Diêm Vương Điện là pháp bảo quỷ đạo dạng lầu các thu nhỏ, thân chính làm từ gỗ âm trầm cổ đại. Đáy bảo vật có khắc cấp hiệu Hạ Ngục, biểu thị đây là bản cơ sở trong hệ Diêm Vương Điện nhưng vẫn thuộc loại rất quý trên thị trường quỷ tu. Không gian bên trong chia thành 365 gian phòng nhỏ, dùng để giam giữ và nuôi dưỡng âm linh, ma quỷ, đồng thời làm chỗ trú giúp chúng tránh hao mòn bởi dương khí.
Vật này có thể được dùng như pháp bảo bản mệnh của quỷ tu nếu luyện hóa sâu, còn ở mức sử dụng thực dụng thì là kho chứa linh thể cực kỳ hiệu quả. Trần Bình An mua thiếu pháp bảo này từ kho đảo Thanh Hiệp với giá đã được hạ do uy thế sau một trận tử chiến. Sau khi nhận được, ông dùng nó để gom hồn phách nạn nhân ở hồ Thư Giản và xử lý chuỗi nhân quả còn dang dở.
Ở mốc dữ liệu mới nhất, Diêm Vương Điện vẫn đang hoạt động và được Cố Xán mang theo để tiếp tục lộ trình trả nợ nghiệp qua các nghi lễ tế độ.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Khả Năng
- Thông số khác
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Nhập kho Thanh Hiệp và định danh Hạ Ngục
- Trần Bình An mua thiếu và mang đi sử dụng
- Thu nạp âm linh từ các điểm án mạng
- Thiết lập cơ chế đối thoại và phân xử trong nhà riêng
- Theo đoàn rời hồ, hỗ trợ hành trình trong loạn cục
- Bàn giao cho Cố Xán và trạng thái mới nhất
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 阎王殿
Trạng thái: Đang được sử dụng, trạng thái vận hành ổn định; quyền quản giữ mới nhất thuộc về Cố Xán theo thỏa thuận trả nợ nhân quả.
Vai trò: Pháp bảo quỷ đạo trung tâm cho việc thu nạp, ổn định, quản thúc và dẫn độ âm linh trong kế hoạch hoàn trả nhân quả.
Biệt danh: Diêm Vương Điện Hạ Ngục, Hạ Ngục Diêm Vương Điện, Quỷ điện Hạ Ngục
Xuất thân: Kho tàng đảo Thanh Hiệp, khu vực hồ Thư Giản (Bảo Bình Châu).
Địa điểm: Lưu động theo Cố Xán trên tuyến hành sự hậu hồ Thư Giản, phục vụ tế đàn và thủy lục đạo trường.
Entity Type: ITEM
Phẩm cấp: Pháp bảo quỷ đạo cấp Hạ Ngục (bậc thấp trong hệ Diêm Vương Điện, nhưng vẫn là chí bảo đối với quỷ tu thông thường)
Tinh thần: Chưa ghi nhận khí linh độc lập có ý thức tự chủ.
Trạng thái: Đã được kích hoạt sử dụng thực chiến-hành sự; từng do Trần Bình An tạm nhận chủ bằng bí pháp quỷ đạo, hiện chuyển sang chế độ quản giữ thực dụng.
Cấu trúc: Lầu các nhỏ cao cỡ cánh tay, đáy khắc chữ Hạ Ngục, nội bộ gồm 365 gian phòng vi mô cho âm linh cư trú và phân khoang quản thúc.
Hiệu ứng: Đối với âm linh: Tăng khả năng tồn tại, giảm xói mòn do dương khí, tạo nơi ở có trật tự
Đối với người dùng: Cung cấp nền tảng quản lý nhân quả theo từng linh thể, thuận lợi cho triệu xuất và đối thoại
Đối với chiến thuật: Có thể đóng vai trò kho lực lượng âm vật khi hành tẩu ở khu vực loạn chiến
Yêu cầu: Công pháp: Cần nắm bí thuật quỷ đạo hoặc thủ pháp luyện hóa pháp bảo tương thích
Phù trận: Nên phối hợp bùa trấn tâm và trận pháp âm minh khi gọi nhiều âm linh ra ngoài
Tài nguyên: Phải liên tục cấp linh khí và hao tốn tiền thần tiên để duy trì vận hành lâu dài
Sức mạnh: Mạnh ở năng lực chứa-nuôi-điều phối âm linh quy mô lớn; giá trị thực chiến trực tiếp phụ thuộc mức luyện hóa của người nắm giữ và chất lượng quỷ vật bên trong.
Chủ sở hữu: Chủ sở hữu theo nguồn kho: Lưu Chí Mậu
Người mua và khai dụng chính: Trần Bình An
Người quản giữ mới nhất: Cố Xán
Năng Lực
Khả Năng
- Không Gian Âm Trạch: Tạo môi trường cư trú âm tính để cô lập âm linh khỏi dương khí mạnh
- Thu Nạp Linh Thể: Tiếp nhận hồn phách tàn khuyết, âm vật và quỷ vật qua pháp quyết hoặc nghi thức chiêu hồn
- Nuôi Dưỡng Và Ổn Định: Duy trì linh trí còn lại của âm linh, hỗ trợ giảm tán hồn và kéo dài thời gian xử lý di nguyện
- Tiềm Năng Bản Mệnh: Có thể trở thành pháp bảo bản mệnh quỷ tu khi được luyện hóa sâu và nuôi bằng linh khí dài hạn
Thông số khác
Điều kiện sử dụng:
Điều kiện kích hoạt: Dùng pháp quyết quỷ đạo để mở khoang và triệu dẫn âm linh theo danh tính
Điều kiện an toàn: Cần không gian đã trấn phù để tránh âm vật mất kiểm soát khi xuất hiện ở dương gian
Điều kiện dài hạn: Theo dõi chấp niệm từng linh thể, bổ sung bùa thanh tâm và linh khí định kỳ
Chất liệu:
Gỗ âm trầm cổ đại
Tiểu sử chi tiết
Diêm Vương Điện đi vào tuyến sự kiện như một chí bảo quỷ đạo được cất trong kho đảo Thanh Hiệp, nổi tiếng vì cấu trúc 365 gian giúp nuôi nhốt âm linh có hệ thống. Trần Bình An mua thiếu bảo vật này trong bối cảnh thế lực quanh hồ đều nhìn nhận rõ thực lực và sự quyết liệt của ông, nhờ đó giá mua được hạ đáng kể. Từ đây, nó không còn là đồ sưu tầm của quỷ tu mà trở thành công cụ đạo đức rất nặng nề: chứa các hồn phách nạn nhân, mời từng âm linh ra đối thoại, phân định ai còn có thể cứu, ai buộc phải trấn áp.
Quá trình vận hành Diêm Vương Điện đi kèm phù lục, trận pháp, tiền thần tiên và sức chịu đựng tinh thần cực lớn, vì mỗi linh thể đều kéo theo một khoản nợ nhân quả sống động. Khi Trần Bình An rời hồ Thư Giản, bảo vật tiếp tục đồng hành cùng đoàn người và đóng vai trò hậu cần an ninh trong vùng chiến loạn. Về sau, nó được giao cho Cố Xán mang theo dài hạn như một phần nghĩa vụ sửa sai, gắn với các lễ tế độ bắt buộc.
Ở hiện tại, Diêm Vương Điện vừa là khoang giam âm linh, vừa là thước đo xem người sống có thật sự đi đến cùng con đường chuộc lỗi hay không.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Người Dùng Trực Tiếp: Trần Bình An (mua, vận hành, xử lý nhân quả), Cố Xán (quản giữ giai đoạn trả nợ nghiệp)
- Người Hỗ Trợ Thao Tác: Mã Viễn Trí (chiêu hồn và dẫn nhập âm vật), Tăng Dịch (mang vác hòm trúc chứa bảo vật)
- Bên Giao Dịch Liên Quan: Du Cối (đầu mối mua bán), Tu sĩ Âm Dương gia đảo Thanh Hiệp (đầu mối mua bán)
- Đối Tượng Chịu Tác Động: Âm linh nạn nhân tại hồ Thư Giản, quỷ vật có chấp niệm chưa giải
Dòng thời gian chi tiết
Nhập kho Thanh Hiệp và định danh Hạ Ngục
Diêm Vương Điện được biết đến như pháp bảo quỷ đạo cất trong kho tàng đảo Thanh Hiệp. Bản này mang cấp hiệu Hạ Ngục, thấp nhất trong hệ Diêm Vương Điện nhưng vẫn là vật mà quỷ tu thèm muốn. Kết cấu bên trong gồm 365 gian phòng nhỏ để âm linh và quỷ vật cư trú.
Từ đầu đã có vị thế của một chí bảo chuyên ngành hơn là pháp khí thông dụng.
Trần Bình An mua thiếu và mang đi sử dụng
Sau các biến cố giao tranh tại đảo Thanh Hiệp, Trần Bình An tiến hành giao dịch để nhận Diêm Vương Điện. Nhờ uy thế từ trận tử chiến không lùi bước, phía bán chủ động hạ giá, khiến thương vụ hoàn tất với điều kiện thuận hơn. Ông đặt pháp bảo trong hòm trúc và đưa theo trong các chuyến đi giữa những đảo liên quan.
Đây là bước chuyển từ vật nằm kho sang vật đi vào thực dụng nhân quả.
Thu nạp âm linh từ các điểm án mạng
Trần Bình An đến đảo Nguyệt Câu và đảo Ngọc Hồ để thu lấy hồn phách còn sót cùng âm vật hóa quỷ. Với sự phối hợp của pháp khí chiêu hồn, nhiều âm vật bị trấn áp trong giếng nước phủ Chu Huyền được dẫn nhập vào Diêm Vương Điện. Quá trình thu nạp diễn ra có trình tự, biến các linh thể phân tán thành đối tượng quản lý tập trung.
Từ đây pháp bảo trở thành nơi tạm cư của nhóm oan hồn liên đới Cố Xán và hồ Thư Giản.
Thiết lập cơ chế đối thoại và phân xử trong nhà riêng
Trần Bình An dựng phù trận âm minh trong phòng, rồi triệu các âm linh theo từng tên tuổi, hộ tịch và sự tích. Ông dùng Diêm Vương Điện như nền tảng gọi ra, lắng nghe di nguyện và phân loại mức độ nguy hại của từng linh thể. Những trường hợp hung lệ không thể cải hóa bị xử lý cứng rắn, còn linh thể còn lý trí được hứa giúp hoàn thành tâm nguyện hoặc chuyển sinh.
Bảo vật vì thế mang cả chức năng giam giữ lẫn chức năng pháp đình nhân quả.
Theo đoàn rời hồ, hỗ trợ hành trình trong loạn cục
Khi rời hồ Thư Giản, Diêm Vương Điện tiếp tục được mang theo trong hòm trúc do Tăng Dịch đeo hộ. Trong hoàn cảnh nguy cấp, pháp bảo có thể triệu xuất một số quỷ vật đã được chọn lọc để chống đỡ hiểm cảnh. Dù vậy, chi phí duy trì tăng nhanh vì phải dùng bùa thanh tâm và linh khí để kìm tà niệm bùng phát.
Vai trò của nó mở rộng từ xử án nhân quả sang hậu cần an toàn cho cả đoàn.
Bàn giao cho Cố Xán và trạng thái mới nhất
Trần Bình An đưa Diêm Vương Điện vào phần nghĩa vụ sửa sai mà Cố Xán phải gánh trong nhiều năm. Cố Xán mang bảo vật bên người suốt thời gian dài để phục vụ các đợt tế đàn giải nạn và thủy lục đạo trường. Dữ liệu muộn cho thấy Diêm Vương Điện Hạ Ngục vẫn ở nơi Cố Xán, song hành với lầu các phỏng chế khác trong hệ nuôi âm linh.
Ở thời điểm hiện tại, đây là pháp bảo còn hoạt động, gắn trực tiếp với tiến trình hoàn nợ nghiệp chưa kết thúc.