Vân Thường là thiếu nữ của Thiên Cương Vân Tộc, mang huyết mạch Tử Sắc Thiên Cương và được tộc nhân coi là hy vọng cuối cùng sau khi phụ thân qua đời. Ngây thơ và hiếu thảo, nàng luôn nghĩ tốt cho tộc nhân dù họ lợi dụng, và đặc biệt đặt trọn niềm tin vào Vân Triệt, ân nhân đã cứu mạng nàng. Ngoại hình vừa thuần khiết vừa thần thánh, khi Tử Sắc thức tỉnh khí chất nàng trở nên cao quý và lạnh lẽo như tuyết.

Sau khi bị phế Huyền Mạch và chịu nghi hoặc từ chính dân tộc mình, nàng vẫn kiên trì cầu xin sự khoan dung và giữ tâm hồn tinh khiết. Vân Triệt là lực lượng duy nhất đứng ra bảo vệ nàng, dẫn nàng qua các chuỗi sự kiện Huyễn Yêu Giới, Thiên Hoang Giáo và Bắc Thần Vực để giữ mạng sống. Nàng hiện vẫn sống, tu vi bị đứt, nhưng ánh mắt mong chờ ngày Vân Triệt nghe thấy tên nàng một lần nữa không bao giờ tắt.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 云裳

Giới tính: Nữ

Tuổi: 18

Trạng thái: Đang sống, tu vi bị phế, được Vân Triệt bảo hộ.

Vai trò: Hy vọng hiển hiện của Thiên Cương Vân Tộc và trung tâm tình cảm thúc đẩy hành động của Vân Triệt.

Xuất thân: Thiên Cương Vân Tộc

Tu vi / Cảnh giới: Thần Kiếp Cảnh (bị phế, sau đó Vân Triệt khôi phục huyền mạch nhưng tu vi vẫn đứt)

Địa điểm: Thiên Hoang Giới (do Vân Triệt bảo vệ, thường xuyên di chuyển qua Bắc Thần Vực).

Điểm yếu: Niềm tin nồng nhiệt vào người khác, tu vi bị phế, phụ thuộc hoàn toàn vào sự bảo hộ của Vân Triệt và khó tự đứng vững khi bị cô lập.

Chủng tộc: Ma nhân (Thiên Cương Vân Tộc)

Thiên phú: Tử Sắc Thiên Cương, Huyền Mạch dị biến

Tông môn: Thiên Cương Vân Tộc

Đặc điểm

Ngoại hình

Thiếu nữ mang vẻ đẹp thuần khiết với bộ y trắng như tuyết, khuôn mặt non nớt chuyển thành thần thái cao quý khi Tử Sắc Thiên Cương thức tỉnh, tóc xanh như mây bay buộc kiểu Phi Tiên làm tăng thêm vẻ xuất trần.

Tính cách

Ngây thơ, hiếu thảo và luôn nghĩ tốt cho tộc nhân, nhưng sự cả tin lớn khiến nàng dễ bị lợi dụng, còn lòng tin với Vân Triệt khiến nàng giữ được trái tim thanh khiết ngay cả khi bị phản bội.

Năng Lực

Khả Năng

  • Huyền Kỹ: Thiên Cương Lôi Vân Công (đã tiến hóa)

Trang bị & Vật phẩm

  • Đồ Trang Bị: Chưa có pháp bảo hay vũ khí cá nhân; nàng phụ thuộc vào sự bảo hộ của Vân Triệt.

Tiểu sử chi tiết

Vân Thường là con gái cựu Thiếu tộc trưởng của Thiên Cương Vân Tộc, vì mang trong người Tử Sắc Thiên Cương hiếm có nên trở thành biểu tượng hy vọng duy nhất khi phụ thân qua đời. Ngay sau đó, tộc nhân nôn nóng gán cho nàng định mệnh phải thức tỉnh và cứu lấy dòng tộc, đến mức bắt cóc rồi chuẩn bị cho lễ nghi tàn nhẫn, trong khi nàng vẫn còn là một thiếu nữ non nớt tưởng rằng họ chỉ đang làm điều cần thiết. Vân Triệt xuất hiện giữa lúc ấy, đánh đuổi những kẻ bắt cóc và đưa nàng trở về, tạo nên mối dây ân tình khiến nàng đặt toàn bộ niềm tin vào người đàn ông đó, mặc dù lòng tin ấy không được đáp trả đầy đủ bởi chính tộc mình.

Vì lời cầu nguyện của tộc, Vân Thường phải cùng Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi rời khỏi quê hương, đến Huyễn Yêu Giới để tu luyện trong sáu tháng, rồi mang mối liên hệ huyết mạch với Vân gia ở Huyễn Yêu Giới quay lại Thiên Hoang. Khi Tử Sắc thức tỉnh, khí chất nàng trở nên thần thánh, nhưng sự ganh đua và bất an đã khiến những người tộc trưởng tìm cách dùng Huyết Di Cấm Thuật như hành động tước đoạt, dẫn tới việc huyền mạch dị biến bị rút cạn và tu vi bị phế. Dù bị bạo lực ép buộc, nàng vẫn giữ bản chất ngây thơ và hiếu thảo, thậm chí khóc lóc xin được bảo vệ thay vì phản kháng.

Vân Triệt sau đó mở ra một cuộc trả thù tàn bạo khi Cửu Diệu Thiên Cung và Hoang Thiên Long Tộc xâm lăng, nghiền nát đối thủ và cứu nàng khỏi bàn thờ hiến tế, rồi dùng Huyền Lực chữa trị, giải phong ấn cho tộc trưởng để tăng cường lớp bảo vệ xung quanh nàng. Nàng tuy chưa phục hồi đầy đủ tu vi, nhưng vẫn ở bên cạnh khi y dặn rằng nàng không cần phải gánh tất cả, chỉ cần giữ cho trái tim mình hoàn nguyên. Sự chăm sóc đó khiến nàng giữ vững niềm tin và học cách nở nụ cười đầy hy vọng, ngay cả khi biết rằng người thân tộc có thể quay lại với họ.

Tuổi mười tám đã đưa nàng thành một thiếu nữ đạm nhã với mái tóc xanh như ngọc và đôi mắt ngấn lệ vẫn hướng về Vân Triệt, không cần vũ lực nhưng mang dáng vẻ khiến cả đông phương khiếp sợ. Khi Vân Đình hỏi nàng có muốn gặp y không, nàng chỉ nhẹ khẽ lắc đầu, thầm hứa sẽ trưởng thành, đợi ngày Vân Triệt tự chủ động nghe thấy tên mình, để từ đó cho phép tâm hồn y bình an trở lại. Trong suốt hành trình, nàng vẫn là cầu nối cảm xúc, khiến kẻ ác phải dừng chân và kẻ thân phải tự hỏi liệu có nên cứu chuộc mình hay không.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Gia Đình: Vân Đình (Tộc trưởng/phụ thân), Vân Tường (Huynh trưởng)
  • Ân Nhân & Bảo Hộ: Vân Triệt (Ân nhân kiêm người bảo vệ), Thiên Diệp Ảnh Nhi (Đồng hành của Vân Triệt, gián tiếp giúp che chở nàng)

Dòng thời gian chi tiết

Khởi nguồn hy vọng

Vân Thường là cô nhi của cựu Thiếu tộc trưởng Thiên Cương Vân Tộc, được dân tộc gán cho danh xưng hy vọng cuối cùng sau khi phụ thân qua đời, vì trong mình mang huyết mạch Tử Sắc hiếm thấy. Khi trách nhiệm và tham vọng chồng chất, tộc nhân nôn nóng bắt cóc nàng để kích hoạt Tử Sắc, nhưng kế hoạch bị phá vỡ khi Vân Triệt bất ngờ xuất hiện, cứu nàng khỏi bàn tay đẫm máu. Nàng được đưa về, nhưng sự trở về đồng nghĩa với nỗi sợ bị dàn xếp như bảo vật sống; cư dân tộc vừa tôn kính vừa nghi ngờ, khiến Vân Thường khó lòng tìm ra tiếng nói riêng.

Từ sau đó, nàng sống trong sự kính cẩn lựa chọn, vẫn giữ lòng hiếu thảo và tin cậy vào những người lớn từ tộc, song trái tim nhỏ bé đã bị áp lực chèn ép. Khi Tử Sắc thức tỉnh, vẻ ngoài nàng bừng sáng hơn, khí chất thuần khiết chuyển sang thần thánh, khiến nhiều người càng tin rằng nàng có thể vực dậy toàn bộ tộc nhân.

Thức tỉnh, phế mạch và lý do tin tưởng

Vân Thường chịu sự khống chế của tộc khi Vân Triệt đưa nàng đến Huyễn Yêu Giới để tu luyện cùng Thiên Diệp Ảnh Nhi và tìm ra Hạt Giống Tà Thần thuộc tính Phong, đồng thời phát hiện nàng cùng huyết mạch với Vân gia ở Huyễn Yêu Giới. Khi trở lại Thiên Hoang Giới, tộc đã đứng trước hạn kỳ đại hạn và càng thêm hồi hộp, quyết định dùng Huyết Di Cấm Thuật và các phương pháp tàn nhẫn để trục xuất Tử Sắc khỏi nàng, khiến huyền mạch dị biến bị tổn hại sâu. Trong lúc nàng vẫn tin và ỷ lại vào những người thân tộc, Huyết Di Cấm thu hút, dẫn tới cảnh phế mạch đột ngột, một mũi tên máu từng nhuộm hồng bộ y băng tuyết.

Nỗi đau khiến Vân Thường hoàn toàn không hiểu lý do vì sao họ lại muốn hiến tế người đang mang hy vọng của cả tộc, nhưng chính câu cầu xin của nàng lại khiến Vân Triệt thề không để bất cứ ai chạm vào linh hồn ấy. Vì vậy, thị dân tộc chìm trong lỗi lầm, còn nàng vẫn giữ tình cảm hiền dịu và không oán hận.

Cuộc trả thù và chữa lành

Khi Vân Thường bị phế và tộc định đem hiến tế, Vân Triệt rời khỏi Thiên Cương Vân Tộc để đối mặt với Cửu Diệu Thiên Cung và Hoang Thiên Long Tộc đang xâm lăng mà không còn muốn nhẫn nhịn. Y quay lại với sức mạnh vô song, giết sạch quân địch, kể cả Long Chủ và Hộ pháp Thiên Hoang Thần Giáo, khiến kẻ thù kinh hãi và giúp Thiên Diệp Ảnh Nhi lộ ra thực lực Thần Quân đỉnh phong. Sau đó y chữa trị cho nàng, tháo bỏ chú ấn phong tỏa tu vi của Vân Đình để củng cố lực lượng bảo vệ và khôi phục phần nào huyền mạch Tử Sắc.

Nàng vẫn chưa phục hồi hoàn toàn tu vi, nhưng cảnh tượng được bảo vệ thầm lặng đã khiến nàng tin rằng mình không đơn độc. Trước khi rời đi tiếp tục hành trình báo thù, Vân Triệt dặn Vân Thường hãy nhớ nụ cười và đợi ngày y trở lại, còn nàng thì giữ niềm tin vững vàng đến mức không dám tin ai khác.

Ước nguyện trong Bắc Thần Vực

Nhiều tháng sau, khi đứng bên cạnh Thiên Cương Vân Tộc và tộc trưởng trước Vân Triệt, Vân Thường đã trở thành thiếu nữ đạm nhã mười tám tuổi, mang nét thanh thoát và đôi mắt ngấn lệ đầy khát khao. Cô chưa thể hội ngộ y ngay lập tức nhưng vẫn không buông lỏng lời hứa chờ đợi, nhắc lại rằng sẽ có ngày y chủ động nghe thấy tên mình và nụ cười y không còn đau buồn. Khoảnh khắc ấy, nàng không có sức mạnh, song sự nhẫn nhịn và kiên trì để giữ trái tim nguyên vẹn đã trở thành trụ cột cho Vân Triệt và cả tộc.

Khi nghe y nói rằng không vì tộc mà chiến đấu mà vì một câu nói của nàng, cảnh tượng ấy khiến nàng hiểu rằng ân nhân không bao giờ quên mình, và nàng chỉ cần đợi. Vân Thường nhắm mắt, thầm hứa sẽ trưởng thành để trở thành người không để y phải ôm nỗi hổ thẹn vì đã để nàng bị thương.