Hòa Bình Trấn nằm như một mái che bình yên trên ranh giới giữa Hắc Giác Vực hỗn loạn và tường thành Già Nam Học Viện. Các ngôi nhà thấp thoáng, cổng lớn có tấm biển tên giản dị, nhưng đây lại là điểm duy nhất trong vùng không cho phép bạo lực, một bộ quy tắc không lời được giữ bởi đội chấp pháp học viện. Cây Tử Linh Thụ đứng bên trái cổng, một cổ thụ màu đen sẫm khiến không ai dám xem nhẹ vì vẫn treo thi thể của những kẻ phạm luật, vừa là biểu tượng, vừa là lời cảnh báo.

Luồng dao động đặc biệt lan tràn khi bước qua cổng khiến người vừa bước vào phải nuốt đan dược cảm ứng sát khí, loại thuốc không có độc tính nhưng khơi dậy cảm nhận sát khí để răn đe. Mọi hoạt động sinh hoạt trong trấn đều dưới sự giám sát của đội chấp pháp, các thanh niên trai tráng rèn luyện giữa ngày thường để ngay lập tức phản ứng mỗi khi quy tắc bị đe dọa. Đơn vị này cũng là điểm tiếp nhận thông tin và chuyển tải cho học viện, giữ vai trò cầu nối giữa lữ hành rời khỏi Hắc Giác Vực và bước sâu vào nội viện.

Dù mạng lưới kiểm soát chặt chẽ, Hòa Bình Trấn vẫn là nơi nghỉ chân hiếm hoi để các thương nhân, học viên, thậm chí các đoàn người lẫn lộn tìm kiếm sự bảo hộ trước khi tăng tốc vào vùng thanh tịnh hơn.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 和平镇

Trạng thái: Đang hoạt động theo luật hòa bình nghiêm ngặt dưới sự giám sát thường trực của đội chấp pháp Già Nam Học Viện

Vai trò: Cửa ngõ kiểm soát hòa bình, trạm tiếp nhận học viên và thương nhân khi họ rời khỏi Hắc Giác Vực để tiến sâu vào Già Nam Học Viện

Biệt danh: Trấn Hòa Bình, Hòa Bình Vệ Thành

Xuất thân: Được xây dựng và quản lý bởi Già Nam Học Viện như một pháo đài trấn áp bạo lực ở cửa ngõ dẫn vào nội viện

Địa điểm: Trên đường biên giới giữa Hắc Giác Vực hỗn loạn và Già Nam Học Viện, đóng vai trò tiền đồn tiếp giáp giữa hai vùng

Cấu trúc: Trấn nhỏ có cổng lớn, đường phố thanh tĩnh, Tử Linh Thụ bí ẩn bên cổng, các trạm tuần tra của đội chấp pháp và lô cốt bằng đá kiên cố

Bầu không khí: Chết chóc pha lẫn nghiêm trang và thanh tĩnh, không khí luôn lạnh lẽo vì hình ảnh Tử Linh Thụ và sự bất động của luật lệ

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Đan dược cảm ứng sát khí được phân phối khi nhập trấn, Cây Tử Linh Thụ làm biểu tượng răn đe, đội chấp pháp có phẩm tước và tài nguyên Già Nam

Mức độ nguy hiểm:

Cao với kẻ phá luật nhưng tương đối thấp với cư dân tuân thủ quy tắc

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Nhóm: Đội chấp pháp Già Nam Học Viện, Người dân Hòa Bình Trấn
  • Nhóm Khác: Học viên Già Nam Học Viện

Dòng thời gian chi tiết

Quy củ bảo hộ tại cổng

Hòa Bình Trấn giống như pháo đài tôi luyện, cổng lớn treo bảng tên hiền hòa nhưng ngay khi người lạ tiến đến, một luồng năng lượng cấm đoán quét qua để nhắc nhở quy tắc hòa bình. Học viên chấp pháp đứng sẵn tại các bệ đá, cưỡi trên Tử Linh Thụ con cười gợn rợn, khiến chỉ cần một tiếng động lạ cũng sẽ khiến cả đội chấp pháp nhíu mày. Cái tên “Trấn hòa bình” không phải vỏ bọc xấu xí mà là luật lệ sống, bởi bất kỳ ai đặt chân vào vùng đất này đều phải nuốt đan dược cảm ứng sát khí nhằm giải phóng một tầng chống sát khí độc đáo và nhắc nhở họ rằng sát phạt không thể diễn ra.

Dưới bóng của Tử Linh Thụ, người dân và thương nhân tản bộ đi lại, nhưng cây cổ thụ đen sẫm vẫn treo lủng lẳng thi thể của những kẻ từng dám làm loạn để khắc họa sự nghiêm minh. Càng tiến vào sâu bên trong, tiếng nói cười thuần khiết ngày càng hiếm, thế chỗ bằng sự im lặng tuân hành quy củ không khoan nhượng bởi đội chấp pháp Già Nam Học Viện.

Tiêu Viêm khởi hành vào trấn

Khi Tiêu Viêm lần đầu đặt chân trước cổng Hòa Bình Trấn, cái tên giản đơn khiến bọn người Hắc Giác Vực đứng bên ngoài phải rùng mình, bởi họ biết bất kỳ động thái sai trái sẽ khiến Tử Linh Thụ nhận thêm thi thể mới. Anh chứng kiến đội chấp pháp xuất hiện hơn mười người, trong đó trung niên dẫn đầu khiến hắn tự nhắc bản thân phải khai báo danh tánh đầy đủ. Luồng dao động kỳ lạ tỏa ra khi anh vừa bước qua cổng lời nhắc rằng nguyên tắc hòa bình không phải gắng sức, mà là một vòng tuần hoàn bất khả xâm phạm và chỉ được phá nếu có quyết định của học viện.

Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào những thanh kiếm lóe sáng, hiểu rằng bất cứ kẻ nào muốn phản kháng sẽ bị đuổi ra ngay tức khắc cùng lời cảnh cáo rằng Tử Linh Thụ không thiếu chỗ treo thi thể. Cuối cùng, anh được cho phép đi sâu hơn, chấp pháp nhắc thầm rằng được trọng dụng bởi học viện đồng nghĩa với việc không thể dùng đấu khí bừa bãi nơi này.

Hoắc Đức đạo sư và chuyến bay Sư Thứu

Sau khi bước vào trấn, Tiêu Viêm được Hoắc Đức đạo sư đón tiếp và nhận ra ban đêm tại khu rừng nguyên thủy bên ngoài là một mối nguy với ma thú thần bí, nên ông đề nghị để anh cưỡi Sư Thứu bay thẳng tới Già Nam thành. Cảnh tượng từ trên cao cho thấy toàn bộ Hòa Bình Trấn nằm bên dưới, không thể gom vào tầm mắt, càng làm rõ diện tích rộng lớn và tầm vóc vai trò cửa ngõ của nó, dù đêm đang buông xuống. Khi bay ngang qua, hai nghệ nhân chấp pháp tỏ thái độ thân tình nhưng vẫn nhấn mạnh rằng họ không thể rời trấn quá lâu vì trách nhiệm tuần tra cẩn mật nhằm đảm bảo sự bình yên của bất kỳ lữ khách nào.

Tiêu Viêm cảm kích vì được dẫn đường khi chỉ mới bước chân vào vùng đất này, nhất là khi người phía ngoài còn đang bám đuôi đòi lợi dụng sự hỗn loạn. Sự hiện diện của cổng trấn và lực lượng quan sát này khiến anh nhận thức rõ hơn về tầm quan trọng của Hòa Bình Trấn như điểm trung chuyển an toàn giữa Hắc Giác Vực và học viện.

Hòa Bình Trấn tiếp đón đoàn Tiêu Viêm

Một lần khác, khi Tiêu Viêm cùng Tô Thiên và đoàn người tiến vào trấn từ một đỉnh núi, họ cảm nhận sự nhẹ nhõm vì không còn truy binh và những người canh gác sốt ruột muốn tiếp ứng họ. Trên không trung, ánh dương quang chiếu xuống biển tên, gợi lên cảm giác thanh bình hiếm hoi so với đằng sau là Hắc Giác Vực hỗn loạn; từ dưới trấn, học viên chấp pháp hô lên niềm vui mừng vì công lực của đại trưởng lão quay về. Những kẻ bám theo phải đứng dưới bóng khu rừng phía sau, trong khi màn đêm bắt đầu kéo xuống, khiến khu vực cổng trấn càng thêm u ám và khó tiếp cận.

Khi đoàn người tiến vào sâu hơn, một số kẻ dám theo vẫn ẩn mình trên các mái nhà, nhưng Tiêu Viêm và đồng đội chẳng cần bận tâm vì lực lượng Già Nam học viện đã hiện diện dày đặc để đảm bảo họ yên ổn vào trong. Chỉ sau khi qua cổng và tiếp xúc với người của trấn thì họ mới hoàn toàn đưa gánh nặng truy đuổi lại phía sau, bật ra một tiếng thở dài như thể Hòa Bình Trấn không chỉ là một địa điểm, mà còn là một thế giới an toàn có thể cất giữ bí mật và chuẩn bị cho bước vào nội viện. Tại quảng trường nhỏ, họ còn được tiếp đón bởi Phó viện trưởng Hổ Kiền và đệ tử trấn, củng cố cảm giác Hòa Bình Trấn là nơi chào đón thành viên học viện.