Thu Đao Nguyên là một vùng đất hiểm yếu tọa lạc tại phía Đông Nam băng nguyên Bắc bộ, nổi tiếng với địa hình bằng phẳng nhưng đầy rẫy sát cơ. Toàn bộ khu vực được bao phủ bởi lớp cát trắng và những phiến đá sáng bạc mỏng như lưỡi đao, sắc bén đến mức mỗi bước chân của sinh linh đều để lại vết máu đỏ tươi. Đây là trung tâm sinh trưởng của loài cổ Lưỡi Đao hoang dã và là nơi duy nhất trong năm vực có mật độ đạo ngân Đao đạo dày đặc, thường xuyên hình thành các lớp hư ảnh đao quang lấp đầy mây trời.
Vùng đất này thuộc quyền quản lý của siêu cấp thế lực Mông gia, đóng vai trò là nơi bế quan tu luyện của các cường giả Đao đạo đỉnh cao. Tuy nhiên, sau các biến cố liên quan đến Cổ Nguyệt Phương Nguyên, tài nguyên tại đây đã bị cướp bóc cạn kiệt, khiến vùng đất mất đi sự huy hoàng vốn có. Hiện tại, Thu Đao Nguyên chỉ còn là một di tích hoang tàn với tiềm lực tài nguyên bị suy giảm nghiêm trọng.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Bị tàn phá và khai thác cạn kiệt tài nguyên
Vai trò: Thánh địa tu luyện Đao đạo và nguồn cung cấp tiên tài chiến lược của Mông gia tại Bắc Nguyên.
Biệt danh: Bãi Đao Thu, Vùng Đất Thu Đao, Chiến trường Mông Đồ
Xuất thân: Hình thành tự nhiên với mật độ đạo ngân Đao đạo cực cao tại Bắc Nguyên.
Địa điểm: Đông Nam băng nguyên Bắc bộ; phía Bắc giáp thành người Mặc, Tây Bắc là thảo nguyên Hủ Độc, phía Nam là lãnh thổ Mông gia.
Cấu trúc: Địa hình bằng phẳng, nền đất đá vôi sáng bạc, không có cây cỏ lớn, không gian thoáng đãng dễ tạo thành chiến trường tụ chiến.
Bầu không khí: Khí hậu khô lạnh, tràn ngập sát khí Đao đạo, ban đêm nhiệt độ hạ cực thấp với những cơn gió lạnh lẽo cắt da thịt.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Cổ trùng: Cổ Lưỡi Đao (phàm cấp và hoang dã số lượng lớn), Tiên cổ Đao Sí (từng thuộc về Mông Đồ)
Tiên tài: Ẩm Nhận Tửu (hình thành từ máu thấm xuống lòng đất), Đạo ngân Đao đạo dày đặc
Khác: Thi thể và tiên khiếu của cường giả Đao đạo.
Mức độ nguy hiểm:
Cao (Do địa hình sắc bén và sự trấn thủ của cường giả thất chuyển)
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Thế Lực Trấn Thủ: Mông gia (Mông Đồ và binh sĩ Đao đạo)
- Kẻ Xâm Nhập: Cổ Nguyệt Phương Nguyên (trong hình thái Diêm Đế)
- Sinh Vật: Đàn quỷ quái Diêm La Tử (do Phương Nguyên triệu hồi).
Dòng thời gian chi tiết
Giai đoạn trấn thủ của Mông Đồ
Trong suốt nhiều năm, Thu Đao Nguyên là nơi bế quan nghiêm ngặt của Mông Đồ, một trong ba cường giả thất chuyển mạnh nhất Mông gia. Y thực hiện khổ tu bằng cách đi chân trần trên những phiến đá sắc như đao để cảm ngộ chân ý Đao đạo, khiến mỗi bước chân đều để lại dấu máu thấm sâu vào lòng đất. Sự hiện diện của Mông Đồ biến nơi đây thành một pháo đài bất khả xâm phạm, đồng thời giúp Mông gia độc chiếm nguồn tài nguyên cổ Lưỡi Đao quý giá.
Đây cũng là thời kỳ Thu Đao Nguyên phát triển rực rỡ nhất về mặt mật độ đạo ngân.
Biến cố tự bạo trong dòng thời gian cũ
Theo các ghi chép từ kiếp trước, Phương Nguyên đã từng tấn công Thu Đao Nguyên và ép Mông Đồ vào đường cùng. Trong tuyệt vọng, Mông Đồ thi triển sát chiêu Lưu Đao Khứ Mệnh để tự bạo, khiến toàn bộ bình nguyên bị nghiền nát và phá hủy hoàn toàn cấu trúc địa lý. Vụ nổ này tuy hủy diệt các công trình và sinh vật nhưng lại để lại một lượng đạo ngân Đao đạo khổng lồ khắc ấn lên đất đá, vô tình tạo ra một bãi chiến tích có tiềm lực tài nguyên tăng mạnh về sau.
Phương Nguyên khi đó chỉ thu hoạch được tiên cổ Đao Sí trong đống đổ nát.
Cuộc càn quét của Phương Nguyên trong hiện tại
Trong dòng thời gian hiện tại, Phương Nguyên đã chủ động tấn công Thu Đao Nguyên để thử nghiệm sát chiêu Diêm Đế và thu thập tài nguyên luyện cổ Vạn Ngã. Hắn sử dụng chiến trường Diêm La vây khốn Mông Đồ, dùng Đạo Tặc Quỷ Thủ trộm đi các tiên cổ quan trọng và hạ sát Mông Đồ trước khi y kịp tự bạo. Sau trận chiến, Phương Nguyên tiến hành vét sạch toàn bộ Ẩm Nhận Tửu dưới lòng đất và thu gom hàng loạt cổ Lưỡi Đao phàm cấp.
Hành động này khiến Thu Đao Nguyên bị triệt hạ tận gốc rễ tài nguyên.
Sự suy tàn và hệ quả sau chiến tranh
Sau khi Phương Nguyên rời đi, Thu Đao Nguyên rơi vào trạng thái hoang tàn, không còn những hư ảnh Đao đạo lấp lánh như trước do mất đi nguồn đạo ngân cốt lõi. Mông gia mất đi một đại tướng trấn thủ và nguồn cung cấp tiên tài quan trọng, dẫn đến sự suy yếu về tầm ảnh hưởng tại khu vực băng nguyên. Cuộc điều tra của Mông gia sau đó chỉ dẫn đến những manh mối giả tại cốc Thần Châm, khiến quan hệ giữa các siêu cấp thế lực thêm phần căng thẳng.
Thu Đao Nguyên từ một thánh địa Đao đạo nay chỉ còn là một vùng đất chết lạnh lẽo.