Thượng Hoàng Thời Đại là một kỷ nguyên huy hoàng kéo dài 30 vạn năm trong lịch sử Nguyên giới, nối tiếp sau thời kỳ Long Hán. Đây là giai đoạn văn minh phát triển rực rỡ với sự xuất hiện của nhiều cường giả Đế Tọa, đặc biệt là tại Nam Thượng Hoàng Thiên Đình. Thời đại này mang tư tưởng tiến bộ khi coi trọng sinh mạng con người hơn cả thần linh, với quan niệm rằng chư thần tồn tại là để bảo vệ và phục vụ bách tính.
Dù đối mặt với sự khắc nghiệt của ngoại cảnh và sự xâm lược từ Vực Ngoại Thiên Ma, tinh thần chiến đấu của các vị Đại Đế vẫn không hề lay chuyển. Ngay cả khi đã tử vong, các vị anh kiệt vẫn giữ vững ý chí bảo vệ Hậu Thiên sinh linh. Đây được xem là một thời đại không trầm luân, nơi những huyền thoại vẫn tiếp tục vang vọng từ trong phần mộ.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 上皇时代
Trạng thái: Đã kết thúc (Di sản vẫn tồn tại)
Tư tưởng: Coi trọng sinh mạng con người hơn cả thần linh; chư thần tồn tại để bảo vệ và phục vụ bách tính; chiến đấu vì sự sinh tồn của Nhân tộc và Hậu Thiên sinh linh.
Bầu không khí: Cổ lão, hùng vĩ, tràn đầy sức sống của các chủng tộc mới và khí thế bi tráng của những cuộc chiến không hồi kết.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Lãnh Đạo: Nguyệt Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn
- Cường Giả: Lịch đại Thượng Hoàng Đại Đế, Dịch Thạch Sinh
- Quân Đội: Vũ Lâm quân
- Đồng Minh: Duyên Khang
- Kẻ Thù: Vực Ngoại Thiên Ma
- Chủng Tộc: Nhân tộc, Bán thần, Yêu tộc
Dòng thời gian chi tiết
Thiết lập nền móng văn minh
Thượng Hoàng Thời Đại khởi đầu sau sự suy tàn của Long Hán, đánh dấu sự trỗi dậy của các chủng tộc mới tại Nguyên giới. Trong suốt ba mươi vạn năm, văn minh phát triển mạnh mẽ với sự phân hóa rõ rệt giữa Nam Thượng Hoàng Thiên Đình văn minh và Bắc Thượng Hoàng Thiên Đình dã man. Các cường giả Đế Tọa xuất hiện lớp lớp, tạo nên một thời đại hoàng kim về võ đạo và tư tưởng.
Chư thần trong thời kỳ này gắn kết mật thiết với nhân dân, tạo dựng nên một xã hội ổn định và phát triển vượt bậc.
Đối mặt với đại kiếp ngoại xâm
Giai đoạn cuối của thời đại, sự xâm lược của Vực Ngoại Thiên Ma đã đẩy Thượng Hoàng Thời Đại vào bờ vực sụp đổ. Các vị Đại Đế đã chiến đấu kiên cường đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ Hậu Thiên sinh linh trước sự hủy diệt. Dù nhiều người đã tử trận và thân xác bị mai táng trong các đế quan, ý chí của họ vẫn không hề phai nhạt.
Những tiếng trống trận và khí huyết oanh liệt vẫn âm thầm cuộn chảy trong các quan tài, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy.
Hồi sinh ý chí chiến đấu
Khi Duyên Khang đại kiếp sắp cận kề, Bạch Cừ Nhi đã mang theo pháp chỉ của Nguyệt Thiên Tôn đến viếng thăm di chỉ Thượng Hoàng Thiên Đình. Trước sự khẩn cầu, các vị Đại Đế từ trong đế quan đã thức tỉnh, phá vỡ xiềng xích của cái chết để tái xuất chiến trường. Họ khẳng định rằng Thượng Hoàng Thời Đại không bao giờ bị mai táng và sẽ tiếp tục chiến đấu vì sự nghiệp chưa thành.
Dịch Thạch Sinh được giao trọng trách cõng quan tài của các vị Đại Đế, sẵn sàng mang sức mạnh của một thời đại huy hoàng trở lại đối diện với kiếp nạn mới.