Vệ gia là một thế lực gia tộc từng rất có thanh thế tại Lộc Bình Thành thuộc Hồ Đạo của Tổ Việt Quốc, vừa nắm sản nghiệp dân gian vừa dựa vào danh tiếng của bảo vật gia truyền để tự nâng vị thế. Gia tộc này sở hữu nhiều sòng bạc, đất đai và quan hệ bản địa, vì thế tuy không phải danh môn tu hành hay quyền quý triều đình, họ vẫn có ảnh hưởng đáng kể trong vùng. Điểm cốt lõi làm nên danh tiếng của Vệ gia là Vô Tự Thiên Thư, về sau còn cất giữ cả bản thư tịch "Vân Trung Du Mộng", khiến họ ôm ấp hy vọng được tiên nhân chú ý và đổi vận mệnh gia tộc.
Khi Kế Duyên, Yến Phi và Ngưu Bá Thiên đến thăm, Vệ gia biểu lộ rõ sự vừa kính sợ vừa tham cầu, vừa muốn giữ bí mật vừa muốn tranh lấy cơ duyên cho riêng mình. Bề ngoài họ vẫn là một đại gia tộc khép kín, cẩn trọng và biết tính toán, nhưng bên trong đã nảy sinh lòng tham với tiên thư cùng con đường tắt vượt khỏi phàm tục. Về sau, Vệ gia sa vào tà pháp dưới sự giật dây của Thi Yêu Thi Cửu, để cả gia tộc dần biến thành hoạt thi và tự hủy nền tảng vốn có.
Ở thời điểm mới nhất, Vệ gia trên thực tế đã diệt vong, trang viên bị bỏ hoang, tộc nhân kẻ chết kẻ trốn kẻ bị bắt, chỉ còn lại dư âm của một gia tộc từng phồn thịnh rồi sa đọa.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Thông số khác
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Hình thành thế gia ở Hồ Đạo
- Danh tiếng lan rộng nhờ Vô Tự Thiên Thư
- Thời kỳ cực thịnh và tâm thế khép kín
- Tiếp đón Kế Duyên và Yến Phi
- Vân Trung Du Mộng hiện dị tượng
- Giấu kín bản chép và nuôi hy vọng đổi mệnh
- Sa vào tà pháp dưới ảnh hưởng của Thi Cửu
- Bị Kế Duyên thanh trừng và sụp đổ
- Dư âm của hoang trạch và bí thư thất lạc
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Đã diệt vong; gia tộc tan rã, trang viên Vệ thị trở thành hoang trạch.
Vai trò: Gia tộc hào cường địa phương từng nắm giữ dị bảo và trở thành nút giao giữa nhân gian, giang hồ và tiên đạo tại Tổ Việt Quốc.
Biệt danh: Vệ thị, Vệ gia Lộc Bình Thành, Vệ gia hồ đạo, Vệ thị trang viên
Xuất thân: Gia tộc thế cư tại Hồ Đạo, Tổ Việt Quốc; truyền thừa qua nhiều đời với Vô Tự Thiên Thư làm hạch tâm danh tiếng.
Địa điểm: Trang viên ngoài Lộc Bình Thành, Hồ Đạo, Tổ Việt Quốc; về sau địa điểm này trở thành Vệ gia hoang viên.
Chủ sở hữu: Ban đầu do các trưởng bối Vệ thị cùng dòng chính nắm giữ; về giai đoạn được ghi nhận rõ nhất do Vệ Hiên, Vệ Khắc và Vệ Minh làm chủ sự, hiện không còn người kế thừa hợp pháp.
Cấu trúc: Gia tộc thương hào kiêm thế lực địa phương, lấy dòng chính Vệ thị làm trung tâm, dưới có tộc nhân, gia đinh, người hầu và mạng lưới sản nghiệp như sòng bạc, điền sản cùng các quan hệ giang hồ - địa phương.
Sức mạnh: Thời cực thịnh, Vệ gia có thực lực kinh tế mạnh, ảnh hưởng đáng kể ở Lộc Bình Thành, lại nhờ Vô Tự Thiên Thư và tiếng đồn về tiên duyên mà khiến giang hồ lẫn người trong đạo chú ý. Tuy nhiên sức mạnh này chủ yếu dựa vào tài lực, bí tàng và mưu tính, không phải chính thống tu hành. Sau khi sa vào tà pháp luyện thi, gia tộc trở nên nguy hiểm hơn trong ngắn hạn nhưng cũng tự đẩy mình đến chỗ sụp đổ. Ở trạng thái mới nhất, thế lực thực tế bằng không.
Tư tưởng: Vệ gia không có lý tưởng đạo nghĩa cao cả mà thiên về chủ nghĩa bảo toàn gia tộc, giữ kín cơ mật, tích tài tụ thế và nắm chặt cơ duyên hiếm có. Khi tiếp xúc với tiên thư, họ biểu hiện tâm thái điển hình của một thế lực phàm tục đứng trước tiên duyên: vừa kính sợ, vừa tham cầu, vừa muốn độc chiếm nhưng lại sợ chuốc họa. Về sau, sự khép kín và lòng tham cơ duyên khiến gia tộc trượt khỏi giới hạn thận trọng, chấp nhận con đường tà dị để mưu cầu biến đổi vận mệnh. Từ đó, nền nếp thương hào địa phương biến chất thành tư tưởng bất chấp hậu quả miễn có thể giữ hoặc đoạt lấy sức mạnh.
Yêu cầu: Gia nhập theo huyết thống và quan hệ gia tộc là chính; người ngoài chỉ có thể trở thành gia bộc, hộ vệ hoặc thuộc hạ sản nghiệp. Muốn tiếp xúc bí mật cốt lõi như tiên thư phải được dòng chính cho phép và chịu sự kiểm soát nghiêm ngặt. Ở giai đoạn sa đọa, điều kiện thực tế biến thành phục tùng tuyệt đối việc giữ kín bí mật luyện thi và chấp nhận bị cuốn vào tà pháp của gia tộc.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Vô Tự Thiên Thư
Vân Trung Du Mộng
Trang viên Vệ thị quy mô lớn ngoài Lộc Bình Thành
Sòng bạc và đất đai
Tài lực tích lũy nhiều năm
Mạng lưới giao tế tại Lộc Bình Thành và Hồ Đạo
Danh tiếng nhiều đời gắn với tiên duyên và dị bảo
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Chủ Sự Dòng Chính: Vệ Hiên, Vệ Khắc, Vệ Minh
- Tộc Nhân: Các chi hệ Vệ thị tại Lộc Bình Thành
- Thuộc Hạ Và Gia Bộc: Gia đinh, hộ vệ, người hầu trong trang viên
- Hậu Kỳ Sa Đọa: Các tộc nhân Vệ gia bị tà pháp biến thành hoạt thi
- Đồng Minh: Yến Phi, Ngưu Bá Thiên, Giang thị Lộc Bình Thành, Các sòng bạc thân thiết, Một số quan hệ cận sự trong thành
- Kẻ Thù: Những kẻ tò mò truy xét Vô Tự Thiên Thư và bí mật của Vệ gia, Giang hồ truy tìm cơ duyên và tiên thư, Kế Duyên (ở giai đoạn thanh trừng Vệ gia sa đọa), Các thế lực và cá nhân chống tà pháp luyện thi, Dư luận và người ngoài nhòm ngó trang viên Vệ thị
Dòng thời gian chi tiết
Hình thành thế gia ở Hồ Đạo
Vệ gia nhiều đời cắm rễ tại khu vực Hồ Đạo của Tổ Việt Quốc và dần trở thành một đại gia tộc có thực lực tại Lộc Bình Thành. Họ không nổi danh vì con đường khoa cử hay tiên môn chính thống, mà chủ yếu nhờ kinh doanh, điền sản, sòng bạc và mạng lưới quan hệ địa phương. Từ sớm, gia tộc đã xây dựng hình tượng kín tiếng nhưng giàu có, đủ khiến người trong vùng phải nể mặt.
Trụ cột danh vọng đặc biệt của họ là một cuốn sách gia truyền được gọi là Vô Tự Thiên Thư. Chính bảo vật này khiến Vệ gia vượt khỏi khuôn khổ một thương hào bình thường và được gắn với lời đồn về tiên duyên.
Danh tiếng lan rộng nhờ Vô Tự Thiên Thư
Qua nhiều thế hệ, Vô Tự Thiên Thư được Vệ gia giữ gìn như bí vật quan trọng nhất của dòng họ. Gia tộc từng mời nhiều người trong giang hồ và đạo quán đến xem xét, nhưng không ai đọc được chữ nào, càng làm cuốn sách thêm thần bí. Có người cho rằng Vệ gia cố ý dựng chuyện để nâng thân phận, song cũng chính điều ấy lại giúp tiếng đồn lan đi xa hơn.
Từ đây, Vệ gia có được một thứ quyền lực vô hình: không phải uy danh tu vi, mà là khả năng thu hút những người truy cầu thiên cơ. Điều này vừa đem đến cơ hội đổi đời, vừa âm thầm gieo mầm tai họa cho cả gia tộc.
Thời kỳ cực thịnh và tâm thế khép kín
Khi sản nghiệp hưng thịnh, Vệ gia nắm nhiều đất đai, sòng bạc và có giao tình với một số thế lực quen biết trong thành. Dòng chính do Vệ Hiên, Vệ Khắc và Vệ Minh đại diện thể hiện rõ phong cách xử sự thực dụng, biết giữ thể diện nhưng luôn tính trước đường lui. Họ không công khai phô trương Vô Tự Thiên Thư quá mức, vì hiểu rõ một khi tin tức lan rộng sẽ dẫn tới tranh đoạt.
Nội bộ gia tộc vì thế thiên về kỷ luật kín miệng, xem bí mật còn quan trọng hơn danh tiếng ngoài mặt. Sự cẩn trọng ấy giúp họ giữ cơ nghiệp lâu năm, nhưng cũng khiến cả tộc ngày càng quen với việc giấu giếm và độc chiếm cơ duyên.
Tiếp đón Kế Duyên và Yến Phi
Khi Yến Phi dẫn Kế Duyên và Ngưu Bá Thiên đến Lộc Bình Thành, Vệ gia nhận ra đây là cơ hội hiếm có để giải bí ẩn quanh bảo vật của mình. Vệ Hiên và Vệ Khắc cẩn thận tiếp đón, biểu hiện vừa kính trọng vừa dè chừng, sợ bị nhìn thấu nội tình gia tộc. Vệ Minh thì nóng nảy hơn, rõ ràng muốn giữ sách trong tay và không muốn để người ngoài dễ dàng động đến.
Cuộc tiếp xúc này bộc lộ rất rõ bản chất của Vệ gia: họ thực lòng khát cầu tiên duyên, nhưng không hề muốn đánh đổi quyền kiểm soát. Chính sự nửa mời nửa giữ ấy tạo nên bầu không khí căng thẳng quanh buổi xem sách.
Vân Trung Du Mộng hiện dị tượng
Khi Kế Duyên khai mở "Vân Trung Du Mộng", người của Vệ gia tận mắt chứng kiến dị tượng mà họ không thể tự kích phát bấy lâu. Cảnh tượng ấy khiến họ vừa kinh ngạc vừa sinh thêm lòng tham, bởi cuối cùng cũng xác nhận được rằng thư tịch mình cất giữ quả thực không tầm thường. Tuy nhiên, đi cùng hưng phấn là nỗi sợ bị phơi bày bí mật và bị người ngoài tranh đoạt cơ duyên.
Họ muốn giữ trọn cả bản gốc lẫn ý cảnh, nên cố gắng cầu xin Kế Duyên lưu lại bản chép cho mình. Từ khoảnh khắc ấy, Vệ gia đã bước sâu hơn vào tâm lý coi tiên duyên là tài sản riêng của cả họ.
Giấu kín bản chép và nuôi hy vọng đổi mệnh
Sau khi Kế Duyên rời đi, Vệ Hiên cất kỹ bản chép tay và ra lệnh không cho người ngoài biết thêm. Vệ gia nửa mừng nửa lo, vừa thấy mình đã chạm được vào một cánh cửa tiên đạo, vừa sợ thiên hạ đổ xô tới quấy phá. Họ tiếp tục duy trì vẻ ngoài làm ăn phát đạt và kín tiếng, nhưng trong nội bộ thì niềm kỳ vọng đã phình to thành tham vọng.
Từ đây, gia tộc không còn chỉ muốn bảo vệ cơ nghiệp thế tục, mà đã mong nhờ tiên thư để bẻ hướng vận số. Sự thay đổi ấy là bước ngoặt tinh thần quan trọng, vì nó làm suy yếu ranh giới giữa thận trọng và tham cầu bất chấp hậu quả.
Sa vào tà pháp dưới ảnh hưởng của Thi Cửu
Về sau, Vệ gia không giữ được đạo tâm phàm tục ban đầu mà bị cuốn vào con đường tà dị liên quan đến luyện thi. Thi Yêu Thi Cửu xuất hiện như kẻ giật dây phía sau, nhắm vào "Vân Trung Du Mộng" và khai thác sự tham lam cùng bất an trong gia tộc. Dưới ảnh hưởng ấy, Vệ gia tu luyện tà pháp, khiến người trong tộc dần biến thành hoạt thi, đánh mất sinh khí và nhân luân vốn có.
Một gia tộc từng mong dựa vào tiên thư để đổi vận lại chọn lối tắt méo mó nhất, biến chính mình thành ổ tà vật. Đây là giai đoạn Vệ gia từ thế lực phàm tục nhiều tính toán chuyển thành mối họa thực sự.
Bị Kế Duyên thanh trừng và sụp đổ
Khi Kế Duyên quay lại điều tra, ông phát hiện trang viên Vệ gia đã thành nơi tụ tà, gia tộc gần như toàn diện sa đọa. Cuộc thanh trừng diễn ra dứt khoát, chặt đứt con đường luyện thi của Vệ gia và bóc ra đầu mối liên quan đến Thiên Khải Minh. Sau biến cố ấy, Vệ gia trên danh nghĩa lẫn thực chất đều tan rã, không còn năng lực duy trì thế lực cũ.
Tộc nhân kẻ chết trong thanh trừng, kẻ bỏ trốn tứ tán, kẻ bị bắt hoặc mất tích, gia bộc cũng sớm ly tán. Từ một đại gia tộc trấn giữ một vùng, họ rơi xuống kết cục diệt môn vì tự đưa mình nhập tà.
Dư âm của hoang trạch và bí thư thất lạc
Sau khi Vệ gia bị hủy, trang viên rộng lớn ngoài Lộc Bình Thành trở thành nơi hoang phế, cỏ dại mọc um tùm và bị đồn là chốn quỷ yêu. Không còn nhân khí, nơi này lần lượt bị hồ ly cùng nhiều kẻ khác tạm chiếm, dò xét hoặc lợi dụng cho các mưu đồ riêng. Vô Tự Thiên Thư và "Vân Trung Du Mộng" trở thành đối tượng truy tìm, khiến hoang trạch Vệ gia dù đã mất chủ vẫn tiếp tục lôi kéo những người tham bảo.
Những lời đồn về tiên nhân ban sách, gia tộc sa đọa và bảo vật còn sót lại khiến nơi đây trở thành điểm nóng ngầm của nhiều thế lực. Ở thời điểm mới nhất, cái còn lại của Vệ gia không phải quyền lực hay huy hoàng, mà là một bài học điển hình về việc phàm nhân cầm giữ cơ duyên lớn nhưng không giữ nổi lòng mình.