Dịch Thạch Sinh là một lão giả mù thuộc thời đại Thượng Hoàng, nổi tiếng như đệ tử trung thành của Lăng Thiên Tôn và là người canh giữ khu mộ tại Ngọc Kinh thành. Ông có dáng vẻ già nua với mái tóc trắng xóa, đôi mắt trắng đục không đồng tử, thường cầm theo rìu và đục đá thần bí, khí tức thâm trầm như một cường giả Đế Tọa. Sau khi sư tôn mất tích hoặc hóa đạo, ông ở lại phế tích Thiên Đình, lặp đi lặp lại việc đục đá dựng mộ và cử hành nghi thức an táng cho Lăng Thiên Tôn như một chấp niệm không dứt.

Dịch Thạch Sinh mang nỗi uất hận sâu nặng với thế đạo, nhưng sự tôn kính và trung thành đối với sư tôn vẫn là hạt nhân chi phối toàn bộ đời ông. Ông không chỉ là người kể lại cho Tần Mục bí mật về cái chết cùng sự hồi sinh vĩnh cửu của Lăng Thiên Tôn, mà còn là nhân chứng sống hiếm hoi của thời đại Thượng Hoàng. Về sau, ông tiếp tục trấn áp các Thượng Hoàng đã hóa thành Đế Thi, ngăn họ mất kiểm soát và làm loạn nhân gian.

Ở thời điểm mới nhất, Dịch Thạch Sinh vẫn tồn tại, giữ vai trò người trấn thủ mộ địa và được các vị Thượng Hoàng đã chết giao phó trách nhiệm cõng quan tài của họ bước vào chiến trường vì Nhân tộc và Hậu Thiên sinh linh.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 易石生

Giới tính: Nam

Tuổi: Cực kỳ cao tuổi, là nhân vật sống sót từ thời Thượng Hoàng đến hiện tại

Trạng thái: Còn sống, tiếp tục trấn thủ mộ địa Thượng Hoàng và chuẩn bị cõng quan tài các Đế Hoàng ra chiến trường

Vai trò: Đệ tử của Lăng Thiên Tôn, thủ mộ nhân tại Ngọc Kinh thành, người trấn áp và quản thúc Đế Thi thời Thượng Hoàng

Biệt danh: Lão giả mù, Thủ mộ nhân Ngọc Kinh

Xuất thân: Thời đại Thượng Hoàng, phế tích Thiên Đình

Tu vi / Cảnh giới: Đế Tọa cường giả (suy đoán theo chiến lực và khí tức thể hiện ở thời điểm mới nhất)

Địa điểm: Ngọc Kinh thành, di chỉ Thượng Hoàng Thiên Đình

Điểm yếu: Mù lòa về thị giác; mang chấp niệm quá sâu với sư tôn và thời đại Thượng Hoàng; tinh thần bị phủ bóng bởi bi thương và uất hận; nhiệm vụ canh giữ Đế Thi khiến ông khó tự do rời khỏi mộ địa lâu dài

Chủng tộc: Chưa rõ, nhiều khả năng là Nhân tộc

Thiên phú: Tư chất cực cao, đủ để trở thành đệ tử của Lăng Thiên Tôn và tồn tại qua nhiều thời đại

Tông môn: Nhất mạch Lăng Thiên Tôn

Đặc điểm

Ngoại hình

Dịch Thạch Sinh xuất hiện như một lão giả tóc trắng xóa, thân hình già nua nhưng khí tức vô cùng nặng nề và uy nghiêm. Đôi mắt ông hoàn toàn trắng bệch, không có đồng tử, tạo cảm giác vừa mù lòa vừa quỷ dị. Trên tay ông thường cầm rìu và đục đá, hai món công cụ tưởng như phàm tục nhưng lại mang thần uy trấn áp thi biến.

Khí chất quanh thân thâm trầm, cổ lão, khiến người khác liên tưởng đến Đế Tọa cường giả đã kinh qua vô số biến loạn. Dáng vẻ của ông mang nét khô gầy, cô tịch, như đã ở lại cùng mồ mả và phế tích quá lâu. Sự hiện diện của ông không phô trương, nhưng lại chất chứa áp lực đặc biệt của một người vừa là người sống vừa như kẻ canh giữ cõi chết.

Tính cách

Trung thành tuyệt đối, trầm mặc, cố chấp, giàu chấp niệm, uất hận với thế đạo suy tàn, nghiêm nghị trong trách nhiệm, bền bỉ đến gần như khổ hạnh

Năng Lực

Khả Năng

  • Thần Thông: Đục đá thành quan tài, cử hành nghi thức an táng lặp lại cho Lăng Thiên Tôn, trấn áp Thi ma, quản thúc Đế Thi
  • Chiến Đấu: Vận dụng rìu đục phù văn để phong cấm và áp chế thi biến, phát ra uy áp cấp Đế Tọa, đủ sức chế ngự Thượng Hoàng hóa Thi Yêu
  • Kiến Thức: Hiểu biết sâu sắc về bí mật cái chết và sự hồi sinh của Lăng Thiên Tôn, nắm rõ lịch sử thời Thượng Hoàng và tình trạng các đế quan

Trang bị & Vật phẩm

  • Pháp Bảo: Rìu thần bí, Đục đá thần bí
  • Vật Phẩm Gắn Liền: Đế quan, quan tài đá, phù văn trấn thi

Tiểu sử chi tiết

Dịch Thạch Sinh là một cường giả cổ xưa của thời đại Thượng Hoàng, đồng thời là đệ tử của Lăng Thiên Tôn. Khi thời đại huy hoàng ấy đi đến suy vong, còn sư tôn của mình rơi vào kết cục mất tích hoặc hóa đạo, ông không rời khỏi phế tích Thiên Đình mà ở lại giữa đống hoang tàn để đục đá dựng mộ, lặp đi lặp lại nghi thức an táng cho Lăng Thiên Tôn. Chấp niệm ấy khiến ông trở thành người giữ mộ cô độc, vừa tôn thờ sư tôn, vừa chất chứa nỗi căm phẫn với vận mệnh và thời cuộc.

Qua lời kể của ông, Tần Mục mới hiểu thêm bí ẩn về cái chết cùng khả năng hồi sinh vĩnh cửu của Lăng Thiên Tôn, cho thấy Dịch Thạch Sinh là một nhân chứng vô cùng quan trọng của lịch sử cổ xưa. Không chỉ canh giữ mộ phần, ông còn mang trách nhiệm trấn áp những vị Thượng Hoàng sau khi chết hóa thành Đế Thi hoặc Thi Yêu, ngăn họ đánh mất lý trí và gieo họa cho thiên hạ. Dù bi thương thừa nhận thời đại Thượng Hoàng đã kết thúc, ông vẫn chưa từng bỏ rơi di sản của thời đại ấy.

Ở giai đoạn mới nhất, khi nhận pháp chỉ của Nguyệt Thiên Tôn, các Thượng Hoàng đã chết quyết ý tái chiến, còn Dịch Thạch Sinh được xem là người sẽ cõng quan tài của họ tiến vào chiến trường, tiếp tục hoàn thành sự nghiệp còn dang dở của thời Thượng Hoàng.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Sư Phụ: Lăng Thiên Tôn (sư tôn, đối tượng ông tôn kính tuyệt đối)
  • Hậu Bối/ Người Tiếp Xúc: Tần Mục (người được ông kể lại bí mật về Lăng Thiên Tôn), Bạch Cừ Nhi (người mang pháp chỉ đến hỏi chuyện)
  • Đồng Môn/ Thế Hệ Liên Đới: Các vị Thượng Hoàng Đại Đế lịch đại (sư huynh, người chết hóa Đế Thi được ông trấn áp và canh giữ), Nguyệt Thiên Tôn (người có pháp chỉ triệu tập Thượng Hoàng tái chiến)
  • Đối Tượng Trấn Áp: Thượng Hoàng Đế Thi, Thi Yêu Thượng Hoàng (những thi thể hóa yêu bị ông quản thúc)

Dòng thời gian chi tiết

Xuất thân ở thời Thượng Hoàng

Dịch Thạch Sinh sinh tồn trong thời đại Thượng Hoàng, một kỷ nguyên cổ xưa nơi Nhân tộc và Hậu Thiên sinh linh còn được các Thiên Tôn chống đỡ. Dữ liệu hiện có không nói rõ xuất thân gia tộc của ông, nhưng cho thấy ông là nhân vật cùng thế hệ với các tồn tại cổ lão nhất. Từ rất sớm, ông đã bước vào hàng ngũ cường giả, đủ tư cách bái nhập môn hạ Lăng Thiên Tôn.

Việc trở thành đệ tử của một Thiên Tôn chứng minh thiên phú, căn cơ và tâm tính của ông đều vượt xa thường nhân. Đây cũng là nền tảng tạo nên lòng trung thành gần như tuyệt đối của ông về sau.

Theo hầu Lăng Thiên Tôn tu hành

Trong giai đoạn cường thịnh của thời Thượng Hoàng, Dịch Thạch Sinh là đệ tử của Lăng Thiên Tôn và được hun đúc bởi đạo thống của bà. Ông không chỉ hấp thụ truyền thừa tu hành, mà còn chịu ảnh hưởng sâu sắc từ ý chí và lý tưởng của sư tôn. Sự kính ngưỡng ấy không mang tính nhất thời, mà trở thành trục tinh thần chi phối toàn bộ cuộc đời ông.

Từ đây, Dịch Thạch Sinh dần hình thành tính cách trầm mặc, nghiêm nghị và cực kỳ bền bỉ. Mối quan hệ sư đồ này là trung tâm của mọi quyết định lớn nhỏ trong đời ông.

Chứng kiến thời đại suy vong

Khi thời đại Thượng Hoàng đi đến suy tàn, Dịch Thạch Sinh trở thành người trực tiếp chứng kiến sự tan rã của một kỷ nguyên lớn. Sự biến mất hoặc hóa đạo của Lăng Thiên Tôn giáng xuống ông đả kích cực kỳ nặng nề. Không giống nhiều người rời đi hoặc chết trong loạn thế, ông ở lại trong phế tích Thiên Đình như một người giữ lời hứa sau cùng.

Chính quãng thời gian này đã nuôi dưỡng trong ông nỗi uất hận với thế đạo và cảm giác bất lực trước vận mệnh lịch sử. Từ đây, ông chuyển từ một đệ tử tu hành thành người canh giữ ký ức của cả một thời đại.

Ở lại phế tích Thiên Đình dựng mộ

Sau khi sư tôn không còn hiện diện, Dịch Thạch Sinh lưu lại phế tích Thiên Đình để đục đá xây mộ cho Lăng Thiên Tôn. Ông lặp đi lặp lại nghi thức an táng như một chấp niệm kéo dài qua năm tháng vô tận. Công việc tưởng như vô nghĩa ấy thực chất là biểu hiện của lòng trung thành tuyệt đối, đồng thời cho thấy ông không chấp nhận để sư tôn bị lịch sử lãng quên.

Việc đục đá thành quan tài và dựng mộ cũng phản ánh thần thông đặc thù của ông, kết hợp giữa đạo hạnh và pháp bảo. Từ đây, ông dần trở thành lão giả mù thủ mộ mà người đời sau chỉ còn biết qua truyền thuyết.

Trở thành thủ mộ nhân Ngọc Kinh

Qua thời gian dài tồn tại, Dịch Thạch Sinh đảm nhận vai trò thủ mộ nhân tại Ngọc Kinh thành và di chỉ Thượng Hoàng Thiên Đình. Ông không đơn thuần trông coi mộ địa, mà còn duy trì trật tự cho khu vực chứa đựng quan tài và hài cốt của nhiều nhân vật cổ xưa. Những đế quan nơi đây không chỉ là di vật lịch sử mà còn là nguồn tai họa tiềm tàng, bởi nhiều thi thể đã xảy ra thi biến.

Sự hiện diện của ông là bức tường ngăn ranh giới giữa tưởng niệm và tai ách. Chính nhờ vậy, ông trở thành người giữ mộ, người trấn áp và cũng là người phán xét sự yên nghỉ của người chết.

Trấn áp các Thượng Hoàng hóa Đế Thi

Trong những năm tháng dài đằng đẵng, nhiều vị Thượng Hoàng chết đi nhưng thi thể vẫn được bảo toàn, dần hóa thành Đế Thi hoặc Thi Yêu. Dịch Thạch Sinh nhận trách nhiệm trấn áp họ, dùng rìu đục phù văn và lực lượng bản thân để phong cấm, tránh cho họ xuất thế làm loạn. Ông hiểu rõ rằng các thi thể này vẫn có chấp niệm còn sót lại, nhưng bản năng khát máu của thi biến còn mạnh hơn.

Vì vậy, việc canh giữ của ông vừa mang tính nhân từ, vừa là sự tàn nhẫn cần thiết. Giai đoạn này cho thấy ông không chỉ sống với quá khứ, mà còn liên tục chiến đấu để ngăn quá khứ biến thành thảm họa hiện tại.

Tiết lộ bí mật cho Tần Mục

Khi Tần Mục tiếp cận huyền quan và những bí mật cổ xưa, Dịch Thạch Sinh trở thành người kể lại cho hắn chân tướng liên quan đến Lăng Thiên Tôn. Qua lời ông, bí ẩn về cái chết cùng sự hồi sinh vĩnh cửu của Lăng Thiên Tôn dần được hé lộ. Điều này chứng minh ông là một trong số rất ít nhân chứng còn sống nắm giữ ký ức chân thực của thời đại cũ.

Việc ông chịu mở lời cũng cho thấy Tần Mục đã được nhìn nhận như người đủ tư cách tiếp nhận lịch sử ấy. Từ đây, Dịch Thạch Sinh không chỉ là người giữ mộ, mà còn là người truyền giao chân tướng giữa các thời đại.

Đón pháp chỉ triệu chiến của Nguyệt Thiên Tôn

Ở giai đoạn muộn hơn, Bạch Cừ Nhi dẫn Thần Ma Thượng Hoàng thời đại đến di chỉ Thượng Hoàng Thiên Đình và gặp Dịch Thạch Sinh. Trước câu hỏi liệu Thượng Hoàng còn có thể chiến hay không, ông bi thương thừa nhận thời đại Thượng Hoàng đã kết thúc, đồng thời nói sư huynh của mình đã hóa thành Thi Yêu, không thể tùy tiện xuất thế. Tuy nhiên, khi pháp chỉ của Nguyệt Thiên Tôn được mang tới, các đế quan lần lượt chấn động và những ý chí ngủ yên bắt đầu thức tỉnh.

Khoảnh khắc đó cho thấy dù bi quan, Dịch Thạch Sinh vẫn đứng giữa trung tâm của việc triệu hồi di sản cuối cùng của thời đại cũ. Ông là người chứng kiến tử giả đáp lại lời gọi tái chiến.

Tiếp tục gánh vác sứ mệnh ở hiện tại

Tại thời điểm mới nhất, các vị Thượng Hoàng đã chết quyết ý vì Nhân tộc và Hậu Thiên sinh linh mà tái chiến, dù phải bò ra từ phần mộ. Họ trực tiếp nhắc tới Dịch Thạch Sinh như người sẽ cõng quan tài của họ tiến vào chiến trường. Điều này khẳng định ông không hề suy kiệt đến mức chỉ còn giữ mộ, mà vẫn là mắt xích hành động trọng yếu trong cuộc chiến lớn sắp tới.

Ông đồng thời giữ vai trò người trấn áp, người mở quan và người hộ tống di sản Thượng Hoàng quay lại nhân thế. Sứ mệnh của Dịch Thạch Sinh vì thế chưa kết thúc; trái lại, nó đã bước sang giai đoạn bi tráng nhất.