Nhân Súc Quốc là tên gọi dành cho hệ thống quốc gia và thành trì tà dị được dựng nên trong các tiểu động thiên sâu trong Hắc Hoang, nơi con người bị nuôi nhốt như súc vật để cung cấp khí huyết cho yêu ma. Bề ngoài chúng mang dáng dấp quốc độ có thành quách, đường phố, khu dân cư và trật tự cai quản, nhưng bản chất lại là lò chăn nuôi sinh linh được vận hành bằng trận pháp, địa huyệt và yêu khí. Cấu trúc của nơi này thường chia thành Tân Quốc để tiếp nhận người mới bị bắt và Cố Đô để giam giữ lớp dân bản địa đã bị mài mòn linh tâm qua thời gian dài.
Quyền lực ở đây nằm trong tay các Yêu Vương như Văn Nhãn Đại Vương cùng thuộc hạ kiểu Mã Yêu, Lão Ngưu và đội Tống Nhân Súc, những kẻ vừa cưỡng ép vừa mê hoặc để duy trì trật tự tàn khốc. Nhân Súc Quốc không chỉ là nơi giam cầm dân phàm mà còn là mắt xích chiến lược trong mưu đồ khuếch trương yêu họa từ Hắc Hoang sang Thiên Vũ Châu. Không khí của nó tràn ngập tuyệt vọng, máu tanh, khói lửa và tiếng tụng niệm ma quái, khiến con người dần mất ý chí phản kháng.
Về sau, khi Kế Duyên cùng chính đạo Thiên Vũ Châu vượt biển phản công, nhiều Nhân Súc Quốc bị phá trận, động thiên bị xé mở và lượng lớn dân chúng được giải cứu. Vì vậy, ở thời điểm mới nhất, Nhân Súc Quốc không còn ở thế khuếch trương ổn định mà đã bị đánh tan phần lớn mạng lưới trọng yếu.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Bị chính đạo Thiên Vũ Châu đánh tan phần lớn, nhiều động thiên bị xé mở, dân chúng được giải cứu và di dời; tàn dư còn lại không còn giữ được thế bao vây khuếch trương như trước.
Vai trò: Nguồn cung cấp khí huyết và linh huyết cho yêu ma Hắc Hoang, đồng thời là chiến trường trung tâm của cuộc đối đầu giữa chính đạo Thiên Vũ Châu với các thế lực yêu tà.
Biệt danh: Quốc Nhân Súc, Động Thiên Nhân Súc Quốc
Xuất thân: Các tiểu động thiên được yêu ma hợp lực dựng nên sâu trong Hắc Hoang, lấy địa huyệt, trận pháp và yêu khí làm nền tảng để nuôi nhốt và khai thác con người.
Địa điểm: Sâu trong Hắc Hoang, có liên hệ trực tiếp với khu vực gần Thiên Vũ Châu; nhiều thành trì và động thiên phụ thuộc từng được mở ra để chứa dân phàm bị bắt từ Thiên Vũ Châu và các nơi lân cận.
Cấu trúc: Khu vực chính: Tân Quốc, Cố Đô, Dục Khâu, Vạn Yêu Yến
Không gian phụ thuộc: Động Thiên Nhân Súc Quốc mới xây, các tiểu động thiên giam dân, Lầu Ngọc
Hạ tầng tà pháp: Địa huyệt đen, trận pháp Lão Ngưu vận hành, mạng lưới đánh dấu yêu khí, các tuyến vận chuyển Tống Nhân Súc
Bầu không khí: Tuyệt vọng, huyết tinh, ngột ngạt và ma dị; khắp nơi là khí tức nô dịch sinh linh, tiếng khóc than của dân phàm, khói lửa hành hình, yêu khí đậm đặc và cảm giác trời đất bị trận pháp bóp méo.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Con người và khí huyết của dân phàm, linh huyết dùng cho huyết đạo yêu ma, thảo dược đặc thù tăng sức chịu đựng của người bị nhốt, yêu khí tích tụ từ Hắc Hoang, hạt châu yêu khí của Chu phu nhân từng bị dùng làm mắt xích kế hoạch, hệ thống trận pháp và địa huyệt vận hành bởi Lão Ngưu cùng đồng bọn.
Mức độ nguy hiểm:
Rất cao
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Nhân Gian: Dân phàm bị bắt làm nguồn khí huyết, dân bản địa đã bị mài mòn linh tâm, binh lính nhân gian bị ép phục dịch và hành hình
- Yêu Ma: Văn Nhãn Đại Vương, Mã Yêu, Lão Ngưu, đội Tống Nhân Súc, các yêu binh yêu tướng Hắc Hoang, quỷ quái dự Vạn Yêu Yến
- Chính Đạo Xâm Nhập Và Phản Kháng: Kế Duyên, Tả Vô Cực, Yến Phi, Lục Thừa Phong, cao nhân Càn Nguyên Tông, các tu sĩ Thiên Vũ Châu
Dòng thời gian chi tiết
Khởi lập quốc độ tà dị
Nhân Súc Quốc được dựng nên trong các tiểu động thiên sâu bên trong Hắc Hoang, nơi yêu ma dùng đạo pháp đen tối để biến con người thành tài nguyên chiến lược. Từ đầu, nó đã không phải một quốc gia theo nghĩa thông thường mà là một hệ thống chăn nuôi sinh linh có tổ chức, vừa ngụy trang thành thành trì nhân gian vừa vận hành bằng yêu thuật. Cấu trúc ban đầu chia thành Tân Quốc để nhốt dân mới bị bắt và Cố Đô để giam dân bản địa đã bị bào mòn linh tâm.
Các địa huyệt, trận pháp và yêu khí được liên kết với nhau nhằm bảo dưỡng nguồn khí huyết ổn định lâu dài. Chính trong giai đoạn này, Văn Nhãn Đại Vương cùng bộ hạ như Mã Yêu dần nắm quyền kiểm soát tối cao, biến nơi đây thành biểu tượng ghê rợn của Hắc Hoang.
Ổn định cơ cấu khai thác con người
Sau khi thành hình, Nhân Súc Quốc phát triển hệ thống quản trị dựa trên sợ hãi, mê hoặc và hành hình công khai. Dục Khâu trở thành nơi răn đe và xử tử, còn các khu dân cư bị ép sinh hoạt như đàn súc vật chờ ngày bị khai thác. Những người mới bị bắt bị phân loại, đánh dấu và điều chuyển qua các khu vực khác nhau tùy giá trị khí huyết, trong khi dân bản địa lâu năm dần sống như mộc nhân, mất phản kháng.
Lão Ngưu cùng các kẻ vận hành trận pháp mở rộng địa huyệt, tạo nên mạng lưới lòng đất và cửa vào động thiên ngày càng phức tạp. Từ đó, Nhân Súc Quốc vừa là nhà tù khổng lồ vừa là cơ sở hậu cần cho yêu ma khắp Hắc Hoang.
Khuếch trương sang Thiên Vũ Châu
Khi khí vận và thế cục của Thiên Vũ Châu rơi vào hỗn loạn, Nhân Súc Quốc tận dụng thời cơ để mở rộng quy mô bắt người. Thái Vân Tông trong lúc truy tìm dấu tích đã bị phục kích, nhiều tiên tu mất tích, còn hàng vạn dân phàm bị bắt đưa vào hệ thống giam giữ. Các Âm Ti điện trống rỗng và Phán Quan Trướng đỏ rực cho thấy vô số sinh linh vẫn còn sống nhưng đang bị giam sâu trong ổ yêu.
Cùng lúc đó, Chu phu nhân Hắc Hoang trở thành một mắt xích quan trọng trong mưu đồ khuếch trương, khiến tình hình nhân đạo tại Thiên Vũ Châu thêm phần thê thảm. Nhân Súc Quốc từ một điểm tà địa trong Hắc Hoang đã chuyển thành uy hiếp trực tiếp đối với toàn bộ cục diện nhân gian vùng này.
Mở rộng động thiên và Vạn Yêu Yến
Không dừng ở việc bắt dân lẻ tẻ, Nhân Súc Quốc tiếp tục xây dựng Động Thiên Nhân Súc Quốc mới, cho thấy phía sau có sự hợp lực của nhiều Yêu Vương chứ không chỉ một thế lực đơn lẻ. Lão Ngưu phát hiện quy mô công trình này rất lớn, đủ sức chứa phần lớn dân Thiên Vũ Châu bị bắt, đồng thời gắn liền với hệ thống trận pháp có thể khai mở theo chu kỳ. Trong giai đoạn đó, Vạn Yêu Yến được đẩy thành lễ hội tập hợp đại yêu và yêu ma khắp Hắc Hoang, vừa phô trương thanh thế vừa tuyển chọn, phân phối và đánh dấu 'giống người' cần giữ lại.
Trên bầu trời các thành trì, yêu quái công khai lướt qua, chọn người, để lại yêu khí trên thân phàm nhân khiến dân chúng sống trong kinh hoàng tột độ. Đây là đỉnh cao thế lực của Nhân Súc Quốc, khi nó gắn chặt việc giam nuôi con người với một mạng lưới yêu họa quy mô chưa từng có.
Bị chính đạo đột kích và đánh tan
Kế Duyên tập hợp lực lượng chính đạo Thiên Vũ Châu vượt biển đánh vào Hắc Hoang, nhắm thẳng vào các Nhân Súc Quốc để cứu người và chặt đứt nguồn huyết thực của yêu ma. Trong quá trình trà trộn và phản kích, Tả Vô Cực đánh nát đầu Mã Yêu, đột phá thành Võ Thánh, còn nhiều cao thủ khác phối hợp phá hủy trận pháp và càn quét đám yêu dự Vạn Yêu Yến. Kết cục trận chiến vượt xa dự liệu, phần lớn yêu ma tham dự yến hội bị tru diệt, còn các động thiên giam dân bị các cao nhân Thiên Vũ Châu liên thủ xé toạc từ bầu trời.
Đối với dân chúng bên trong, đó là cảnh tượng trời đất sụp đổ, nhưng cũng là khoảnh khắc xiềng xích bị phá vỡ và hy vọng sống lại xuất hiện. Sau chiến dịch, vô số người của Nhân Súc Quốc được giải cứu, rồi lần lượt được đưa ra ngoài và chuyển về Đông Thổ Vân Châu, trong đó Đại Trinh chuẩn bị tiếp nhận số lượng dân tị nạn khổng lồ.
Hậu quả và tình trạng hiện tại
Sau khi các động thiên bị phá mở, Nhân Súc Quốc không còn giữ được hình thái quốc độ khép kín và vị thế chủ động như trước. Hệ thống cai quản của Văn Nhãn Đại Vương cùng đồng bọn bị đánh thủng ở những mắt xích quan trọng, còn chiến quả giải cứu dân chúng làm suy sụp nguồn tài nguyên mà yêu ma đã tích lũy lâu năm. Càn Nguyên Tông và các bên liên quan đảm nhận việc di dời, an trí lượng lớn dân bản địa và người bị bắt, mở ra giai đoạn hậu cứu nạn thay vì còn bị nuôi nhốt tập thể.
Dù Hắc Hoang chưa bị quét sạch hoàn toàn và có thể vẫn còn tàn dư ở nơi sâu hơn, mô hình Nhân Súc Quốc từng bao vây Thiên Vũ Châu đã bị đập nát. Ở mốc thời gian mới nhất, cái tên Nhân Súc Quốc chủ yếu còn mang ý nghĩa một di tích tà ác vừa bị phá hủy và một ký ức kinh hoàng của hàng triệu sinh linh sống sót.