Tây Bá Thành là một trong mười đại cổ thành của Trung Châu, vốn trải qua gió lửa đại chiến nhưng vẫn giữ nguyên phần lớn cái hồn cổ xưa và sự uy nghi. Thành trì nguy nga với tường thành đen bóng như kim loại, bên trong lại có các đại lộ phồn hoa và những phân khu được xây dựng từ linh khí thiên cổ. Do nằm cách Kỳ Sĩ Phủ chỉ hơn năm ngàn dặm nên đây là cửa ngõ đầu tiên của nhiều tu sĩ ngũ đại vực và nhân tài các cõi muốn xuất hành, khiến nơi này luôn đông đúc và náo nhiệt.
Không lệ thuộc vào thế lực lớn nào và không có thành chủ, Tây Bá Thành vận hành theo lối tự do, vừa giữ được sự trung lập vừa thu hút tất cả những đối tượng tìm kiếm cơ hội mới. Long khí luôn lượn lờ khắp thành, trong khi các tán tu ẩn cư và cao thủ cũ mới đều đem theo khí chất thần bí để làm tăng vẻ linh thiêng. Hội đấu giá siêu cấp định kỳ là lý do chính khiến cựu địa danh này vẫn tiếp tục trỗi dậy, bởi các vật phẩm như Tử Long Tủy, linh dược, thần binh luân phiên xuất hiện và kéo theo các thế lực tranh tài.
Trận thư hùng giữa những cái tên như Diệp Phàm và Kim Xích Tiêu từng khiến cả thành rung chuyển, đồng thời làm rõ vai trò của Tây Bá Thành như nơi thử lửa cho những cá nhân mới nổi. Mọi sự phồn thịnh và êm ả phần lớn dựa vào khí vận tự do, nên ngay cả lúc căng thẳng nhất, thành vẫn giữ được một lớp vỏ bề ngoài yên tĩnh khiến người ta vừa cảm thấy an tâm vừa thấy nguy hiểm.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Phồn hoa, tự do, trung lập giữa các thế lực sản sinh tu chân.
Vai trò: Trung tâm đấu giá siêu cấp, điểm giao thương và cửa ngõ triệu hồi nhân tài cho các vùng Cros Trung Châu.
Xuất thân: Được sách cổ Nhân tộc và truyền thuyết các đại vực ghi chép từ thời Trung Châu thịnh thế, là một trong mười đại cổ thành còn tồn tại.
Địa điểm: Trung Châu, hơn năm ngàn dặm từ Kỳ Sĩ Phủ, thường là điểm đến đầu tiên khi thần chủ ngũ đại vực đi ra ngoài.
Cấu trúc: Thành trì nguy nga với những cung điện, đại lộ và cổng Bảo Khuyết, vách tường đen như kim loại phủ long khí, nội thành vừa đại khí vừa phồn hoa.
Bầu không khí: Hơi thở phồn hoa, tự do pha lẫn linh khí kỳ bí, lúc yên bình lúc căng thẳng như trước trận đấu.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Tài nguyên: Long Tủy, Linh dược, Thần binh
Mức độ nguy hiểm:
Trung bình, nhưng có nhiều cao thủ tụ hội làm cho tình hình khó lường.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Ngũ Đại Vực: Các tu sĩ từ ngũ đại vực thường xuyên lui tới
- Cao Thủ Phương Xa: Tu sĩ cấp Thánh chủ, tán tu ẩn cư và nhân vật cấp Thánh chủ từ phương ngoài
Dòng thời gian chi tiết
Địa linh cổ thành
Tây Bá Thành từng trải qua gió lửa đại chiến, thương hải tang điền nhưng vẫn đứng vững và lưu lại nét cổ kính được sách Nhân tộc gọi là một trong mười đại cổ thành của Trung Châu. Tường thành đen bóng như kim loại đã được củng cố qua hàng nghìn năm, bên trong giữ nguyên kết cấu tường đúc sắt và những đại hội từng diễn ra. Vì vị trí gần Kỳ Sĩ Phủ hơn năm ngàn dặm nên thành trở thành cửa ngõ đầu tiên cho tu sĩ ngũ đại vực và nhân tài các cõi muốn ra ngoài, kéo theo sự giao lưu mạnh mẽ.
Dù biến động xoay chuyển, Tây Bá Thành không phụ thuộc thế lực lớn nào và vận hành tự do, củng cố danh tiếng phồn hoa. Sự hòa trộn giữa long khí thoảng và các tán tu ẩn cư tạo ra bầu không khí vừa uy nghi vừa linh thiêng khiến du khách khó quên. Thành luôn được coi là điểm trung lập để tranh tài và trao đổi nhân bảo, do đó tinh thần độc lập càng mạnh mẽ.
Hội đấu giá siêu cấp và cơn sốt linh khí
Hai tháng một lần, Tây Bá Thành tổ chức hội đấu giá lớn luân phiên ở Bảo Khuyết của Cửu Lê thần triều, quy tụ tam giáo cửu lưu cùng nhân vật cấp Thánh chủ vì Tử Long Tủy, linh dược và thần binh. Không khí bên trong luôn nóng lên khi long khí lượn lờ, các phòng đấu giá cạnh tranh nên Diệp Phàm đã từng dùng mưu trí đoạt Tử Long Tủy, khiến đối thủ tức giận và cả thành chú ý. Các dị thú bay tới, đệ tử Kỳ Sĩ Phủ và tu sĩ ngũ đại vực ra vào giao dịch và trao đổi pháp bảo thường xuyên, kéo theo thị trường nhộn nhịp.
Nhiều cao tăng chờ sẵn ở rìa hội, trong khi các nhân vật nam yêu và cường giả đến để ngắm nghía, khiến nơi này vừa phồn vinh vừa nguy hiểm. Sự kiện này còn là nơi thu thập tin tức và khai thác quyền lực mới, nên Tây Bá Thành đóng vai trò hub cho những ai tìm kiếm thế lực hoặc linh tự. Tinh thần tự do giúp hội đấu giá tồn tại nhưng cũng khiến thành dễ bị những thế lực ngoài cuộc để mắt.
Chạm trán với Kim Xích Tiêu
Khi Diệp Phàm ở Tây Bá Thành, Kim Xích Tiêu và đồng bọn chặn đường dẫn tới một cuộc chiến khốc liệt trong thành, khiến cả hội đấu giá và dân chúng kinh sợ. Dị thú cùng kỵ mã xuất hiện nhưng bị Diệp Phàm đẩy lui khi hắn hóa mình thành bức tường chiến đấu. Toàn thành chứng kiến hắn dùng trường mâu vàng hất tung một ngọn núi đen, khiến một số Thái thượng trưởng lão phải mờ dạng vì sức mạnh.
Sau trận đấu, các nhân vật gắn với thành như Kim Xích Tiêu phải rút lui, trong khi Vương tộc nhận ra mức độ uy lực đã xuất hiện ở đây. Diệp Phàm rời thành đi bế quan nơi vùng núi phía tây, để lại một sân chiến hoang tàn và nhiều vết tích trên bức tường thành cũ. Tây Bá Thành sau đó đặt phòng thủ cao độ vì các thế lực khác đề phòng sức mạnh mới.
Bão táp của Vương tộc và dư chấn
Tin tức về trận đấu lan khắp Trung Châu khi Diệp Phàm giết chết người thân của Bắc Đế Vương Đằng ngay trên Tây Bá Thành, khiến người dân cảm nhận luồng khí lạnh từ sâu trong xương. Vương tộc tức giận, Bắc Đế lập tức điều hồi và nhiều người của họ quay về thành để lập mưu báo thù, trong khi linh kiến Thánh chù bị thần quang càn quét trong tiếng nổ siêu cường. Các bức tường cổ bật ra đạo văn bảo hộ, ngăn cơn thịnh nộ năng lượng đang tràn tới và tạo ra những đống đổ nát kéo dài vài ngày.
Cả thành chìm trong im lặng căng thẳng khi các thế lực khác tụ họp, tranh luận ai là đệ nhất cao thủ và ai sẽ làm thông gia với Vương tộc. Sự việc lan đến Kỳ Sĩ Phủ vì khoảng cách gần và khiến nhiều nhân tài dè chừng khi đi qua. Dư âm kéo dài vì Tây Bá Thành vừa chứng kiến chiến công từ một kẻ Thánh thể lại vừa thấy bóng dáng Vương chi phóng hoả, báo trước chiến loạn sắp tới.