Cấm Thuật Luân Hồi là một loại cấm kỵ chi thuật cực kỳ cổ xưa và mạnh mẽ của Ma tộc viễn cổ, đặc biệt được ghi chép trong 'Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển'. Công pháp này cho phép linh hồn và tinh huyết của một người đã chết có thể tá thể trọng sinh vào một hài nhi mới sinh ra, miễn là hài nhi đó chết trong vòng ba canh giờ sau khi chào đời. Đây là một cấm thuật nghịch thiên, can thiệp trực tiếp vào luân hồi, nên thường phải chịu Thiên Khiển.

Tuy nhiên, Cấm Thuật Luân Hồi của Vĩnh Dạ Ma Tộc được đánh giá là cao cấp hơn nhiều so với các loại cấm thuật tương tự, có khả năng bảo vệ linh hồn khỏi tiêu tán đáng kể dù lang thang qua hàng ngàn năm.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Đã được sử dụng và thành công

Xuất thân: Ma tộc viễn cổ (thuộc 'Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển')

Phẩm cấp: Thượng Cổ Cấm Kỵ Chi Thuật

Nhược điểm

  • Ảnh Hưởng Linh Hồn: Linh hồn không hoàn chỉnh (dù vẫn giữ được trên bảy thành sau ngàn năm); Tính tình biến đổi (trở nên cô độc, cực đoan)
  • Hậu Quả Thiên Đạo: Phải chịu Thiên Khiển (do can thiệp vào luân hồi)

Yêu cầu

  • Điều Kiện Thi Triển: Yêu cầu tinh huyết và linh hồn của người cùng huyết thống làm dẫn (để cưỡng ép linh hồn sống lại)
  • Điều Kiện Tá Thể: Phải gặp được hài nhi chết trong vòng ba canh giờ sau khi sinh ra

Năng Lực

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

  • Thực Hiện: Cần người có khả năng thi triển cấm thuật của Ma tộc viễn cổ
  • Đối Tượng: Linh hồn và tinh huyết của người đã khuất

Dòng thời gian chi tiết

Nguồn gốc viễn cổ

Cấm Thuật Luân Hồi là một loại cấm kỵ chi thuật của Ma tộc viễn cổ, được ghi chép trong 'Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển'. Đây là một pháp thuật cực kỳ mạnh mẽ, có khả năng can thiệp vào vòng luân hồi sinh tử, cho phép linh hồn và tinh huyết tá thể trọng sinh sau khi thân xác đã hủy diệt. Sự tồn tại của nó đã được biết đến từ thời đại Chư Thần Chung Kết, nhưng chỉ những người thuộc Ma tộc viễn cổ mới có thể lĩnh hội và thi triển.

Ứng dụng trên Dạ Hoang

Ngàn năm trước, sau khi Dạ Hoang (vương tử Vĩnh Dạ Vương Tộc) chết cả thân và hồn, mẫu thân của hắn là Dạ Kiếm Tịch đã thi triển Cấm Thuật Luân Hồi. Để cưỡng ép linh hồn Dạ Hoang sống lại, Dạ Kiếm Tịch đã sử dụng hai phần linh hồn của phụ thân Dạ Hoang là Dạ Mộc Phong làm vật dẫn. Đây là một sự hy sinh to lớn, thể hiện sự đau khổ và quyết tâm của Ma tộc trong thời kỳ diệt vong.

Quá trình tá thể trọng sinh

Dưới tác dụng của Cấm Thuật Luân Hồi, linh hồn và tinh huyết phục hồi của Dạ Hoang đã không tiêu tán trong thời gian ngắn, mà lang thang trong ngàn năm. Sau đó, linh hồn này đã thành công tá thể trọng sinh vào thân xác của Phần Tuyệt Trần, hài nhi thứ ba của Phấn Đoạn Hồn, người đã chết trong vòng ba canh giờ sau khi sinh ra. Quá trình này giúp Dạ Hoang tái sinh, với linh hồn kết hợp giữa hắn và một phần linh hồn của Dạ Mộc Phong, lấy Dạ Hoang làm chủ đạo.

Hậu quả và đặc điểm của linh hồn

Linh hồn Dạ Hoang sau khi tá thể trọng sinh vẫn không hoàn chỉnh hoàn toàn, nhưng nhờ sự bảo vệ của cấm thuật, chỉ tiêu tán chưa đến ba thành sau ngàn năm. Tuy nhiên, linh hồn tàn khuyết đã khiến tính cách của Phần Tuyệt Trần trở nên đặc biệt cô độc và cực đoan. Việc sử dụng cấm thuật này cũng đồng nghĩa với việc phải chịu Thiên Khiển, do hành vi nghịch thiên đạo can thiệp vào luân hồi.

Sau này, khi Phần Tuyệt Trần tìm thấy tàn hồn và Ma Nguyên của cha mình, tu vi của hắn bạo tăng nhưng cái giá phải trả là thọ nguyên chỉ còn lại 3 năm.