Cảo Tố Độ là một bến đò tiên gia nằm ở phía đông vùng ngoại ô kinh thành Đại Ly, đồng thời là cửa ngõ giao thương quan trọng nối khu vực kinh kỳ với các tuyến thuyền vượt châu. Nơi đây được mở ra như một cuộc đầu tư mạo hiểm lớn của Lương Chí cùng nhóm thương nhân trên núi, về sau lại trở thành một đầu mối sinh lợi cực lớn của Đại Ly. Bến đò này có đặc điểm hiếm thấy là không đặt cấm chế ngặt nghèo, nên cả phàm phu tục tử lẫn luyện khí sĩ đều có thể qua lại, khiến cảnh tượng luôn đông đúc, hỗn tạp và náo nhiệt.
Dọc bến có nhiều cửa hàng tiên gia, quầy hàng rong và các ngõ nhỏ hẻo lánh chuyên bán bùa chú, thần tiên tiền cùng đủ loại vật phẩm tu hành thật giả lẫn lộn. Trong thời chiến, Cảo Tố Độ từng bị quân đội Đại Ly trưng dụng, trở thành tài nguyên hậu cần phục vụ chiến sự, vì thế tên gọi mang sắc thái tang tóc của nó càng gợi lại vết thương lịch sử. Sau chiến tranh, triều đình trả bến đò lại cho giới thương nhân và có bồi thường tượng trưng, nhưng quyền lợi tại đây dần bị thế lực quan trường chen vào thao túng.
Ở giai đoạn mới nhất, Cảo Tố Độ vẫn là bến đò tiên gia công khai quan trọng nhất của khu vực kinh thành, song đã rơi vào tình trạng quá tải nghiêm trọng. Chính vì vậy, nơi này đang đứng trước nhu cầu mở rộng hoặc xây thêm một bến đò mới để phân lưu người và thuyền.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 缟素渡
Trạng thái: Đang hoạt động rất nhộn nhịp nhưng quá tải; vẫn là bến đò tiên gia công khai chủ yếu của kinh thành Đại Ly và đang được bàn tính mở rộng hoặc xây bến mới để phân lưu
Vai trò: Bến đò tiên gia công khai của kinh kỳ Đại Ly, trung tâm giao thương và trung chuyển xuyên châu
Biệt danh: Bến đò Cảo Tố, Cảo Tố độ
Xuất thân: Đại Ly
Địa điểm: Phía đông ngoại ô kinh thành Đại Ly, thuộc khu vực kinh kỳ Bảo Bình Châu
Cấu trúc: Bến đò lớn nối các tuyến thuyền vượt châu, có dãy cửa hàng tiên gia kéo dài nhiều dặm, nhiều quầy hàng rong, các ngõ nhỏ hẻo lánh bán vật phẩm chuyên biệt, khu cập thuyền công khai cho người thường và tu sĩ cùng sử dụng
Bầu không khí: Nhộn nhịp, tấp nập, hỗn hợp giữa khí tức thế tục và tiên gia; vừa phồn hoa thương mại vừa chật chội, ồn ào, thiếu thanh tịnh đối với giới tu sĩ
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Vật phẩm: Cốc Vũ phù, thần tiên tiền, bùa chú, vật phẩm tu hành
Dịch vụ: Vận chuyển xuyên châu, cập bến thuyền tiên gia, giao thương liên châu, mua bán hàng hóa thật giả lẫn lộn
Giá trị chiến lược: Cửa ngõ kinh kỳ, đầu mối thương mại giữa Bảo Bình Châu và Bắc Câu Lô Châu
Mức độ nguy hiểm:
Thấp, thuộc phạm vi an ninh của kinh thành Đại Ly nhưng có môi trường mua bán hỗn tạp thật giả lẫn lộn
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Chủ Sáng Lập Và Địa Chủ Cũ: Lương Chí
- Thương Nhân Và Chưởng Quỹ: Đái Hoành, Cố chưởng quỹ
- Khách Qua Lại: Tiên sư có phổ điệp, sơn trạch dã tu, lão giang hồ, phàm phu tục tử, du khách kinh thành
- Người Liên Quan Đương Thời: Cao Tuệ, Lý Bảo Châm, Phó Lung, Hoàng Anh, La Phu Để
Dòng thời gian chi tiết
Khởi dựng bến đò
Cảo Tố Độ ban đầu là tâm huyết của Lương Chí cùng một nhóm thương nhân trên núi được ông đứng ra kêu gọi góp vốn xây dựng. Việc kiến thiết bến đò không tiêu tốn ngân khố của Tống thị Đại Ly, cho thấy đây là một công trình thương mại do tư nhân khai mở nhưng mang tầm nhìn chiến lược rất lớn. Ở thời điểm khởi đầu, chuyện đầu tư vào một bến đò tiên gia cạnh kinh thành vẫn là một canh bạc đầy rủi ro, chưa ai dám chắc sẽ thu hồi vốn.
Chính vì vậy, Cảo Tố Độ lúc sơ khai là biểu tượng cho nhãn lực và khí phách của giới thương nhân tiên gia hơn là thành quả sẵn có. Về sau khi bến đò phát triển mạnh, người ta mới nhìn lại và thừa nhận đây là một món lợi khổng lồ, nhưng ở thời điểm lập dựng nó từng là quyết định mang tính đánh cược vận mệnh.
Thời chiến bị trưng dụng
Trong giai đoạn chiến tranh, Cảo Tố Độ bị quân đội Đại Ly trưng dụng và trực thuộc Binh bộ quản lý, trở thành một đầu mối hậu cần phục vụ đao binh. Nhóm cổ đông cũ, trong đó có Lương Chí, không phản đối việc triều đình sử dụng bến đò, thể hiện thái độ dốc sức vì quốc chiến. Riêng Lương Chí được nhắc tới là đã tự bỏ ra hơn hai ngàn vạn lượng bạc trắng để bù đắp tổn thất cho bến đò trong thời loạn.
Phần lợi nhuận mà Lương thị kiếm được từ Cảo Tố Độ gần như lại hoàn trả hết cho Đại Ly, khiến nơi này gắn chặt với ký ức hy sinh hơn là chỉ đơn thuần là một tài sản thương mại. Sắc thái ấy cũng khiến tên gọi 'Cảo Tố' mang thêm hàm nghĩa tang tóc, nhắc nhớ quá khứ khốc liệt của chiến tranh.
Hoàn trả sau chiến tranh và chen chân quyền lực
Sau khi đại chiến kết thúc, triều đình Đại Ly nhanh chóng trả Cảo Tố Độ lại cho nhóm thương nhân trên núi và chỉ đưa ra một số khoản bồi thường tượng trưng từ phía Hộ bộ. Tuy nhiên, cục diện sở hữu tại bến đò không còn thuần túy như trước, bởi rất nhanh đã xuất hiện những người có xuất thân quan trường chen vào lấp chỗ trống trong hệ thống cổ phần. Điều này khiến các cổ đông cũ bất mãn nhưng khó lòng phản kháng, vì đằng sau bến đò đã có thêm những bàn tay quyền lực của kinh thành.
Lương Chí đặc biệt tức giận trước cách làm việc vòng vo ấy, bởi nếu triều đình trực tiếp muốn mua lại, ông thậm chí còn sẵn lòng giảm giá để bán. Sự kiện này đánh dấu bước chuyển của Cảo Tố Độ từ công trình thương nhân tiên gia sang một địa bàn vừa thương mại vừa bị chính trị kinh thành chi phối.
Phồn thịnh thành cửa ngõ công khai của kinh kỳ
Khi chiến sự lắng xuống, Cảo Tố Độ dần trở thành bến đò tiên gia công khai quan trọng nhất của kinh thành Đại Ly và là nơi ai cũng có thể ra vào. Khác với Minh Địch Độ chuyên dùng cho thuyền quân sự, Cảo Tố Độ không phân biệt thân phận nên vừa đón tiên sư, dã tu, thương nhân, vừa đón cả khách du ngoạn và người thường. Dọc bến hình thành những dãy cửa hàng tiên gia kéo dài nhiều dặm, vô số quầy hàng rong và những con ngõ nhỏ bán các mặt hàng như Cốc Vũ phù, thần tiên tiền cùng nhiều vật phẩm tu hành đặc thù.
Nơi đây cũng trở thành địa điểm tụ hội của đủ hạng người, từ thương nhân lớn như Đái Hoành đến những kẻ hành nghề xem bói, lữ khách, thậm chí người mang nhiệm vụ bí mật. Từ một bến đò bên ngoài kinh thành, Cảo Tố Độ đã biến thành không gian giao thoa hiếm có giữa thế tục, thương nghiệp và tiên gia.
Tình trạng hiện tại quá tải và nhu cầu mở rộng
Ở thời điểm mới nhất, Cảo Tố Độ vẫn hoạt động cực kỳ sầm uất nhưng đã bộc lộ rõ tình trạng quá tải. Vì không có cấm chế ngăn cách, phàm phu tục tử có thể tùy ý đến tham quan khiến nhiều luyện khí sĩ cảm thấy môi trường quá ồn ào, thiếu thanh tịnh và không còn phù hợp với nhu cầu đi lại của họ. Bên cạnh yếu tố sinh hoạt hỗn tạp, nguyên nhân lớn hơn là số lượng thuyền đò trên núi cập bến ngày càng nhiều, vượt quá sức chứa thực tế của bến đò hiện hữu.
Giới thương nhân và những người hiểu chuyện trong kinh thành đã bắt đầu bàn bạc nghiêm túc về việc mở thêm một bến đò mới quanh kinh kỳ để giảm tải cho Cảo Tố Độ. Điều này cho thấy dù vẫn là cửa ngõ tiên gia trọng yếu của Đại Ly, Cảo Tố Độ đã bước sang giai đoạn cần tái cấu trúc và mở rộng để đáp ứng quy mô mới của giao thương liên châu.