Dương Thiên Cổ là quỷ tu Phi Thăng cảnh lừng danh của Phù Diêu Châu, đồng thời là người một tay khai sơn lập phái cho Hậu Sơn. Ông từng cùng Lưu Thuế tạo thành thế đối đầu nam bắc trên đỉnh núi Phù Diêu Châu, là một trong những trụ cột mạnh nhất của châu này. Con đường tu đạo của ông nổi tiếng gập ghềnh, vừa vì xuất thân quỷ tu, vừa vì tính tình quá thẳng và dễ kết oán với bốn phía.

Sau khi bị kẻ thù tính kế, ông từng đại khai sát giới, bởi vậy bị Á Thánh cưỡng ép giam vào Công Đức Lâm của Văn Miếu trong thời gian rất dài. Khi được trả tự do, ông trở về quê hương, tái tọa trấn Hậu Sơn và trở thành điểm tựa tinh thần cho tông môn đang điêu tàn sau chiến tranh. Dù hung danh rất nặng, ông lại không phải kẻ vô tình, vẫn biết coi trọng nghĩa khí, từng nói lời trượng nghĩa với Hào Tố và chủ động lo tính đường sống lâu dài cho Hậu Sơn.

Ở thời điểm mới nhất, ông là lão Phi Thăng mạnh nhất Phù Diêu Châu về mặt cá nhân, đang tái dựng Hậu Sơn nhưng cũng tự thừa nhận bản thân sắp đến lúc binh giải.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nam

Tuổi: Lão niên, đạo linh cực cao, thuộc hàng lão Phi Thăng của Phù Diêu Châu

Trạng thái: Còn sống, đã rời Công Đức Lâm, khôi phục tự do, hiện tái tọa trấn Hậu Sơn tại Phù Diêu Châu và dẫn dắt việc phục hưng sơn môn; đồng thời tự thừa nhận bản thân đang ở giai đoạn về sau của đời tu, có khả năng binh giải trong tương lai không xa.

Vai trò: Nhân vật

Biệt danh: Dương sơn chủ, Quỷ tiên Hậu Sơn, Lão Phi Thăng Phù Diêu Châu, Khai sơn tổ sư Hậu Sơn

Xuất thân: Phù Diêu Châu, Hạo Nhiên thiên hạ

Tu vi / Cảnh giới: Phi Thăng cảnh

Địa điểm: Hậu Sơn, Phù Diêu Châu

Điểm yếu: Tính khí quá thẳng và nóng, rất dễ bị khích tướng hoặc dẫn vào cục diện xung đột trực diện. Quá khứ từng bị người khác tính kế, dẫn tới đại khai sát giới và phải chịu giam cầm ở Công Đức Lâm nhiều năm. Danh tiếng quỷ tu cùng nền tảng Hậu Sơn nhiều quỷ mị khiến ông và tông môn khó được chính đạo phổ thông chấp nhận. Hậu Sơn hiện vẫn là tông môn bị chiến tranh tàn phá nặng, thiếu nhân tài trấn sơn lâu dài. Bản thân ông còn tự thừa nhận đã đến gần giai đoạn binh giải, nên khó đảm bảo che chở tông môn vô hạn định.

Chủng tộc: Nhân

Thiên phú: Căn cốt cực mạnh, thích hợp con đường quỷ tu và chiến đấu trực diện; từ Kim Đan khai sơn mà bước lên Phi Thăng, đủ thấy tư chất, ý chí và khả năng gánh nghiệp lực đều thuộc hàng đỉnh cao của một châu.

Tông môn: Hậu Sơn, Phù Diêu Châu

Đặc điểm

Ngoại hình

Dương Thiên Cổ có thân hình hùng vĩ, vạm vỡ và cao lớn, tạo cảm giác như một pho tượng quỷ thần bước ra từ sơn dã cổ xưa. Giọng nói của ông vang như sấm, đi đứng mang theo áp lực nặng nề của một quỷ tiên Phi Thăng cảnh. Dáng vẻ tổng thể có nét của đạo sĩ cũ nhưng lại trộn lẫn âm khí và sát khí của quỷ tu, khiến người khác vừa kính vừa sợ.

Ánh mắt ông không âm hiểm mà thường trực diện, lộ rõ sự ngang tàng và ít che giấu cảm xúc. Khi xuất hiện giữa đám đông, ông đem lại cảm giác áp bách rất mạnh, như thể mỗi bước chân đều gõ vào lòng người. Hình tượng nổi bật của ông thường gắn với vẻ thô lệch, mạnh bạo và đầy khí tức hoang dã hơn là phong thái tiên gia nhã nhặn.

Tính cách

Dương Thiên Cổ là người cực kỳ thẳng tính, nói năng trực tiếp, ghét khách sáo và gần như không biết vòng vo. Ông nóng nảy, hiếu chiến, dễ bị chọc giận, nhưng không phải hạng tiểu nhân âm hiểm. Bản chất của ông nghiêng về nghĩa khí thực tế: đã coi trọng ai thì nói chuyện thật lòng, giúp người cũng đòi hỏi sự đền đáp rõ ràng chứ không thích ân tình mơ hồ.

Ông có lòng tự trọng lớn, rất rõ mình mạnh ở đâu, yếu ở đâu, thậm chí dám thừa nhận bản thân cũng sợ Trịnh Cư Trung. Với tông môn và đồng môn, ông có tinh thần che chở rất mạnh, luôn nghĩ đến việc để Hậu Sơn sống tiếp lâu dài hơn cả sinh mệnh của chính mình. Dù mang hung danh quỷ tiên, ông lại giữ một kiểu quang minh của kẻ cứng đầu, thà xấu theo cách công khai còn hơn giả nhân giả nghĩa.

Năng Lực

Khả Năng

  • Cảnh Giới: Phi Thăng cảnh, quỷ tiên Phi Thăng, lão Phi Thăng Phù Diêu Châu
  • Công Pháp: Nộ Hỏa quỷ pháp, Hồng Phong hạng trận
  • Chiến Đấu: Đại khai sát giới, áp chế cùng cảnh, trấn giữ sơn môn, uy áp quỷ tiên
  • Thân Pháp Và Thể Phách: Thân thể cường hãn, thân pháp mạnh mẽ, quỷ lực hùng hậu
  • Chiêu Thức: Khống Giới Phi Thăng, Long Vệ bất khống
  • Năng Lực Khác: Khai sơn lập phái, che chở quỷ tu anh linh, nhìn thấu thế cục tông môn, điều phối việc phục hưng Hậu Sơn

Trang bị & Vật phẩm

  • Pháp Bảo: Chưa ghi nhận pháp bảo cố định nổi bật
  • Trang Bị: Trúc côn
  • Căn Bản Chiến Lực: Thân thể quỷ tiên cường hãn, quỷ lực bản thân

Tiểu sử chi tiết

Dương Thiên Cổ là quỷ tu Phi Thăng cảnh, khai sơn tổ sư của Hậu Sơn tại Phù Diêu Châu và một trong những đại tu sĩ có sức nặng nhất của cả châu. Từ khởi đầu không quá hiển hách, ông từng chỉ là một Kim Đan nhưng vẫn dựng nên Hậu Sơn, quy tụ đông đảo quỷ tu và anh linh, khiến tông môn này trở thành một cực đối nghịch với Thiên Dao Hương của Lưu Thuế. Tính ông thẳng như dây cung, ghét lời khách sáo, lại thích dùng cách mạnh nhất để giải quyết vấn đề, bởi vậy trên đường tu đạo kết oán rất nhiều.

Sau khi bị người khác tính kế, ông nổi giận giết sạch hơn trăm tu sĩ phổ điệp, cuối cùng bị Á Thánh cưỡng ép giam tại Công Đức Lâm của Văn Miếu suốt nhiều năm. Trong thời gian ông bị nhốt, Hậu Sơn bị đại yêu Bạch Oánh công phá, phần lớn môn nhân chết trận, chỉ còn ít đệ tử trẻ tuổi lưu lạc rồi quay về dựng lại tông môn từ đống đổ nát. Khi Dương Thiên Cổ được trả tự do, ông cùng Lưu Thuế trở lại Phù Diêu Châu, tham dự tranh đoạt Toàn Tiêu Sơn, đồng thời bắt đầu tái thiết thế lực của Hậu Sơn.

Tuy ngoài mặt hung bạo, ông vẫn là người trọng nghĩa, từng được Hào Tố cảm tạ vì lời nói trượng nghĩa năm xưa, và điều ông lo nhất không phải thắng thua nhất thời mà là liệu Hậu Sơn có người chống đỡ được ba trăm năm tới hay không. Ở hiện tại, ông là lão Phi Thăng mạnh nhất Phù Diêu Châu về cá nhân chiến lực, nhưng cũng là một cường giả tự biết mình đã đi gần tới cuối chặng đường.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Đồng Minh Và Hợp Tác: Lưu Thuế (đối thủ cũ, đồng hành hồi hương), Cố Xán (cung phụng đầu tiên của Hậu Sơn mới, người được ông tán thưởng), Cố Linh Nghiệm (người đi cùng đoàn), Trịnh Thanh Gia (người đồng hành, liên hệ với Kim Thúy thành)
  • Tông Môn Và Truyền Thừa: Hậu Sơn (tông môn do ông khai sơn), đệ tử đích truyền Hậu Sơn (hậu bối kế thừa tông môn), quỷ tu và anh linh Hậu Sơn (đối tượng ông che chở)
  • Người Ông Coi Trọng Hoặc Nể Sợ: Hào Tố (người từng được ông nói lời trượng nghĩa, được ông mong che chở Hậu Sơn), Trần Bình An (người truyền lời, đối tượng ông có ấn tượng tốt), Trịnh Cư Trung (người ông công khai thừa nhận sợ hãi), Á Thánh (người từng cưỡng chế giam giữ ông)
  • Đối Đầu Và Thù Địch: Kinh Hao (đối thủ tranh chấp tại Toàn Tiêu Sơn), Bạch Oánh (đại yêu phá Hậu Sơn), kẻ thù năm xưa chưa nêu tên (nhóm đã tính kế khiến ông đại khai sát giới)
  • So Kè Cùng Thời: Lưu Thuế (song hùng Phù Diêu Châu, vừa cạnh tranh vừa giữ ước hẹn quân tử)

Dòng thời gian chi tiết

Khai sơn lập phái Hậu Sơn

Dương Thiên Cổ xuất thân là quỷ tu và từng bước dựng nên Hậu Sơn tại Phù Diêu Châu. Khi khai sơn, ông thậm chí chỉ mới là Kim Đan, nhưng đã đủ bản lĩnh chiêu tụ quỷ tu và anh linh dưới trướng. Hậu Sơn từ đó trở thành một trong hai thế lực lớn đối trì tại Phù Diêu Châu, đối ứng với Thiên Dao Hương của Lưu Thuế.

Do tông môn dung nạp rất nhiều quỷ mị tu sĩ, thanh danh của Hậu Sơn từ đầu đã không được lòng cả trên núi lẫn dưới núi. Tuy vậy, chính Dương Thiên Cổ vẫn đưa Hậu Sơn lên vị thế có Phi Thăng cảnh tọa trấn, trở thành biểu tượng sức mạnh của một mạch quỷ tu lớn.

Thời kỳ cực thịnh và đối đầu với Lưu Thuế

Khi bước vào Phi Thăng cảnh, Dương Thiên Cổ cùng Lưu Thuế tạo thành cục diện nam bắc song hùng của Phù Diêu Châu. Về thực lực cá nhân, về sau ngay cả Lưu Thuế cũng tự nhận chưa chắc bằng được ông ở thời kỳ đỉnh cao. Hậu Sơn dưới sự lãnh đạo của ông che chở rất nhiều quỷ tu, anh linh và tu sĩ dị loại, hình thành phong cách riêng biệt đầy bạo liệt.

Nhưng cũng bởi ông tính tình quá thẳng, không biết uyển chuyển, nên trong quá trình trấn giữ một châu đã gây ra vô số thù oán. Từ đó, ông trở thành mục tiêu bị nhiều thế lực nhắm tới cả công khai lẫn trong bóng tối.

Bị tính kế và giam giữ tại Công Đức Lâm

Sau một lần bị kẻ thù bày mưu hãm hại, Dương Thiên Cổ rơi vào cơn giận dữ và đại khai sát giới. Hơn trăm tu sĩ có tên trong phổ điệp bị chính tay ông giết sạch, khiến sự việc chấn động cả Phù Diêu Châu. Cuối cùng Á Thánh đích thân đến Phù Diêu Châu, cưỡng ép bắt ông vào Công Đức Lâm của Văn Miếu Trung Thổ.

Từ đó ông bị giam giữ rất lâu, hoàn toàn không thể rời khỏi nơi ấy nửa bước. Quãng thời gian này cắt đứt trực tiếp quyền lực của ông tại quê hương và khiến Hậu Sơn bắt đầu suy sụp.

Hậu Sơn suy vong trong chiến tranh và di sản để lại

Trong lúc Dương Thiên Cổ còn bị giam, Phù Diêu Châu trải qua chiến sự cực kỳ thảm khốc. Đại yêu Bạch Oánh của Man Hoang đã đích thân công phá tầng tầng hộ sơn đại trận của Hậu Sơn, khiến tông môn gần như bị diệt. Tuy phần lớn tu sĩ chết trận, Hậu Sơn vẫn không chấp nhận quy hàng, cho thấy ảnh hưởng sâu xa từ phong cách cứng rắn mà ông gây dựng.

Chỉ còn một nhóm đích truyền trẻ tuổi được hộ tống rút lui, về sau từ Trung Thổ trở lại quê hương để gom góp đồng môn tản mác. Di sản lớn nhất của Dương Thiên Cổ ở giai đoạn này không phải lãnh địa hay bảo vật, mà là khí cốt của một tông môn thà chết không hàng.

Thoát khỏi Công Đức Lâm và trở về Phù Diêu Châu

Sau nhiều năm biệt tích, Dương Thiên Cổ cuối cùng mãn hạn rời Công Đức Lâm và khôi phục tự do. Ông cùng Lưu Thuế hẹn nhau trở về Phù Diêu Châu trên thuyền Lưu Hà, tái xuất đúng lúc Toàn Tiêu Sơn trở thành tiêu điểm tranh đoạt của nhiều phe. Trên đường đi còn có Cố Xán, Cố Linh Nghiệm và Trịnh Thanh Gia đồng hành, cho thấy ông không còn là một kẻ bị cô lập tuyệt đối.

Khi vừa trở lại quê nhà sau hơn trăm năm, ông đã cảm nhận rõ sự đổi thay và sa sút của thế cục dưới chân núi. Việc ông tái hiện thân lập tức làm thay đổi cán cân quyền lực của Phù Diêu Châu, khiến các bên đều phải dè chừng.

Đụng độ tại Toàn Tiêu Sơn và liên hệ với Trần Bình An

Tại khu vực Toàn Tiêu Sơn, Dương Thiên Cổ cùng Lưu Thuế xuất hiện như hai cường giả bản thổ nhằm tranh quyền kiểm soát địa mạch và đối đầu với Kinh Hao cùng những kẻ ngoại lai. Ông thể hiện rõ tính khí trực liệt, công khai châm chọc Kinh Hao, chỉ cần lời nói chạm tới nỗi đau là lập tức muốn động thủ. Tuy hung hăng, ông lại khá thưởng thức Cố Xán và đánh giá cao phong thái tông chủ của hậu bối này.

Khi Trần Bình An thay Hào Tố chuyển lời cảm tạ, ông không nhận lời khách sáo mà lập tức nói thẳng nhu cầu thực tế của Hậu Sơn: cần một người đủ mạnh che chở sơn môn trong ba trăm năm. Cuộc đối thoại này cho thấy ông vừa trọng nghĩa vừa tỉnh táo, luôn đặt lợi ích lâu dài của Hậu Sơn lên trước thể diện cá nhân.

Tái lập vị thế Hậu Sơn và hiện trạng mới nhất

Sau khi Dương Thiên Cổ trở lại, Hậu Sơn từ tình cảnh hương hỏa điêu tàn dần khôi phục sức nặng tại Phù Diêu Châu. Đến giai đoạn sau, ngay cả khi các tông môn khác muốn đặt chân khai sơn ở Phù Diêu Châu, họ cũng phải tính đến việc Hậu Sơn đã có ông ngồi trấn giữ. Tề Đình Tế còn đánh giá rằng nếu chỉ luận cá nhân chiến lực trên núi Phù Diêu Châu, đệ nhất nhân vẫn là Dương Thiên Cổ, và ngay cả Lưu Thuế thời chưa rớt cảnh cũng tự nhận không bằng.

Tuy nhiên bản thân ông hiểu rất rõ thế yếu của Hậu Sơn sau chiến tranh, nên luôn nghĩ đến chuyện chuẩn bị lực lượng kế tục. Ở thời điểm mới nhất, ông là trụ cột mạnh nhất của Hậu Sơn, nhưng đồng thời cũng thẳng thắn thừa nhận bản thân có khả năng sắp binh giải, khiến việc phục hưng tông môn càng trở nên cấp bách.