt vạt áo Doanh Phúc.
Tính cách
Nhút nhát nhưng có lòng tin mạnh mẽ vào Ma Y và Lý Phú, em dễ rơi lệ nhưng cũng khiến người khác đánh thức bản năng bảo vệ; sự hiện diện của cô bé có sức thôi miên để lập tức thu hút ánh mắt và mở rộng vòng che chở cho đoàn người.
Năng Lực
Khả Năng
- Kỹ Năng Kết Nối: Nắm chặt tình huynh muội để truyền cảm giác an toàn và đánh thức nhân tính còn sót lại trong Doanh Phúc và những người bảo hộ, khiến họ không dễ rời bỏ em dù đối mặt với nguy hiểm
- Ảnh Hưởng Cảm Xúc: Khả năng xúc động người khác và thu hút dòng chữ vàng Hoàng đế để lấy sự khoan dung hoặc trì hoãn quyết định tàn nhẫn
Trang bị & Vật phẩm
- Đạo Cụ: Vạt áo luôn được giữ thật sạch dù đôi tay thường nắm chặt trong lúc lo lắng
Tiểu sử chi tiết
A Thiển xuất thân từ khu vực thứ nhất, lớn lên giữa những Vu sư và đám trẻ đồng hành nên dần nhận ra mình chỉ còn lại tình thân với Doanh Phúc sau khi đoàn cư dân bị thiêu thành than. Cô bé luôn bám lấy Doanh Phúc như bờ vai duy nhất, thường cúi mình nắm chặt vạt áo anh và tự nhắc bản thân rằng chỉ cần còn có anh ở cạnh thì những người khác vẫn có thể được che chở. Khi đoàn thiếu niên rời khu vực đổ nát để đi tới Thiên Xu Giới Vực, em cùng Lý Phú và Ma Y trở thành phần mấu chốt trong nhóm bảo vệ: nàng khóc nhiều nhưng tiếng khóc đó lại khiến những người khác thả lỏng hơi thở và cố gắng giữ vững tinh thần.
Trong hành trình qua Đế Đạo Cổ Tàng, A Thiển bị thời tiết khắc nghiệt và tai ương truy đuổi nhưng vẫn kiên trì bám lấy tay Lý Phú, cho thấy cô là cầu nối cảm xúc để anh tiếp tục đứng vững trước những lời hăm dọa của Trần Linh hay tàn niệm. Dù thân thể yếu ớt và ít tu vi, cô bé dần lộ ra sức ảnh hưởng đặc biệt: bất cứ khi nào em hiện diện, các dòng chữ vàng đều dừng lại vài giây để quan sát và những người như Bạch Ngân Chi Vương cũng khó cưỡng lại việc đùa giỡn cảm xúc trẻ con; A Thiển vì thế trở thành chìa khóa thu hút dòng chữ Hoàng đế và giữ chân những người xung quanh chưa suy sụp hoàn toàn. Cô vẫn còn đang tìm cách giúp đoàn theo kịp Lý Phú, đồng thời ôm chặt hy vọng rằng cha mẹ sẽ xuất hiện ở Thiên Xu Giới Vực hoặc sau này bên cạnh đám trẻ được bảo vệ.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Thân Cận: Ma Y (Người bảo hộ), Lý Phú (Tiếng anh tinh thần, người chia bánh)
- Người Khác: Doanh Phúc (Tiểu tỷ tâm sự lớn nhất), Đám trẻ đồng hành (Được bảo vệ), Bạch Ngân Chi Vương (Người đùa giỡn cảm xúc), Trần Linh (Nhân vật khiến nàng sợ hãi)
Dòng thời gian chi tiết
Thời thơ ấu ở Khu vực thứ nhất
A Thiển lớn lên giữa những Vu sư và đoàn cư dân nhỏ, học cách nương tựa vào Doanh Phúc và những người trưởng thành khi còn rất nhỏ; cô bé luôn đứng sau người anh tinh thần, ôm lấy vạt áo Doanh Phúc và nhìn anh như bờ vai vững chắc nhất. Vùng đất ấy bị thiêu rụi trong cuộc hỗn loạn, cha mẹ và những thần tử lần lượt hóa thành than, chỉ còn lại em với Doanh Phúc và một vài đứa trẻ khác; mất mát đó khiến cô bé từ lâu trở thành biểu tượng cảm xúc cho những người sống sót. Kể từ lúc ấy, A Thiển học cách lau nước mắt bằng cả hai tay trắng bệch do giá rét, tự nhủ bản thân phải bình tĩnh để không khiến bạn bè lo lắng thêm.
Sự yếu đuối của em lại dần khiến người khác đặt niềm tin vào việc cô bé chính là dấu hiệu để họ tiếp tục tiến lên trước bầu trời u tối.
Cuộc tháo chạy đến Thiên Xu Giới Vực
Đoàn trẻ nhỏ đi phía sau những thiếu niên, chiếc xe nặng ngàn cân trôi chậm trên mặt đất khiến A Thiển không ngừng ngoảnh lại nhìn về phía bóng dáng khu nhà cũ, giọng em nức nở hỏi Lý Phú vì sao cha mẹ không theo cùng. Thiếu niên áo gai giải thích rằng khí tức Thánh Hài giới hạn phạm vi che chở nên chỉ có bọn trẻ được phép đi trước, người lớn sẽ đến sau, khiến đôi mắt em đỏ hoe thêm nhưng vẫn cố gắng tin tưởng. Em muốn biết cha mẹ có an toàn không và câu trả lời ấy khiến em mang hy vọng là gia đình sẽ đoàn tụ khi đoàn đến Thiên Xu Giới Vực; dù bất an, cô bé vẫn tập trung trấn an những đứa trẻ bên cạnh để không ai bị hoảng sợ hơn.
A Thiển trở thành một điểm tựa mềm mại phía sau lưng những người lớn hơn, và chính sự nhỏ bé ấy khiến Lý Phú, Ma Y và những người khác không thể bỏ rơi đứa trẻ một mình trong hành trình dài.
Hành trình qua Đế Đạo Cổ Tàng
Khi Đế Đạo Cổ Tàng mở ra, Ma Y cõng A Thiển xuyên hành lang thần bí và gió tuyết giải phóng ra từ lòng đất liên tục vỗ về em; cô bé run rẩy nhưng vẫn nắm chặt tay Ma Y và Lý Phú để giữ bản thân không va vào những mảng đá lởm chởm. Dòng chữ vàng hiện lên khắp nơi, và chính sắc đỏ yếu ớt cùng tiếng khóc khẽ của em buộc những tàn niệm dừng lại để nhìn xem có phải họ đang đối diện một mối nguy to lớn hay không; sự hiện diện đó giúp nhóm có khoảng lùi cần thiết để điều chỉnh đường đi. A Thiển nhìn thấy Bạch Ngân Chi Vương đùa giỡn cảm xúc của mình và không ngừng quay đầu về phía Trần Linh với vẻ sợ hãi, khiến vài thiếu niên lo lắng phải che chắn để em không bị tác động thêm.
Dù chưa có tu vi, em bắt đầu mang đến sự bất ngờ vì các dòng chữ vàng vẫn phản hồi sự cảm thông của em; vẻ ngây thơ của cô bé khiến người lớn nhận ra mình còn phải chăm lo hơn nữa. Những khoảnh khắc ấy biến cô bé thành điểm neo cảm xúc trong đoàn, để những người mệt mỏi tiếp tục đứng lên và kéo cả nhóm tiến về phía trước.
Cuộc thử thách tại tuyết nguyên
Khí lạnh cùng ta ương ập đến khiến một số bóng người bị phân tán, và các thiếu niên hoảng hốt khi phát hiện A Thiển cùng vài đứa trẻ cuối đội hình không có mặt; từng tiếng gầm của Đế uy vang lên trên tuyết nguyên khiến mọi người thấy mình gần như đã chạm vào vực thẳm. Em bị tách ra khỏi vị trí bảo vệ, nhưng vẫn giữ bình tĩnh nắm tay Lý Phú dù cơ thể run rẩy và đôi mắt đỏ ngầu; sự bám víu ấy khiến anh càng quyết tâm gượng dậy dù bị Trần Linh chém trọng thương đến mức máu chảy ròng ròng. Ma Y và Vũ Khương dùng thân mình che chắn để em có thể nghỉ ngơi trong gió, và A Thiển trở thành lý do khiến họ không cho phép bất kỳ đứa trẻ nào bị bỏ lại phía sau.
Cuối cùng, sự hiện diện mong manh của cô bé giúp những người còn lại nhận ra họ đang chiến đấu vì sự sống của một linh hồn nhỏ bé, và điều đó khiến họ tiếp tục bảo vệ từng bước chân.