Tiên kính là một pháp bảo Đế cấp vô thượng, từng là vật tùy thân của Hư Không Đại đế, cùng ông chinh chiến khắp vũ trụ, nhuộm máu của rất nhiều chí tôn cổ đại. Nó được chế tạo từ tiên liệu trong suốt, phát ra hào quang thần bí và chói mắt, có hình dạng một mặt kính tròn. Tiên kính sở hữu uy lực cái thế, có khả năng phát động công kích Đế đạo, trấn áp đối thủ, và tự bảo vệ chủ nhân khỏi các sát thương chí mạng.
Trong trận chiến cuối cùng chống lại các chí tôn cổ đại, Tiên kính đã được huyết tế bằng máu của toàn bộ huyết mạch Cơ gia, giúp thức tỉnh một phần ý chí của Hư Không Đại đế để chiến đấu. Mặc dù cường đại vô song, sau trận chiến kinh thiên động địa đó, Tiên kính đã vỡ nát thành hai nửa, một nửa vẫn phát sáng bảo vệ thi thể chủ nhân, nửa còn lại trở thành tàn kính được Cơ gia lưu giữ. Dù bị hư hại, nó vẫn ẩn chứa khí tức sinh mệnh và tiềm năng thông tiên.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Thông số khác
- Dòng thời gian chi tiết
- Xuất thân và Sơ Khai Đạo Duyên
- Thái thượng tiên kính của Tề gia xuất hiện (Chương 727, 729)
- Hư Không Kính được Cơ Tử Nguyệt mang ra (Chương 956)
- Hư Không Kính trợ giúp chiếu thấu hư không (Chương 958)
- Hư Không Kính được Cơ Hạo Nguyệt huyết tế (Chương 982)
- Tiên kính chiến đấu cùng Hư Không Đại đế (Chương 982, 988)
- Tiên kính và xương cốt Đại đế gây thương nặng chí tôn (Chương 989)
- Tiên kính vỡ nát và thủ hộ thi thể chủ nhân (Chương 989, 1037)
- Tàn kính của Hư Không Đại đế nhích động trong tiên hỏa (Chương 1063)
- Thiên Đế Diệp Phàm cảm nhận khí tức sinh mệnh từ tàn kính (Chương 1105)
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Biệt danh: Hư Không Kính, Đế kính, Cổ Kính
Phẩm cấp: Đế cấp
Tinh thần: Có khí tức sinh mệnh, phát ra tiếng rên rĩ, tiếng thổn thức khi chủ nhân ngã xuống, rên rĩ trong cô độc.
Trạng thái: Vỡ nát, tàn kính (nửa mặt)
Cấu trúc: Hình dạng như một mặt kính tròn, trong suốt. Khi vỡ nát chia thành hai nửa, một nửa vẫn giữ hình dáng kính, một nửa là mảnh nhỏ.
Hiệu ứng: Làm bị thương chí tôn cổ đại, bảo vệ chủ nhân khỏi sát thương chí mạng, chiếu rọi muôn đời, chiếu thấu hư không, đánh tan tất cả pháp tắc Hoàng Đạo, gây thương tích nặng không chỉ một vị chí tôn.
Sức mạnh: Uy lực vô song, cái thế, kinh diễm, cường đại hơn nhiều so với binh khí Đế bình thường.
Chủ sở hữu: Hư Không Đại đế (chủ nhân chính), Cơ Tử Nguyệt (từng nắm giữ), Cơ Hạo Nguyệt (từng nắm giữ và huyết tế), Diệp Phàm (từng nghiên cứu và trả lại Cơ gia).
Năng Lực
Thông số khác
Điều kiện sử dụng:
Có thể được kích hoạt bởi ý chí của chủ nhân, hoặc thông qua huyết tế toàn bộ huyết mạch Cơ gia để thức tỉnh một phần ý chí Hư Không Đại đế.
Chất liệu:
Tiên liệu vô thượng, Tiên kim
Dòng thời gian chi tiết
Xuất thân và Sơ Khai Đạo Duyên
Tiên kính là pháp bảo Đế cấp vô thượng, được chế tạo từ tiên liệu và tiên kim, trở thành vật tùy thân của Hư Không Đại đế. Nó đã cùng ông chinh chiến cả đời, trải qua vô số trận chiến kinh thiên động địa và nhuộm máu của rất nhiều chí tôn cổ đại, trở thành một bảo kính truyền kỳ trong vũ trụ.
Thái thượng tiên kính của Tề gia xuất hiện (Chương 727, 729)
Tề gia, một thế lực cổ xưa, đã mời ra một kiện cổ kính gọi là Thái thượng tiên kính để truy tìm Diệp Phàm. Kiện bí bảo này có thần năng kỳ lạ, nơi nó chiếu qua, hết thảy hư ảo đều bị phá, mọi bí ẩn đều không thể trốn tránh, giúp Tề gia tìm ra và truy đuổi Diệp Phàm dù hắn đã thay đổi dung mạo và ẩn mình trong biển người. (Lưu ý: Đây là một pháp bảo khác, nhưng cũng mang tên gọi 'Tiên kính' và có chức năng tìm kiếm).
Hư Không Kính được Cơ Tử Nguyệt mang ra (Chương 956)
Khi Diệp Phàm chuẩn bị bước lên thí luyện cổ lộ, Cơ Tử Nguyệt đã mang Hư Không Kính ra đưa cho hắn. Đây là một binh khí Đế của Hư Không Đại đế, có giá trị vô cùng to lớn, và việc Cơ gia giao nó cho Diệp Phàm cho thấy sự tin tưởng và kỳ vọng của họ.
Hư Không Kính trợ giúp chiếu thấu hư không (Chương 958)
Trong một lần truy đuổi lão Xà, Hư Không Kính đã được sử dụng để chiếu rọi, hiện ra từng tổ hình ảnh về vị trí chân thân của lão Xà. Tấm kính này thể hiện thần hiệu chiếu thấu hư không, giúp đoàn người Diệp Phàm có thể truy đuổi mục tiêu mà không bị trốn thoát.
Hư Không Kính được Cơ Hạo Nguyệt huyết tế (Chương 982)
Trong bối cảnh đại kiếp hắc ám, Cơ Hạo Nguyệt đã dùng toàn bộ huyết mạch Cơ gia, từ thánh hiền đến trẻ con mới sinh, để huyết tế Tiên kính. Mục đích là dung hợp máu huyết, xương cốt và linh hồn của Cơ gia vào Đế kính, nhằm thức tỉnh Hư Không Đại đế trong một thời gian ngắn để chiến đấu bảo vệ vũ trụ.
Tiên kính chiến đấu cùng Hư Không Đại đế (Chương 982, 988)
Sau khi được huyết tế và giao hòa với Cơ Tử (hiện thân của Hư Không), Tiên kính bùng nổ hào quang chói mắt, cùng 'Hư Không' đối diện với Thạch Hoàng và các chí tôn khác. Nó phát ra tiên quang, hóa giải công kích của chí tôn Luân Hồi, đánh tan pháp tắc Hoàng Đạo, và trấn áp chủ nhân Luân Hồi, gây trọng thương cho hắn.
Tiên kính và xương cốt Đại đế gây thương nặng chí tôn (Chương 989)
Khi Hư Không Đại đế ngã xuống, Tiên kính cùng với xương cốt của ông bùng phát ra thần thông vô thượng, giống như được nhiễm quy tắc Tiên đạo. Sức mạnh này đã đánh bị thương nặng không chỉ một vị chí tôn, bao gồm Thạch Hoàng (gần như tàn phế), chí tôn Quang Ám (bị dứt rời cánh tay), và khiến binh khí của chủ nhân Thần Khư, chí tôn Khí Thiên gãy đoạn.
Tiên kính vỡ nát và thủ hộ thi thể chủ nhân (Chương 989, 1037)
Sau trận chiến khốc liệt, Tiên kính vỡ tan một nửa, không chịu nổi công kích của bốn vị chí tôn. Một nửa mảnh vỡ trong suốt rơi vào trên người Hư Không Đại đế, cùng với nửa còn lại vẫn giữ hình dáng Tiên kính, tiếp tục nở rộ hào quang bất hủ và phát ra tiếng rên rĩ 'u u', thủ hộ thi thể chủ nhân, bay về chỗ sâu trong vũ trụ.
Tàn kính của Hư Không Đại đế nhích động trong tiên hỏa (Chương 1063)
Nhiều năm sau, Diệp Phàm chứng kiến tàn kính của Hư Không Đại đế, vốn yên lặng, bỗng nhích động, giãy ra khỏi tay hắn và phát sáng mạnh mẽ khi rơi vào đám tiên hỏa. Điều này cho thấy Tiên kính vẫn còn ẩn chứa sức sống và có khả năng tương tác với tiên hỏa.
Thiên Đế Diệp Phàm cảm nhận khí tức sinh mệnh từ tàn kính (Chương 1105)
Sau khi Diệp Phàm trở thành Thiên Đế, hắn một lần nữa cầm lại nửa mặt tàn kính của Hư Không Kính. Lần này, hắn cảm nhận được một cổ dao động, một loại khí tức sinh mệnh và tiếng rên rĩ cô độc từ Thần kính, khẳng định linh tính của nó vẫn chưa chết, dù không còn nguyên vẹn.