Sơn Hải Bổ Chí là một cổ thư thần tiên ghi chép chi tiết về địa danh, điển cố và hình thắng của các châu lục, dày hơn và tinh tế hơn bản Sơn Hải Chí phổ thông. Mỗi trang chứa chục bức họa sơn thủy và hàng ngàn chữ nhỏ xíu, buộc người đọc phải có nhãn lực tu tiên hoặc được chỉ dẫn mới phân biệt được nội dung. Được đóng bằng giấy linh khí và bìa gỗ thấm thần khí, sách mang trọng lượng riêng khiến người phàm tục chỉ cầm trong tích tắc đã thấy mỏi tay.
Sách được giữ trong vật một tấc của Nạp Lan Ngọc Điệp nên chỉ nhóm kiếm tu cao cấp mới mở ra xem, nhưng mỗi lần hé ra đều cung cấp chi tiết về thủy phủ, long quật và dấu tích tiên nhân. Nó không chỉ là thư tịch tham khảo mà còn đóng vai trò bảo chứng truyền thống, giúp Trần Bình An cùng đồng hành lựa chọn lộ trình học tập và giải thuật các mảnh ký ức mộng cảnh. Truyền kỳ kể rằng Sơn Hải Bổ Chí là cuốn sách quý hiếm, thường chỉ các tông môn lớn mới có quyền lưu thông và họ dùng nó để kiểm chứng lịch sử vương triều trước khi hành động.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Shan Hai Bu Zhi
Trạng thái: Quý hiếm, đang nằm trong tay Nạp Lan Ngọc Điệp theo lệnh gia tộc Kiếm Khí Trường Thành
Vai trò: Vật phẩm tư liệu thần tiên
Biệt danh: Sách Bổ Chí
Xuất thân: Đảo Huyền Sơn (do gia tộc tu tiên đặt mua từ những năm đầu)
Địa điểm: Đồng Diệp Châu – theo đoàn Kiếm Khí Trường Thành và nằm trong vật một tấc của nữ đồ đệ
Phẩm cấp: Quý hiếm
Tinh thần: Linh khí sơn thủy ngưng tụ trong từng nét bút và chi tiết tranh minh họa
Trạng thái: Nguyên vẹn, được quấn lụa và bảo quản trong vật một tấc riêng biệt
Cấu trúc: Đóng gáy dày, mỗi trang dồn nén hàng chục tranh sơn thủy liền kề với hàng ngàn chữ nhỏ, khó đọc nếu không có nhãn lực tinh cường
Hiệu ứng: Cung cấp nguồn dữ liệu định vị các bến đò, di tích cổ, linh cảnh và tư liệu quý giúp gia tăng hiểu biết về thế giới trần tịch
Yêu cầu: Phải do tu sĩ hoặc người được gia tộc mở ra, cần có nhãn lực tầm thuật hoặc hướng dẫn từ đạo sĩ có kinh nghiệm
Sức mạnh: Không tấn công, đóng vai trò bảng đồ thần linh và tấm gương xác thực lịch sử
Chủ sở hữu: Gia tộc Nạp Lan thuộc Kiếm Khí Trường Thành
Năng Lực
Khả Năng
- Tri Thức: Hiển lộ thủy phủ, long quật, dấu tích tiên nhân cùng lịch sử vương triều để người đọc định hướng con đường tu hành
Thông số khác
Điều kiện sử dụng:
Mở ra trong không gian yên tĩnh, không để kẻ phàm trần tò mò chạm vào và cần sự đồng ý của người giữ sách
Chất liệu:
Giấy linh khí mịn và bìa gỗ hiếm được tẩm nguyên tố thủy phủ
Tiểu sử chi tiết
Cuốn Sơn Hải Bổ Chí sinh ra từ yêu cầu của các gia tộc tu tiên muốn có bản đồ chi tiết cho mỗi phong cảnh và địa danh thần bí, nên thợ thư pháp trên Đảo Huyền Sơn đã dùng giấy linh khí để khắc nên từng trang. Người ta truyền rằng sách là một bộ phụ chú cho Sơn Hải Chí, nhưng lại dày hơn nhiều lần và được viết với những chữ nhỏ đến nỗi phàm tục kém nhãn lực không thể đọc nổi. Nó sớm được đưa vào kho thư của Kiếm Khí Trường Thành với lệnh giới hạn người mở, tạo ra dòng mật chi cho những kiếm tu có cấp bậc đủ cao.
Khi Trần Bình An cùng các đồ đệ dừng chân ở bến đò Khu Sơn, Nạp Lan Ngọc Điệp liền dựa vào sách để kể lại lịch sử Du Châu và liên hệ với Kim Đạc, khiến cả nhóm có hiểu biết rõ ràng về vùng đất sắp đến. Sau đó, mọi thông tin trong sách đều được Trần Bình An lưu tâm từng chi tiết, từ biển mây Vân Hà đến những cây sương tùng mang nguyệt phách, và anh dùng nó để kiểm chứng thực giả của thế giới hiện tại. Hình ảnh sách tràn ngập ký ức du hành khiến anh ấp ủ sẽ tự mình soạn dựng một bản biên niên tương tự, một chỉnh thể đồ sộ lãi ít nhưng kết nối toàn Thần Châu, nhằm ghi lại phong thổ, nhân tình và câu chuyện nhỏ mà anh chứng kiến.
Dòng thời gian chi tiết
Bắt nguồn từ Đảo Huyền Sơn
Các bậc trưởng lão của một gia tộc tu tiên đặt mua một bản Sơn Hải Bổ Chí từ Đảo Huyền Sơn để bổ sung kho thư của Kiếm Khí Trường Thành, vì sách có quá trình ghi chép sơn thủy đồ sộ hơn cả bản Sơn Hải Chí phổ thông. Cuốn sách được đóng bằng giấy thần tiên, bìa gỗ tẩm linh khí nên nặng nề, khiến một người phàm tục không thể cầm lâu mà không bị mỏi tay. Mỗi trang đều chứa mười mấy bức họa sơn thủy và hàng ngàn chữ nhỏ, nên chỉ những người tu tiên có nhãn lực tinh tế mới đọc nổi mà không phát sinh lỗi dịch.
Từ ngày đầu tiên sách xuất hiện trong kho, nó được bảo vệ cẩn mật và giới hạn người mở, kèm theo lệnh sao chép riêng cho những ai đủ tư cách.
Tiết lộ tại bến đò Du Châu
Khi đoàn kiếm tu Kiếm Khí Trường Thành dừng chân ở bến đò Khu Sơn, Nạp Lan Ngọc Điệp bất ngờ mở cuốn Sơn Hải Bổ Chí ra và cung cấp cho Trần Bình An cùng các đồ đệ thông tin về lịch sử vùng đất Du Châu lẫn sự liên hệ đến Kim Đạc của quốc sư. Cô bé phải vội vàng thu lại sách trước khi bị những người khác chú ý vì vẫn nhắc nhở mình phải tự tay sao chép một trang theo lệnh gia tộc. Âm thanh lật trang của sách tạo thành màn trình chiếu sơn thủy tinh tế khiến những kiếm tu tu vi thấp dễ dàng bị mê hoặc, nhưng Trần Bình An vẫn bình tĩnh tiếp thu chi tiết mà Nạp Lan kể lại.
Cuốn sách trong tay cô trở thành nguồn khảo cứu quan trọng cho cả nhóm khi xác định con đường tiếp theo và cách tránh các giấc mộng kỳ quái.
Tỏa sáng khắp Hạo Nhiên châu
Sơn Hải Bổ Chí nổi danh khắp các châu với tư cách cuốn sách thần tiên trình bày những cảnh sơn thủy có chân linh, nên nhiều vùng như Bảo Bình Châu hay Mộng Lương đều được miêu tả trong bản bán chạy. Khi Trần Bình An đứng trên biển mây Vân Hà, anh nhớ rõ lời sách giới thiệu rằng những đám mây mù kia từng được luyện khí sĩ ví như 'vưu vật trên trời', và đôi lúc ẩn chứa chân linh tổ sư để đệ tử có duyên hỏi đạo. Dòng thông tin của sách cho phép người đọc cảm nhận da trời rực ngũ sắc và ghi nhớ việc uống Hoàng Lương phúc địa để kết nối với giấc mộng đẹp.
Nhờ vậy nhiều người tìm tới các ấn bản bổ sung để điều chỉnh đường tu và phối hợp với khí vận của từng khu vực.
Ghi chép dòng cổ tích sương tùng
Khi Trần Bình An trở lại di tích ở Bát Mặc, anh càng thêm tự tin vì Sơn Hải Bổ Chí từng miêu tả những cây sương tùng có khả năng ngưng tụ nguyệt phách, giúp anh xác định đúng vị trí sơn môn hoang phế. Sách mô tả lá tùng lấp lánh như tuyết dưới ánh trăng, nên từng chi tiết ấy giúp anh tự hỏi phải mang chúng đi đâu và tại sao những cây cổ thụ lại vượt quá sức chứa vật mang. Nhờ bản thảo nặng trĩu ấy, anh biết mình phải duy trì cảnh giới và chuẩn bị cho bước đột phá tiếp, chứ không cố vác tùng đi bay loạn trong biển mây.
Cứ mỗi lần mở sách, bối cảnh cũ lại sống dậy và khiến anh liên tưởng tới việc sẽ soạn lại một bộ hồ sơ giống như Sơn Hải Bổ Chí.