Thạch Nhân tộc là một chủng tộc dị nhân có cơ thể cấu thành từ các loại khoáng thạch cứng cáp, sinh sống chủ yếu trong lòng đất. Đặc điểm sinh học của họ rất kỳ lạ khi dành tới tám phần mười thời gian cuộc đời để ngủ nhằm nuôi dưỡng hồn phách, vốn là gánh nặng cho cơ thể đá nặng nề. Họ lấy bùn đất làm thức ăn và có khả năng thiên bẩm trong việc đào mỏ, xây dựng các công trình ngầm vĩ đại.
Dưới sự cai trị của Phương Nguyên, dân số tộc này đã bùng nổ từ vài trăm người lên đến hơn ba mươi vạn nhờ tác dụng của gan thạch từ núi Đãng Hồn. Tuy nhiên, sự phát triển này đi kèm với số phận bị nô dịch hóa hoàn toàn thông qua Cổ Nô Lệ và các thủ đoạn chính trị tàn khốc. Hiện nay, tộc được chia thành ba bộ tộc lớn, mỗi bộ tộc xoay quanh một nguyên tuyền để duy trì sự sống và sản xuất khoáng sản làm cống phẩm.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Bị nô dịch và kiểm soát hoàn toàn
Biệt danh: Người đá, Nô lệ Thạch nhân, Dân đá
Xuất thân: Phúc địa Hồ Tiên, Trung Châu
Địa điểm: Hang động và các khu vực quanh núi Đãng Hồn, phúc địa Hồ Tiên
Điểm yếu: Linh hồn dễ bị tổn thương nếu hoạt động quá mức mà không ngủ đủ; bị khắc chế hoàn toàn bởi Cổ Nô Lệ và các thủ đoạn thao túng hồn phách.
Chủ sở hữu: Phương Nguyên (Cổ Tiên chủ nhân phúc địa Hồ Tiên)
Tư tưởng: Tín ngưỡng Địa Mẫu (tin vào mẹ đại địa), khát vọng tự do thầm kín dưới sự áp bức.
Cấu trúc: Xã hội bộ tộc lỏng lẻo, phân chia theo chủng loại đá (Hôi Thạch, Thiết Thạch, Hoa Cương Thạch...), hiện tại bị kiểm soát bởi tầng lớp lãnh đạo bù nhìn dưới quyền Phương Nguyên.
Sức mạnh: Sở hữu lực lượng lao động khổng lồ, liên quân Thạch nhân dũng sĩ có sức chống chịu cực cao và khả năng cải tạo địa hình mạnh mẽ.
Yêu cầu: Phải là giống loài dị nhân Thạch nhân; sinh ra từ đá thông qua quá trình phân tách hồn phách.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
- Sinh Học: Gan thạch (Cổ Can Đảm), Hồn phách cứng rắn
- Khoáng Sản: Vàng, Bạc, Đồng, Sắt, Kim cương, Bảo thạch (Mọc trên cơ thể theo thời gian)
- Cơ Sở Vật Chất: 3 Nguyên tuyền lớn, Hệ thống hang động ngầm, Đại Vận Hà
- Khác: Cổ trùng Thổ đạo, Cổ Nô Lệ (dùng để kiểm soát nội bộ)
Tiểu sử chi tiết
Thạch Nhân tộc vốn là một nhóm dị nhân nhỏ bé, sống chậm chạp và thưa thớt dưới chân núi Đãng Hồn trong phúc địa Hồ Tiên. Khi Phương Nguyên trở thành chủ nhân mới của phúc địa, ông ta đã nhìn thấy giá trị lao dịch và thương mại khổng lồ từ chủng tộc này. Bằng cách sử dụng gan thạch để cường hóa hồn phách, Phương Nguyên đã ép buộc tộc này sinh sản với tốc độ phi tự nhiên, biến họ thành một công cụ lao động quy mô lớn.
Trong một nỗ lực phản kháng đòi giảm cống phẩm, các tộc trưởng cũ đã bị Phương Nguyên tàn sát và thay thế bằng Nham Dũng – một kẻ bị khuất phục hoàn toàn bởi nỗi sợ hãi. Dưới sự điều khiển của Phương Nguyên, Thạch Nhân tộc đã phải thực hiện những công trình vĩ đại nhưng đầy máu và nước mắt như đào Đại Vận Hà trong thời gian ngắn ngủi. Dù bị áp bức, biến thành nô lệ và thậm chí là món hàng giao dịch với Tiên Hạc môn, Thạch Nhân tộc vẫn duy trì đức tin kiên định vào Địa Mẫu.
Sự mâu thuẫn giữa lòng trung thành mù quáng với các thủ đoạn chính trị của Phương Nguyên đã biến họ thành một quân bài quan trọng, vừa là nguồn thu kinh tế, vừa là bình phong che giấu các bí mật của phúc địa trước thế giới bên ngoài.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Thành Viên: {"Lãnh đạo":"Nham Dũng (Tộc trưởng bù nhìn, nô lệ của Phương Nguyên)","Cựu Lãnh đạo":"Tộc trưởng Hôi Thạch (Đã chết), Tộc trưởng Thiết Thạch (Đã chết), Tộc trưởng Thanh Thạch (Đã chết)","Thành viên khác":"Các gia lão bộ tộc, Thạch nhân dũng sĩ, Tiểu thạch nhân, Nham vệ binh"}
- Đồng Minh: Địa linh Tiểu Hồ Tiên, Tiên Hạc môn (Đối tác giao dịch cưỡng ép)
- Kẻ Thù: Phương Nguyên (Kẻ thù thực sự nhưng bị che giấu), Đàn hồ ly (Đối thủ giả định trong các màn kịch), Cua vũng bùn (Hoang thú trong địa tai)
Dòng thời gian chi tiết
Nguồn gốc và lối sống nguyên thủy
Thạch Nhân tộc từ lâu đã trú ngụ trong các hang động sâu dưới lòng đất của phúc địa Hồ Tiên, lấy bùn làm thức ăn và coi núi Đãng Hồn là thánh địa linh thiêng. Do đặc tính cơ thể đá nặng nề gây áp lực lên hồn phách, họ có tốc độ sinh sản tự nhiên cực chậm, trung bình phải mất hàng trăm năm mới tích lũy đủ hồn phách để sinh ra một hậu duệ. Cuộc sống của họ vốn tĩnh lặng, dành phần lớn thời gian để ngủ dưỡng hồn và khai thác khoáng thạch mọc ra từ chính cơ thể mình để làm cống phẩm cho chủ nhân phúc địa.
Thời điểm này, dân số của họ rất ít ỏi, chỉ khoảng vài trăm người, chia thành các nhóm nhỏ dựa trên loại đá cấu thành cơ thể như Hôi Thạch, Thiết Thạch hay Thanh Thạch.
Cuộc đối đầu và sự thiết lập ách nô dịch
Sau khi Phương Nguyên tiếp quản phúc địa Hồ Tiên, các tộc trưởng Thạch nhân đã cố gắng thương lượng để xin giảm bớt sưu thuế và cống phẩm do điều kiện thiên tai khắc nghiệt. Đáp lại yêu cầu này, Phương Nguyên đã dùng vũ lực tàn bạo để trấn áp, tiêu diệt toàn bộ tầng lớp lãnh đạo cũ và dàn dựng một màn kịch anh hùng cứu tộc để đưa Nham Dũng lên làm tộc trưởng bù nhìn. Phương Nguyên ép buộc tộc này phải thực hiện nhiệm vụ bất khả thi là đào một con kênh khổng lồ xuyên qua phúc địa (Đại Vận Hà) trong vòng ba tháng dưới sự đe dọa tàn sát.
Đây là giai đoạn đen tối nhất khi hàng vạn Thạch nhân phải làm việc đến chết vì kiệt sức, nhưng đồng thời Phương Nguyên cũng bắt đầu cung cấp gan thạch để ép dân số tăng trưởng bù đắp cho số lượng đã mất.
Bùng nổ dân số và phân hóa bộ tộc
Nhờ nguồn cung cấp gan thạch dồi dào từ núi Đãng Hồn, hồn phách của Thạch nhân được cường hóa nhanh chóng, phá vỡ giới hạn sinh sản tự nhiên và cho phép họ tạo ra thế hệ mới chỉ trong vài ngày. Dân số nhanh chóng cán mốc ba mươi vạn người, khiến cấu trúc xã hội cũ không còn phù hợp và nảy sinh nhiều mâu thuẫn nội bộ về không gian sống. Để quản lý hiệu quả, Phương Nguyên đã cho phép tộc này phân chia thành ba bộ tộc lớn, mỗi nơi có khoảng mười vạn dân cư và được cung cấp một nguyên tuyền riêng biệt để an cư lạc nghiệp.
Mọi vị trí then chốt như tộc trưởng và gia lão đều bị Phương Nguyên khống chế linh hồn bằng Cổ Nô Lệ, biến toàn bộ ba mươi vạn dân thành một khối nô lệ thống nhất dưới quyền điều khiển của ông ta.
Trở thành công cụ chính trị và thương mại
Thạch Nhân tộc không chỉ đóng vai trò lao công mà còn trở thành món hàng chiến lược khi Phương Nguyên dùng họ để giao dịch với Tiên Hạc môn thay vì bán trực tiếp gan thạch quý giá. Để che giấu các bí mật của phúc địa và tạo ra một vỏ bọc an toàn, Phương Nguyên thường xuyên dàn dựng các cuộc xung đột giả giữa Thạch nhân và đàn hồ ly, biến họ thành một 'liên quân dũng sĩ' chiến đấu vì tự do. Nham Dũng và các gia lão đóng vai trò dẫn dắt dư luận, khiến dân chúng tin rằng họ đang anh dũng bảo vệ gia viên trước các thế lực tà ác dưới sự chúc phúc của Địa Mẫu.
Thực tế, mọi hành động của họ từ việc di cư, chiến đấu đến mua bán đều nằm trong tính toán tỉ mỉ của Phương Nguyên nhằm tối ưu hóa lợi ích kinh tế và duy trì sự ổn định của phúc địa.