Phù Kiếm là một pháp khí đặc thù của Đạo gia, kết hợp tinh tế giữa lưỡi kiếm và mặt bùa chú, nên thân kiếm không chỉ nhọn mà còn chứa cả bộ phù văn sấm sét. Truyền thuyết trong Đại Ly gọi nó là vật phẩm cực kỳ quý hiếm, đến nỗi Tống Trường Kính dùng nó làm phần thưởng hoặc mục tiêu đặc biệt cho Lưu Bá Kiều trong cuộc hành trình. Người tu hành Đại Ly và các tông môn lớn đều biết đến chuyện một thanh kiếm có thể được gọi trực tiếp là một phù kiếm, vậy nên ai nấy đều tưởng tượng ra một ánh sáng rực rỡ kỳ lạ khi nhắc đến tên nó.

Phù Kiếm có thể triệu hoán lôi đình và thi triển kiếm khí mang theo lực lượng phù chú, khiến cả những thế lực loài người thấp kém lẫn linh vật đều phải e dè. Đã có nhiều bàn bạc ở Bạch Ngọc Kinh xem nên dùng nó làm pháp bảo trấn giữ tầng mười ba, nhưng cả Loan cự tử lẫn các đại tu sĩ đều thấy nó không thể thiếu một chút linh lực nào nữa. Khi Dương Hoa được thanh kiếm chấp nhận dưới nước Thiết Phù, tua kiếm vàng quấn quanh cổ chân cô như một sợi dây giới hạn và cuối cùng vươn lên làm bệ đỡ cho thân thể ngụy thánh vừa hồi sinh.

Dù từng bị mượn để bổ trảm long đài và suýt tan vỡ, Phù Kiếm vẫn được phục hồi và trở thành thủ hạ trung thành duy nhất, là chứng nhân cho hành trình từ bí ẩn đến ngai vàng của Dương Hoa.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 符剑

Trạng thái: Đang được Dương Hoa – giang thần Thiết Phù – giữ làm pháp thống cho sông Thiết Phù và hồi phục linh khí sau khi bị mượn để bổ trảm long đài.

Vai trò: Pháp khí Đạo gia trấn thủ sông nước và duy trì trật tự linh địa

Biệt danh: Phù Lục

Xuất thân: Đạo gia Đại Ly, xuất hiện trong các trao đổi của Bạch Ngọc Kinh và thế lực ngoài triều

Địa điểm: Sông Thiết Phù thuộc kinh thành Đại Ly

Phẩm cấp: Cực kỳ quý hiếm (Pháp bảo bậc cao)

Tinh thần: Linh khí lôi sét thuần khiết mang theo ký ức của phù chú và tiếng sấm, luôn phản ứng với tầng linh hồn của chủ nhân

Trạng thái: Đang phục hồi linh lực sau khi bị mượn đi trảm long đài, tua kiếm vàng vẫn đang rút góp năng lượng từ dòng nước Thiết Phù

Cấu trúc: Thân kiếm dài với mặt phẳng chạm phù văn, tua kiếm vàng quấn quanh chuôi và dọc hai bên lưỡi để dẫn lực bùa, vừa đảm nhiệm vai trò kiếm vừa mang năng lượng phù chú

Hiệu ứng: Khi được đánh thức, Phù Kiếm tạo ra một mái cắt giống sấm sét, phóng kiếm quang tích hợp phù chú để bắn tung đối thủ và khuếch đại năng lực trấn áp quỷ khí, đồng thời tua vàng có thể buộc chân kẻ bị đánh trúng và khiến họ mất phương hướng sâu trong vùng điều khiển.

Yêu cầu: Chỉ phát huy hết nếu tu sĩ Đạo gia am hiểu phù chú, có được sự tín nhiệm từ triều đình hoặc tông môn và sẵn sàng dùng tâm thành kết nối với dòng nước để ổn định thần thể

Sức mạnh: Sức mạnh ở mức Hào môn thế tục, đủ để đe dọa linh lực Kim Đan và chia cắt hàng trăm binh khí thường, mang dáng vẻ thần thông to lớn và linh hồn kiên định

Chủ sở hữu: Dương Hoa (Giang thần Thiết Phù)

Năng Lực

Khả Năng

  • Kỹ Thuật: Triệu hoán lôi đình, Thi triển kiếm khí mang lực lượng phù chú
  • Khác: Tua kiếm vàng ôm giữ đối tượng, Khống chế linh hồn thủy tính

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Cần trở thành pháp đệ của Đạo gia, buộc vào người bằng tua kiếm vàng và vận hành phù chú, ưu tiên khi chủ nhân đang đứng gần nguồn nước linh khí để giữ liên kết với sông Thiết Phù

Chất liệu:

Hợp kim Đạo gia chạm phù văn sấm, tích hợp linh thạch và bùa chú, xuất xứ cụ thể được giữ bí mật

Dòng thời gian chi tiết

Khúc họa tại Đại Ly

Khi Tống Trường Kính rời biệt viện, ông tiết lộ rằng ở kinh thành Đại Ly có một thanh phù kiếm đang chờ người chịu trách nhiệm, đồng thời khuyến khích Lưu Bá Kiều dựa vào thực lực của mình để đến đó lấy. Lưu Bá Kiều buột miệng nhắc đến tên 'phù kiếm' và cả nhóm tu hành đều hiểu đây là một trong những pháp khí chủ yếu của Đạo gia, đáng giá hơn cả một bài ngợi ca. Tin tức khiến nàng khao khát khoe cả mười năm, bởi đủ khả năng khoe khoang với thế giới rằng mình đã cầm trên tay thứ mà Thế nhân đều tưởng tượng được rực rỡ.

Một thanh kiếm có thể gọi thẳng là 'phù kiếm' phải sở hữu thần thông phi thường, đến nỗi Tống Trường Kính dùng nó như phần thưởng và động lực lớn nhất. Động lực đó biến thành mục tiêu trọng yếu, khiến Lưu Bá Kiều quyết tâm đến Đại Ly để thử sức và hy vọng dùng thành tích ấy để chứng minh bản thân.

Bảo khố Bạch Ngọc Kinh và Phù Lục

Khi phủ lệnh ở Bạch Ngọc Kinh bàn về chiếc phù kiếm 'Phù Lục', người trong triều từng dự định dùng nó làm phi kiếm trấn giữ tầng mười ba, nhưng Loan cự tử phản ứng vì cho rằng nó thiếu phân lượng đủ để trấn giữ cấp ấy. Họ nhận biết 'Phù Lục' là thanh phù kiếm danh chấn một châu nên các đại tu sĩ nghĩ đến việc dùng nó thay cho hai thanh thần binh nhằm chém đứt khối trảm long đài đã gây nhiều thương tích ở động tiên Ly Châu. Bảo khố hoàng gia lúc này đặc biệt khan hiếm, nên mỗi sự thử nghiệm với 'Phù Lục' đều gây căng thẳng, bởi thanh kiếm một khi chịu đựng ba lần kiếm tiên xuất thủ mới có hy vọng không tan tành.

Vị phu nhân nghe vậy nghiêng mình hỏi rõ ý đồ, ám chỉ người chịu trách nhiệm phải giao phó thứ gì đó thật nặng nề. Dù các nhân vật khác chưa được sử dụng trực tiếp, chỉ riêng việc chọn lựa 'Phù Lục' cho nhiệm vụ bảo vệ đã khiến thanh phù kiếm trở thành một trọng điểm tâm linh mới của Đại Ly.

Dương Hoa hóa giang thần cùng Phù Kiếm

Trong một khoảnh khắc linh bất thường ở suối Thiết Phù, Dương Hoa bước lên thanh phù kiếm nằm dưới đáy, khiến tua kiếm màu vàng nhẹ nhàng quấn quanh cổ chân và lan dần lên đầu gối để giữ cho bộ xương mỏng manh không tan tác. Cô chấp nhận 'mang ngọc mắc tội', cho phép thanh kiếm khống chế linh hồn mình trước khi Lưu Bá Kiều chớp lấy cơ hội trước, và nhờ đó tu vi được cất cánh, đưa cô đến gần năm cảnh giới cao hơn chỉ trong chớp mắt. Khi Phù Kiếm được trả lại sau hai lần phải bổ vào Trảm Long Đài, nó gần như tan vỡ, linh khí suy kiệt, nhưng Dương Hoa vẫn cắn răng chấp nhận vì hai nhân vật quan trọng – một người có ơn tái tạo, một người là thánh nhân Binh gia – đều cần thanh kiếm.

Hoàng đế Đại Ly sau đó ban sắc phong cho cô làm giang thần sông Thiết Phù, còn cô thì thấy mình chỉ có Phù Kiếm không rời xa. Trong nước sông ngập tràn hơi nước và tử khí, Phù Kiếm vẫn nằm dưới đáy, nhưng từng sợi tóc vàng nhạt mọc dài đến mấy trượng, thắp sáng một dáng người từ xương trắng thành ngụy thánh, rồi thanh kiếm nhấc lên khỏi mặt nước để cùng cô rời khỏi hoàn cảnh ấy.

Lưu Bá Kiều và kỳ vọng bị lật ngược

Khi Lưu Bá Kiều nghe tin có người khác đã lấy được 'Phù Lục' mà Tống Trường Kính từng hứa để lại, cô giận dữ gọi tên Tống Trường Kính là kẻ 'khốn kiếp' vì không trung thực và vạch rõ hắn đã cố tình che mắt cô bằng binh thư. Cô đi tìm Tống Trường Kính đòi lời giải thích, nhưng chỉ nhận được câu trả lời lạnh lùng rằng nếu có bản lĩnh thì hãy đi tìm Dương Hoa đoạt lại 'Phù Lục', bởi đời này chưa từng thấy tông sư điểm cuối nào không biết xấu hổ. Lưu Bá Kiều vẫn lầm lũi tin rằng mục tiêu vẫn nằm ở Đại Ly, vì cô đã được cho biết phần thưởng sẽ chờ ở đó, nên cảm thấy bị lừa và bị coi thường.

Đồng thời, lời đồn rằng Dương Hoa đã trở thành thần sông Thiết Phù chính thức khiến lòng cô thêm đau đớn vì Phù Kiếm không nằm trong tay mình. Cảm xúc đó kéo dài suốt hành trình bắc tiến của cô, khiến vụ việc Phù Kiếm trở thành một ám ảnh cá nhân suốt nhiều chương tiếp theo.