Vân Chưng Đại Trạch Thức là một chiêu quyền pháp thượng thừa thuộc hệ võ học do Thôi Thành sáng tạo và truyền lại. Cốt ý của chiêu này lấy từ hình tượng mây khí bốc lên khỏi đầm lớn, chuyển hóa thành quyền ý trầm hùng, bao phủ, dâng trào rồi bộc phát theo hướng nghịch thiên mà đi. Nguồn cảm hứng sâu xa của nó bắt đầu từ nỗi phẫn uất của Thôi Thành trước điển tích nữ Vũ Sư vì thương dân mà trái thiên điều, cuối cùng bị Thiên Đế trừng phạt.
Vì vậy, bản chất của chiêu không chỉ là sát lực hay phá lực, mà còn là tinh thần chống lại thiên uy và áp bức từ trên cao. Khi thi triển đúng mức, quyền kình có thể chấn động mặt đất, mặt nước, đánh tan mưa, mây, khí âm và các thực thể hư ảo không có thân xác thật. Chiêu này đặc biệt mạnh trong những tình huống cần quét sạch tà vật, phá áp chế từ không trung hoặc đối cứng với uy áp quy mô lớn.
Ở giai đoạn về sau, nó không còn chỉ là tuyệt học cá nhân của Thôi Thành mà đã trở thành một dấu ấn võ đạo được Trần Bình An lĩnh hội, diễn hóa và tiếp tục truyền thừa.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Khả Năng
- Thông số khác
- Dòng thời gian chi tiết
- Khởi nguyên từ phẫn uất nghịch thiên
- Được truyền thụ tại lầu trúc núi Lạc Phách
- Lần đầu biểu hiện rõ uy năng trong chiến đấu trừ tà
- Từ tưởng niệm đến tự kiểm chứng trong quá trình trưởng thành
- Bước ngoặt sau khi vào cảnh giới thứ tư
- Được mài giũa và biến hóa trong thử kiếm, giao đấu và tử chiến
- Trở thành truyền thừa tiếp nối ở thời điểm mới nhất
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 云蒸大泽式
Trạng thái: Vẫn đang được lưu truyền và sử dụng; ở thời điểm mới nhất đã được Trần Bình An truyền dạy cho Triệu Thụ Hạ luyện thành
Vai trò: Chiêu thức quyền pháp chủ lực mang tính công phạt, trấn áp và nghịch thế trong hệ võ học của Thôi Thành
Biệt danh: Mây Chưng Đầm Lớn Thức, Vân Chưng Đại Trạch, Thế quyền Vân Chưng Đại Trạch
Xuất thân: Do Thôi Thành sáng tạo sau khi đọc điển tích về một nữ Vũ Sư thương dân, tự ý giáng mưa rồi bị Thiên Đế trừng phạt; về sau được truyền cho Trần Bình An tại lầu trúc núi Lạc Phách
Tu vi / Cảnh giới: Phù hợp nhất với võ phu thuần túy có căn cốt mạnh, quyền ý vững và thân thể đủ sức chịu phản chấn; ở thời điểm mới nhất đã được vận dụng bởi Trần Bình An và được Triệu Thụ Hạ luyện thành
Địa điểm: Khởi nguồn ở hệ võ học của Thôi Thành; từng xuất hiện nổi bật tại núi Lạc Phách, thành Lão Long, đảo Quế Hoa, trấn Phi Ưng, khe Quỷ Vực và về sau được luyện trên đỉnh Tống Giá Lĩnh
Phẩm cấp: Thượng thừa
Hệ / Nguyên tố: Khí mây, thủy trạch, quyền ý nghịch thiên
Nhược điểm: Đòi hỏi thân thể cực mạnh, nội ngoại kình phải thống nhất, nếu căn cơ yếu rất dễ không chịu nổi phản chấn. Quyền giá và nhịp phát lực cần cực kỳ chuẩn xác, sai lệch nhỏ cũng khiến uy lực giảm mạnh. Khi thi triển thường tạo động tĩnh rất lớn, khó che giấu hành tung và dễ làm hỏng địa hình xung quanh. Chiêu thức thiên về chính diện áp chế nên nếu gặp đối thủ tốc độ, đoán trước tiết tấu hoặc vượt trội kỹ xảo như Tào Từ thì vẫn có thể bị khắc chế.
Sức mạnh: Có thể đánh cho màn mưa lùi lên trời, chấn động đất đá và mặt nước trên diện rộng, đánh bật giao long vàng hư ảo, quét sạch quần thể âm vật, phá biển mây tà khí và đối kháng trực diện với các loại uy áp giáng từ trên cao
Yêu cầu: Võ phu thuần túy, thân thể cường kiện, quyền ý ổn định, căn cốt đủ dày, khả năng chịu đau và chịu phản chấn cao, thích hợp hơn với người đã có nền tảng Hám Sơn quyền hoặc được cao nhân trực tiếp chỉnh quyền
Chủ sở hữu: Người sáng tạo là Thôi Thành; người lĩnh hội và phát huy nổi bật nhất là Trần Bình An; ở thời điểm mới nhất đã được Triệu Thụ Hạ luyện thành dưới ảnh hưởng truyền thừa của Trần Bình An
Hiệu ứng: Tạo áp lực quyền ý như mây phủ đầm dâng, sinh gió quyền mãnh liệt, khuấy động địa khí và thủy khí, đánh tan khí âm cùng hình thể hư ảo, đồng thời nâng cao sức trấn áp chính diện trong chiến đấu
Năng Lực
Khả Năng
- Quyền Thế: Dựng quyền giá cổ xưa, tích súc quyền ý như mây bốc khỏi đầm lớn, lấy trầm hùng làm nền
- Công Phạt: Đánh ra kình lực xuyên thấu, quét sạch tà khí, âm vật, nữ quỷ và các tồn tại hư ảo
- Đối Không: Phá mưa, xung mây, chống uy áp hoặc thế công từ trên cao, đặc biệt hiệu quả khi nghịch kích thiên tượng
- Chấn Địa: Giậm chân mượn lực, làm rung động mặt đất, mặt nước và không gian quanh thân trong phạm vi rộng
- Diễn Hóa: Có thể phối hợp với bộ pháp Hám Sơn quyền, kiếm khí Thập Bát Đình hoặc dung hợp quyền ý khác để tăng thanh thế và sát lực
- Truyền Thừa: Là chiêu thức có thể được lĩnh hội, mài giũa qua thực chiến rồi truyền lại cho đời sau
Thông số khác
Điều kiện sử dụng:
Cần dựng đúng quyền giá, trầm khí đan điền, phối hợp bộ pháp và điểm giậm chân mượn lực; phát huy mạnh nhất khi đối mặt mây mưa, khí áp, tà vật, âm vật hoặc thế công từ trên cao; ở không gian chật hẹp hoặc nơi cần che giấu tung tích thì hiệu quả chiến thuật giảm do thanh thế quá lớn
Các tầng cảnh giới:
Sơ bộ là dựng đúng quyền giá và phát kình theo thế mây bốc đầm dâng; tiểu thành là dùng gió quyền quét sạch khí âm, nữ quỷ và thực thể hư ảo; đại thành là quyền ý nhập thể, chấn động mặt đất mặt nước trên diện rộng, đánh lui mưa mây hoặc uy áp từ trên cao; tầng cao hơn là dung hợp với quyền ý khác như Thần Nhân Lôi Cổ Thức để tạo biến hóa chiến đấu riêng; mức truyền thừa là có thể dạy lại cho người khác luyện thành như trường hợp Triệu Thụ Hạ
Dòng thời gian chi tiết
Khởi nguyên từ phẫn uất nghịch thiên
Vân Chưng Đại Trạch Thức ra đời từ Thôi Thành, một võ phu thuần túy kiêm người đọc sách rất nhiều, khi ông đọc được điển tích về nữ Vũ Sư thương dân mà trái thiên điều. Nàng vì giáng mưa cứu đời nên bị Thiên Đế trừng phạt, trong chiếu thư còn có lời kết tội lạnh lùng kiểu “tự làm tự chịu”, khiến Thôi Thành nổi giận. Cơn phẫn uất ấy không dừng ở cảm xúc, mà được ông trực tiếp chuyển hóa thành quyền đạo.
Giữa lúc mưa lớn, ông bước ra ngoài và đánh một quyền khiến màn mưa bị ép lùi lên cao, từ đó đặt tên chiêu là Vân Chưng Đại Trạch Thức. Từ lúc sinh ra, chiêu thức đã mang tinh thần đối kháng thiên uy chứ không chỉ là kỹ xảo võ học đơn thuần.
Được truyền thụ tại lầu trúc núi Lạc Phách
Trong giai đoạn Trần Bình An được ông lão họ Thôi rèn luyện tàn khốc ở lầu trúc, Vân Chưng Đại Trạch Thức là một trong ba tuyệt thức trọng yếu được dùng để đập nát rồi tái tạo thân thể và thần hồn của cậu. Quá trình truyền thụ không đi theo kiểu giảng giải ôn hòa, mà gắn liền với đau đớn thập tử nhất sinh, thất khiếu chảy máu và xương cốt gãy nát. Chính trong hoàn cảnh ấy, Trần Bình An không chỉ học hình thức của một quyền mà còn lĩnh hội khí phách nghịch thế ẩn trong quyền ý.
Đây là giai đoạn chiêu thức từ tuyệt học của Thôi Thành bắt đầu cắm rễ vào căn cơ võ đạo của Trần Bình An. Về sau, mọi lần Trần Bình An dựng quyền giá này đều ít nhiều gợi lại bóng dáng luyện quyền ở lầu trúc.
Lần đầu biểu hiện rõ uy năng trong chiến đấu trừ tà
Khi đối đầu đám nữ quỷ và khí âm tràn khỏi đại điện, Trần Bình An lần đầu biểu hiện rõ tính chất quét sạch tà vật của Vân Chưng Đại Trạch Thức. Gió quyền vừa khởi đã chấn động xung quanh, khiến nhiều nữ quỷ dữ tợn bị đánh tan ngay khi còn chưa thể tới gần một trượng. Sau đó, cậu còn dùng liên tiếp quyền phong của chiêu này để quét sạch khói đen, tiếng oán hận và các tàn dư âm vật sau khi cấm chế bị phá.
Trận chiến ấy chứng minh chiêu thức không chỉ thích hợp cho đối quyền với võ phu, mà còn cực kỳ hiệu quả trước kẻ địch phi vật chất. Từ đây, Vân Chưng Đại Trạch Thức được xác lập như một chiêu trấn áp tà dị bằng quyền ý thuần dương và hùng hậu.
Từ tưởng niệm đến tự kiểm chứng trong quá trình trưởng thành
Sau thời gian rời núi Lạc Phách, Trần Bình An nhiều lần nhớ lại lời ông lão họ Thôi từng nói về việc một quyền có thể đánh lui màn mưa trên trời. Trước thác nước lớn, cậu tự hỏi liệu quyền này có thể đánh thủng màn nước và chạm tới vách đá phía sau hay không. Sự hồi tưởng ấy cho thấy Vân Chưng Đại Trạch Thức không chỉ là chiêu thức dùng khi lâm địch, mà còn trở thành thước đo để Trần Bình An tự quan sát tiến bộ võ đạo của mình.
Nó gắn với lòng tin vào quyền pháp, với hàng vạn lần đi thế và tinh thần không lùi bước khi đối đầu cường địch. Trong ý nghĩa này, chiêu thức dần hòa vào nhận thức võ đạo của người học, vượt khỏi phạm vi một đòn đánh cố định.
Bước ngoặt sau khi vào cảnh giới thứ tư
Tại nhà tổ họ Tôn ở thành Lão Long, sau khi bước vào cảnh giới thứ tư của võ phu thuần túy, Trần Bình An đã dùng Vân Chưng Đại Trạch Thức đánh bật hơn mười con giao long vàng hư ảo trở lại biển mây. Hai chân giậm xuống khiến kình lực xuyên sâu vào lòng đất, mặt đất rung như sấm xuân còn mặt nước dậy sóng lan xa. Những con giao long ấy vốn là cơ duyên thiên đạo hiếm có, nhưng trong tâm thế nghênh chiến, cậu vẫn xem đó như đối mặt với ông lão ở lầu trúc và nhất quyết đánh ra quyền lớn nhất của mình.
Sự kiện này chứng minh chiêu thức đã đạt tới mức quyền ý thực thể, đủ chạm được những tồn tại không có thân xác chân thật. Đồng thời, nó cho thấy sau khi phá cảnh, Vân Chưng Đại Trạch Thức trở thành đòn quyền mà Trần Bình An thấy “đủ nhanh đủ mạnh”, gần như không còn bị trời đất trói buộc.
Được mài giũa và biến hóa trong thử kiếm, giao đấu và tử chiến
Trên đảo Quế Hoa, khi chịu Mã Trí dùng phi kiếm bản mệnh xâm nhập thần hồn để tôi luyện, Trần Bình An đã nhiều lần dựng Vân Chưng Đại Trạch Thức chỉ bằng quyền giá mà đã khiến khí thế toàn thân đổi khác như một vị võ đạo tông sư. Về sau tại trấn Phi Ưng, cậu còn chủ động dung hợp thế quyền của chiêu này với quyền ý Thần Nhân Lôi Cổ Thức, liên tục đánh lên trời để phá biển mây tà khí do tà tu thao túng. Chiêu thức cũng xuất hiện trong nhiều trận chiến lớn khác, từ lúc chuẩn bị giao thủ với Đinh Anh, đối quyền cùng Tào Từ, cho tới khi đánh tan mây sét ở rừng đào trong khe Quỷ Vực.
Những lần dùng liên tục ấy chứng tỏ Vân Chưng Đại Trạch Thức không còn là bài quyền cứng nhắc mà đã thành nền tảng để Trần Bình An tự diễn hóa. Từ một tuyệt thức được truyền thụ, nó trở thành bộ phận hữu cơ trong hệ quyền pháp chiến đấu của cậu.
Trở thành truyền thừa tiếp nối ở thời điểm mới nhất
Đến giai đoạn Trần Bình An lấy thân phận thầy đồ dạy học nơi làng ven suối, Vân Chưng Đại Trạch Thức đã bước sang ý nghĩa mới là truyền dạy cho hậu bối. Triệu Thụ Hạ được ghi nhận đã luyện thành chiêu này trên đỉnh Tống Giá Lĩnh giữa mưa bão, bởi ở trường học chật hẹp không thể triển khai hết động tĩnh của quyền pháp. Lục Trầm còn trực tiếp nhắc lại xuất xứ lớn lao của quyền này, xác nhận gốc tích của nó từ ông lão họ Thôi và điển tích nữ Vũ Sư.
Điều đó cho thấy chiêu thức không hề mai một, trái lại còn được tái xác lập như một dấu mốc quan trọng trong mạch võ học mà Trần Bình An gìn giữ. Ở thời điểm mới nhất của dữ liệu, Vân Chưng Đại Trạch Thức đã hoàn thành vòng chuyển hóa từ sáng tạo cá nhân của Thôi Thành sang di sản võ đạo có người kế tục.