Câu chuyện sơn thủy là một tác phẩm giấy phổ biến ở Bảo Bình Châu, được viết với thủ pháp ngôn từ đầy dao sắc để phơi bày đời tư Trần Bằng Án và Cố Sám bằng cách xuyên tạc sự thật. Tựa sách mượn hình ảnh mộng mị của sơn thủy để tạo nên những tình tiết thần quái nhưng xen lẫn các chi tiết đời thường nhằm kéo người đọc vào vòng nghi vấn. Nó được truyền tay từ các thư quán đến các bàn rượu, nhiều đứa trẻ và kiếm tu đều đã nghe một đoạn rồi lan truyền những cảnh tượng xấu mà sách vẽ ra.

Tác phẩm không viết về cảnh giới tu đạo mà tập trung vào nhân tâm, những cú đấm tinh thần khiến công chúng bắt đầu nhìn Trần Bình An như kẻ giả nhân giả nghĩa. Việc sách mô tả anh là người đi đầu trong các cuộc sắp đặt danh lợi khiến một số bang phái hoang mang, trong khi lời văn rung động cư dân có lòng hiếu kỳ. Mặc dù bị Hình Quan một mạch xếp vào diện cấm vận, nhiều bản sách vẫn còn sơ dây ở các ngõ nhỏ vì độc giả muốn “biết sự thật” vô tình tiếp tay.

Những câu chuyện trong sách nhắc tới sơn thần, thủy quái và thành hoàng đều ăn sâu vào ký ức đám trẻ – điều khiến sách tiếp tục được lan truyền dù nguy hiểm.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 山水故事

Trạng thái: Đang lan truyền lén lút tại Bảo Bình Châu dù bị cấm

Vai trò: Tác phẩm bôi nhọ

Biệt danh: Sơn Thủy Cổ Sự

Xuất thân: Do các thế lực thù địch (có thể liên quan Lý Bảo Châm) biên soạn với mục đích bôi nhọ Trần Bình An

Địa điểm: Bảo Bình Châu, nhất là các tửu điếm và khu phố quanh Kiếm Khí Trường Thành

Phẩm cấp: Phổ biến

Tinh thần: Khí mưu kế và ngôn từ xảo quyệt

Trạng thái: Đang lưu hành lén lút dù bị cấm bởi Hình Quan

Cấu trúc: Tập sách dày, chia từng chương ngắn kể chuyện sơn thủy xen kẽ hiện thực

Hiệu ứng: Gây hiểu lầm và hủy hoại danh tiếng Trần Bình An trong mắt công chúng, khiến nhân vật chính bị cô lập tinh thần

Yêu cầu: Chỉ cần có người lãnh tiếp và kể lại cho đám đông là có thể phát huy tác dụng

Sức mạnh: Ảnh hưởng lớn đến tinh thần quần chúng nhờ việc viết trơn tru và kể xoáy vào nhạy cảm

Chủ sở hữu: Các thế lực thù địch (có thể Lý Bảo Châm) đứng sau chiến dịch bôi nhọ

Năng Lực

Khả Năng

  • Tác Dụng Tư Tưởng: Tạo nghiêng lệch cảm nhận công chúng, khiến nhân tâm hoài nghi, dùng ngôn từ mị dân để thổi phồng tai tiếng

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Được truyền tay đến quán rượu, cửa hiệu sách và các khu dân cư, sau đó người kể chuyện đọc trước mặt đám đông để gieo nghi hoặc

Chất liệu:

Giấy thông thường, mực đen

Dòng thời gian chi tiết

Ý đồ khởi tác

Cuốn sách được soạn thảo bởi những nhóm chống đối Trần Bình An ngay sau khi anh rời Thư Giản Hồ, nhằm biến hành trình nghĩa hiệp thành chuỗi chiêu trò. Văn phong gắn kết các sự kiện đời thường với hình tượng sơn thủy thần quái để khiến người đọc khó phân định thật giả. Cốt truyện song hành giữa Trần Bằng Án và Cố Sám được thổi phồng thành mối quan hệ bất chính nhằm bóp méo danh dự nhân vật chính.

Bản thảo được hoàn thành nhanh chóng và chuyển giao cho các xưởng in ở Bảo Bình Châu, sau đó định hướng lan truyền đến lớp nhỏ tuổi và tầng lớp trung lưu. Mỗi câu chuyện nhỏ được đóng khung bởi những mô tuýp quen thuộc, vậy nên việc tin tưởng “từng chút” trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Sự ra đời của sách đánh dấu khởi đầu cho chiến dịch bôi nhọ quy mô tinh vi nhất mà thành phố từng chứng kiến.

Phát hành đại trà tại Bảo Bình

Sách được in ấn hàng loạt, chia làm nhiều phiên bản đưa về các tửu điếm, cửa hàng sách bình dân và ngõ nhỏ nơi trẻ con thường tụ tập. Người kể chuyện tại Điệp Chướng, các thiếu niên và đám tiểu đạo đồng đều nhận ra sự hiện diện của những giai thoại sơn thủy lạ lùng mà Trần Bình An rót ra. Từ các bàn rượu đến quán mì, ai nghe xong một đoạn cũng có thể truyền tay nhau trong vài phút.

Việc mô tả Trần Bình An lẫn Cố Sám dính líu đến tranh chấp máu me, ma quỷ khiến công chúng bắt đầu đồn đại về “tiếng xấu trong sách”. Ngay cả những kiếm tu kiêu hãnh cũng không thể ngồi yên khi thấy các câu chuyện gắn tên mình vào mưu kế, điều này khiến sự tò mò về nguồn sách càng tăng. Sự nổi tiếng ban đầu của sách đến từ cách nó phản chiếu lại những chuyện thật dưới góc nhìn đầy toan tính.

Tác động lên nhân tâm

Nhiều người trong Kiếm Khí Trường Thành bắt đầu cảnh giác với Trần Bình An, đám thiếu niên tránh xa, những người lớn cho rằng anh không còn đáng tin nữa. Một phần vì sách kể lại Trần Bình An “giả nhân giả nghĩa” và “mua danh chuộc tiếng”, phần khác vì chính những lời văn mật ngọt của sách khiến người dân nghĩ đến các tình tiết cũ. Họ bắt đầu trách móc anh vì việc kể chuyện sơn thủy, bàn luận việc Trần Bình An có phải người tạo ra lời đồn.

Các nhân vật thân cận như Quách Trúc Tửu từng nghe sách cũng phải nhắc nhở trẻ con không nên tiếp tục đọc, cho thấy ảnh hưởng tinh thần sâu sắc. Tình huống khiến Trần Bình An càng trở nên cô lập dù anh vẫn làm người kể chuyện vì đám trẻ nghèo.

Cấm vận và vẫn rắc nghiệt

Trước sức lan truyền nguy hiểm, Hình Quan nhất mạch cùng các chưởng môn quyết định cấm cửa sách, khẳng định bất cứ nơi nào bán sách đều sẽ bị thu giữ và người bán trục xuất. Câu chuyện sơn thủy bị ghi vào sổ đen vì nội dung bôi nhọ nhân phẩm và hướng dẫn sai lạc đạo lý giang hồ. Dù vậy, sách không biến mất hoàn toàn; rất nhiều bản chui rỉ ra từ các hàng quán nhỏ, trẻ con và người dưng vẫn đọc lén khi đêm xuống.

Cấm vận khiến sách mang thêm tên tuổi “gian trá bị cấm”, điều vô tình làm nó thu hút đối tượng tò mò nhất định. Cuối cùng, chỉ có những kẻ có lợi ích riêng hoặc muốn gieo rắc nghi ngờ mới tiếp tục lan truyền, khiến cuốn sách vẫn tồn tại như một ký ức đen của thời chiến tâm lý.