Chữ Bản Mệnh là thần thông cao cấp nảy sinh từ các kinh điển Nho gia, cho phép thánh nhân biến chữ nghĩa thành trấn đế lực. Bằng chiết tự và hợp tự, người dùng bóc tách ý nghĩa của từng nét sao cho phù hợp với khí vận và tái hợp chúng thành một chữ mới chứa đựng nguyên khí trời đất. Một chữ bản mệnh không chỉ ghi danh đẳng cấp mà còn tự nhiên mở ra uy áp đạo môn khiến một vùng trời phần nào bị bó lại trong ý chí.

Khi một vị thánh nhân viết, dùng hay đọc chữ đó, tu vi của họ được tạm thời tăng thêm, đạo lực bộc phát và có thể góp gió thành bão, nước chảy đá mòn. Lưu Lão Thành bắt được bản chất này và dùng thủ đoạn bàng môn để phỏng chế, khiến chữ bản mệnh trở thành cái neo kéo Văn và Võ thần linh từ các miếu đổ nát xuống hiện trường. Song cái giá phải trả là đạo lực tiêu hao kinh khủng, gần như không ai kéo dài được lâu dài nếu không có sự trợ giúp của đệ tử hoặc đồ đệ.

Những người am hiểu Nho gia dễ dàng nhận ra khe hở trong cách chiết tự, khiến chủ nhân nổi bật nhưng cũng dễ bị truy đuổi về ý niệm. Vì vậy Chữ Bản Mệnh vẫn là vũ khí hữu hạn, nghiêng về tấn công đột biến và cần sự che chắn của các đạo tràng lớn.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 本命字

Trạng thái: Đang được Lưu Lão Thành vận dụng tại Đại Ly để giành thời gian trốn thoát và đẩy lùi áp lực từ Lưu Thuế.

Vai trò: Vũ khí thần thông của các thánh nhân Nho gia để trấn áp thiên địa và triệu hồi thần linh văn võ khi cần đột biến chiến trường.

Biệt danh: Bổn Mệnh Tự

Xuất thân: Nho gia kinh điển (phỏng chế).

Tu vi / Cảnh giới: Thánh nhân Nho gia trở lên

Địa điểm: Đại Ly, Bảo Bình Châu tại các đạo trường Văn Miếu và Võ Miếu nơi Lưu Lão Thành trình diễn chiêu.

Phẩm cấp: Thần thông thượng cấp

Hệ / Nguyên tố: Văn + Khí vận

Sức mạnh: Tạo uy áp đạo môn cực lớn và triệu hồi hai kim giáp thần linh Văn – Võ để trấn áp kẻ địch.

Nhược điểm: Tiêu hao đạo lực kinh khủng, khó duy trì lâu và dễ bị thiện tri thức Nho gia phát hiện sơ hở trong cách chiết tự.

Yêu cầu: Yêu cầu hiểu sâu chiết tự/hợp tự trong kinh văn Nho gia cùng đạo lực thánh nhân đủ mạnh.

Năng Lực

Khả Năng

  • Triệu Hồi: Văn kim giáp, Võ kim giáp
  • Khống Chế: Uy áp đạo môn, Trấn áp khí vận
  • Tăng Cường: Tăng tu vi tạm thời, Góp gió thành bão

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Phải viết, đọc hoặc khắc chữ lên đạo cụ rồi dùng đạo lực truyền vào hệ thống chiết tự/hợp tự để hiện hình sức mạnh.

Các tầng cảnh giới:

Chiết tự (phân giải nét), Hợp tự (gộp khí)

Dòng thời gian chi tiết

Khởi nguồn trong kinh thư Nho gia

Chữ Bản Mệnh được ghi chép trong các kinh điển Nho gia cổ, kể lại cách những bậc thánh nhân dùng chữ trở thành mạch sống. Họ phân tích từng nét, chiết tự ra bản chất của thể khí và sau đó hợp tự để tái tạo chữ mới chứa đựng năng lượng trấn áp trời đất. Những chữ này có khả năng bao bọc một vị thánh nhân, giúp tu vi gia tăng, góp gió thành bão nước chảy đá mòn.

Không ngoa khi gọi mỗi chữ là một ổ khóa đạo lý, chỉ những ai đoạt được ý nghĩa văn mạch cùng đạo lực trọn vẹn mới thao túng được.

Tề Tĩnh Xuân hai chữ bản mệnh đặc biệt

Trong thư viện Sơn Nhai, Tề Tĩnh Xuân là vị thánh nhân duy nhất sở hữu hai chữ bản mệnh, Xuân và Tĩnh, khiến cả Văn miếu và giới thánh hiền phải giật mình. Anh dùng mỗi chữ để tăng thêm chút tu vi đạo hạnh, khiến tu vi bị cản trở bỗng dưng bật lên, còn có thể chống đỡ các lực lượng thời đại. Sự xuất hiện của hai chữ khiến quy củ Nho gia rung chuyển, bởi thông thường mỗi thánh nhân chỉ được một chữ độc chiếm, chuyện hai chữ đồng thời hiện hữu là kì tích.

Nhưng điều đó cũng khiến anh phải chia sẻ đạo lực nhiều hơn, nên mỗi lần dùng chữ bản mệnh càng làm lộ rõ điểm yếu nếu kẻ am hiểu Nho gia phân tích từ cách chiết tự và hợp tự.

Lưu Lão Thành triệu hồi hai kim giáp Văn Võ

Khi bị Lưu Thuế truy sát ở Đại Ly, Lưu Lão Thành bày ra thế ngọc đá cùng tan, dùng thủ đoạn bàng môn phỏng chế Chữ Bản Mệnh để tế ra bộ kim giáp Văn và Võ từ các miếu đổ nát. Hai vị kim giáp thần linh lập tức xuất hiện ở đạo trường Văn Miếu và Võ Miếu, giúp ông đối địch với trấn áp của Lưu Thuế, tạo thời gian để chạy vào Quốc Sư Phủ. Mỗi chữ được chiết tự rồi hợp lại đều cần lượng đạo lực khổng lồ, nên Lưu Lão Thành thừa nhận chúng chỉ đủ trấn áp trong giây lát và không thể kéo dài nếu đối thủ hiểu rõ nội tình.

Nhiệm vụ của chữ là bộc lộ uy áp để cản trở bước tiến của kẻ thù nhưng cũng khiến Lưu Thuế giận dữ muốn lột da sống ông, còn Khương Thượng Chân thì dùng thần thông khác để chặn lại. Cuối cùng ông phải dùng chiêu thức phụ trợ để thoát thân, để lại dấu vết cho thấy chữ bản mệnh được sử dụng như một con át chủ bài tạm thời.