Luân Hồi Cấm Địa là trung tâm bí mật sâu nhất của Long Thần Giới do Thần Hi tạo lập để phong ấn Luân Hồi Chi Tỉnh, toàn bộ bình chướng bạch quang và kết giới hoa trúc khiến ngoại giới không thể đặt chân vào. Hai Long Thần Thủ Vệ và Long Thần Ấn giúp những kẻ được chọn vượt vòng ngoài, còn vòng trong chỉ dành cho Thần Hi cùng Tiên Nữ biến mất hàng vạn năm, vì vậy cấm địa như một thế giới cổ tích đầy áp chế. Mỗi bước tiến là mỗi thử thách pháp tắc luân hồi, thanh tịnh đến mức linh linh hồn cũng bị điều chỉnh, nhưng bên trong vẫn tồn tại năng lượng tra tấn cũ kỹ của Luân Hồi Tỉnh cùng khí Lưu Ly thuần khiết.
Nơi đây từng chứa Phạm Hồn Cầu Tử Ấn và là nơi Thần Hi giữ Vân Triệt, cho phép phong ấn ký ức và áp chế Ấn theo chu kỳ mười hai canh giờ. Dù nội tại vẫn lưu trữ Linh Đan Huyền, linh hoa, linh dịch và một số hồn linh phụng sự, hiện trạng bị hủy hoại để lại phế tích máu me, không còn linh khí như trước. Luân Hồi Cấm Địa giờ chỉ còn là chứng tích nhưng vẫn được Long Hoàng phong ấn chặt chẽ để giữ kín bí mật quá khứ, chỉ những ai có tín vật hợp lệ do Thần Hi trao mới có thể tiến vào nội trung.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Thông số khác
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Khởi sinh của Luân Hồi Cấm Địa
- Luân Hồi Chi Tỉnh được niêm phong
- Long Thần Nhất Tộc ban hành pháp tắc bảo vệ
- Các Long Thần Thủ Vệ xuất hiện
- Vòng ngoài bạch quang và bình chướng vô hình
- Vòng trong dành cho Tiên Nữ ẩn mình
- Long Thần Ấn và tín vật
- Hạ Khuynh Nguyệt và Vân Triệt thoát vào Thần Cảnh Thái Sơ
- Cảnh báo của Tiên Âm và lời dặn dò
- Hạ Khuynh Nguyệt cầu xin Thần Hi cứu Vân Triệt
- Thần Hi hiện lên và xác nhận cảnh bao quanh
- Hạ Khuynh Nguyệt dâng linh hồn để đổi thời gian
- Thần Hi đồng ý chặn Vân Triệt năm mươi năm
- Hòa Lăng đem Mộc Linh Châu và thuốc giảm đau
- Vân Triệt nhận Tiên Cung Độn Nguyệt và được dịu đau
- Hòa Lăng trông nom, Hạ Khuynh Nguyệt rời đi
- Thần Hi tiết lộ thân phận Long Hậu và truyền dặn Hòa Lăng
- Cấm địa cung cấp linh hoa và năng lực thuần khiết
- Thần Hi đảm bảo những bí mật song tu được bảo vệ
- Nguyên âm liên kết và chuẩn bị Thần Vương
- Vân Triệt tiến lên Thần Vương Cảnh bên trong cấm địa
- Long Hoàng đến kiểm tra và cấm địa bùng nổ ghen tuông
- Thần Hi bị thương nặng và vào Luân Hồi Tỉnh
- Long Hoàng phong ấn toàn bộ cấm địa
- Ánh sáng bạch quang như sinh vật ngủ yên
- Hạ Khuynh Nguyệt tra vấn Vân Triệt bằng cấm địa
- Vân Triệt ngượng ngùng giấu bí mật tình cảm
- Luân Hồi Cấm Địa bị hủy hoại thành phế tích
- Hỡi vũng máu ướt lưu lại ký ức tử chiến
- Nỗi sợ khiến cấm địa bị rời bỏ hoàn toàn
- Vân Triệt trở lại tìm dấu chân Thần Hi
- Long Hoàng bế quan và giữ kín bí mật
- Luân Hồi Tỉnh cổ xưa và ký ức đau thương
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 轮回禁地
Trạng thái: Đã bị hủy hoại thành phế tích.
Vai trò: Nơi Thần Hi trấn giữ Vân Triệt và dập Phạm Hồn Cầu Tử Ấn.
Biệt danh: Cấm Địa Luân Hồi, Địa Đạo Thần Hi
Xuất thân: Được Thần Hi tạo lập, thuộc Long Thần Giới vùng tây băng.
Địa điểm: Long Thần Giới, vùng tây băng.
Cấu trúc: Kết giới bạch quang và hoa trúc bao phủ vòng ngoài, bình chướng vô hình cùng hai Long Thần Thủ Vệ canh giữ, bên trong là không gian mờ ảo, mùi hương thanh tịnh chịu ảnh hưởng của khí Lưu Ly và Linh Đạo cổ xưa.
Bầu không khí: Thanh tịnh đến mức linh hồn Hồ gió cũng lắng xuống, mỗi bước đều bị pháp tắc luân hồi thử thách, bầu không khí có hoa thanh tinh, bướm đứng yên nghe tiếng cầu xin, đồng thời ánh sáng bạch quang và khí Lưu Ly luôn bao phủ mọi ngóc ngách.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Linh Đan Huyền, Linh Hoa tinh khiết, Linh Dịch, Pháp Đan tịnh và các huyền thạch hỗ trợ song tu
Mức độ nguy hiểm:
Vô cùng cao, Long Hoàng còn không tùy tiện đặt chân vào nên người thường tuyệt đối không thể xâm nhập.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Nhóm: Long Thần Thủ Vệ, Thần Hi
- Nhóm Khác: Hòa Lăng, Vân Triệt (tạm trú), Mộc Linh tinh khiết, vài hồn linh phục vụ
Dòng thời gian chi tiết
Khởi sinh của Luân Hồi Cấm Địa
Thần Hi chọn vùng Tây Thần Vực của Long Thần Giới làm chỗ dựng nên cấm địa, đối diện với những tầng pháp tắc cổ xưa để đảm bảo nơi này không thể bị ngoại lực xâm nhập. Cấm địa được lồng trong vẻ bạch quang và hoa trúc, khiến tất cả rung động đều phải theo quy tắc, nhiều khi hiện ra như một thế giới khác. Không gian này được thiết kế để chứa đựng cả Luân Hồi Chi Tỉnh và các ký ức bị phong ấn, đồng thời cung cấp nền móng cho mọi dạng pháp thuật cao cấp.
Thần Hi đặt không chỉ sức mạnh mà còn cả trách nhiệm lên nơi này vì nó gắn liền với vận mệnh Long Thần Nhất Tộc.
Luân Hồi Chi Tỉnh được niêm phong
Lõi của cấm địa là Luân Hồi Chi Tỉnh cổ xưa mang năng lực tra tấn mệnh khí và linh hồn, nên mọi lớp kết giới đều mở ra nhằm làm dịu dòng Luân Hồi. Phạm Hồn Cầu Tử Ấn nằm bên trong được Thần Hi kiểm soát, đồng thời cho phép ký ức và linh lực bị đóng băng, chờ ngày cần thiết mới nới ra. Dù Luân Hồi Chi Tỉnh là nguyên nhân cho rất nhiều đau thương, chính nó cũng tạo nên một tâm điểm thử thách mà không lực lượng nào dễ dàng vượt qua.
Nhiều người chỉ nghe danh Luân Hồi Cấm Địa mà không thấy hình hài vì rào chắn đã được gài từ thời Long Thần Nhất Tộc.
Long Thần Nhất Tộc ban hành pháp tắc bảo vệ
Dòng dõi Long Thần Nhất Tộc giữ quyền kiểm soát toàn bộ cấm địa và mỗi người đều học cách nghe tiếng bạch quang để nhận ra sự đột nhập. Những ai không đủ tín vật sẽ bị pháp tắc nghiền nát từng lớp ý chí, tạo nên cấm địa ít khi mở cho ngoại nhân. Huyền Giả có thể khai mở một vài cửa nhỏ nhưng hầu hết khu vực vẫn bị phong ấn và im ắng ám ảnh vì ký ức đau thương.
Luân Hồi Cấm Địa từ lâu đã trở thành biểu tượng cho sự tĩnh lặng mà cả giới Long Thần phải nghiêm cẩn duy trì.
Các Long Thần Thủ Vệ xuất hiện
Hai Long Thần Thủ Vệ vững vàng từ thời xưa luôn đứng trước vòng ngoài, vừa là bảo vệ vừa là xét duyệt ý chí của kẻ muốn vào. Họ có thể cảm nhận được từng bước chân, khiến Long Hoàng cũng không tùy tiện đặt chân vào nội trung. Ánh bạch quang quanh họ lấp lánh như pha lê và chẳng cần lời nói vẫn đem đến cảm giác cả cấm địa đang cảnh tỉnh.
Nếu ai mang tham vọng sai trái cố gắng tiến vào thì toàn bộ kết giới sẽ phản ứng để nghiền nát ý chí đó.
Vòng ngoài bạch quang và bình chướng vô hình
Kết giới hoa trúc kết hợp với bình chướng vô hình tạo nên một lớp màn không ai ngờ tới, mỗi bước lại kích hoạt pháp tắc luân hồi thử thách. Những ai tiến gần đều thấy bạch quang ngập tràn, khí Lưu Ly và hương hoa thanh tịnh trộn cùng, khiến khí quyển như một thế giới cổ tích. Thực chất, cảnh tượng ấy chính là chiêu thức đánh lừa tâm trí, và mỗi lớp hoa đều có thể nghiền nát ý chí nếu người vào không thuần chính.
Ai vượt qua vòng này đều được Long Thần Ấn của Long Hoàng thử thách thêm nhằm xác nhận sự trung thành và sự sẵn sàng chịu trách nhiệm.
Vòng trong dành cho Tiên Nữ ẩn mình
Vòng trong của cấm địa chỉ dành cho vị Tiên Nữ mà mấy vạn năm không ai thấy, nơi Thần Hi trấn thủ và điều khiển nhiều bí mật. Suốt thời gian dài, không ai biết rõ diện mạo của vị Tiên Nữ ấy, nhưng cấm địa luôn giữ nguyên pháp tắc cổ xưa giữa thanh tịnh và áp chế. Hương hoa và đàn bướm xuất hiện mỗi khi ai đó xin vào, dường như lắng nghe tiếng cầu xin để rồi có tiếng Tiên Âm nhẹ nhàng bảo rút lui.
Mỗi lần bướm đứng im cũng là lúc cấm địa cảm nhận được ý chí và tự hỏi có nên tiếp tục mở cửa cho kẻ khác hay không.
Long Thần Ấn và tín vật
Long Hoàng từng trao Long Thần Ấn cho những ai đủ tín vật hợp lệ để vượt qua vòng ngoài nhưng không được phép vào vòng trong nếu không được cấm địa chấp thuận. Tín vật ấy đồng thời khí khái Long Thần Giới, có thể phá chướng vô hình và khiến pháp tắc giảm độ xung, nhưng sức mạnh vẫn chỉ đến đâu chúng được cấp phép. Càn Khôn Thích từng được Hạ Khuynh Nguyệt sử dụng như công cụ xuyên kết giới để đưa Vân Triệt vào cấm địa, nhưng vẫn phải quỳ cầu trước bình chướng để nhận lời.
Kể cả Long Hoàng cũng phải kiềm chế không tùy tiện xâm nhập, bởi chỉ có Thần Hi hoặc tín vật đặc biệt mới khiến mặt kết giới mềm xuống.
Hạ Khuynh Nguyệt và Vân Triệt thoát vào Thần Cảnh Thái Sơ
Khi Thiên Diệp Ảnh Nhi truy đuổi, Hạ Khuynh Nguyệt đã dùng Thiên Thần Ngọc nuôi Tiên Cung Độn Nguyệt, đồng thời cầu khẩn Long Thần Giới và cấm địa để kéo Vân Triệt vào. Họ tiến đến gần Luân Hồi Cấm Địa qua Độn Nguyệt và Long Thần Ấn, được hai Thủ Hộ Cự Long đón nhận nhưng phải quỳ trước phòng bình chướng vô hình để cầu xin. Tiếng Tiên Âm cảnh báo không nên đụng tới cấm địa, nhưng Hạ Khuynh Nguyệt vẫn tiếp tục vì quyết tâm cứu chồng.
Vân Triệt lúc bấy giờ mê man, van xin bị giết, khiến nàng càng gắng giữ y tỉnh táo trong cấm địa đầy lớp pháp tắc.
Cảnh báo của Tiên Âm và lời dặn dò
Khi họ quỳ trước bình chướng, Tiên Âm ngăn cản bằng giọng đựng mùi hoa thanh tịnh, nhắc mỗi bước vào đều bị pháp tắc luân hồi thử thách. Hai Long Thần Thủ Vệ ở vòng ngoài nhắc họ đừng chọc giận vị Tiên Nữ bên trong, vì cấm địa luôn giữ nguyên hợp đồng từ Long Thần Nhất Tộc. Mùi hương và đàn bướm như đang lắng nghe lời cầu xin trước khi nghe giọng Tiên Âm hạ giọng bảo rút lui.
Họ vẫn quyết vào cấm địa, nhưng với lòng biết rằng nếu không được chấp nhận thì sẽ không thể đi tiếp.
Hạ Khuynh Nguyệt cầu xin Thần Hi cứu Vân Triệt
Nàng ngồi xuống, thề dùng tính mạng giữ lấy cấm địa và hẹn sẽ lấy Long Thần Ấn để thỉnh vị Thần Nữ, cầu Thần Hi đến cứu Vân Triệt đang mê man. Khi cô cầu xin, cấm địa bắt đầu hiện ra những kim văn và Phạm Hồn Cầu Tử Ấn rung động, như để thử thách lời hứa đó. Mùi bướm và tiếng Tiên Âm vẫn vang vọng nhưng không ngăn được sự quyết tâm, và nguời canh cửa chỉ có thể để lại dòng ánh sáng bạch quang đậu trên tay nàng.
Vân Triệt nghe thấy nàng cầu xin, dần tỉnh táo và tin rằng Thần Hi sẽ đến.
Thần Hi hiện lên và xác nhận cảnh bao quanh
Tiếng nữ thanh lạnh vang lên, áp chế không khí và khiến cánh bướm ngừng bay khi Thần Hi lộ diện từ bạch quang, cấm địa như được đánh thức. Bên trong, các pháp tắc luân hồi thể hiện rõ sự nghiêm khắc khi phản ứng với những tâm tình mới đổ vào cấm địa. Thần Hi hứa sẽ đến trong vài canh giờ và sử dụng bạch quang để kiểm soát nỗi đau của Vân Triệt.
Nàng còn nhắc rằng Vân Triệt không cần làm lễ ngay, nên giờ chỉ cần giữ y tỉnh táo và tin vào sự hỗ trợ.
Hạ Khuynh Nguyệt dâng linh hồn để đổi thời gian
Sau khi Thần Hi đồng ý đứng ra, Hạ Khuynh Nguyệt thức suốt để bàn việc, hy sinh Cửu Huyền Linh Lung và linh hồn mình để đổi lấy thời gian dập hồn. Nàng cam kết không để bất kỳ thế lực nào xâm phạm chỉ khi Thần Hi giữ Vân Triệt trong cấm địa năm mươi năm. Cấm địa đáp lại bằng cách tăng mức thanh tịnh và duy trì khí Lưu Ly để giảm đau cho Vân Triệt, đồng thời giữ vững các pháp tắc luân hồi.
Tiếng bướm vẫn lắng nghe tiếng cô cầu cứu, như thể chúng đang ghi nhớ lời thề ấy.
Thần Hi đồng ý chặn Vân Triệt năm mươi năm
Nàng sử dụng toàn thân bạch quang để dịu nỗi đau của Vân Triệt và bắt đầu phong ấn ký ức, đảm bảo y không còn ghi lại sự khổ hình của Phạm Hồn Cầu Tử Ấn. Hòa Lăng được lệnh ở lại trông nom cấm địa, trong khi Thần Hi nhắc rằng mọi linh linh tạp nham đều bị cách ly khỏi quá trình này. Các pháp tắc luân hồi hoạt động liên tục, kiểm tra ý chí của bất kỳ linh hồn nào lướt qua, khiến cấm địa càng trở nên nghiêm cẩn.
Cấm địa hiện ra như một vùng ánh sáng bạch quang ôm lấy sự tĩnh lặng, chỉ dao động khi có tiếng thở dài của những người giữ cánh.
Hòa Lăng đem Mộc Linh Châu và thuốc giảm đau
Hòa Lăng xuất hiện mang theo Mộc Linh Châu là tín vật của Vân Triệt và xin thêm thuốc giảm thống khổ để xoa dịu y. Trong bạch quang của cấm địa, Hồng Nhi thoáng hiện làm nhân chứng cho tâm linh đang chuyển động, tạo nên một khoảng lặng đầy ký ức. Thần Hi giữ y trong tay, đồng thời gắn kết tín vật vào cấm địa để đảm bảo y không thể bị kéo ra một cách bất ngờ.
Không gian lúc ấy vẫn giữ nguyên quy củ: không có linh hồn ngoại lai nào có thể quấy rối, chỉ vài hồn linh phục vụ còn quanh quẩn do được phép trong giới hạn do Thần Hi đặt ra.
Vân Triệt nhận Tiên Cung Độn Nguyệt và được dịu đau
Trong cấm địa, Thần Hi giúp y tiếp nhận Tiên Cung Độn Nguyệt để đề phòng ký ức bị mở lại và dùng bạch quang làm dịu từng cơn đau. Y được nhắc rằng không cần ghi lễ và cứ để cấm địa giữ lấy linh thần, giúp dần dần giải tỏa Phạm Hồn Cầu Tử Ấn. Mỗi hơi thở của y được hỗ trợ bởi khí Lưu Ly trong không gian, khiến cảm giác đau như được mồ hôi rửa trôi.
Thời gian trôi, cấm địa không ngừng theo dõi, ghi chép lại mọi biến động của y như một bảo vật im lặng.
Hòa Lăng trông nom, Hạ Khuynh Nguyệt rời đi
Hòa Lăng được giữ lại để canh cấm địa, phòng khi ai đó cố len vào trong thì có thể phản ứng kịp thời, còn Hạ Khuynh Nguyệt trở về Nguyệt Thần Giới sau khi đoạn tuyệt hôn ước. Nàng báo ân, thừa nhận thân phận con gái Nguyệt Vô Cấu và tiếp tục nhiệm vụ lấy mạng Thiên Diệp Ảnh Nhi với lòng biết ơn sâu sắc. Cấm địa tiếp tục chìm trong bạch quang, giữ đúng nguyên tắc chỉ cho Thần Hi quyết định ai được tiếp cận.
Hòa Lăng vẫn nhắc lại những lời Thần Hi dặn, giữ cho lời hứa của cấm địa không bị phá vỡ.
Thần Hi tiết lộ thân phận Long Hậu và truyền dặn Hòa Lăng
Trong trúc ốc đơn độc của cấm địa, Thần Hi tiết lộ mình là Long Hậu Thần Hi được Long Hoàng ban tặng để khiến Vân Triệt choáng váng. Bà nói vận mệnh của hai người đã được kết nối và năng lực hiện tại chưa đủ để hiểu toàn bộ, vì vậy Hòa Lăng phải tĩnh tâm giữ y trong cấm địa. Bà còn nhắc Vân Triệt rằng chỉ y mới có thể giúp bản thân nếu còn quyết tâm, và mọi phiền lo bên ngoài sẽ bị kết giới bạch quang ngăn lại.
Cấm địa lặng yên, chỉ rối lên khi Thần Hi biểu đạt những chỉ thị mới để dẫn dắt quá trình song tu.
Cấm địa cung cấp linh hoa và năng lực thuần khiết
Từ trong cấm địa, Thần Hi đem đến những linh hoa dị thảo độc nhất và các linh đan đỉnh cấp, giúp Vân Triệt, Hòa Lăng tuẩn tu thành Thần Vương. Không một linh hồn khác có thể quấy rối và mọi chuyển động đều bị cấm địa đánh giá bằng sự thanh tịnh tuyệt đối. Các pháp tắc liên tục kiểm tra ý chí, không cho phép kẻ không được phép dùng cấm địa làm sân sau.
Ánh bạch quang mỏng luôn tồn tại như một vách ngăn, nhưng bên trong là sức mạnh được cung cấp bởi không gian cấm địa để thúc đẩy tiến cảnh.
Thần Hi đảm bảo những bí mật song tu được bảo vệ
Bà hứa giúp Vân Triệt và Hòa Lăng tu thành Thần Vương và nhấn mạnh rằng cấm địa không cho phép bất cứ linh hồn ngoại lai nào can thiệp, nhờ đó cả quá trình không bị gián đoạn. Kết giới bạch quang vẫn giữ vững ranh giới, khiến cả Long Hoàng cũng phải hạn chế khi Thần Hi đang vận hành đại sự ở bên trong. Cấm địa trở thành nơi yên lặng tuyệt đối, nơi chỉ có mùi hoa thanh tịnh, khí Lưu Ly và các linh hồn được phép cận kề.
Mỗi lần Thần Hi thở nhẹ, cấm địa cũng rung lên như một cơ thể sống đang tái tạo năng lượng cho các linh thể bên trong.
Nguyên âm liên kết và chuẩn bị Thần Vương
Trong suốt mười tháng, Thần Hi gắn kết nguyên âm của mình với Vân Triệt để chuẩn bị cho bước tiến vào Thần Vương Cảnh, khiến cấm địa hoạt động như một phòng nghe hết đau thương. Không khí trong cấm địa lúc này càng chi tiết với hoa trúc và pháp tắc, khiến mỗi bước đi trở thành lời khẳng định về sự trong sạch và lệch hướng. Cuối cùng, khi y ổn định huyền lực mới, Thần Hi không thúc ép mà cho phép y từ từ hóa giải Phạm Hồn Cầu Tử Ấn suốt ba ngày.
Cấm địa liên tục hỗ trợ, đẩy từng lớp pháp tắc ra ngoài và cho phép y hấp thu quang minh huyền lực độc nhất của nơi đây.
Vân Triệt tiến lên Thần Vương Cảnh bên trong cấm địa
Sau khi đột phá, y được phép bật lên tầm lực ngay trong lòng cấm địa, cảm nhận được từng dòng bạch quang chảy qua cơ thể mình. Thần Hi ở bên cạnh, chứng minh rằng cấm địa có năng lực giúp tăng tốc tiến cảnh mà không để linh hồn khác can thiệp. Ý chí riêng của y được kiểm tra lại để chắc chắn rằng bước tiến mới không mang theo thù hận khiến pháp tắc rung chuyển.
Khi lời nguyền của Phạm Hồn Cầu Tử Ấn hoàn toàn bị hóa giải, cấm địa vẫn giữ vẻ thanh tịnh nhưng gánh hết dấu tích đau thương đã được thải ra.
Long Hoàng đến kiểm tra và cấm địa bùng nổ ghen tuông
Trong giai đoạn sau, khi Long Hoàng bất ngờ đến kiểm tra, không khí vốn thanh tịnh bỗng đầy bất an vì Thần Hi đang mang thai con của Vân Triệt. Long Hoàng nhìn thấy điều đó thì thất thần và tức giận, quyền uy lan tỏa khắp cấm địa như một cơn ghen cuồng điên. Một luồng huyền quang hình rồng bùng nổ, khiến gió ngưng đọng, hoa cỏ đứng im và bụi được đóng băng trong không gian, chùy quang hướng thẳng vào bụng Thần Hi để đe dọa đứa trẻ trong bụng.
Cấm địa bấy giờ đẫm máu và lệ, tiếng thanh âm như bị bóp nghẹt vì áp lực cực hạn.
Thần Hi bị thương nặng và vào Luân Hồi Tỉnh
Sau cú tấn công, Thần Hi bị thương nặng, nguyền rủa Long Hoàng rồi nhảy vào Luân Hồi Tỉnh bên trong cấm địa để tránh tiếp tục bị thương. Không khí của cấm địa còn lại chỉ là ánh sáng trắng trầm mặc, gió im lặng, và mùi bướm thanh tịnh trộn máu khô. Cấm địa thấm đẫm nỗi đau, trở thành nơi duy nhất biết đến sự thật thân phận của Thần Hi cùng mối quan hệ giữa Vân Triệt và Long Hoàng.
Động thái này báo hiệu một giai đoạn mà cấm địa không còn mở cho kẻ ngoài, và năng lượng đau thương được ghi lại trong từng lớp bạch quang.
Long Hoàng phong ấn toàn bộ cấm địa
Khi Tà Anh Ma Khí giáng họa Đông Vực, Long Hoàng quyết định phong ấn hoàn toàn Luân Hồi Cấm Địa và cấm bất kỳ ai bên ngoài 3.000 dặm tiến vào. Ông tự tay tăng cường kết giới, khiến người ngoài chỉ nhìn thấy ánh sáng trắng biến thành bức tường như sóng nước chặn lại mọi tiếp xúc. Cấm địa được đặt dưới lệnh cấm nặng nề, Long Hoàng nhấn mạnh rằng chỉ có chính y mới mở được khe hở vào bên trong vì Thần Hi đang bế quan.
Hành động này đem lại sự cô lập vừa an toàn vừa ám ảnh, khiến cả giới Long Thần dù tò mò cũng không dám can thiệp.
Ánh sáng bạch quang như sinh vật ngủ yên
Kết giới mới khiến bạch quang không còn đứng im như pha lê mà tỏa hơi gấp gáp, tựa sinh vật ngủ bị đánh thức để cảnh báo kẻ xâm phạm. Vùng cấm địa trở nên im lặng hơn, dường như không còn chịu ảnh hưởng của mọi thứ bên ngoài và chỉ phản ứng với những người có tín vật hợp lệ. Mình cấm địa vẫn là nơi duy nhất biết bí mật tình cảm giữa Thần Hi và Vân Triệt, và mọi nỗ lực hỏi han đều bị ánh sáng trắng hoá giải bằng sự tĩnh lặng.
Từ đó, cấm địa trở thành một điểm yên lặng mà toàn bộ Long Thần Giới không dám chạm tới do sợ bị án kỷ luật và áp lực kinh hoàng.
Hạ Khuynh Nguyệt tra vấn Vân Triệt bằng cấm địa
Trong các cuộc đối thoại sau đó, Hạ Khuynh Nguyệt dùng Luân Hồi Cấm Địa làm đòn bẩy để truy vấn nghi vấn giữa Vân Triệt và Thần Hi, nhắc rằng phần lớn sự nghiệp của y bắt đầu từ việc đi vào cấm địa để khử Phạm Hồn Cầu Tử Ấn suốt một năm. Bà ta cảnh báo cấm địa là nơi duy nhất trao Quang Minh Huyền Lực cho Vân Triệt và là lý do khiến Nam Quang Cực Huyền bị ngộ nhận là của Long Hậu. Khi bàn luận, Vân Triệt bất ngờ đỏ mặt và lưỡi liếc về phía cấm địa như thể nơi đó cất giữ mối tình và trách nhiệm mà y chưa dám nói ra.
Câu chuyện đó khiến cấm địa không chỉ là một chỗ để trấn giữ mà còn là cái gai ám ảnh bất cứ ai muốn mở lời với Thần Hi.
Vân Triệt ngượng ngùng giấu bí mật tình cảm
Dù không nói ra, Vân Triệt vẫn để cấm địa như một nơi chứng kiến cú đổi đời – sự xuất hiện của Quang Minh Huyền Lực và mối liên hệ với Thần Hi. Cấm địa giữ lại mọi lời chưa từng được giải thích rõ, khiến tâm trí y luôn nhắc nhở rằng đó là khoảnh khắc mà tình yêu và trách nhiệm gặp nhau. Hình ảnh ấy khiến cấm địa trở thành bàn đạp mạnh mẽ cho sức mạnh của y và đồng thời là cái gai nhức nhối trong mắt những người muốn phơi bày quá khứ.
Không gian im lặng của nó khiến những lời nói chưa thể hiện ra càng có trọng lượng hơn, tựa như cây cối của hoa trúc đang chú ý lắng nghe.
Luân Hồi Cấm Địa bị hủy hoại thành phế tích
Đến giai đoạn sau, Hạ Khuynh Nguyệt trở lại và phát hiện cấm địa đã hoàn toàn phế tích: vạn hoa héo úa, không còn linh khí, chỉ còn vũng máu dài nằm ở trung tâm. Mùi máu ướt thường xuyên hiện diện lên mặt đất là dấu tích của cuộc đối đầu mà chưa có ai có thể giải thích, khiến cả cảnh quan trở nên mờ mờ trong ánh sáng xanh khô cằn. Cấm địa không còn năng lượng thần thánh hay sự thanh tịnh như trước, mà chỉ là một mảnh đất bị bỏ lại với tiếng thở dài đau thương.
Hạ Khuynh Nguyệt cho Vân Triệt biết rằng Thần Hi đã chết, và sự hủy diệt ấy làm cho cấm địa chỉ còn là minh chứng cho cái chết đó.
Hỡi vũng máu ướt lưu lại ký ức tử chiến
Dấu tích duy nhất chứng minh cuộc tử chiến được giữ lại bởi vũng máu vẫn ướt, như thể Luân Hồi Tỉnh còn đang ghi lại trạng thái luân hồi. Các linh khí mất hết, đất đai bị rung rinh bởi dư chấn, và mọi ai đến gần đều cảm nhận được bí ẩn về việc ai đã khiến Thần Hi gục ngã. Cấm địa không còn đường lui, trở thành tấm bia ghi lại sự hy sinh của người trấn giữ, khiến kẻ ngoài đứng mãi ở rìa không dám vượt qua.
Vân Triệt tự hỏi liệu Long Bạch hay phe nào đã đẩy Thần Hi vào bi kịch ấy, lúc thì chỉ nhìn vào mảnh vỡ chứ không còn hy vọng vào ánh sáng thần thánh.
Nỗi sợ khiến cấm địa bị rời bỏ hoàn toàn
Tâm trạng của Long Thần Giới biến thành thứ im lặng sâu sắc vì ai cũng nghi ngờ về cái chết của Thần Hi và sợ cấm địa sẽ báo thù nếu ai đó chạm vào. Các lực lượng chỉ dám nhìn về hướng cấm địa mà không có đủ can đảm xâm nhập, vì ma lực còn lại mạnh hơn bất cứ rào cản nào. Không gian bị hủy hoại lại càng khiến người ta tin rằng chỉ có Vân Triệt hoặc Long Hoàng mới có thể tiếp cận để tìm hiểu chân tướng.
Từ đó, cấm địa gắn liền với nỗi sợ và lời nhắc về sự bất lực khi không thể cứu người từng giữ nó.
Vân Triệt trở lại tìm dấu chân Thần Hi
Nhiều năm sau, Vân Triệt quay về Luân Hồi Cấm Địa vào năm 1826 với quyết tâm tìm lại dấu tích Thần Hi, mặc dù nơi này vẫn đóng kín bởi kết giới Long Hoàng dựng nên. Long Hoàng vẫn là người duy nhất có thể mở khe hở bạch quang để cho y bước vào, còn bên ngoài lớp kết giới vẫn đóng kín như sóng nước văng ra rồi vuột lại. Bên trong, hàng vạn năm bạch quang vẫn chảy nhưng run rẩy vì năng lượng đau thương, không còn giữ nguyên sự thuần khiết như trước.
Điều đó chứng minh rằng cấm địa dù hư hoại vẫn lưu giữ ký ức về bi kịch và được duy trì như một điểm yên lặng người khác không được phép phá.
Long Hoàng bế quan và giữ kín bí mật
Khi Vân Triệt đi tìm Long Hoàng ở Thái Sơ Thần Cảnh, đế vương ấy lại bí mật bế quan ngay tại Luân Hồi Cấm Địa để giữ kín chân tướng, thể hiện tầm quan trọng của cấm địa dù không còn như trước. Long Hoàng kiểm soát mọi tiếp cận và không để ai biết những gì xảy ra bên trong, điều đó càng làm tăng sự thần bí. Cấm địa giờ chỉ còn bạch quang run rẩy và không gian đẫm mùi nhớ thương, như một người già đang cẩn thận giữ lại di tích cuối cùng.
Vân Triệt rời đi với quyết tâm vừa giữ kín bí mật vừa dùng chính nơi này để đào sâu sự thật, không để ai khác tiếp cận mà không có sự cho phép.
Luân Hồi Tỉnh cổ xưa và ký ức đau thương
Về sau, người ta nhận ra Luân Hồi Cấm Địa nằm trên nền móng của Luân Hồi Tỉnh cổ xưa, nơi đã tra tấn mệnh khí và linh hồn để giữ cho không gian phủ đầy khổ hình. Máu nhật tại trung tâm chưa khô vì Luân Hồi Tỉnh vẫn đang khắc ghi lại trạng thái luân hồi, khiến cấm địa đồng thời là điểm giao giữa thử thách pháp tắc và ký ức đau thương. Không ai có thể loại bỏ hoàn toàn khổ hình ấy, và cấm địa mãi để lại cảm giác như đang ghi âm lại từng tiếng thở nặng nề.
Vân Triệt rời đi nhưng luôn mang theo sự trân trọng và ám ảnh về nơi này, vì cấm địa vẫn giữ cho thế giới biết rằng những bí mật đó không thể bị đùa giỡn.