Tiều Phu Thánh Nhân, tên thật là Văn Thiên Các, là vị Thiên sư đứng đầu trong Tứ Đại Thiên Sư của thời đại Khai Hoàng. Ông được người đời tôn kính như một vị Thánh nhân nhờ trí tuệ siêu việt, khả năng tính toán chiến lược không ai bằng và là người giữ lửa cho cuộc biến pháp kéo dài qua nhiều thời đại. Dù tu vi cá nhân không thuộc hàng đỉnh cao nhất, nhưng mưu lược của ông khiến ngay cả các Thiên Tôn cũng phải kiêng dè và nể phục.

Ông là người sáng lập ra Thiên Thánh giáo tại Nguyên giới với mục đích truyền bá kiến thức và duy trì căn cơ cho nhân loại sau sự sụp đổ của Khai Hoàng. Với vẻ ngoài của một lão tiều phu gầy gò, ông luôn mang trên vai gánh nặng vận mệnh của cả một tộc người và sự hối hận về những thất bại trong quá khứ. Cuộc đời ông là một bản anh hùng ca về sự hy sinh thầm lặng, từ việc dẫn dắt các đệ tử kiệt xuất đến việc điều phối những trận chiến mang tính quyết định cho sự sinh tồn của nhân giới.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 樵夫圣人

Giới tính: Nam

Tuổi: Hơn 3,5 tỷ tuổi (tính đến thời điểm cuối cùng)

Trạng thái: Còn sống (Trạng thái già yếu, trí tuệ hỗn loạn sau 3,5 tỷ năm)

Vai trò: Đại Thiên Sư thời Khai Hoàng, Sáng tổ Thiên Thánh giáo, Lão sư của Mục Thiên Tôn và Duyên Khang Quốc Sư

Biệt danh: Văn Thiên Các, Văn kê tặc, Đệ nhất Thiên sư, Tiên sinh dạy học

Xuất thân: Khai Hoàng Thiên Đình (Ngọc Kinh thành)

Tu vi / Cảnh giới: Đạt tới cấp độ Thiên Sư/Thần cảnh (Gặp bình cảnh lớn ở hệ thống Đạo cảnh)

Địa điểm: Duyên Khang / Vô Ưu Hương / Văn Đạo viện

Điểm yếu: Tu vi cá nhân có giới hạn (bình cảnh Dao Đài/Đạo cảnh), tâm lý mang nặng mặc cảm tội lỗi và sự cô độc kéo dài hàng tỷ năm dẫn đến loạn trí.

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Thánh Nhân thiên phú (Trí tuệ và tính toán cấp độ tối cao)

Tông môn: Khai Hoàng Thiên Đình / Thiên Thánh giáo (Thủy tổ) / Văn Đạo viện

Đặc điểm

Ngoại hình

Trong thời kỳ đỉnh cao, ông xuất hiện với hình ảnh một lão tiều phu gầy gò, mặc y phục đơn sơ, cõng một chiếc rìu sắt cũ kỹ và đá mài sau lưng, gương mặt luôn trầm tư hoặc u rũ vì lo âu cho thế giới. Khi bước vào giai đoạn cuối của cuộc đời sau hàng tỷ năm cô độc, ông trở nên già nua lụ khụ, tóc thưa thớt, thường đội một chiếc nón cũ che khuất khuôn mặt đầy những nếp nhăn của thời gian. Ánh mắt ông lúc này thường xuyên đờ đẫn, lúc tỉnh lúc mê, phản ánh một tâm hồn đã chịu quá nhiều tổn thương và chứng kiến quá nhiều sự diệt vong của các thời đại.

Tính cách

Văn Thiên Các là người sở hữu lý tính tuyệt đối, luôn đặt lợi ích của đại cục lên trên tình cảm cá nhân, dẫn đến những quyết định đôi khi bị coi là tàn nhẫn nhưng cần thiết. Ông cực kỳ kiên định với lý tưởng biến pháp, sẵn sàng đối đầu với ngay cả quân chủ của mình là Khai Hoàng khi thấy con đường đi sai lệch. Dù nghiêm khắc và thường xuyên mắng mỏ các đệ tử như Tần Mục hay Ngụy Tùy Phong, sâu thẳm trong ông là lòng vị tha vô hạn, luôn dạy họ cách để không bị thiệt thòi trong thế giới đầy rẫy hiểm nguy.

Ông mang nặng mặc cảm tội lỗi của một 'tội nhân' thời đại, luôn dằn vặt về sự sụp đổ của Khai Hoàng và sự hy sinh của bách tính, khiến tâm tính về già trở nên u uất và hỗn loạn.

Năng Lực

Khả Năng

  • Công Pháp & Lý Luận: Đại Dục Thiên Ma Kinh (Sáng tạo), Bá Thể Tam Đan Công (Tinh luyện nền tảng), Hệ thống 72 Bảo điện hỗ trợ 36 Thiên cung (Đề xuất), Tư tưởng Biến pháp
  • Thần Thông: Hoàn Nguyên thần thông (Cưỡng ép trả lại trạng thái cũ), Khiên Hồn Dẫn (Triệu hồi linh hồn), Tạo Hóa Thiên Ma Công
  • Kỹ Năng: Thuật số đỉnh cao, Trận pháp chi đạo, Mưu lược quân sự thượng thừa, Quản trị quốc gia
  • Võ Công: Rìu pháp (Phủ pháp) tinh diệu có thể xẻ rách không gian

Trang bị & Vật phẩm

  • Vũ Khí: Rìu sắt cũ, Đá mài rìu, Búa giấy (Sử dụng tại Thái Hư)
  • Bảo Vật: Bỉ Ngạn Phương Chu (Thiết kế trưởng), Bản đồ Thiên Thánh giáo, Hộp vuông tứ chính

Tiểu sử chi tiết

Văn Thiên Các khởi đầu là một trí giả xuất chúng tại kinh thành Ngọc Kinh thời Khai Hoàng, được phong làm Đại Thiên Sư đứng đầu Tứ Đại Thiên Sư. Ông là kiến trúc sư trưởng cho toàn bộ hệ thống hành chính, pháp luật và quân sự của Khai Hoàng Thiên Đình, thúc đẩy cuộc biến pháp vĩ đại nhằm thay đổi vận mệnh nhân tộc. Khi Khai Hoàng quyết định rút lui về Vô Ưu Hương để tránh né Thiên Đình, Văn Thiên Các đã quyết liệt phản đối vì cho rằng việc rời bỏ Nguyên giới sẽ làm mất đi căn cơ và ý chí chiến đấu của dân tộc.

Ông lựa chọn ở lại, sáng lập ra Thiên Thánh giáo (Ma giáo) để truyền bá kiến thức thông qua việc khắc kinh văn lên đá, âm thầm chuẩn bị cho sự quật khởi trong tương lai.

Trong thời đại Duyên Khang, ông đóng vai trò là người dẫn dắt bóng tối, đào tạo ra những nhân tài kiệt xuất như Duyên Khang Quốc Sư Giang Bạch Khuê và đặc biệt là Nhị đệ tử Tần Mục (Mục Thiên Tôn). Ông đã trực tiếp tham gia vào những trận chiến khốc liệt nhất, từ việc huyết tế La Phù Thiên để răn đe Ma tộc đến việc điều phối liên quân trong đại chiến Vô Ưu Hương và Duyên Khang. Dù gặp bình cảnh về tu vi, ông vẫn không ngừng nghiên cứu, đề xuất hệ thống tu hành Hậu Thiên chi đạo để đối trọng với Tiên Thiên thần linh.

Sau khi Duyên Khang kiếp bộc phát và trải qua hàng tỷ năm lịch sử đầy biến động, ông trở thành người sống sót cuối cùng của thời đại cũ. Sống cô độc suốt 3,5 tỷ năm để chờ đợi ngày Tần Mục trở về, tâm trí ông dần sụp đổ dưới sức nặng của thời gian và những mất mát quá lớn, trở thành một lão nhân lúc tỉnh lúc mê, nhưng vẫn giữ vững niềm tin vào con đường mà mình đã chọn.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Sư Phụ: Bạch Cừ Nhi (Thượng Hoàng Kiếm Thần - người chỉ điểm lý niệm)
  • Đệ Tử Chính Thức: Ngụy Tùy Phong (Đại đệ tử), Tần Mục (Nhị đệ tử)
  • Học Trò: Giang Bạch Khuê (Duyên Khang Quốc Sư)
  • Tọa Kỵ: Hắc Hổ Thần
  • Đồng Liêu ( Tứ Đại Thiên Sư): Trạc Trà (Võ Đấu Thiên Sư), Yên Vân Hề (Tử Hề Thiên Sư), Hàn Đường (Ngư Ông Thiên Sư)
  • Quân Chủ: Khai Hoàng Tần Nghiệp
  • Đồng Minh: Đế Dịch Nguyệt, Diêm Vương, Sơ Tổ Nhân Hoàng, Thiên Âm nương nương
  • Đối Thủ: Phược Nhật La, Đại Hắc Thiên, Hạo Thiên Tôn, Âm Thiên Tử

Dòng thời gian chi tiết

Khởi đầu sự nghiệp tại Khai Hoàng

Văn Thiên Các xuất thân là một trí giả tại kinh thành Ngọc Kinh, nhanh chóng bộc lộ tài năng thiên bẩm về thuật số và mưu lược, trở thành Đại Thiên Sư đứng đầu Tứ Đại Thiên Sư của Khai Hoàng.

Thúc đẩy Biến pháp

Ông cùng Khai Hoàng Tần Nghiệp thiết lập các quy tắc mới cho đạo pháp, nỗ lực đưa thần thông vào đời sống dân sinh và cải cách hệ thống tu hành của nhân loại.

Đối đầu về chiến lược Vô Ưu Hương

Khi Thiên Đình gây áp lực, Khai Hoàng muốn rút lui vào Vô Ưu Hương, Văn Thiên Các đã kịch liệt phản đối vì cho rằng đây là hành động tự sát về mặt ý chí dân tộc.

Sáng lập Thiên Thánh giáo

Sau khi Khai Hoàng rút lui, ông ở lại Nguyên giới và sáng lập ra Thiên Thánh giáo, lấy danh nghĩa 'Thánh nhân' để truyền bá kiến thức và giữ gìn ngọn lửa biến pháp.

Chỉ điểm từ Thượng Hoàng Kiếm Thần

Trong quá trình tìm đường cứu thế, ông được Bạch Cừ Nhi chỉ điểm về lý niệm 'nhân mạng lớn hơn trời', tạo nên nền tảng nhân văn cho các quyết sách sau này.

Đào tạo Ngụy Tùy Phong

Ông nhận Ngụy Tùy Phong làm đại đệ tử, truyền thụ kiến thức và gửi gắm hy vọng về việc duy trì Thiên Thánh giáo xuyên qua các thời đại.

Xuất hiện tại Thái Hoàng Thiên

Ông xuất hiện dưới hình dạng tiều phu tại Thái Hoàng Thiên để hỗ trợ nhân tộc chống lại sự xâm lăng của Ma tộc, đồng thời quan sát sự trưởng thành của Tần Mục.

Trận chiến sa bàn với Phược Nhật La

Tại tiền tuyến Ly Thành, ông dùng uy năng của rìu tiều phu tạo ra sa bàn chiến trận, đàm phán với Ma chủ Phược Nhật La để quyết định thắng bại bằng trí tuệ thay vì vũ lực.

Chính thức nhận Tần Mục làm đệ tử

Sau khi chứng kiến chiến thắng của Tần Mục trên sa bàn, ông chính thức thu nhận anh làm Nhị đệ tử và bắt đầu truyền thụ những triết lý thực dụng nhất.

Huyết tế La Phù Thiên

Trong một quyết định cực kỳ lý tính và tàn nhẫn, ông thực hiện nghi thức huyết tế toàn bộ thế giới La Phù Thiên để tạo ra sức mạnh răn đe, buộc Ma tộc phải ký kết đình chiến.

Thiết lập Thổ Bá ước hẹn

Ông dùng mưu kế buộc Phược Nhật La phải ký vào bản ước nguyện với Thổ Bá, thiết lập một trật tự tạm thời giúp nhân tộc có thời gian nghỉ ngơi.

Dạy bảo khí độ cho Tần Mục

Tại một viên dị tinh, ông dùng đòn 'bạo lật' để dạy Tần Mục về phong thái của một người lãnh đạo và quy tắc không ra tay với tiểu bối để bảo vệ chính mình.

Huấn luyện Duyên Khang Quốc Sư

Ông trực tiếp rèn luyện Giang Bạch Khuê tại La Phù Thiên, giúp vị Quốc sư này hoàn thiện tư tưởng biến pháp và nâng cao tu vi chiến đấu.

Để lại ấn ký bảo hộ cho Linh Dục Tú

Ông khắc một đạo phủ quang lên mi tâm Linh Dục Tú, giúp nàng tự động chém chết Thần Ma khi gặp nguy hiểm trong hành trình cùng Tần Mục.

Mở đường không gian trở về Đại Khư

Bằng một nhát rìu xẻ tan các mảnh vỡ không gian hỗn loạn, ông mở ra con đường an toàn dài một dặm để đưa đoàn người Tần Mục thoát khỏi Thái Hoàng Thiên.

Nghiên cứu phù văn Thiên Âm giới

Ông cùng các trí giả hàng đầu đến Thiên Âm giới để giải mã hệ thống phù văn phục sinh linh hồn, đóng góp quan trọng vào việc hoàn thiện phép Khiên Hồn Dẫn.

Tập kích Minh Đô cứu Đế Dịch Nguyệt

Tham gia vào chiến dịch táo bạo tấn công Minh Ngục, ông trực tiếp hỗ trợ giải cứu Nam Phương Thiên Vương Đế Dịch Nguyệt khỏi sự giam cầm của Âm Thiên Tử.

Hy sinh thọ nguyên cứu bách tính

Tại Quan Thiên Đài, ông thực hiện nghi thức Khiên Hồn Dẫn quy mô lớn để cứu linh hồn dân chúng Lệ Châu, chấp nhận tiêu hao thọ nguyên như một cách chuộc lỗi quá khứ.

Phá giải phong ấn của Địa Mẫu

Liên thủ với Đế Dịch Nguyệt, ông sử dụng kiến thức thuật số thượng thừa để phá giải lời chúc phúc - thực chất là phong ấn cực mạnh - mà Địa Mẫu đã đặt lên người Tần Mục.

Đối đầu với Đại Hắc Thiên

Ông dùng 'Tiểu Thổ Bá ước hẹn' để tính kế khiến Đại Hắc Thiên phải tuân thủ quy tắc của mình, bị đối phương tức tối gọi là 'Văn kê tặc'.

Ẩn cư tại Phong Đô

Sau khi Duyên Khang kiếp bộc phát, ông cùng Hắc Hổ Thần ẩn cư trong nhà tranh, thực hiện việc đốn gốc cây ma thuật mỗi ngày để rèn luyện tâm tính và chờ đợi thời cơ.

Thâm nhập Thái Hư Ma Vực

Dẫn dắt liên quân thâm nhập vào nơi ẩn nấp của Hạo Thiên Tôn, sử dụng trí tuệ để vượt qua các cạm bẫy không gian và ảo giác của Thái Đế.

Thi triển Hoàn Nguyên thần thông lên Hạo Thiên Tôn

Trong khoảnh khắc quyết định, ông dùng thần thông Hoàn Nguyên cưỡng ép nhét ngược pháp lực rách nát vào cơ thể Hạo Thiên Tôn, khiến vị Thiên Tôn này rơi vào cảnh tuyệt lộ.

Điều phối rút lui sau đại chiến Vô Ưu Hương

Khi Vô Ưu Hương sụp đổ, ông giữ vẻ mặt bình tĩnh tuyệt đối, ra lệnh thu hẹp binh lực và dẫn dắt tàn quân rút lui về Duyên Khang một cách trật tự.

Đề xuất học thuyết Tam Bất Hủ

Ông chính thức hóa tư tưởng Lập giáo, Lập ngôn, Lập công cho Thiên Thánh giáo, tạo ra kim chỉ nam hành động cho các thế hệ đệ tử tương lai.

Nghiên cứu Thiên Đình cảnh giới mới

Ông dành nhiều tâm huyết nghiên cứu cách dùng 72 bảo điện Tiên Thiên để phụ trợ cho 36 Thiên Cung Hậu Thiên, tìm đường cho nhân loại vượt qua giới hạn của thần linh.

Chặt đứt Linh Năng Đối Thiên Kiều

Nhận được tín hiệu từ Tần Mục, ông lập tức ra lệnh cho quân đội Vô Ưu Hương phá hủy cầu nối linh năng để ngăn chặn quân viện của Thiên Đình xâm nhập.

Chỉnh lý Bá Thể Tam Đan Công

Ông là người âm thầm tinh luyện và hệ thống hóa các công pháp cơ bản từ thời Khai Hoàng, tạo nên nền tảng mà sau này được gọi là Bá Thể Tam Đan Công.

Sống qua 3,5 tỷ năm cô độc

Sau khi các thời đại tan biến, ông là người duy nhất còn sống sót, trải qua hàng tỷ năm dài đằng đẵng trong sự cô độc để chờ đợi một lời hứa từ quá khứ.

Tiễn biệt Tần Mục về quá khứ

Trong trạng thái già yếu và loạn trí, ông xuất hiện lần cuối để tiễn Tần Mục trở về thời đại khởi nguyên, khép lại một vòng lặp lịch sử vĩ đại và đầy đau thương.