Loài Hậu Dực Điểu là chim bay tầm xa có cặp cánh rộng lớn, lớp lông dày giúp chống chịu nhiệt và rung chấn, cùng bộ xương rắn chắc để mang hàng nặng. Dù không phải ma thú, chúng nổi tiếng vì sức bền kéo dài, chỉ cần một bữa ăn no là có thể cất cánh 4-5 ngày liền. Đôi mắt sáng với tầm nhìn xa tạo cảm giác uy nghi, trong khi tiếng rít mạnh mẽ đủ khiến người mới tập trung phải cảnh giác.
Bộ đồ cơ giới lắp dây cương và thang gỗ cho phép người và hàng hóa bám chắc, tạo ra một nền tảng vận tải ổn định cho từng cá nhân sau khi được thuần hóa. Tính tình ôn hòa và dễ thuần phục khiến chúng trở thành công cụ ưu tiên của các đội hậu cần đế quốc, ngay cả khi hàng ngũ tuyển chọn rất hạn chế. Khi không có nhiệm vụ chiến trường, chúng bay chậm nhưng đều đặn để giữ tuyến vận tải phía đông đế quốc luôn hoạt động.
Do danh tiếng về độ đáng tin cậy, đàn Hậu Dực Điểu trở thành biểu tượng sức bền được điều khiển bởi binh sĩ tỉnh táo.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 厚翼鸟
Giới tính: Không xác định
Tuổi: Không rõ
Trạng thái: Phổ biến trong quân đội và dịch vụ đế quốc
Vai trò: Hậu cần bay tầm xa của Gia Mã Đế Quốc
Biệt danh: Chim Hậu Dực
Xuất thân: Gia Mã Đế Quốc
Tu vi / Cảnh giới: Không tu luyện
Địa điểm: Quảng trường đội vận chuyển Hắc Nham và tuyến hành trình phía đông đế quốc
Điểm yếu: Tốc độ thua kém các loại ma thú phi hành khác nên dễ bị địch quân áp sát và đánh bật sự ổn định; bản tính ôn hòa khiến chúng dễ bị cưỡng chế khi chiến tranh bùng nổ nên không có khả năng phản kháng tự do.
Chủng tộc: Loài điểu khổng lồ
Thiên phú: Không xác định
Tông môn: Không thuộc
Đặc điểm
Ngoại hình
Cặp cánh rộng lớn và bộ lông dày dặn giúp chống chịu nhiệt lượng và rung động, thân thể to lớn với xương rắn chắc hỗ trợ việc mang tải nặng, đôi mắt sáng và tầm nhìn xa tạo cảm giác uy nghi nhưng không hung dữ, còn các dây cương và thang gỗ gắn cố định để người và hàng hóa bám vào an toàn.
Tính cách
Ôn hòa, dễ thuần phục, không hung hãn nhưng có tiếng rít quyền lực đủ khiến người mới tập trung phải cảnh giác.
Năng Lực
Khả Năng
- Đặc Tính: Sức bền kéo dài, Tải trọng gấp năm sáu lần, Chịu được nhiệt độ và rung lắc Dị Hỏa, Phi hành ổn định trong thời gian dài
- Kỹ Năng: Phi hành bền bỉ trên quãng đường dài, Hợp tác nhịp nhàng với đội nhân lực vận chuyển
Trang bị & Vật phẩm
- Phương Tiện: Dây cương điều khiển, Thang gỗ hỗ trợ lên xuống
- Loại Khác: Không có vật phẩm riêng biệt
Tiểu sử chi tiết
Hậu Dực Điểu không phải loài ma thú tháo vát, mà là chim được đế quốc nuôi dưỡng để duy trì mạng lưới hậu cần. Chúng được tuyển từ quảng trường đội vận chuyển Hắc Nham, nơi hơn mười cá thể luôn xếp hàng và nhẫn nại cho binh sĩ trèo lên thang gỗ để cố định dây cương. Từ đó, chúng đảm nhận tuyến hành trình phía đông, mang theo hàng hóa nặng gấp năm đến sáu lần trọng lượng cơ thể, bay 4-5 ngày liền sau một bữa ăn no để kết nối các mặt trận viễn chinh.
Khi chiến tranh bùng nổ, đế quốc cưỡng chế toàn đàn để đưa lên tuyến trước, biến từng con thành chiến binh không mong muốn với kinh nghiệm giữ thăng bằng trên không trung hỗn loạn và tiếng rít đủ khiến cả khu hậu cần phải cảnh giác. Dù nghe theo lệnh và dễ thuần phục, đôi khi đáng ra chúng có thể phản kháng nhưng bản tính ôn hòa khiến chúng dễ bị lợi dụng, vì vậy chúng được huấn luyện kỹ để hợp tác nhịp nhàng với đội nhân lực vận chuyển. Trong hành trình với Tiêu Viêm và nhóm Dược Lão, một trong số chúng phục vụ như chiếc quán quân kỹ thuật, chịu rung lắc của Dị Hỏa, mang theo hành lý đế quốc, và giữ ổn định khi Dược Lão luyện đan bằng Cốt Linh Lãnh Hỏa ngay trên lưng.
Cuộc chiến chống lại Cáp Lãng càng nhấn mạnh vai trò của chúng trong chuỗi vận tải, bởi khi phi hành bị xộc vào, tiếng rít trở thành lời cảnh báo, còn sự ổn định mỗi khi Tiêu Viêm chuyển xuống bằng Tử Vân Dực chứng minh rằng Hậu Dực Điểu là cầu nối không thể thiếu giữa thợ luyện và chiến trường.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Trong Đế Quốc: Gia Mã Đế Quốc (Chủ nhân), Đội vận chuyển Hắc Nham (Đơn vị vận hành)
- Người Đặc Biệt: Tiêu Viêm (Hành khách đặc biệt), Dược Lão (Đồng hành hỗ trợ)
- Thù Địch: Cáp Lãng (Đối thủ vì tranh đoạt đan dược)
Dòng thời gian chi tiết
Phục vụ Quảng trường Hắc Nham
Hậu Dực Điểu được tập trung tại quảng trường đội vận chuyển Hắc Nham, nơi hơn mười cá thể xếp hàng đằng sau dây cương để nhận binh sĩ và thương nhân. Từng con có thang gỗ và thiết bị cố định trên cánh để con người có thể lên xuống an toàn trước khi chui vào khoang hành lý, cuộn dây cương gắn vào mỏ và chân để hạn chế bộ dạng rung lắc. Không phải ma thú nhưng bộ khung rắn và đôi cánh rộng giúp chúng duy trì quỹ đạo bay ổn định, khiến cả tuyến vận tải phía đông đế quốc dựa vào chúng như điểm tựa không thể thiếu.
Các binh sĩ huấn luyện chúng bằng các động tác nhẹ nhàng, vì tính tình ôn hòa và dễ thuần phục khiến việc phối hợp nhịp nhàng với đội nhân lực vận chuyển trở nên dễ dàng hơn. Hóa ra chính nhờ sức bền kéo dài và khả năng mang vác gấp năm sáu lần trọng lượng cơ thể mà đế quốc duy trì được tuyến hậu cần tầm xa, dù số lượng loài này rất hiếm và chỉ có tài lực lớn mới dựng được đội hình quy mô như vậy.
Cưỡng chế trong chiến tranh
Khi chiến tranh bùng nổ, toàn bộ đàn Hậu Dực Điểu bị Gia Mã Đế Quốc cưỡng chế thu hồi và đẩy thẳng lên tuyến trước, mỗi con phải mang tải nặng, đấu tranh giữ thăng bằng trên bầu trời hỗn loạn và đối mặt với địch quân tốc độ cao. Họ không có bản năng chiến đấu nhưng kinh nghiệm sa trường khiến tiếng rít của chúng trở thành lời cảnh báo ám ảnh cho đội ngũ hậu cần mới tập trung, vì rít lớn đủ làm người nghe ong tai. Con người căng dây cương chặt hơn và thang gỗ càng được dùng như chốt cố định để bảo vệ hành khách và vật phẩm trên lưng chúng trong lúc bay chậm nhưng dai sức.
Các đơn vị vận chuyển phía đông liên tục dựa vào sự kéo dài hành trình 4-5 ngày sau một bữa ăn để đảm bảo tuyến tiếp tế, dù chúng dễ bị địch quân áp sát do tốc độ thua kém các ma thú phi hành khác. Sự cưỡng chế khiến chúng khó có cơ hội phản kháng, nhưng cũng trao cho từng con kỹ năng giữ vững ổn định khi trời nhiều sóng gió và chạm mặt phản kích ngay trên không trung.
Hành trình cùng Tiêu Viêm và Dược Lão
Một trong số đàn Hậu Dực Điểu được chọn để đưa Tiêu Viêm và nhóm Dược Lão từ Hắc Nham Thành tới biên giới phía đông trong một chuyến bay quan trọng, mang theo hàng tư trang đế quốc và phi hành gia bằng Tử Vân Dực. Con chim chịu dựng rung lắc của Dị Hỏa khi Dược Lão luyện đan ngũ phẩm Huyết Liên Đan tại giữa không trung, chiếc lưng rộng trút hơi và đôi cánh ổn định giúp nó giữ quỹ đạo dù có lửa tím Cốt Linh Lãnh Hỏa gào bên cạnh. Hương thơm đan dược lan tỏa khiến bốn luyện dược sĩ trên khoang phát sinh lòng tham, và Cáp Lãng dẫn đầu nỗ lực tấn công để đoạt bảo, khiến tiếng rít của Hậu Dực Điểu trở nên đanh gọn như lời cảnh báo.
Dược Lão lập tức dùng Dị Hỏa thiêu cháy kẻ phản bội giữa ụ hàng, còn Tiêu Viêm đá kẻ phản bội xuống đất nhằm bảo vệ sự ổn định chung của chuyến bay. Trong suốt hành trình, nó phải điều chỉnh tốc độ liên tục để tránh mất cân bằng khi các luyện dược sĩ giằng co, đồng thời vẫn kéo được hành lý và hành khách mặc kệ sức nặng gấp năm sáu lần cơ thể. Khi bay đến biên giới, Tiêu Viêm rời phi điểu để chuyển sang Tử Vân Dực, còn đàn chim tiếp tục lăn bánh theo đội vận chuyển để bảo đảm chuỗi tiếp tế phía đông không bị đứt gãy.