Trương Suất là thanh niên gốc Hải Bình Thành mang dáng vẻ dân gian nhưng luôn toát ra tham vọng đổi đời bằng mạt chược. Trương Suất bước vào sòng bạc với bộ quần áo chỉnh tề như muốn che giấu sự mỏng manh, tự huấn luyện mình nhớ bài và đặt cược táo bạo bất chấp thiếu lý trí. Hắn mang theo bức chữ Phúc gia truyền như một bảo bối giúp gọi vận khí và dùng nó như cái giá để trả nợ khi cơn khát tiền bạc lên cao.

Khi vận khí kém, sự kiêu ngạo khiến Trương Suất tiếp tục tố, chấp nhận những canh bạc quá tay và cuối cùng bị cáo buộc gian lận, bị nhà cái và côn đồ hành hạ. Dù bị đánh đập và thương tích, hắn vẫn cố bênh vực bản thân, tin rằng chơi bài chân chính sẽ cứu vãn, và ánh mắt luôn còn lại chút hào quang của kẻ nhớ bài cừ khôi. Trời lạnh, anh vẫn mặc chiếc áo khoác dày, tay ôm túi tiền và gắng ca hát để xoa dịu nỗi lo nợ nần.

Mất chữ Phúc vào cơn gió và bị Kỳ Viễn Thiên giúp đổi tiền là cú giật mình khiến Trương Suất bần thần, nhưng cũng cho anh thấy lối ra nếu chịu nhận sự giúp đỡ.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nam

Tuổi: Tuổi đôi mươi

Trạng thái: Đang bị đe dọa bởi khoản nợ sòng bạc, loay hoay bán tài sản gia truyền để trả nợ

Vai trò: Thanh niên dân gian khao khát đổi đời bằng mạt chược, đồng thời kéo Kỳ Viễn Thiên và quan quân Đại Trinh chú ý đến chữ Phúc và sòng bạc Hải Bình.

Xuất thân: Hải Bình Thành

Tu vi / Cảnh giới: Không tu luyện

Địa điểm: Hải Bình Thành

Điểm yếu: Dễ bị cám dỗ bởi tiền bạc, sợ mất mặt, thiếu tính kiên nhẫn để dừng đúng lúc và quá tin vào vận khí, khiến lời nói xảo trá dễ gây nghi hoặc.

Chủng tộc: Người

Thiên phú: Có khả năng nhớ bài và nhìn nhận vận may tốt, nhưng không phải tu luyện năng lực linh khí

Tông môn: Không thuộc

Đặc điểm

Ngoại hình

Cao ráo với thân hình dân gian nhưng thanh mảnh, gương mặt hơi hốc hác do thức khuya đánh bạc thường xuyên. Anh mặc áo khoác dày khi đi ra đường lạnh để che giấu sự mỏi mệt và cả những biểu hiện lo âu trên nét mặt. Đôi mắt lúc nào cũng lấp lánh vẻ tinh quái, rực lên sắc lạnh cá nhân khi nhìn vào bàn mạt chược, và trên môi thường mang theo nụ cười cợt cợt để che đậy sự lúng túng.

Khi xuất hiện nơi công cộng, Trương Suất còn đội mũ để giữ kín diện mạo thật sự, khiến người khác khó đoán được tâm thế bên trong.

Tính cách

Thích đánh bạc, ham tiền, mê tín và dễ bị kích động khi thua, Trương Suất luôn sợ bị người khác coi thường nên cố tạo vẻ tự tin. Anh nhanh chóng hoang mang mỗi lần vận khí kém và dùng lời nói xảo trá để che giấu nội tâm, nhưng bên trong vẫn là đứa con biết xấu hổ trước mẹ già và em gái. Khi cần quảng cáo chữ Phúc, hắn có chút khéo miệng để giữ khách, nhưng khi gặp nguy hiểm thì dễ bị sợ hãi và van xin.

Năng Lực

Khả Năng

  • Thông Minh Đời Thường: Nhớ bài mạt chược, phân tích điểm bài
  • Khống Chế Tâm Lý: Dùng lời lẽ cứng rắn để giữ khách khi bán chữ Phúc

Trang bị & Vật phẩm

  • Bảo Vật Gia Truyền: Bức chữ Phúc
  • Tiền Bạc: Túi tiền tích góp

Tiểu sử chi tiết

Trương Suất sinh ra trong một gia đình nhỏ ở Hải Bình Thành, là con út nên bị kỳ vọng kiếm thêm thu nhập nhưng không có nghề ổn định. Hắn lấy mạt chược làm kế sinh nhai từ khi còn trẻ, tự huấn luyện khả năng nhớ bài rồi đặt cược táo bạo, đôi lúc thắng đủ tiền phụ mẹ nhưng rồi thường quay lại bàn vì cơn ghiền cảm giác thắng thua. Dần dần nợ nần chồng chất, hắn trở nên bí mật và tự ti, dùng sự khéo miệng để vờ tự tin khi bày bán bức chữ Phúc gia truyền và hy vọng mượn nó để đổi vận.

Khi bức chữ Phúc rơi vào tay Kỳ Viễn Thiên do cơn gió lạnh thổi bay sau một vụ đổi tiền, Trương Suất cảm nhận được cả sự bối rối và một lối thoát mơ hồ vì vị thư sinh rộng lượng cởi mở, nhưng cũng đồng thời bị quan quân chú ý vì có liên quan tới món bảo vật. Nhiều lần bị cáo gian lận và đám côn đồ đánh đập, hắn không chịu thừa nhận mình sa ngã, chỉ im lặng trấn an rằng mình chơi bài chân chính; chỉ đến khi Kỳ Viễn Thiên lên tiếng, hắn mới dần tháo được cái vòng bám víu vào vận may. Từ đó Trương Suất không rõ mình nên quay lại với sòng bạc hay tìm cách khác, vẫn ôm nỗi lo về khoản nợ và cảm giác rằng gia đình sẽ chỉ trừng phạt chứ không giúp đỡ, nên vẫn chọn che dấu và dùng phúc khí để mong vận may đổi chiều.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Gia Đình: Mẹ già (Đồng hành), Em gái (Đồng hành)
  • Kẻ Thù: Nhà cái (Kẻ thù), Côn đồ sòng bạc (Kẻ thù)
  • Liên Hệ Khác: Kỳ Viễn Thiên (Thư sinh chuộc chữ), Trần Thủ (Quan quân theo dõi chữ Phúc)

Dòng thời gian chi tiết

Khởi đầu bất ổn ở Hải Bình

Trương Suất, con út của gia đình nhỏ ở Hải Bình Thành, mang dáng vẻ dân gian nhưng luôn muốn chứng minh bản thân bằng tiền bạc. Từ tuổi đôi mươi anh chịu áp lực phải đóng góp tài chính nên tìm đến những bàn mạt chược từ sớm, tự luyện nhớ bài và phân tích điểm số dù không có tu vi gì. Ban đầu phần thắng giúp mẹ già và em gái có thể thở phào, nhưng cảm giác thắng thua đã dần làm hắn say mê đến mức mất kiểm soát.

Sự ham tiền cộng thêm kiêu ngạo khiến Trương Suất chọn đặt cược khủng, dù bản thân chưa hiểu hết luật lệ, và mỗi lần vận khí xấu thì hắn hụt hẫng vì trắng túi. Nỗi sợ mất mặt trước phụ mẫu khiến anh che giấu nợ nần và chỉ nói dối rằng cơn đỏ đen chỉ là thử vận, nhưng hắn vẫn tin vào một cú đổi đời để giải cứu gia đình.

Chuỗi ngày giữ chữ Phúc và đấu trí nơi chợ nhỏ

Trong lúc nợ nần bủa vây, Trương Suất mang bức chữ Phúc gia truyền ra chợ để thử đổi lấy tiền, mặc dù khi nào cũng giữ nó như bảo bối của nhà. Hắn thỏa thuận cứng rắn khi có người hỏi, dùng lời lẽ cứng cỏi để giữ khách bởi việc bán chữ khiến hắn cảm thấy mất mặt, và vẫn nhắc rằng chữ chỉ có tác dụng giữ nhà bình an. Khi Trần Thủ và quân sĩ tìm đến, anh gật đầu không bán và giấu kín hi vọng giữ lại may mắn, vì trong lòng vẫn tin chữ có thể đem vận khí cho gia đình.

Sau những lần lui tới chợ bày quầy nhưng không có mối, Trương Suất ngày càng hoang mang, vừa sợ mất chữ vừa muốn gom tiền gấp, nên trong lòng luôn rối ren giữa lòng tự trọng và nhu cầu sống còn. Hắn ca hát trên đường về, thúc đẩy bản thân tin rằng tiền bạc sẽ khắc phục tất cả, nhưng tâm trí thực sự vẫn bị ám ảnh vì những đồng bạc đỏ đen và ánh mắt nghi ngờ của những kẻ xung quanh.

Cuộc gặp Kỳ Viễn Thiên và bức chữ bay vào không trung

Khi gió lạnh thổi, Trương Suất gặp Kỳ Viễn Thiên tại phiên chợ và mượn ông ba mươi hai lượng để chuộc lại chữ Phúc, xem đó là hy vọng cuối cùng. Hai người dàn xếp đổi tiền, nhưng ngay lúc chữ nằm trong tay Trương Suất, cơn gió lại thổi mạnh khiến bức chữ bay lên không trung và biến mất, hành động này làm cả hai cùng chưng hửng và quan quân bắt đầu chú ý tới cả anh lẫn Kỳ Viễn Thiên. Dù mất đi bảo vật gia truyền, Trương Suất vẫn không đầu hàng, anh nhìn thấy dấu hiệu hào phóng từ thư sinh kia và cảm thấy một lối thoát dù vẫn mang tâm trạng lo âu.

Việc quan quân theo dõi khiến anh ngày càng co cụm, thường khép mình lại bên chiếc áo khoác dày và giữ khoảng cách với bất kỳ ai có thể hỏi về chữ. Mất chữ mà chưa trả được nợ khiến hắn rơi vào giai đoạn rối loạn, vẫn mê tín tin vào vận khí và thường tự nhủ rằng nếu tiếp tục tin tưởng người khác thì số phận sẽ xoay chuyển.