Ngọc Bản Thành là kinh đô của vương triều Vân Văn, một triều đại dưới núi tại Man Hoang thiên hạ đã kéo dài hơn một ngàn hai trăm năm. Trong kết cấu chính trị và tu chân của Man Hoang, tòa thành này có địa vị tương đương tổ sư đường của một đại tông môn, nên vừa là trung tâm triều chính vừa là hạch tâm phòng ngự của cả vương triều. Thành nổi tiếng với đại trận phòng ngự mô phỏng Lưu Ly cảnh địa, có thể khiến không gian và thời gian trong phạm vi kinh thành như rơi vào trạng thái ngưng trệ, làm tu sĩ dưới cao cảnh giới khó lòng cử động tự do.
Nội cung và lầu cao trong thành treo đầy chuông gió chứa đoản kiếm, biểu hiện rõ truyền thống lấy kiếm trận và cấm chế làm nền tảng bảo quốc. Nơi đây từng do hoàng đế Diệp Bộc, một tu sĩ Phi Thăng cảnh mới thăng cấp, trực tiếp trấn giữ cùng hoàng hậu Bạch Nhận là nữ võ phu Chỉ cảnh. Khi Trần Bình An mượn đạo pháp Thập Tứ cảnh của Lục Trầm xâm nhập, Ngọc Bản Thành bị phá nứt cấm chế chỉ bởi một đòn ngắn gọn, từ đó bộc lộ giới hạn thật sự của tòa thành được xem là hiểm địa bậc cao này.
Sau biến cố ấy, kiếm trận trấn quốc bị lấy mất, kho tàng trong thành tiếp tục bị Tề Đình Tế và Lục Chi càn quét, khiến Ngọc Bản Thành tuy chưa sụp đổ hoàn toàn nhưng nguyên khí và uy danh đều giảm sút rõ rệt.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Thông số khác
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Hình thành kinh đô Vân Văn
- Xây dựng nội tình và phòng ngự cực thịnh
- Thời kỳ Diệp Bộc chấp chưởng
- Trần Bình An đột nhập và phá thế bất bại
- Mất kiếm trận và suy yếu nội tình
- Bị Tề Đình Tế và Lục Chi cướp sạch
- Dư âm lâu dài sau chiến dịch Man Hoang
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Yuban City
Trạng thái: Vẫn tồn tại, nhưng bị tổn hại nặng về nội tình: đại trận Lưu Ly cảnh địa bị phá vỡ, kiếm trận trấn quốc bị Trần Bình An lấy đi, về sau còn bị Tề Đình Tế và Lục Chi cướp sạch nhiều kho tàng.
Vai trò: Kinh đô của vương triều Vân Văn tại Man Hoang thiên hạ
Biệt danh: Thành Ngọc Bản, Kinh thành Vân Văn
Xuất thân: Man Hoang thiên hạ, vương triều Vân Văn
Địa điểm: Nội địa Man Hoang thiên hạ, là kinh thành trọng địa của vương triều Vân Văn; bên ngoài có bến đò tiên gia, nằm trên tuyến đường nối các địa điểm như Xuân Giản Sơn và Tiên Trâm Thành.
Cấu trúc: Kết cấu đô thành quy mô lớn của vương triều dưới núi nhưng vận hành như trọng địa tiên gia; có hoàng cung, lầu cao cất giữ kiếm trận, kho báu hoàng gia, khu triều đình của quan lại và hệ thống cấm chế sơn thủy nhiều tầng. Trọng tâm phòng ngự là đại trận mô phỏng Lưu Ly cảnh địa cùng mười tám đạo cấm chế sơn thủy do hoàng đế trực tiếp vận chuyển. Trong nội bộ còn tồn tại bố trí kiếm trận với mười hai thanh phi kiếm đặt trên giá bút san hô đỏ. Toàn thể kinh thành có tính liên động rất cao, một điểm bị phá có thể dẫn đến toàn thành xuất hiện vết nứt cấm chế.
Bầu không khí: Uy nghiêm, trầm áp và hào hoa mà nguy hiểm. Hoàng cung mang sắc thái đế đô cổ xưa, lầu các nghiêm mật, chuông gió treo đoản kiếm tạo nên cảm giác vừa thanh nhã vừa sát phạt. Khi đại trận khởi động, cả thành như chìm trong dòng suối thời gian đứng yên, ánh sáng bảy màu phủ khắp nơi, khiến mọi chuyển động đều trở nên nặng nề. Sau các đợt tập kích, bầu không khí của thành chuyển sang hoảng loạn, tổn thất và suy kiệt.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Đại trận Lưu Ly cảnh địa mô phỏng, mười tám đạo cấm chế sơn thủy, kiếm trận trấn quốc gồm mười hai thanh phi kiếm, giá bút san hô đỏ phẩm cấp tiên binh, kho báu hoàng cung, tích lũy tài bảo của quan lại và thế gia tu sĩ, các dị bảo cùng tiền cũ có niên đại gần bằng lịch sử vương triều, vật phẩm thời gian như Quang Âm Tiễn có nguồn gốc từ thành này.
Mức độ nguy hiểm:
Rất cao; từng là một trong những đô thành khó xâm nhập nhất Man Hoang nhờ đại trận Lưu Ly cảnh địa và sự trấn giữ của tu sĩ Phi Thăng cảnh, nhưng mức độ nguy hiểm hiện tại đã suy giảm sau khi mất kiếm trận trấn thành.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Hoàng Thất Vân Văn: Diệp Bộc (hoàng đế, tu sĩ Phi Thăng cảnh), Bạch Nhận (hoàng hậu, nữ võ phu, từng là Chỉ cảnh)
- Triều Thần Và Thế Gia Tu Sĩ: Quan lại kinh thành, lão tu sĩ triều đình, gia tộc tu sĩ nhiều đời của Vân Văn vương triều
- Cư Dân Và Lực Lượng Phòng Ngự: Tu đạo sĩ trong thành, quân hộ thành, người phục vụ hoàng cung
Dòng thời gian chi tiết
Hình thành kinh đô Vân Văn
Ngọc Bản Thành được dựng làm kinh đô của vương triều Vân Văn tại Man Hoang thiên hạ, rồi dần trở thành hạch tâm chính trị và tu chân của cả triều đại. Vương triều này kéo dài hơn một ngàn hai trăm năm, dù họ của hoàng đế nhiều lần thay đổi nhưng quốc hiệu vẫn không đổi. Chính vì quốc tộ quá dài, kinh thành của họ được xem là còn khó đối phó hơn nhiều tông môn trên núi cùng tuổi.
Từ rất sớm, thành đã được định vị không chỉ là đô thành phàm tục mà còn là trọng địa tương đương tổ sư đường của một đại thế lực. Sự tích lũy lâu năm ấy tạo nên nền móng cho hệ thống trận pháp, kho báu và uy thế đặc biệt của Ngọc Bản Thành.
Xây dựng nội tình và phòng ngự cực thịnh
Qua nhiều đời tích lũy, Ngọc Bản Thành hoàn thiện cơ chế phòng hộ bằng đại trận mô phỏng Lưu Ly cảnh địa, có thể làm phạm vi kinh thành như rơi vào trạng thái thời không ngưng trệ. Bên cạnh đó còn có mười tám đạo cấm chế sơn thủy phối hợp, khiến tu sĩ dưới cảnh giới cao rất khó di chuyển hay phản kích khi trận mở ra. Trong nội bộ thành, hoàng cung và lầu cao cất giữ kiếm trận quý trọng, các phi kiếm được đặt trên giá bút san hô đỏ như một bảo vật trấn quốc.
Kiến trúc thành vừa mang dáng dấp đế đô vừa đậm khí tượng tiên gia, đặc biệt là hệ chuông gió chứa đoản kiếm treo khắp nơi. Nhờ vậy, Ngọc Bản Thành lâu dài giữ vị thế một kinh thành cực khó xâm nhập ở nội địa Man Hoang.
Thời kỳ Diệp Bộc chấp chưởng
Đến giai đoạn được ghi nhận rõ nhất, Ngọc Bản Thành do Diệp Bộc cai trị, một hoàng đế vừa bước vào Phi Thăng cảnh và tự xưng đạo hiệu Độc Bộ. Bên cạnh ông là Bạch Nhận, nữ võ phu nổi danh, từng ở Chỉ cảnh và là lực lượng hộ giá trọng yếu. Quan hệ của vương triều Vân Văn dưới thời này khá gần gũi với các thế lực lớn của Man Hoang như Thác Nguyệt Sơn và các đại yêu Vương tọa.
Cả về triều chính lẫn võ lực, thành đạt tới trạng thái ngoài mặt rất cường thịnh, đủ để khiến phần lớn đối thủ phải dè chừng. Tuy nhiên, sự cường thịnh ấy cũng làm nơi đây trở thành mục tiêu chiến lược của Trần Bình An trong chiến dịch đánh sâu vào nội địa Man Hoang.
Trần Bình An đột nhập và phá thế bất bại
Khi mượn được đạo pháp Thập Tứ cảnh của Lục Trầm, Trần Bình An đơn thân tiến vào Ngọc Bản Thành, trực tiếp đối mặt với Diệp Bộc và Bạch Nhận. Đại trận Lưu Ly cảnh địa được mở ra, khiến cả thành như chìm trong dòng suối thời gian đứng yên, nhưng điều đó vẫn không ngăn được bước tiến của ông. Chỉ với một cú điểm ngón tay, Trần Bình An đánh Bạch Nhận văng khỏi kinh thành, đồng thời làm cấm chế toàn thành xuất hiện vết nứt và nhanh chóng sụp đổ dây chuyền.
Sau đó ông buộc Diệp Bộc phải chủ động gỡ bỏ mười tám đạo cấm chế sơn thủy và giao ra giá bút san hô đỏ cùng bộ kiếm trận trấn thành. Sự kiện này đánh dấu lần đầu uy danh bất khả xâm phạm của Ngọc Bản Thành bị phá tận gốc trước sức mạnh áp đảo tuyệt đối.
Mất kiếm trận và suy yếu nội tình
Sau khi Trần Bình An rời khỏi thành, Diệp Bộc từng tính dùng giá bút san hô đỏ cùng một phần phi kiếm làm bẫy nổ để phản sát đối phương, nhưng kế hoạch ấy không đem lại kết quả. Việc thành mất đi kiếm trận trấn quốc đồng nghĩa với việc một trong những nền tảng công phạt và uy hiếp mạnh nhất của Vân Văn vương triều bị rút bỏ. Bản thân Bạch Nhận sau cú đánh của Trần Bình An cũng rơi cảnh giới từ Chỉ cảnh xuống Sơn Điên cảnh, khiến tầng võ lực đỉnh cấp của kinh thành bị tổn thương rõ rệt.
Từ thời điểm đó, Ngọc Bản Thành không còn giữ được vị thế phòng ngự hoàn chỉnh như trước. Dù kiến trúc và chế độ triều đình vẫn tồn tại, nội tình thực chiến của thành đã suy giảm nghiêm trọng.
Bị Tề Đình Tế và Lục Chi cướp sạch
Không lâu sau biến cố trên, theo lời nhắn để lại của Trần Bình An, Tề Đình Tế và Lục Chi tiếp tục nhằm vào Ngọc Bản Thành. Diệp Bộc đã kịp mang theo Bạch Nhận bỏ chạy trước, đồng thời vét đi những trọng bảo tiện mang theo, cho thấy chính hoàng đế cũng không còn tin vào khả năng cố thủ của kinh thành. Khi hai kiếm tiên của Kiếm Khí Trường Thành ập đến, kho báu hoàng cung cùng tài sản của nhiều quan lại và gia tộc tu sĩ kinh thành bị cướp sạch trên diện rộng.
Đến khi Diệp Bộc và Bạch Nhận trở lại, cảnh tượng trong kho báu hoàng cung đã thảm không nỡ nhìn, còn triều đình chìm trong tiếng than khóc và oán giận. Từ đây, Ngọc Bản Thành bước vào trạng thái tồn tại nhưng nguyên khí bị rút cạn, uy danh và sức mạnh đều kém xa thời cực thịnh.
Dư âm lâu dài sau chiến dịch Man Hoang
Những bảo vật bị lấy đi từ Ngọc Bản Thành tiếp tục tạo ảnh hưởng sâu rộng về sau. Mười hai thanh phi kiếm được Trần Bình An dùng để hoàn thiện đại trận công phạt của Lạc Phách Sơn, khiến trận đồ Thái Bình Sơn phát huy trọn vẹn uy lực. Giá bút san hô đỏ sau đó trở thành đối tượng giao dịch với Lục Trầm và được nhận định là chìa khóa mở một bí cảnh Long Cung cổ trong tự thiếp của Lâm Lang Lâu.
Ngoài ra, vật phẩm như Quang Âm Tiễn có xuất xứ từ Ngọc Bản Thành còn được Trần Bình An tặng đi sau khi xóa nhân quả bằng đạo pháp cao cảnh. Vì thế, dù bản thân thành chưa bị hủy diệt hoàn toàn, nó đã bị rút mất nhiều tinh hoa cốt lõi và trở thành dấu mốc cho sự suy sụp chiến lược của vương triều Vân Văn.