Vân Hạ biệt nghiệp nằm giữa rừng sâu quê hương Chu Liễm, được xây nên từ những mái gỗ tinh xảo và dòng suối bạc uốn quanh. Khi Chu Nam Hoa còn khoác áo trắng, nơi này là một khu biệt trạch sơn thủy với hoa đào rực rỡ, nhà đình nghỉ mát bí mật và những bàn hương thơm để chủ nhân đốt và ngắm hoa. Chu Liễm dùng nó làm nơi thương kết bạn tri âm, vừa tiếp khách vừa đợi ngọn gió mang tin tức giang hồ về.

Sau trận chiến kinh thành và quyết định tạo huyền thoại chết đi sống lại, ông để lại Vân Hạ trong sự im lặng khiến người đời tưởng nó đã mất. Giờ đây tường đổ, vách xiêu, cỏ dại phủ kín nhưng nền móng vẫn giữ được dấu vết phong lưu cũ và những vòm đào vẫn thở ra hương xưa. Tạ Đào, sơn thần nương nương, coi phế tích như cấm địa và dùng thần lực bảo hộ để tránh kẻ lạ xâm phạm.

Dưới ánh trăng, những mái vòm cũ vẫn lưu lại tiếng hương trầm và tiếng thớt bếp lặng lẽ, khiến Vân Hạ biệt nghiệp vừa u hoài vừa trầm mặc.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 云下别墅

Trạng thái: Phế tích được bảo hộ bởi sơn thần Tạ Đào và thỉnh thoảng có Chu Liễm lui tới

Vai trò: Di tích cấm địa

Biệt danh: Vân Hạ biệt thự, Vân Hạ biệt viện

Xuất thân: Do Chu Nam Hoa (Chu Liễm) thiết lập như biệt thự nghỉ dưỡng ở quê nhà và từng là nơi ông thả hồn vào hoa cỏ

Địa điểm: Giữa rừng sâu quê hương Chu Liễm gần hồ Thu Khí và miếu sơn thần Vân Hạ

Cấu trúc: Tường đá và gỗ cũ phủ rêu, có các hành lang nhỏ dẫn đến đình nghỉ mát bị mục nát và khe suối chảy qua các kênh đào, hiện phần lớn là phế tích thôi nhưng nền móng vẫn cho thấy sự dụng tâm trong bố cục hòa hoa

Bầu không khí: Tinh thần vừa u buồn vừa thuần khiết; phế tích im lặng, cỏ dại phủ kín, hoa đào thưa thớt nhưng vẫn lưu giữ cốt cách của ngày xưa, khiến người bước vào có cảm giác vừa được chở che vừa bị thúc giục nhớ về gia chủ đã biến mất

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Hoa đào, suối nước trong quanh năm, cây gỗ cổ thụ và năng lượng sơn thần được tích tụ trong miếu gần đó

Mức độ nguy hiểm:

Trung bình do sơn thần bảo vệ nhưng không hoàn toàn bị phong ấn

Tiểu sử chi tiết

Vân Hạ biệt nghiệp ghi dấu là di tích nghỉ dưỡng Chu Nam Hoa dựng bên hoa đào và suối chảy qua đồi núi quê hương, nhằm tạo nơi tĩnh dưỡng cho người áo trắng Chu Liễm. Khi hắn còn tại thế, kiến trúc tinh xảo và không khí thơ mộng khiến nơi này vừa là điểm dừng chân cho những bước chân giang hồ vừa là phòng tranh, nơi những giai nhân từng say mê ngắm hoa và nghe đệm đàn. Sau trận chiến kinh thành và quyết định dựng nên huyền thoại chết đi sống lại, ông để di chỉ trôi vào im lặng, sống ẩn giữa rừng sâu và để lại dấu chân ở đó cho bất kỳ ai còn nhớ.

Bấy giờ Tạ Đào, sơn thần từng đêm canh giữ dòng suối, không rời khu vực vì tình cảm quá khứ với chủ nhân, canh giữ để giữ phế tích khỏi lọt vào tay kẻ lợi dụng. Dẫu Chu Liễm biến hình, già nua, ông vẫn trở lại, đối thoại với Tạ Đào và dùng sự xuất hiện hiếm hoi để chỉ dẫn nàng cách quản lý hương hỏa, đưa miếu sơn thần thành nơi an toàn cho dân làng. Những năm sau, Vân Hạ biệt nghiệp vẫn giữ nguyên cảnh phế tích với cỏ dại và tường vỡ, nhưng năng lượng sơn thần và hơi hướm của Chu Liễm khiến nơi này trở thành cấm địa yên tĩnh, vừa u buồn vừa đầy dung nhan cũ.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Nhóm: Tạ Đào (Sơn thần nương nương bảo hộ), Nữ quỷ thị nữ miếu (Hầu cận miếu sơn thần)
  • Nhóm Khác: Chu Liễm (Chủ nhân cũ xuất hiện bất thình lình để trấn an sơn thần và miếu thần)

Dòng thời gian chi tiết

Khởi nguyên phồn vinh

Vân Hạ biệt nghiệp khởi sinh là di chỉ nghỉ dưỡng của Chu Nam Hoa khi chủ nhân còn tráng kiện, tinh diệu từ thiết kế bậc thang máng nước đến hoa đào trổ rực; sân vườn lát đá cuội dẫn đến một đình nghỉ mát nơi bản ngẫm chuông gió, sơn thần Tạ Đào ban đầu chỉ là hạt giống gắn bó với dòng suối; người áo trắng thường đốt hương ngắm hoa, khiến những dị nhân và nha hoàn trong giang hồ đến lui không nghỉ; sự thanh tú của kiến trúc và nguồn suối quanh năm khiến khu biệt nghiệp không chỉ là nơi nghỉ dưỡng mà còn điểm hẹn của thơ phú và võ công; Chu Liễm tận dụng nơi này để theo đuổi đạo lý cầm kỳ thi họa, giữ một khoảng tĩnh dưỡng trước khi đột nhập những biến cố sau này.

Chu Liễm hoá biệt

Khi tin đồn chấn động kinh thành về huyền thoại tình trường và cái chết bí ẩn lan ra, Vân Hạ biệt nghiệp trở thành điểm kết của giai đoạn cuối cùng khi Chu Liễm quyết định rời bỏ thế gian; ông giam mình tại di chỉ, chờ từng sự kiện để khiến thanh danh lụi tàn và cho phép một võ phu trẻ tên Đinh Anh hạ mình, tạo huyền thoại chết đi sống lại; vũng suối trước biệt nghiệp vang tiếng chổi quét, hương đào rơi tự nhiên, mỗi tàn tích là bằng chứng cho việc ông không đấu đá trực tiếp mà vẫn dựng cảnh mê hoặc; sau lần "chết", ông biến mất trăm năm, khiến người yêu lẫn kẻ thù đều rơi vào hoang mang tuyệt vọng; Vân Hạ biệt nghiệp chìm vào im lặng, nền móng xây dựng vẫn cảm nhận được chất thơ cũ dù không còn chủ nhân.

Tái ngộ Tạ Đào

Trở về từ những ngả đường, Chu Liễm một mình vào rừng sâu tìm lại phế tích và gặp lại Tạ Đào, sơn thần nương nương từng lưu luyến bao kỷ niệm; dù ông đã biến dung mạo và mang theo hàng trăm năm tuổi già, Tạ Đào nhận ra giọng nói bạc tình của người áo trắng và gọi bằng những câu mê hoặc; hai người hồi tưởng về trăm năm trước, khi chuỗi hoa đào dưới trời sao được tinh luyện bởi những lời chia tay lặng lẽ; Tạ Đào dùng cảnh giới của mình bảo hộ khu vực, khiến phế tích không thể bị kẻ lạ xâm phạm; bầu không khí rừng nhuộm màu xanh lam từ ánh áng của sơn thần, nhưng trái tim Chu Liễm vẫn đọng lại lời hờn oán chưa tan.

Phế tích được bảo hộ

Đến thời hiện tại, Vân Hạ biệt nghiệp còn lại tường đổ, vách xiêu, vòm đào héo và cỏ dại bủa vây, song được miếu sơn thần gần đó giữ gìn, nơi một lão nhân còng lưng vẫn nấu bếp cho Tạ Đào; sơn thần hiếm khi tiếp khách, nhưng chuỗi ngày gây dựng bếp cơm bận rộn là cách giữ hồn nơi này không trôi và Chu Liễm vẫn xuất hiện để nhắc nàng đừng u sầu; ông khuyên Tạ Đào tập trung quản lý hương hỏa và biến miếu thành nơi cầu cúng cho sĩ tử, biến phế tích thành điểm che chở cho dân xung quanh; nhiều nữ quỷ thị nữ của miếu đâm đầu vào công việc, còn tiếng thớt và tiếng cười lẫn với gió đầy tính châu báu; tường rêu và mái lợp mốc giữ một phần kiến trúc cũ, nhưng chỉ cho phép phế tích ngủ yên dưới sự bảo hộ của sơn thần để không phá hủy cốt cách.