Phong Khôi Thác là vị Quốc chủ uy nghiêm của Băng Phong Đế Quốc, một trong những đại quốc hùng mạnh nhất tại phương Bắc Ngâm Tuyết Giới. Ông sở hữu khí thế của một bậc quân vương lãnh đạm, nhưng bản chất lại là một người cha hết lòng yêu thương và đặt kỳ vọng vào con cái. Khi đối mặt với cái chết của con trai Mộc Hàn Dật và sự mất mát của Trấn Quốc Thánh Vật, ông đã rơi vào trạng thái mất kiểm soát, vừa gào thét phẫn nộ vừa mang tâm linh đầy bi ai.
Dù có địa vị cao quý tại nhân gian, ông vẫn thể hiện sự kính sợ tột độ trước uy quyền của Băng Hoàng Thần Tông và các đệ tử thân truyền của Đại Giới Vương. Sự nghiệp của ông gắn liền với việc gìn giữ Kỳ Lân Giác suốt gần trăm ngàn năm cho đến khi biến cố thảm khốc xảy ra. Cuối cùng, ông trở thành một nhân vật bi kịch, suy sụp hoàn toàn khi chứng kiến sự phản bội và cái chết của niềm tự hào lớn nhất đời mình.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Giới tính: Nam
Trạng thái: Suy sụp tinh thần cực điểm (Đang tại vị)
Vai trò: Quốc chủ Băng Phong Đế Quốc
Biệt danh: Băng Phong Quốc Chủ, Phong hoàng
Xuất thân: Ngâm Tuyết Giới
Tu vi / Cảnh giới: Thần Đạo (Cảnh giới cao cấp thuộc hàng ngũ cường giả phương Bắc)
Địa điểm: Băng Phong Đế Quốc, Ngâm Tuyết Giới
Điểm yếu: Tâm lý yếu đuối trước những tổn thất về tình cảm gia đình, dễ bị che mắt bởi sự thiên vị dành cho con cái.
Chủng tộc: Nhân tộc
Tông môn: Băng Phong Hoàng Tộc (Thuộc hạ của Băng Hoàng Thần Tông)
Đặc điểm
Ngoại hình
Gương mặt xưa nay luôn giữ vẻ lạnh lùng, uy nghiêm của một vị hoàng đế, nhưng sau biến cố đã lộ rõ vẻ u ám và tiều tụy. Ánh mắt khi tức giận sắc bén như băng tinh, nhưng trong lúc đau thương lại nhuốm màu đỏ tươi của máu và nước mắt. Ông thường khoác trên mình hoàng bào lộng lẫy, toát ra khí thế của một vị vương giả thống trị một vùng lãnh thổ rộng lớn.
Tuy nhiên, sự sợ hãi và mồ hôi lạnh thường xuyên xuất hiện khi ông phải đối mặt với những nhân vật có vị thế vượt trội từ Thần Tông.
Tính cách
Uy nghi và lãnh đạm trên cương vị quân chủ, nhưng lại có phần dễ mất bình tĩnh khi chạm đến tình cảm gia đình. Ông là người cẩn trọng trong việc quản lý quốc gia và bảo vệ thánh vật, nhưng cũng rất thức thời, biết cúi đầu trước kẻ mạnh. Sự đa nghi của ông trỗi dậy mạnh mẽ khi có biến cố, sẵn sàng dùng uy quyền để ép buộc đối phương trả lời.
Dù vậy, ông vẫn là một người có lương tri, biết cảm thấy hổ thẹn và suy sụp khi nhận ra sự thật tàn khốc về con trai mình.
Năng Lực
Khả Năng
- Huyền Công: Băng hệ huyền lực (đặc trưng của Ngâm Tuyết Giới)
- Kỹ Năng: Quản lý quốc gia, Uy áp đế vương
- Khác: Khả năng cảm ứng và quản lý Trấn Quốc Thánh Vật
Trang bị & Vật phẩm
- Thánh Vật: Trấn Quốc Kỳ Lân Giác (Đã mất)
- Trang Bị: Hoàng bào Băng Phong, Huyền Ảnh Thạch (Sử dụng để xem bằng chứng)
- Tài Sản: Kho báu hoàng gia Băng Phong
Tiểu sử chi tiết
Phong Khôi Thác là người đứng đầu Băng Phong Đế Quốc, quốc gia có diện tích lớn hơn cả Thiên Huyền Đại Lục. Trong nhiều năm, ông đã lãnh đạo đất nước dựa trên uy thế của Trấn Quốc Kỳ Lân Giác và tài năng của hoàng tử Mộc Hàn Dật. Tại đại thọ thiên niên kỷ của mình, ông đã trải qua những cung bậc cảm xúc cực đoan: từ thất vọng về Vân Triệt đến kinh hoàng và khúm núm khi biết thanh niên này là đệ tử thân truyền của Đại Giới Vương.
Bi kịch ập đến khi Mộc Hàn Dật bị sát hại và Kỳ Lân Giác bị mất cắp ngay trong hoàng cung. Ban đầu, ông dồn mọi nghi ngờ và phẫn nộ lên Vân Triệt dựa trên những bằng chứng mơ hồ. Tuy nhiên, khi Vân Triệt dùng Huyền Ảnh Thạch phơi bày bộ mặt thật phản bội của Mộc Hàn Dật, Phong Khôi Thác đã hoàn toàn suy sụp.
Ông không chỉ mất đi đứa con trai yêu quý nhất mà còn phải đối mặt với sự thật rằng niềm tự hào bấy lâu nay của mình chỉ là một kẻ phản nghịch.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Gia Đình: Mộc Hàn Dật (Con trai - Đã chết), Phong Hàn Cẩm (Con gái), Phong Hàn Ca (Con trai/Thái tử)
- Thuộc Hạ: Nghiêm Lão (Quân sư), Binh sĩ Băng Phong
- Tông Môn: Mộc Huyền Âm (Đại Giới Vương - Lãnh đạo tối cao), Mộc Băng Vân (Trưởng lão), Vân Triệt (Đệ tử thân truyền/Khách quý)
- Khác: Tư Đồ Hùng Ưng (Vực chủ/Bằng hữu), Tử Thánh Thái tử (Khách mời)
Dòng thời gian chi tiết
Thời kỳ trị vì hưng thịnh
Phong Khôi Thác lãnh đạo Băng Phong Đế Quốc phát triển mạnh mẽ, trở thành đại quốc số hai phương Bắc Ngâm Tuyết Giới. Ông dành phần lớn thời gian cai quản đất nước và bảo mật Trấn Quốc Kỳ Lân Giác, một thánh vật đã được tổ tiên truyền lại suốt gần trăm ngàn năm. Sự hưng thịnh của quốc gia còn được củng cố bởi thiên phú xuất chúng của con trai ông, Mộc Hàn Dật, người chuẩn bị trở thành đệ tử thân truyền của Giới Vương.
Trong giai đoạn này, uy thế của ông đạt đến đỉnh cao, khiến các quốc gia lân bang như Tử Thánh Đế Quốc cũng phải kiêng dè.
Đại lễ thiên niên thọ thần
Ông tổ chức lễ mừng thọ một nghìn tuổi hoành tráng tại Băng Hoàng Thành Vực với sự tham gia của nhiều quyền quý và sứ thần. Ban đầu, ông tỏ ra lạnh nhạt và thất vọng khi thấy Vân Triệt xuất hiện với huyền lực thấp kém bên cạnh Mộc Hàn Dật. Tuy nhiên, thái độ của ông thay đổi 180 độ, chuyển sang kinh sợ và khúm núm khi Mộc Hàn Dật công bố Vân Triệt chính là đệ tử thân truyền mới của Đại Giới Vương.
Phong Khôi Thác run rẩy, mồ hôi lạnh đầm đìa và lập tức mời Vân Triệt ngồi ngang hàng với mình trên Hoàng tọa để tạ tội.
Bi kịch tại bảo khố hoàng gia
Sau buổi yến tiệc, một biến cố kinh hoàng xảy ra khi Trấn Quốc Kỳ Lân Giác bị mất cắp và xác của Mộc Hàn Dật được tìm thấy. Phong Khôi Thác rơi vào trạng thái điên cuồng vì mất mát quá lớn, vừa đau đớn khóc thương con vừa phẫn nộ truy tìm hung thủ. Dựa trên bằng chứng Tụ Lăng, ông dồn mọi nghi ngờ lên Vân Triệt dù không có chứng cứ xác thực, thậm chí dùng lời hăm dọa để ép buộc đối phương khai báo.
Sự đau thương và cảm giác bị phản bội khiến vị quân chủ uy nghiêm trở nên vặn vẹo và mất kiểm soát trước mặt quần thần.
Sự thật tàn khốc và sự suy sụp cuối cùng
Vân Triệt cuối cùng đã công bố nội dung trong Huyền Ảnh Thạch, phơi bày toàn bộ quá trình Mộc Hàn Dật phản bội đế quốc để chiếm đoạt Kỳ Lân Giác. Phong Khôi Thác bàng hoàng khi chứng kiến cảnh con trai mình ra tay tàn độc và âm mưu phản nghịch ngay trước mắt. Dù Vân Triệt đã chấp nhận che giấu nhân chứng để bảo vệ Băng Phong khỏi cơn thịnh nộ của Đại Giới Vương, Phong Khôi Thác vẫn không thể gượng dậy nổi.
Ông suy sụp hoàn toàn về tinh thần, nhận ra rằng cả niềm tự hào lẫn báu vật quốc gia đều đã tan thành mây khói trong một đêm thảm kịch.