Đại Hắc Mộc là gốc cây khổng lồ bị cháy đen nằm ở trung tâm Tổ Đình, bản chất thật sự là tàn tích của Thế Giới Thụ còn sót lại từ những chu kỳ vũ trụ trước. Toàn bộ khu vực này hiện ra như một biển núi đen do các vòng tuổi hóa thành, tạo nên địa mạo quỷ dị gồm mười vạn hắc sơn và mười sáu tầng niên luân tương ứng với các kỷ nguyên cũ. Rễ cây của nó mang tính chất vật chất bất dịch, trở thành cầu nối hiếm hoi xuyên suốt nhiều lần đại phá diệt, vì vậy các sinh linh và cường giả từ vũ trụ quá khứ có thể men theo đó tìm đường xâm nhập hiện tại.

Bên dưới lớp núi đen là vô số khoáng mạch, thần khoáng, dị bảo và thần binh tiền sử, vừa là bảo địa tuyệt thế vừa là nguồn họa kinh khủng. Ban đêm nơi đây thường xuất hiện dị tượng như tận thế, phản chiếu dư ba của các vũ trụ đã diệt vong và những đợt xung kích không-thời gian khiến ngoại cảnh rung chuyển. Khu vực này đồng thời là cấm địa đối với đa số sinh linh, nhưng lại trở thành căn cứ chiến lược của Tần Mục nhờ có Thái Dịch trấn giữ và hệ thống phòng ngự Lưu Ly Thanh Thiên Tràng.

Ở trạng thái mới nhất trong dữ liệu, Đại Hắc Mộc vẫn tồn tại như một cấm địa tối thượng kiêm căn cứ của phe Tần Mục, song phần Thế Giới Thụ bên trong đã từng nảy mầm rồi bị chặt đổ, để lại nguy cơ lâu dài từ các thực thể của kỷ nguyên trước.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 大黑木 / 世界树

Trạng thái: Vẫn tồn tại và đang được phe Tần Mục sử dụng làm căn cứ trọng yếu trong Tổ Đình; phần mầm Thế Giới Thụ từng hồi sinh đã bị chặt đổ, nhưng khu vực rễ cây và mười vạn hắc sơn vẫn còn là lối thông hiểm họa từ các vũ trụ trước

Vai trò: Địa danh chiến lược, cấm địa cổ xưa và cửa ngõ vật chất nối thông các kỷ nguyên vũ trụ trong Tổ Đình

Biệt danh: Thế Giới Thụ, Đại Hắc Mộc, Thập Vạn Hắc Sơn

Xuất thân: Tàn tích của Thế Giới Thụ từ các vũ trụ tiền kỷ nguyên, còn sót lại sau nhiều lần đại phá diệt và bị thiêu cháy, chặt đứt tại Tổ Đình

Địa điểm: Trung tâm Tổ Đình, trong vùng Thập Vạn Hắc Sơn

Cấu trúc: Gồm 100.000 ngọn núi đen do các vòng tuổi cháy hóa thành, xếp thành mười sáu tầng niên luân. Trung tâm là tàn gốc Thế Giới Thụ, xung quanh có các thung lũng, bồn địa, hắc phong và hệ thống Chư Thiên của Lưu Ly Thanh Thiên Tràng dùng làm phòng tuyến. Dưới lòng đất là vô số rễ cây khổng lồ cứng rắn như thần vật bất dịch, đan xen với hàng ngàn hầm mỏ và khoáng mạch cổ xưa. Trong nhiều khoáng mạch còn chôn giấu thần binh, dị bảo và cả thân thể chưa hoàn toàn giáng lâm của cường giả từ những vũ trụ trước.

Bầu không khí: Quỷ dị, áp bách, âm u về đêm, thường hiện ra cảnh tượng gần như tận thế; đồng thời tràn ngập linh khí cổ xưa, dư uy của Thế Giới Thụ và cảm giác thần thánh pha lẫn hung hiểm

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Khoáng mạch: Thái Thủy khoáng mạch, Thái Cực khoáng mạch, nhiều thần khoáng tiền sử

Dị bảo: Thần binh cổ đại, dị bảo kết từ ấn ký đại đạo và rễ cây, thần cung tiền sử

Linh dược: Linh căn, kỳ trân dị thảo, linh dược còn sót lại trong vùng Hư Không Thú khó xâm nhập

Địa lợi: Rễ cây vật chất bất dịch, địa hình mười vạn hắc sơn dễ thủ khó công, liên thông với các tầng hư không và kỷ nguyên cũ

Mức độ nguy hiểm:

Cực cao, là cấm địa của Tạo Vật Chủ, Hư Không Thú và cũng là nơi các cường giả từ vũ trụ trước có thể men theo rễ cây xâm nhập hiện tại

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Chủ Nhân Căn Cứ: Tần Mục
  • Người Trấn Thủ, Bảo Hộ: Thái Dịch
  • Phe Duyên Khang: Hư Sinh Hoa, Lam Ngự Điền, Thúc Quân, Ngụy Tùy Phong, Tàn Lão thôn, Đô Thiên Ma Vương, dân Duyên Khang di cư
  • Sinh Linh Bản Địa, Liên Đới: Hư Không Mẫu Thú, Hư Không Thú (ngoại vi), Long Kỳ Lân, Yên Nhi
  • Mối Họa Tiềm Ẩn: Cường giả tiền sử ẩn trong rễ cây, thực thể thành đạo của các vũ trụ trước

Dòng thời gian chi tiết

Tàn tích của Thế Giới Thụ vượt qua các kỷ nguyên

Đại Hắc Mộc nguyên không phải cây chết bình thường, mà là tàn gốc của Thế Giới Thụ từng nối liền nhiều vũ trụ thời đại. Sau các lần đại phá diệt, phần lớn sinh linh và vật chất của những kỷ nguyên cũ đều tiêu vong, nhưng thân và rễ của cây vẫn còn giữ tính chất vật chất bất dịch. Chính vì không thay đổi theo dòng hủy diệt, nó trở thành cầu nối hiếm hoi xuyên suốt mười sáu kỷ nguyên.

Về sau cây bị chặt và thiêu cháy, chỉ còn lại những vòng tuổi đen sẫm dựng thành vô số hắc sơn. Từ đó Đại Hắc Mộc trở thành một di tích vừa thần thánh vừa hung hiểm, chứa bí mật sâu nhất của Tổ Đình.

Thái Dịch ở lại canh giữ cấm địa

Khi Thế Giới Thụ suy tàn và bị chém đứt, Thái Dịch lưu lại tại gốc cây để tu bổ các hắc sơn, vá những tổn hại không-thời gian và ngăn sinh linh đã chết của vũ trụ trước bò sang hiện tại. Ông thường hóa thành nhiều hình dạng khác nhau như lão giả, phụ nhân, thiếu niên hoặc nữ đồng, âm thầm xuất hiện quanh Đại Hắc Mộc. Mỗi đêm, các vết nứt niên đại và phản ứng của rễ cây lại gây ra động đất, cảnh tượng trời long đất lở cùng hình ảnh thế giới hủy diệt.

Thái Dịch phải dùng nước thần và thủ đoạn đặc thù để khép lại các khe nứt ấy. Nhờ sự hiện diện của ông, nơi này tuy hung hiểm nhưng chưa hoàn toàn sụp đổ thành lối đi cho tai họa tiền sử.

Tần Mục chọn Đại Hắc Mộc làm căn cứ

Sau khi tiến vào Tổ Đình, Tần Mục nhận ra Đại Hắc Mộc là nơi dễ thủ khó công, lại có hệ thống phòng ngự nhiều tầng và đủ khoảng cách để ngăn Thiên Đình cùng Hư Không Thú trực tiếp áp sát. Hắn bố trí Lưu Ly Thanh Thiên Tràng tại đây, dùng hai mươi tám Chư Thiên làm lớp chắn ngoài và thuần hóa Hư Không Thú để bảo vệ vòng ngoài. Dù ban đầu Long Kỳ Lân và Yên Nhi nhận ra nơi này có nhiều quái tượng, Tần Mục vẫn xem đây là thánh địa chiến lược của phe mình.

Việc đóng quân tại Đại Hắc Mộc giúp hắn có chỗ đứng chân an toàn nhất ở Tổ Đình trong giai đoạn đầu. Từ đây, Đại Hắc Mộc bắt đầu chuyển từ cấm địa cô tuyệt thành đại bản doanh của phe Duyên Khang.

Dị tượng tận thế và bí mật mười sáu niên luân lộ ra

Những đêm liên tiếp ở Đại Hắc Mộc, vùng đất này xuất hiện động đất kinh hoàng, thần sơn sụp đổ, lưu tinh loạn vũ và bầu trời như đang tan rã. Tuy nhiên khi trời sáng, toàn bộ Tổ Đình dường như lại phục hồi nguyên trạng, chỉ để lại một số dấu vết mơ hồ trên các hắc phong. Qua lời giải thích của Thái Dịch, chân tướng được hé lộ: rễ cây nguyên kết nối mười sáu vũ trụ thời đại, mỗi niên luân là một kỷ nguyên.

Vật chất từ hiện tại có thể bị kéo ngược về quá khứ, tạo điều kiện cho sinh vật quá khứ hoán đổi vị trí và từng bước bò sang hiện tại. Từ đây, Đại Hắc Mộc không còn chỉ là cấm địa địa lý, mà được xác nhận là cửa nối thời đại và nguồn gốc của nhiều hiểm họa tiền sử.

Đại Hắc Mộc trở thành hình mẫu tu luyện của Tần Mục

Khi tái cấu trúc Linh Thai thần tàng, Tần Mục quyết định không còn mô phỏng kết cấu của vũ trụ hiện tại mà lấy quy cách Tổ Đình làm chuẩn. Hắn coi mười vạn hắc sơn của Đại Hắc Mộc là trung tâm, rồi dựa vào đó tái hiện Thần Thụ và ngũ đại khoáng mạch Tiên Thiên trong nội cảnh bản thân. Điều này cho thấy Đại Hắc Mộc không chỉ là căn cứ trú quân, mà còn trở thành mô hình vũ trụ học và đạo pháp học của hắn.

Nhận thức ấy càng nâng tầm ý nghĩa của nơi này từ địa danh lên thành biểu tượng của chu kỳ sinh diệt vũ trụ. Vai trò của Đại Hắc Mộc vì vậy gắn chặt với con đường tu luyện độc nhất của Tần Mục.

Khai mỏ dưới rễ cây và cuộc va chạm với cường giả tiền sử

Khi phe Duyên Khang khai thác các khoáng mạch dưới Thập Vạn Hắc Sơn, họ đào ra thần cung kim sắc bị một cánh tay xương khô nắm chặt ngay trong rễ cây. Việc cưỡng ép đoạt bảo khiến phong ấn tự nhiên bị phá, làm cho một cường giả từ vũ trụ trước gần như tìm được đường giáng lâm sang hiện tại. Thần cung phát nổ và va vào rễ cây tạo thành thung lũng khổng lồ, đồng thời làm dậy sóng linh lực khắp Đại Hắc Mộc.

Thái Dịch xác nhận rễ cây chính là lối đi nhờ tính chất vật chất bất dịch, nên bất cứ khai thác bất cẩn nào cũng có thể dẫn tai họa sang thời đại này. Từ biến cố ấy, Đại Hắc Mộc được nhìn nhận vừa là kho báu vô song vừa là phong ấn sống không thể tùy tiện động chạm.

Thỏa thuận bảo hộ, mở rộng cư trú và giá trị chiến lược tăng cao

Sau nhiều tiếp xúc, Tần Mục đạt được sự thừa nhận nhất định của Thái Dịch, nhờ đó Đại Hắc Mộc dần trở thành khu vực được che chở cho phe của hắn. Nhiều cung điện, nhà máy đúc tạo và công trình phòng thủ được dựng lên giữa các hắc sơn, trong khi dân Duyên Khang cũng được di chuyển tới đây sinh sống và khai khẩn. Dù khả năng nuôi dân của Thập Vạn Hắc Sơn có hạn, nơi này vẫn là chỗ đứng chân an toàn bậc nhất giữa Tổ Đình đầy Hư Không Thú và tranh chấp của Thiên Tôn.

Các khoáng mạch tại đây còn cung cấp lượng lớn thần khoáng, dị bảo và vật liệu luyện binh để củng cố thế lực Tần Mục. Từ cấm địa biệt lập, Đại Hắc Mộc chính thức trở thành pháo đài và nguồn tài nguyên then chốt.

Mầm Thế Giới Thụ hồi sinh giữa tàn tích cháy đen

Về sau, từ đống tàn tích của Đại Hắc Mộc bất ngờ mọc ra mầm Thế Giới Thụ khổng lồ, thậm chí dùng những phiến lá lớn nâng cả cung điện của Tần Mục lên cao. Sự hồi sinh này chứng minh phần lõi của cây chưa thật sự diệt tuyệt, đồng thời khiến nguy cơ từ các kỷ nguyên trước tăng mạnh. Thái Dịch xuất hiện, muốn chặt cây để ngăn những thực thể quá khứ mượn cơ hội leo sang, bởi ông hiểu rõ mỗi lần cây sống lại là một lần cánh cửa giữa các thời đại hé mở.

Biến cố này làm rung chuyển cục diện trong Tổ Đình và thu hút sự chú ý của nhiều cường giả. Đại Hắc Mộc từ đó bước vào giai đoạn bất ổn nhất kể từ khi Tần Mục chiếm cứ.

Thế Giới Thụ bị chặt đổ nhưng hiểm họa chưa hết

Sau sự kiện hồi sinh, mầm Thế Giới Thụ rốt cuộc bị chặt ngã, khiến Tần Mục tận mắt nhìn thấy các tồn tại thành đạo của vũ trụ trước đang gào thét, nguyền rủa và cố men theo thân cây để vượt qua đại phá diệt. Việc cây đổ tạm thời cắt đứt con đường trực tiếp của họ, song cũng khẳng định một lần nữa rằng Đại Hắc Mộc là tiền tuyến giữa hiện tại và quá khứ. Về sau Tần Mục còn chủ động quét sạch nhiều khoáng mạch quanh Thập Vạn Hắc Sơn, chém giết các cường giả tiền sử đang ẩn trong rễ cây để giảm bớt mối đe dọa.

Dù vậy, rễ cây, khoáng mạch và bản chất vật chất bất dịch của vùng đất này vẫn còn nguyên, nên nguy cơ xâm nhập từ các kỷ nguyên cũ chưa từng biến mất hẳn. Ở thời điểm mới nhất, Đại Hắc Mộc vẫn là căn cứ tối quan trọng của phe Tần Mục, nhưng đồng thời cũng là tuyến phòng thủ đầu tiên chống lại tai họa xuyên kỷ nguyên.