Sáu Chữ Chân Ngôn là một thánh thuật chí cao vô thượng của Phật giáo Tây Mạc, được coi là căn nguyên khởi nguồn của vạn vật và vũ trụ sơ khai, mang theo uy lực thần bí từ thời thượng cổ. Công pháp này sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa, có thể khai thiên lập địa, hàng phục chư thần, trấn áp hình thần của đối thủ và hóa vạn vật thành bụi bặm trong tích tắc. Nó bao gồm sáu chữ chân ngôn riêng biệt, mỗi chữ đều ẩn chứa một phần sức mạnh to lớn.

Tuy nhiên, Sáu Chữ Chân Ngôn cực kỳ khó tu luyện và tề tựu đầy đủ, bởi các chữ đã thất truyền và phân tán khắp các cổ miếu tối cổ ở Tây Mạc, mỗi nơi thường chỉ nắm giữ một chữ. Để thi triển toàn bộ uy lực của công pháp này, người tu luyện cần phải có pháp lực cực kỳ thâm hậu và nhận thức sâu sắc về đạo lý Phật môn. Dù không trọn vẹn, từng chữ chân ngôn riêng lẻ vẫn có thể tạo ra sức công phá khủng khiếp, đủ để chấn động quần hùng.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Six True Words (Om Mani Padme Hum)

Trạng thái: Tán lạc, khó tề tụ đầy đủ, nhưng có tiềm năng tái hiện ở thế gian.

Xuất thân: Các cổ miếu tối cổ tại Tây Mạc, bao gồm Đại Lôi Âm Tự, Huyền Không Tự, Lan Đà Tự, Thần Hà Tự.

Tu vi / Cảnh giới: Yêu cầu pháp lực cực kỳ thâm hậu

Phẩm cấp: Chí cao vô thượng

Nhược điểm: Yêu cầu pháp lực cực kỳ thâm hậu để thi triển.

Sức mạnh: Có thể khiến cường giả Hóa Long biến thứ ba hóa thành bột phấn, làm nứt nẻ thân thể yêu nghiệt, một tiếng hét có thể làm băng toái bảy tám cao thủ tinh anh, khiến cường giả Đại Lực Ngưu Ma tộc nổ tung thành huyết nhục.

Yêu cầu: Pháp lực cực kỳ thâm hậu, cần tề tựu đủ các chữ chân ngôn (trong trạng thái hoàn chỉnh).

Thành Phần Chân Ngôn

  • Các Chữ Chính (biến Thể): Úm (Ám, Ung), Ma, Ni, Bá, Mê (Mễ), Bì (Hồng)
  • Các Chữ Được Nhắc Đến Đặc Biệt: Chữ Trừng, Chữ Đốn

Năng Lực

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Cần có pháp lực thâm hậu để phát huy uy lực.

Các tầng cảnh giới:

Rất khó tề tựu đầy đủ, thường mỗi cổ miếu chỉ giữ một chữ; đã thất truyền từ lâu và tán lạc, khó có thể hợp nhất. Tuy nhiên, có tiềm năng tái hiện ở thế gian.

Dòng thời gian chi tiết

Lần đầu xuất hiện trong ảo giác của Diệp Phàm

Trong Chương 7, Diệp Phàm lần đầu tiên nghe thấy tiếng tụng kinh "Ám, Ma, Ni, Bá, Mễ, Hồng" một cách chân thực đến kinh ngạc khi ở trong một cổ miếu. Mặc dù sau đó được cho là ảo giác, sự kiện này đã gieo mầm trong tâm trí Diệp Phàm về sự tồn tại và uy lực của Sáu Chữ Chân Ngôn. Tiếng Phật âm này được mô tả là trang nghiêm, hạo đại, tuyệt diệu và huyền ảo, có khả năng làm sạch bụi bặm trong cổ miếu.

Chân ngôn chữ Đốn đối đầu Cửu Bí

Trong Chương 369-373, một Khổ đầu đà thần bí từ Tây Mạc đã thi triển một phần Sáu Chữ Chân Ngôn, cụ thể là chữ "Đốn", để trấn áp Yến Vân Loạn và đối đầu với Diệp Phàm. Uy lực của chữ "Đốn" mạnh mẽ đến mức làm Yến Vân Loạn bị nứt nẻ thân thể và khiến một người tu vi Hóa Long biến thứ ba hóa thành bột phấn. Tuy nhiên, do chân ngôn không được đầy đủ, nó đã không thể hoàn toàn tranh phong với Bí quyết chữ Đấu của Diệp Phàm.

Diệp Phàm bắt chước chữ Úm

Trong Chương 438, Diệp Phàm đã bắt chước thần âm chữ "Úm" (một trong sáu chữ chân ngôn) bằng cách thúc dục Đấu Chiến Thánh Pháp, tạo ra một loại đạo lực khai thiên lập địa. Thiên âm này có sức mạnh hủy diệt ghê gớm, đánh cho hai mươi mấy người lao tới trở thành bụi bặm và khiến một Kim Ô đại năng bị hủy đi một phần thân thể. Sự kiện này cho thấy Diệp Phàm đã bắt đầu nghiên cứu và ứng dụng sức mạnh của chân ngôn.

Nghiên cứu trong Hải Nhàn

Chương 464 tiết lộ rằng Diệp Phàm, trong thời gian bị nhốt tại Hải Nhàn, đã từng thử tu luyện tất cả các pháp thuật trên thế gian, bao gồm cả sáu chữ chân ngôn của Phật giáo. Hắn đã nhận thức được môn thần thông này khủng bố đến mức nào và không bỏ qua cơ hội nghiên cứu nó, điều này là nền tảng cho những lần hắn sử dụng sau này.

Diệp Phàm sử dụng chữ Úm trấn áp địch

Trong Chương 507-508, Diệp Phàm đã hét lớn chữ "Úm" để tấn công Nguyệt Thiên Thu và các cao thủ khác. Tiếng Phật âm này, được mô tả như âm thanh sơ khai của vũ trụ, đã làm Linh Lung Tháp của Nguyệt Thiên Thu tan vỡ, khiến hắn phun máu và văng xa. Đồng thời, bảy tám cao thủ bị bất ngờ đã trực tiếp băng toái, và một tinh anh Đại Lực Ngưu Ma tộc đã nổ tung, hình thần câu diệt dưới uy lực của chữ Úm.

Lan Đà Tự nắm giữ chân ngôn

Trong Chương 675-679, Lan Đà Tự, một trong các thánh miếu cổ xưa của Tây Mạc, được xác nhận là đang nắm giữ hai loại chân ngôn, trong đó có Phật âm chữ "Úm" được truyền xuống từ Tu Di Sơn. Khổ Từ của Lan Đà Tự đã sử dụng chữ "Úm" để đối phó với Diệp Phàm, chứng tỏ các thánh địa Phật môn vẫn còn lưu giữ một phần uy lực của Sáu Chữ Chân Ngôn.

Được Hoàng Kim Bức Vương nhắc đến

Trong Chương 1096, Hoàng Kim Bức Vương, một nhân vật có tầm nhìn và kiến thức rộng, đã nhắc đến Sáu Chữ Chân Ngôn cùng với Cửu Bí như những bí thuật quý giá cần phải có trong bộ sưu tập của mình. Điều này khẳng định giá trị và địa vị tối cao của Sáu Chữ Chân Ngôn trong thế giới tu luyện, dù nó đã bị thất truyền và phân tán.