Đồ Mục Bách Pháp là một hệ thống công pháp và thần thông chuyên biệt gồm một trăm pháp môn, do Hạo Thiên Tôn khổ tâm sáng tạo nhằm chuyên môn khắc chế Mục Thiên Tôn, tức Tần Mục. Căn nguyên của nó không xuất phát từ lý tưởng truyền đạo hay khai sáng tu hành, mà sinh ra từ chấn động tinh thần, nỗi sợ hãi và ám ảnh sâu sắc sau thất bại của Hạo Thiên Tôn ở thời kỳ Long Hán. Toàn bộ hệ thống được thiết kế như một bộ công cụ giải phẫu nhược điểm, nhắm thẳng vào từng mắt xích trong cấu trúc thần tàng, linh thai, thất tinh, sinh tử và thần kiều của mục tiêu.

Điểm đáng sợ của công pháp này là khả năng vừa công kích thân thể, vừa phá hoại nền móng tu luyện và thậm chí nghiền nát tâm ma của đối thủ trong thời gian cực ngắn. Hạo Thiên Tôn đã diễn luyện nó hàng tỉ lần trong ý thức, cho thấy đây không chỉ là bí thuật sát phạt mà còn là kết tinh của sự cố chấp và toan tính lâu dài. Tuy nhiên, sức mạnh của Đồ Mục Bách Pháp lại phụ thuộc cực lớn vào việc nắm đúng sơ hở của đối tượng bị săn giết, nên một khi bị nhìn thấu hoặc bị nghịch suy diễn, nó sẽ mất đi giá trị quyết định.

Ở giai đoạn dữ liệu mới nhất, hệ thống công pháp này đã bị Tần Mục phá giải trong huyễn cảnh giao phong với bản sao do Hạo Thiên Tôn tạo ra, qua đó không còn giữ được ưu thế tuyệt đối như dự tính ban đầu.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 屠牧百法

Trạng thái: Đã bị Tần Mục phá giải; không còn giữ tính áp chế tuyệt đối đối với mục tiêu ban đầu

Vai trò: Công pháp sát phạt chuyên dùng để khắc chế và tru diệt Mục Thiên Tôn

Biệt danh: Bách Pháp Đồ Mục, Trăm Pháp Đồ Mục

Xuất thân: Do Hạo Thiên Tôn sáng tạo suốt mấy chục vạn năm sau khi bị Tần Mục đánh bại và trọng thương ở thời kỳ Long Hán

Tu vi / Cảnh giới: Phù hợp với cấp độ Thiên Tôn hoặc tồn tại có khả năng lý giải sâu cấu trúc thần tàng

Địa điểm: Chủ yếu tồn tại trong hệ thống diễn luyện ý thức của Hạo Thiên Tôn và từng được thi triển qua bản sao dùng để ám sát Tần Mục trong huyễn cảnh

Phẩm cấp: Thiên Tôn cấp (Bí thuật)

Hệ / Nguyên tố: Không rõ, thiên về phá giải cấu trúc tu luyện và diệt sát có tính nhằm đích

Nhược điểm: Công pháp này phụ thuộc tuyệt đối vào việc nắm bắt đúng sơ hở của mục tiêu, đặc biệt là cấu trúc thần tàng và lộ số vận hành công pháp của Mục Thiên Tôn. Một khi đối thủ nhìn thấu logic khắc chế, dùng chính quá trình giao thủ để hoàn thiện bản thân hoặc thay đổi sơ hở, hiệu quả của nó sẽ giảm mạnh, thậm chí trở nên vô dụng. Vì được tạo ra với mục đích quá chuyên biệt, phạm vi ứng dụng của nó với các mục tiêu khác nhiều khả năng kém hơn so với đối tượng gốc.

Sức mạnh: Có khả năng nghiền nát tâm ma của đối phương, cắt đứt các mắt xích trọng yếu trong hệ thống thần tàng, và phá hủy toàn bộ nền móng tu luyện của mục tiêu trong thời gian cực ngắn. Khi vận dụng đúng đối tượng, đây là một trong những bí thuật sát phạt đáng sợ nhất do Thiên Tôn cấp cường giả tạo ra.

Yêu cầu: Người tu luyện hoặc người thi triển phải có năng lực suy diễn cực mạnh, nhận thức tinh vi về kết cấu thần tàng, và trình độ đủ cao để kiểm nghiệm, hiệu chỉnh hàng loạt biến hóa chuyên biệt nhắm vào một mục tiêu cụ thể

Năng Lực

Khả Năng

  • Chiêu Thức: Chỉ pháp nhắm vào sơ hở vận hành công pháp, lưới quang mang cắt nát thân thể, Phá Linh Thai, Nát Thất Tinh, Chém Sinh Tử
  • Phá Hủy Hệ Thống Tu Luyện: Phá hủy thần tàng, chém đứt linh thai, tiêu diệt sinh tử, phá hủy Thần Kiều
  • Đặc Tính Sát Phạt: Nhắm trúng điểm yếu riêng của Mục Thiên Tôn, nghiền nát tâm ma, hủy căn cơ tu luyện trong khoảnh khắc

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Yêu cầu sự hiểu biết cực sâu về cấu trúc thần tàng của Mục Thiên Tôn, khả năng nắm bắt sơ hở trong vận hành công pháp của đối thủ, cùng mức độ khống chế thần thông đạt tới cảnh giới cực cao

Các tầng cảnh giới:

Hạo Thiên Tôn đã luyện tập và suy diễn hàng tỉ lần trong ý thức, đạt mức cực hạn về độ thuần thục trên lý thuyết và thực chiến ám sát

Dòng thời gian chi tiết

Thai nghén từ thất bại Long Hán

Đồ Mục Bách Pháp không ra đời như một truyền thừa bình thường, mà được thai nghén từ cú sốc thất bại của Hạo Thiên Tôn trước Tần Mục ở thời kỳ Long Hán. Vết thương thân thể chỉ là một phần, còn sâu hơn là chấn động tinh thần và nỗi sợ với năng lực của Mục Thiên Tôn. Từ đó, Hạo Thiên Tôn hình thành chấp niệm phải tạo ra một hệ thống sát pháp đủ để mổ xẻ mọi điểm yếu của đối phương.

Mục tiêu của công pháp này ngay từ đầu đã rất đơn nhất: không cầu phổ dụng, chỉ cầu tru sát được Tần Mục. Chính động cơ méo lệch nhưng mãnh liệt ấy đã định hình bản chất tàn khốc và cực đoan của toàn bộ hệ thống.

Sáng tạo thành hệ thống trăm pháp

Trong suốt mấy chục vạn năm, Hạo Thiên Tôn không ngừng tích lũy, phân tích và suy diễn để hoàn thiện một tổ hợp gồm một trăm loại thần thông cùng công pháp chuyên biệt. Mỗi pháp đều đóng vai trò như một lưỡi dao giải phẫu, nhắm thẳng vào một bộ phận hoặc một khâu vận hành trong hệ thống tu luyện của mục tiêu. Các tầng phá hủy trải rộng từ thân thể, linh thai, thất tinh, sinh tử cho đến Thần Kiều, cho thấy đây là công pháp mang tính kết cấu hơn là chỉ thuần sát thương.

Hạo Thiên Tôn cũng diễn luyện nó vô số lần trong ý thức, khiến hệ thống này đạt mức hoàn chỉnh cực cao về mặt lý thuyết. Đến giai đoạn thành hình, Đồ Mục Bách Pháp đã trở thành biểu tượng cho nỗi ám ảnh kéo dài của ông đối với Mục Thiên Tôn.

Định hình đặc tính khắc chế tuyệt đối

Sau khi được xây dựng, Đồ Mục Bách Pháp bộc lộ rõ bản chất là bí thuật chuyên khắc chế một người hơn là một hệ phái. Điểm mạnh cốt lõi của nó nằm ở khả năng đánh vào sơ hở vận hành công pháp và cấu trúc thần tàng của Mục Thiên Tôn với độ chính xác gần như phẫu thuật. Những chiêu thức như Phá Linh Thai, Nát Thất Tinh hay Chém Sinh Tử không chỉ gây tổn thương bề mặt mà còn nhằm triệt hẳn nền móng tồn tại của đối thủ.

Bởi vậy, nếu dùng đúng hoàn cảnh, công pháp này đủ sức hủy hoại toàn bộ hệ thống tu luyện của mục tiêu chỉ trong khoảnh khắc. Tuy nhiên, ngay trong ưu thế ấy cũng đã tiềm ẩn mầm mống nhược điểm: nó quá phụ thuộc vào việc dự đoán chính xác đối tượng bị săn giết.

Được đem ra thi triển qua bản sao ám sát

Đến giai đoạn về sau, Hạo Thiên Tôn chế tạo bản sao để tiến hành ám sát Tần Mục, và Đồ Mục Bách Pháp trở thành một trong những quân bài trọng yếu của kế hoạch này. Việc sử dụng bản sao cho thấy người sáng tạo muốn kiểm nghiệm bí pháp trong hoàn cảnh gần với thực chiến nhất nhưng vẫn giữ được thế chủ động chiến lược. Công pháp vì thế không còn chỉ nằm trong ý thức suy diễn mà đã được đẩy ra va chạm trực diện với chính mục tiêu mà nó được tạo ra để tiêu diệt.

Ở thời điểm này, uy lực và tính nhằm đích của hệ thống được phô bày rõ rệt, khiến nó trở thành mối đe dọa thực sự với Tần Mục. Đồng thời, đây cũng là thời khắc quyết định liệu một công pháp sinh ra từ ám ảnh có thể vượt qua chính đối tượng mà nó ám ảnh hay không.

Bị kéo vào vòng lặp huyễn cảnh

Trong cuộc đối đầu, Tần Mục sử dụng thần thông giấc mộng để nhốt bản sao của Hạo Thiên Tôn vào vòng lặp huyễn cảnh. Cục diện từ đó thay đổi căn bản, bởi thay vì bị động gánh chịu sự khắc chế, Tần Mục có thời gian và điều kiện quan sát, phân tích rồi nghịch suy diễn chính Đồ Mục Bách Pháp. Mỗi lần va chạm trong vòng lặp lại giúp hắn hiểu rõ hơn cách công pháp này nhắm vào sơ hở của mình.

Điều trớ trêu là thứ vốn được sáng tạo để giết hắn lại trở thành công cụ giúp hắn tự hoàn thiện. Chính trong quá trình này, nhược điểm lớn nhất của Đồ Mục Bách Pháp bắt đầu lộ ra: khi mục tiêu không còn giữ nguyên sơ hở, toàn bộ hệ thống khắc chế sẽ lung lay.

Phá giải và đánh mất ưu thế tuyệt đối

Kết cục của cuộc giao phong huyễn cảnh là Tần Mục tiêu diệt bản sao của Hạo Thiên Tôn và phá giải thành công Đồ Mục Bách Pháp. Ý nghĩa của việc phá giải không chỉ nằm ở thắng thua một trận, mà còn ở chỗ hệ thống trăm pháp đã bị tước mất tính tất sát đối với mục tiêu ban đầu. Tần Mục học được cách hoàn thiện công pháp từ chính chiêu thức của kẻ thù, biến áp lực thành bước tiến trên con đường của mình.

Từ đây, Đồ Mục Bách Pháp vẫn có thể được xem là một bí thuật cực kỳ nguy hiểm, nhưng không còn là lưỡi dao không thể chống đỡ nhắm riêng vào Mục Thiên Tôn nữa. Ở trạng thái mới nhất, nó tồn tại như minh chứng cho trí tuệ đáng sợ của Hạo Thiên Tôn, đồng thời cũng là minh chứng cho việc chấp niệm quá chuyên biệt có thể bị chính đối thủ vượt qua.