Vi Ngọc Điện là nữ tu xuất thân từ Vi thị Phấn Châu của Lưu Hà Châu, đồng thời là chủ nhân của Chá Cô Cung thuộc Thượng Tị kiếm phái. Nàng có địa vị bối phận rất cao trong tông môn vì là đệ tử đích truyền được Hoa Phù Dung truyền đạo, đến mức chưởng môn đương đại Vương Hồ Cảnh còn phải gọi nàng là sư thúc. Tuy vậy, con đường tu hành của nàng lại lâm vào thế lưỡng nan, bởi bản mệnh phi kiếm của nàng là vật đời trước truyền lại chứ không phải căn cốt kiếm tu bẩm sinh.

Nàng mang theo nhiều áp lực chồng chéo từ gia tộc, tông môn và một mối túc duyên rắc rối với Cao Dật, nên phải tạm lánh đến Kiếm Khí Trường Thành để tránh nạn. Bề ngoài nàng luôn giữ lễ, cung kính, nói năng mềm mỏng, nhưng trong lòng thường xuyên bất an vì biết mình chưa thật sự đứng vững trên kiếm đạo. Sau khi gặp Trần Bình An, nàng được chỉ ra hướng đi mới cho thanh phi kiếm Hiệu Tần và hiểu rõ hơn rằng nhân quả không thể chỉ dựa vào trốn tránh.

Ở thời điểm hiện tại, nàng vẫn ở lại Kiếm Khí Trường Thành mở quán rượu, chờ thư báo từ Đinh Pháp Nghi và chuẩn bị tự mình đối diện duyên nợ cũ.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nữ

Tuổi: Không rõ chính xác; bề ngoài là nữ tử trưởng thành, thực tuổi đã rất cao do là Nguyên Anh cảnh và mất hơn trăm năm luyện thành phi kiếm

Trạng thái: Đang tạm cư tại Kiếm Khí Trường Thành để tránh họa, mở quán rượu chờ thư của Đinh Pháp Nghi và chưa trở về Lưu Hà Châu

Vai trò: Nữ tu Nguyên Anh cảnh của Thượng Tị kiếm phái, chủ nhân Chá Cô Cung, người mang túc duyên ràng buộc với thanh phi kiếm Hiệu Tần và Cao Dật

Biệt danh: Vi đạo hữu, Vi kiếm tiên, Chủ nhân Chá Cô Cung

Xuất thân: Phấn Châu, Lưu Hà Châu; xuất thân từ Thượng Miếu thôn Vi thị

Tu vi / Cảnh giới: Nguyên Anh cảnh; chưa thể tự nhận là kiếm tu chính danh

Địa điểm: Kiếm Khí Trường Thành

Điểm yếu: Điểm yếu lớn nhất của Vi Ngọc Điện là đạo tâm và thân phận kiếm tu của nàng đều ở vào trạng thái nửa vời: có bản mệnh phi kiếm nhưng không phải kiếm tu chính danh theo căn cốt bẩm sinh. Phi kiếm Hiệu Tần tuy hiếm có nhưng thần thông hiện tại rất hạn chế, chỉ mô phỏng được phi kiếm khác trong khoảng một nén hương rồi trở lại nguyên trạng, nên khó tạo ưu thế ổn định trong tử chiến. Nàng lại thường bị nội ưu ngoại hoạn của gia tộc, tông môn và túc duyên cũ quấy nhiễu, khiến tâm thế dễ dao động. Trước Cao Dật, nàng ở thế yếu cả về cảnh giới lẫn khí thế, nên từng phải chọn cách lánh nạn thay vì đối đầu trực diện. Tính cách mềm và trọng lễ cũng khiến nàng khó xử lý cục diện bằng thủ đoạn quyết liệt. Nếu quá dựa vào ngoại lực để thoát kiếp, nàng còn có nguy cơ làm chậm chính sự trưởng thành của bản thân trên đường tu đạo.

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Không phải phôi kiếm tiên bẩm sinh, nhưng có duyên cực sâu với dị bảo truyền thừa và được phi kiếm cổ chủ động nhận chủ; căn cơ đạo môn mạnh, bối phận tông môn cao, khả năng tiếp thu chỉ điểm về nhân quả và kiếm đạo rất tốt

Tông môn: Thượng Tị kiếm phái, Chá Cô Cung; xuất thân Vi thị Phấn Châu của Lưu Hà Châu

Đặc điểm

Ngoại hình

Vi Ngọc Điện sở hữu dung mạo cực kỳ mỹ lệ, thuộc loại giai nhân khuynh thành đúng với truyền thống của Vi thị Phấn Châu. Nàng có phong thái thanh lệ như phù dung mới nở, lại mang vẻ phong tình tự nhiên rất khó che giấu, dù từng dùng chướng nhãn pháp vụng về để tự làm mình bớt nổi bật. Vóc dáng nàng cân xứng, nơi cần thanh mảnh thì rất thanh mảnh, nơi cần đầy đặn lại nổi bật, khiến cả pháp bào rộng cũng khó giấu hết đường nét.

Khi giao tiếp, nàng thường giữ tư thế đoan trang, động tác chỉnh tóc, nâng chén hay hành lễ đều rất đúng mực. Sắc mặt nàng dễ biến đổi theo tâm trạng, có thể ôn hòa khi nói chuyện đạo lý nhưng lập tức trắng bệch khi cảm nhận khí tức của Cao Dật. Khí chất tổng thể của nàng là sự pha trộn giữa phong phạm thế gia, vẻ đẹp nữ tu thượng tông và nét mệt mỏi kín đáo của người đang mang tâm sự lớn.

Tính cách

Vi Ngọc Điện là người rất giữ lễ, nói năng cẩn trọng và biết tiến thoái, đặc biệt giỏi duy trì bề ngoài nhã nhặn ngay cả khi trong lòng rối bời. Nàng không phải mẫu người cường ngạnh theo kiểu lấy lực phá cục, mà thiên về nhẫn nhịn, cân nhắc và tìm đường sống trong thế khó. Trước người có đạo hạnh hoặc phong độ vượt trội, nàng dễ sinh lòng kính phục, như khi đối diện Trần Bình An.

Tuy nhiên, sự mềm mỏng ấy không đồng nghĩa với hèn yếu, bởi nàng vẫn dám mặt dày bấu víu vào một tia cơ duyên khi bị dồn đến tuyệt lộ. Điểm khiến nàng day dứt nhất là cảm giác bản thân chưa chính danh trên kiếm đạo, nên thường do dự và thiếu quyết đoán ở thời khắc then chốt. Sau khi được chỉ điểm, nàng bộc lộ phẩm chất tốt đẹp của người biết nghe đạo lý, biết tự chỉnh đốn đạo tâm và sẵn sàng dùng thiện duyên để hóa giải nghiệp cũ.

Năng Lực

Khả Năng

  • Kiếm Đạo: Điều khiển bản mệnh phi kiếm Hiệu Tần, mô phỏng bản mệnh phi kiếm của kiếm tu khác trong thời gian ngắn, có nền tảng luyện kiếm lâu năm nhưng chưa chính danh kiếm tu
  • Đạo Môn: Căn cơ đạo gia xuất thân từ đại tông đàn, am hiểu lễ pháp tông môn, có nền móng phù lục và truyền thống đạo thống sâu dày từ Vi thị
  • Tu Vi: Nguyên Anh cảnh, đủ sức đảm đương thân phận chủ nhân một cung mạch của Thượng Tị kiếm phái
  • Ứng Biến - Nhân Quả: Biết nắm cơ duyên từ quẻ bói, giỏi giữ lễ và quan sát tình thế, có khả năng tiếp thu đạo lý rất nhanh sau khi được chỉ điểm

Trang bị & Vật phẩm

  • Phi Kiếm: Hiệu Tần (bản mệnh phi kiếm cổ, di vật của thượng cổ kiếm tiên, có năng lực mô phỏng phi kiếm khác)
  • Túi Gấm: Ba túi gấm của Đinh Pháp Nghi (vật dẫn đường theo quẻ bói, trong đó có túi chỉ được mở khi gặp người ứng với 'Long' hoặc 'Thanh')
  • Quán Rượu: Quán rượu tại Kiếm Khí Trường Thành (nơi tạm cư, đồng thời là điểm neo số mệnh theo quẻ chỉ)
  • Truyền Thừa: Di sản kiếm đạo và căn cơ đạo môn của Vi thị Phấn Châu, tư cách chủ nhân Chá Cô Cung

Tiểu sử chi tiết

Vi Ngọc Điện xuất thân từ Vi thị Phấn Châu, một thế gia Đạo giáo lâu đời và hiển hách của Lưu Hà Châu, rồi trở thành đệ tử đích truyền của Hoa Phù Dung, tổ sư khai sơn Thượng Tị kiếm phái. Dù địa vị trong tông môn rất cao, con đường tu hành của nàng lại không bằng phẳng, bởi nàng không phải phôi kiếm tiên bẩm sinh mà chỉ nhờ cơ duyên được một thanh phi kiếm cổ tên Hiệu Tần chủ động nhận chủ. Suốt hơn trăm năm, nàng khổ công luyện hóa phi kiếm ấy, nhưng thần thông bản mệnh thu được lại khá lúng túng: chỉ có thể mô phỏng phi kiếm của người khác trong thời gian ngắn, khiến nàng luôn cảm thấy mình chưa phải kiếm tu chân chính.

Khi gia tộc và tông môn cùng lúc gặp áp lực, lại thêm mối dây dưa không dứt với Cao Dật, Vi Ngọc Điện buộc phải theo quẻ bói của Đinh Pháp Nghi mà đến Kiếm Khí Trường Thành tạm lánh. Tại đây, nàng mang theo túi gấm của chưởng môn, mở quán rượu, dò tìm cơ duyên và cuối cùng gặp được Trần Bình An. Chính cuộc gặp này đã trở thành bước ngoặt lớn: nàng được chỉ rõ nguồn gốc rối rắm của Hiệu Tần, được gợi mở hướng đi mới cho kiếm đạo, đồng thời hiểu rằng nhân quả với Cao Dật không thể chỉ dùng trốn tránh mà phải tự mình giải.

Hiện nay, nàng vẫn chưa trở về Lưu Hà Châu, nhưng từ một người hoang mang cầu cứu, nàng đã dần chuyển thành người biết chờ thời cơ và chuẩn bị tự mình hoàn thành trận vấn kiếm định mệnh.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Sư Môn: Hoa Phù Dung (sư tôn truyền đạo, tổ sư khai sơn Thượng Tị kiếm phái), Đinh Pháp Nghi (chưởng môn điều đình, người bói quẻ chỉ đường), Vương Hồ Cảnh (chưởng môn đương đại, hậu bối theo bối phận)
  • Gia Tộc: Vi thị Phấn Châu (bản tộc, hậu thuẫn thế gia đạo môn), Vương Kha (đệ tử thân truyền)
  • Người Chỉ Điểm: Trần Bình An (người khai giải nhân quả, chỉ đường kiếm đạo), Tạ Cẩu (người ra tay cứu viện), Lão Lung Nhi (người hiện diện chứng kiến, một trong các cao nhân nàng từng cầu viện)
  • Duyên Nợ - Đối Đầu: Cao Dật (người đòi nợ, có túc duyên và giao ước vấn kiếm), Trịnh Đán (người biết nội tình, từng nhắc nhở Cao Dật về nàng)
  • Liên Hệ Tông Phái - Thế Lực: Thượng Tị kiếm phái (tông môn trực thuộc), Chá Cô Cung (cung mạch nàng làm chủ), Kiếm Khí Trường Thành (nơi nàng tạm cư tránh họa)

Dòng thời gian chi tiết

Xuất thân từ thế gia đạo môn lâu đời

Vi Ngọc Điện sinh ra trong Vi thị Phấn Châu của Lưu Hà Châu, một thế gia Đạo giáo cực kỳ cổ xưa và giàu mạnh. Gia tộc nàng thuộc hàng hào phiệt đạo gia, sở hữu tông đàn có thể thụ lục, gia lục và nổi danh bởi nền tảng phù lục thâm hậu. Thái Phù Quan của Vi thị là gia miếu trứ danh trong một châu, cho thấy căn cơ gia tộc nàng không hề tầm thường.

Từ nhỏ nàng đã lớn lên giữa bối cảnh lễ pháp, tông thống và kỳ vọng rất cao của cả gia tộc lẫn sơn môn. Chính nền móng ấy khiến nàng luôn hành xử cung kính, cẩn trọng và biết tiến biết lùi trước người khác.

Được thượng cổ phi kiếm nhận chủ

Vi Ngọc Điện không phải loại phôi kiếm tiên bẩm sinh, nên con đường kiếm đạo của nàng vốn không thuận như nhiều thiên tài khác. Tuy nhiên, trong gia tộc có lưu lại di thể và truyền thừa của một vị thượng cổ kiếm tiên, trong đó có một thanh phi kiếm cổ. Khi còn nhỏ, nàng tình cờ được thanh phi kiếm này chủ động nhận chủ, tiến vào bản mệnh khiếu huyệt để tự ôn dưỡng.

Thanh phi kiếm ấy được đặt tên là Hiệu Tần, về sau nàng mất hơn trăm năm mới đại luyện thành công. Từ đây, nàng có tư cách đứng vào hàng kiếm tu theo nghĩa hình thức, nhưng gốc rễ vẫn luôn thiếu sự chính danh trong đạo tâm.

Trở thành đệ tử đích truyền của Hoa Phù Dung

Vi Ngọc Điện về sau được Hoa Phù Dung, tổ sư khai sơn của Thượng Tị kiếm phái, trực tiếp truyền đạo. Vì tầng quan hệ này, địa vị của nàng trong tông môn vô cùng đặc biệt, bối phận cao hơn cả chưởng môn đương đại Vương Hồ Cảnh. Nàng còn là chủ nhân của Chá Cô Cung, hạt nhân của mạch Xuân Phục trong đạo thống Thượng Tị kiếm phái.

Tuy có thân phận cao và hậu thuẫn mạnh, nàng vẫn phải đối diện nội ưu ngoại hoạn của gia tộc và sơn môn, nhất là khi thế lực mới nổi ở Lưu Hà Châu bắt đầu chèn ép Thượng Tị kiếm phái. Những biến động ấy khiến một người vốn đạo tâm trong sáng như nàng cũng dần cảm thấy tiền đồ mờ mịt.

Xuống núi vì quẻ bói và duyên nợ dồn ép

Đinh Pháp Nghi đã nhiều lần vì nàng mà bói quẻ, dù việc này hao tổn đạo hạnh và tinh thần rất lớn. Trước khi nàng xuống núi, vị chưởng môn này giao cho nàng ba túi gấm, dặn dò từng thời điểm sử dụng và để lại lời phê mệnh 'gặp rồng thì dừng, gặp xanh thì vui'. Trong thời gian du lịch, nàng vừa phải lo cho đệ tử Vương Kha, vừa bị Cao Dật bám riết không buông vì mối ân oán liên quan đến tiền thân và thanh phi kiếm Hiệu Tần.

Do bản thân chỉ là Nguyên Anh cảnh, lại không phải kiếm tu chính danh, nàng không đủ tự tin để đối diện trực diện với một kiếm tiên Ngọc Phác cảnh trẻ tuổi nhưng hung hăng như Cao Dật. Bị ép đến đường cùng, nàng đem hy vọng cuối cùng gửi vào quẻ bói và tìm đến Kiếm Khí Trường Thành để tránh nạn.

Tìm đến Kiếm Khí Trường Thành và thử cầu viện

Tại Kiếm Khí Trường Thành, Vi Ngọc Điện mở quán rượu theo sắp xếp trong túi gấm, đồng thời âm thầm quan sát những người có thể trở thành chỗ dựa. Nàng từng chủ động tiếp cận Trần Bình An, Lão Lung Nhi và U Úc, vừa thăm dò lai lịch vừa thử mời Lão Lung Nhi đến Thượng Tị kiếm phái làm khách. Trong cuộc tiếp xúc ấy, nàng để lộ sự bất an sâu sắc, kể về quẻ sấm của chưởng môn, về đoản kiếm của Vương Kha và cả áp lực do một thế lực mới nổi ở Lưu Hà Châu gây ra.

Dù bề ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh và khéo léo xã giao, nàng thật ra đang nắm lấy từng cơ hội mong thoát khỏi thế cờ bị động. Cũng trong giai đoạn này, nàng nhiều lần bênh vực Trần Bình An trước lời bàn tán của người khác, cho thấy nàng sớm nảy sinh sự kính trọng đặc biệt với vị Ẩn Quan trẻ tuổi.

Bị Cao Dật truy bức và được Tạ Cẩu chặn lại

Sự yên ổn của nàng nhanh chóng bị phá vỡ khi Cao Dật đuổi đến tận nơi, dùng lời lẽ cực kỳ thô bạo và sỉ nhục để đòi nợ duyên cũ. Vi Ngọc Điện khi ấy lập tức tái mặt, đủ thấy nàng thực sự e ngại đối phương chứ không phải giả vờ. May mắn thay, Tạ Cẩu ra tay cực nhanh, một cái tát đã đánh Cao Dật văng đi, khiến tình thế tức khắc đảo chiều.

Vi Ngọc Điện bước ra ngoài quán trong trạng thái vừa kinh ngạc vừa hoang mang, còn chưa kịp hiểu rõ ai đã cứu mình. Biến cố này khiến nàng càng tin rằng quẻ bói của Đinh Pháp Nghi và cơ duyên tại Kiếm Khí Trường Thành quả thật không phải lời nói suông.

Được Trần Bình An chỉ đường cho kiếm đạo và nhân quả

Sau đó, Vi Ngọc Điện chính thức trình bày rõ thân phận, nỗi khổ và chiếc túi gấm cuối cùng cho Trần Bình An. Khi biết nàng không phải kiếm tu chính danh, Trần Bình An truy nguồn gốc bản mệnh phi kiếm Hiệu Tần và suy đoán nó không nên chỉ dừng ở khả năng mô phỏng một thanh phi kiếm khác trong thời gian ngắn. Ông gợi ý nàng nên tìm thêm phi kiếm để 'dùng kiếm luyện kiếm', thậm chí đổi cách hiểu tên gọi từ Hiệu Tần sang một ý gần với 'Cưu Đoạt', nhằm mở ra khả năng chiếm lấy thần thông của ba thanh phi kiếm.

Đồng thời, ông giải thích rằng mối ràng buộc giữa nàng và Cao Dật thực chất là một vòng nhân quả đòi nợ trả nợ, không thể giải quyết chỉ bằng né tránh hay dựa dẫm vào người ngoài. Vi Ngọc Điện sau khi nghe xong đã trịnh trọng hành lễ, thật sự ghi tâm lời dạy về việc lấy thiện duyên đời này để hóa giải túc duyên đời trước.

Hiện tại chờ thư triệu hồi và chuẩn bị đối diện vấn kiếm

Về sau, các thông tin mới xác nhận Cao Dật chính là binh giải chuyển thế của vị kiếm tiên để lại thanh phi kiếm Hiệu Tần, nên mối ràng buộc giữa hai người đã có lời giải thích rõ ràng hơn. Đinh Pháp Nghi cũng đã đứng ra điều đình, để lại một giao ước quân tử rằng Vi Ngọc Điện nợ Cao Dật một trận vấn kiếm, nhưng thời gian và địa điểm đều do nàng quyết định. Điều này cho thấy thế bị động của nàng đã được nới lỏng, song chưa hoàn toàn chấm dứt.

Hiện tại nàng vẫn ở Kiếm Khí Trường Thành, tiếp tục kinh doanh quán rượu và chờ thư báo tiếp theo từ Đinh Pháp Nghi trước khi trở về Lưu Hà Châu. So với trước kia, nàng đã bớt hoảng loạn hơn, nhưng con đường phía trước vẫn là tự mình gánh lấy nhân quả và hoàn thành sự chuyển biến thật sự trên kiếm đạo.