Ngõa Phong Sơn là một dãy núi hiểm trở nằm trên vùng biên giữa Xuân Huệ Phủ và Đỗ Minh Phủ, kéo dài hơn ba mươi dặm với thế núi tựa lá chuối khổng lồ. Đỉnh núi cao vút, án ngữ chân trời, còn dưới chân núi là Hắc Phong Câu, nơi gió dữ rít qua khe đá quanh năm và mang theo mùi ẩm mục cùng khí tức sấm sét. Bên trong sơn thể có nhiều khe suối sâu, thạch thất và động phủ tối tăm, bị cây cối xơ xác cùng sương đỏ che lấp nên ánh sáng rất khó chiếu tới.
Khu vực này từng là ổ tụ tập của nhiều yêu vật chuyên dùng huyết thực và mị hoặc để bẫy người qua đường, hút nhân khí và nuôi dưỡng âm tà. Âm khí tại đây đặc biệt nặng nề, khiến cả ban ngày chân núi vẫn âm u lạnh lẽo, trở thành nơi dân thường vô cùng kiêng sợ. Vì mức độ hung hiểm quá cao, Âm Ti cùng hai phủ Thành Hoàng nhiều lần phải phối hợp bày trận Câu Hồn để trấn áp.
Sau khi Kế Duyên cùng các thần linh hai phủ phát động trận pháp và kiếm thế quét sạch yêu tà, núi non rung chuyển, cây rừng đổ rạp, bầu trời nơi đây dần yên ổn hơn trước. Dù vậy, Ngõa Phong Sơn vẫn còn lưu lại vết kiếm khai sơn và tàn dư yêu khí, nên tiếp tục là vùng cần canh giữ nghiêm ngặt.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Đã bị hai phủ phối hợp truy quét quy mô lớn, phần lớn yêu tà bị bắt hoặc xua đuổi, nhưng hiện vẫn là vùng nguy hiểm cao vì còn tàn dư yêu khí và lưu lại vết kiếm ý mạnh.
Vai trò: Địa bàn biên giới trọng yếu, nơi hai phủ Thành Hoàng phối hợp trừ yêu và phong tỏa âm tà.
Biệt danh: Ngõa Phong, Hắc Phong Câu
Xuất thân: Vốn là phần đất giáp ranh được dân gian xem như cánh cửa trước của tà ma, lâu ngày vì địa thế âm u, khe sâu nhiều động và huyết khí tụ lại nên trở thành hang ổ của yêu quái.
Địa điểm: Nằm ở biên giới giữa Xuân Huệ Phủ và Đỗ Minh Phủ, thuộc vùng giáp ranh Kê Châu; phía tây bắc liên hệ Quân Thiên Phủ, phía đông gần Tây Ninh Phủ.
Cấu trúc: Dãy núi dài, đỉnh cao che trời, khe suối sâu, Hắc Phong Câu dưới chân núi, nhiều thạch thất trong động, bàn đá và ghế đá xây thô, đường mòn gập ghềnh trơn trượt khi mưa.
Bầu không khí: Âm u, lạnh lẽo, sấm rền, gió dữ rít qua khe đá, sương đỏ trắng lẫn huyết khí, ban ngày vẫn tối tăm, sau đại chiến thì bầu trời yên hơn nhưng sát cơ còn lưu.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Huyết thực, sương huyết Hắc Phong, khe sâu ẩn khí, động phủ làm nơi ẩn náu của yêu tà.
Mức độ nguy hiểm:
Cao
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Yêu Vật Từng Chiếm Cứ: Hồng phu nhân, Xà Cơ, Thô Sông, các yêu vật ẩn trong động
- Quỷ Tà Theo Huyết Thực: Quỷ nhân, tà vật bị hương huyết hấp dẫn
- Lực Lượng Canh Giữ Và Truy Quét: Thành Hoàng Xuân Huệ Phủ, Thành Hoàng Đỗ Minh Phủ, Âm Soa, Dạ Tuần, Câu Hồn Tác
Dòng thời gian chi tiết
Hình thành vùng núi tà uẩn
Ngõa Phong Sơn từ lâu đã là dãy núi hiểm trở nằm ở nơi giao giới giữa hai phủ, địa thế vừa cao vừa sâu, rất dễ tụ âm tàng sát. Dưới chân núi có Hắc Phong Câu quanh năm gió rít, sương dày và khe đá hun hút, khiến khí lạnh cùng mùi ẩm mục không tan. Nhiều thạch thất và hang động trong núi bị cây cối xơ xác che kín, tạo thành nơi trú ẩn lý tưởng cho quỷ tà và yêu vật.
Dân làng quanh vùng vì thế dần xem nơi đây là vùng cấm địa, ít ai dám ra ngoài vào chiều tối. Từ nhận thức dân gian, Ngõa Phong Sơn bị coi như cánh cửa trước dẫn tà khí vào nhân gian. Chính hoàn cảnh tự nhiên ấy đã đặt nền cho lịch sử hung danh của ngọn núi.
Trở thành ổ tụ yêu và nơi săn nhân khí
Theo thời gian, nhiều yêu vật kéo đến Ngõa Phong Sơn, lợi dụng địa thế hiểm ác để ẩn mình và bày bẫy người đi đường. Hắc Phong Câu trở thành nơi tích tụ huyết thực, vừa nuôi dưỡng tà khí vừa hấp dẫn quỷ nhân cùng các loại yêu tà theo mùi máu kéo đến. Một số yêu quái dùng y phục, dung mạo và ánh mắt mê hoặc để dụ người vào động phủ, sau đó hút nhân khí hoặc lấy huyết khí làm thức ăn.
Tiếng vọng yêu quái trong lòng núi, cùng bàn đá ghế đá trong thạch thất, cho thấy nơi này từng là sào huyệt hoạt động có tổ chức chứ không chỉ là chỗ ẩn náu tạm thời. Mức độ nguy hiểm tăng cao tới mức ngay cả Âm Ti cũng không thể bỏ mặc. Từ đó, Ngõa Phong Sơn trở thành một trọng điểm trấn áp của lực lượng quỷ thần hai phủ.
Hai phủ bày trận Câu Hồn trấn áp
Khi Hồng phu nhân và các yêu vật liên tiếp gây họa, Kế Duyên đã đưa Thanh Đằng Tiên Kiếm lần theo dấu vết chạy trốn về phía Ngõa Phong Sơn. Cùng thời điểm ấy, Thành Hoàng của Xuân Huệ Phủ và Đỗ Minh Phủ huy động thuộc hạ, phối hợp thiết lập trận Câu Hồn để phong tỏa cả vùng núi. Trận pháp bùng nổ giữa yêu khí, sương đỏ và âm khí dày đặc, khiến núi đá rung chuyển, cây cối đổ rạp và yêu vật trong ngoài Hắc Phong Câu bị ép lộ tung tích.
Nhiều quỷ nhân cùng yêu vật bị bắt giữ hoặc bị xua đuổi khỏi nơi ẩn thân, làm tan rã thế lực tà ám từng bám rễ tại đây. Sau trận chiến, các đống xương trắng có thể nhìn thấy từ xa, như một dấu tích rõ rệt của cuộc thanh trừng dữ dội. Đây là bước ngoặt khiến Ngõa Phong Sơn từ sào huyệt yêu quái chuyển sang vùng bị thần đạo khống chế và giám sát.
Hậu chiến và dấu vết kiếm ý còn lưu
Sau cuộc truy quét, bầu trời trên Ngõa Phong Sơn trở nên yên bình hơn trước, âm tà không còn hoành hành công khai như cũ. Tuy nhiên, nơi này vẫn chưa hoàn toàn sạch sẽ, bởi yêu khí còn sót lại và các dấu tích chiến đấu vẫn hiện diện khắp núi rừng. Về sau, lão Long Ứng Hoành từng đích thân đến đứng trên vách núi nhìn xuống Hắc Phong Câu, quan sát vết kiếm khai sơn còn in lại nơi đây.
Dù thời gian đã trôi qua khá lâu, lão vẫn cảm nhận được một luồng kiếm ý mỏng nhưng sắc bén vô cùng chưa hề tiêu tán. Điều đó chứng tỏ trận chiến tại Ngõa Phong Sơn không chỉ là một cuộc trừ yêu thông thường, mà còn để lại uy áp đủ khiến cao nhân hậu bối phải kinh tâm. Ở hiện tại, ngọn núi này đã bớt loạn hơn xưa nhưng vẫn là địa vực cần canh gác, vì vừa mang hung danh cũ vừa lưu chiến tích phi phàm.