Phàm Nhân là cảnh giới khởi điểm của mọi sinh linh trong thế giới Cổ Chân Nhân, đại diện cho những người chưa khai khiếu hoặc chưa chính thức bước lên con đường tu luyện Cổ sư. Đây là tầng lớp thấp nhất của xã hội, với cuộc sống vô cùng thấp kém, thảm thương và đầy rẫy hiểm nguy. Họ thường bị các Cổ sư và Cổ tiên coi là 'sâu kiến', 'thẻ đánh bạc', dễ dàng bị chèn ép, nô dịch hoặc hi sinh trong các cuộc chiến tranh và thiên tai.

Mặc dù yếu ớt, phàm nhân vẫn là nền tảng của xã hội, với số lượng đông đảo và tiềm năng vươn lên thành Cổ sư, thậm chí là Cổ tiên thông qua những cơ duyên đặc biệt hoặc truyền thừa.

Mục lục nội dung

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Biệt danh: Phàm nhân (Cổ Sư/Cổ Tiên (Chính)), Võ giả phàm nhân, Tiện nô phàm nhân, Người bình thường, Những thứ phàm nhân, Phàm nhân bậc thấp, Cổ sư phàm nhân, Hồng trần phàm nhân, Thiếu niên phàm nhân, Nữ tử phàm nhân, Nông phu phàm nhân, Thợ săn phàm nhân, Nô lệ phàm nhân, Cao tầng phàm nhân, Người Vũ phàm nhân, Người Lông phàm nhân, Sơn dân phàm nhân, Cư dân phàm nhân

Địa vị: Phàm nhân sống ở tầng lớp thấp nhất của xã hội, địa vị vô cùng hèn mọn. Họ thường được coi là nô bộc, gia nô, và sinh mạng của họ không được các Cổ sư cấp cao coi trọng. Tại Bắc Nguyên, việc nuôi dưỡng và buôn bán nô lệ (bao gồm phàm nhân) rất phổ biến, giống như nuôi gia súc. Tuy nhiên, vẫn có những 'cao tầng phàm nhân' trong các gia tộc, là những người không tu luyện nhưng có địa vị xã hội nhất định. Nô lệ có địa vị thấp kém hơn phàm nhân bình thường. Trong thời kỳ cổ đại, ngay cả cổ tiên Nhân tộc cũng có địa vị rất thấp, huống hồ là phàm nhân.

Đặc điểm

  • Vị Thế Xã Hội: Sống ở tầng lớp thấp nhất của xã hội, địa vị hèn mọn, bị coi là nô bộc, sâu kiến, thẻ đánh bạc trong tay Cổ sư/Cổ tiên. Sinh mạng không được coi trọng, đặc biệt bởi các Cổ sư cấp cao và dị tộc. Nô lệ phàm nhân có địa vị thấp kém hơn phàm nhân bình thường. Có thể là 'cao tầng phàm nhân' trong các gia tộc, tức là những người không tu luyện nhưng có địa vị nhất định.
  • Sức Mạnh Và Tu Vi: Là trạng thái trước khi chính thức bước vào con đường tu luyện Cổ sư (trước Nhất Chuyển). Đa số không có tư chất tu hành, không có chân nguyên và cổ trùng (nếu chưa khai khiếu). Là đối tượng có chiến lực thấp nhất, rất yếu ớt và không thể tự bảo vệ mình trên đường đi nếu không có Cổ sư. Ngũ Chuyển Cổ sư vẫn được coi là phàm nhân, trong khi Lục Chuyển trở lên được gọi là tiên.
  • Tâm Lý Và Hành Vi: Có thể có sự cường vọng, hung hãn, hoặc vô tội. Thiếu nữ phàm nhân có thể nhanh chóng điều chỉnh tâm lý trong hoàn cảnh khó khăn. Có thể đầy mưu mô và thao túng vận mệnh (khi giả dạng). Thường ngưỡng mộ Cổ sư, rất sợ hãi Cổ sư và sẵn sàng quỳ lạy, dập đầu xin tha thứ. Dễ bị khủng hoảng, bối rối và chen chúc nhau chạy trốn khi có giao chiến.
  • Tuổi Thọ Và Hồn Phách: Tuổi thọ bình thường là một trăm năm. Hồn phách của phàm nhân yếu ớt, theo lý không đáng nhắc đến, có giá trị thấp hơn hồn phách cổ tiên.
  • Kiến Thức Và Tầm Nhìn: Khi còn là phàm nhân, con người chưa biết nhiều về thế giới rộng lớn và các cấp độ tu luyện cao hơn. Tầm mắt còn hạn chế, không thể thấy cảnh tượng biển mây lăn lộn hay các hoạt động của cổ tiên từ trên cao.
  • Số Lượng: Rất đông đảo, nhiều như cát trong biển. Riêng Bắc Nguyên đã có mấy chục tỷ nhân khẩu, trong đó có một lượng lớn phàm nhân.
  • Ngoại Hình: Đa dạng tùy theo nghề nghiệp và khu vực. Thợ săn thường cao lớn, thô kệch, vạm vỡ, tráng kiện rắn chắc, sắc bén bức người, mang khí chất dũng mãnh. Nông phu có thể chân trần, dính bùn đất, vác xẻng. Nô lệ thường áo rách quần manh, xanh xao vàng vọt. Chiều cao bình thường không vượt quá một giới hạn nhất định. Có thể mặc trang phục gia nô, quần áo mộc mạc hoặc lôi thôi lếch thếch.

Limitations

  • Tu Luyện Và Cổ Trùng: Không có tư chất tu hành Cổ sư (đa số), không có chân nguyên và cổ trùng (nếu chưa khai khiếu). Không Khiếu của phàm nhân không thể gánh nổi khí tức Tiên cổ cường thịnh, và cơ thể người phàm sẽ chết nếu luyện Tiên cổ thất bại do phản phệ.
  • Tiếp Cận Các Khu Vực Đặc Biệt: Không thể đến dòng sông thời gian (vùng cấm địa). Không thể biết được cảnh ở phúc địa Hồ Tiên. Không thể tiếp cận các khu vực có đạo ngân nồng đậm (như sa mạc Dịch Vị hay hố Quy Không Thiên) vì nguy cơ tứ phía.
  • Sử Dụng Cổ Tiên/ Tiên Cổ: Cổ sư phàm nhân trên cơ bản không thể đứng trên mặt nước nếu không có cổ trùng hỗ trợ. Không thể rung chuyển được các bố trí của cổ tiên. Quá yếu để tiếp cận các chân truyền vô thượng. Cổ sư phàm nhân không thể sử dụng Cổ Động Địa vì phí nuôi và sử dụng quá lớn.
  • Nhận Thức Và Tầm Nhìn: Không thể phát hiện được tiên cương (Phương Nguyên) âm thầm vận dụng cổ Sát Vận. Không thể nhìn ra được sát chiêu phi hành của cổ tiên nếu có mây mù bao phủ. Mây có thể che chắn tầm mắt của phàm nhân.
  • Hoạt Động Cụ Thể: Rất khó hái cỏ trà Phù Cầu sinh trưởng giữa không trung. Rất khó xông xáo núi Kế Tiên. Không dám kinh doanh các loại buôn bán nhất định (ví dụ: cho thuê phòng ở Cổ Nguyệt sơn trại, vì cần là Cổ sư).
  • Tương Tác Với Tiên Tài: Khi tiếp xúc với tiên tài (như dầu đen), đạo ngân sẽ khắc ấn lên người, gây ra sự bài xích dị chủng, rất khó xử lý.
  • Khác Biệt Với Tiên: Tiên và phàm cách biệt như trời và đất. Cổ tiên và phàm nhân không có chung chủ đề (khó giao tiếp, khác biệt về thế giới quan).
  • Chi Phí Sinh Hoạt: Nguyên thạch (một khối nguyên thạch là chi phí sinh hoạt tối đa một tháng cho một gia đình phàm nhân ba miệng ăn).
  • Vật Phẩm Tiêu Dùng: Rượu (giá hai khối nguyên thạch được coi là đắt), băng vải, bình thuốc nhỏ (trừ độc giảm nhiệt), bình thuốc lớn (cầm máu).
  • Cổ Trùng Liên Quan: Cổ Nhân Lực Thắng Thiên Ngũ chuyển (chuyên dùng cho phàm nhân không có tư cách tu hành để cưỡng ép khai khiếu). Cổ Hóa Thạch lục chuyển (có thể được dùng để hóa cát thành đá, thuận tiện cho phàm nhân xây thành). Cổ Hy Vọng (dùng để mở không khiếu khi bắt đầu tu hành). Cổ Khí Lực (thị trường cổ trùng cho phàm nhân có thể không có loại này). Tiên cổ Mộng Dực (từng nằm trong tay phàm nhân Phượng Kim Hoàng).
  • Tài Sản Và Phương Tiện: Bản đồ da thú, lều vải (thường ở lều vải ở Bắc Nguyên). Ngựa Đại Vị (dùng để di chuyển, tốc độ chậm).
  • Công Cụ Lao Động: Xẻng, đòn gánh.

Relationships With Other Entities

  • Ngưỡng Mộ Và Kính Sợ: Thường ngưỡng mộ Cổ sư, rất sợ hãi Cổ sư, sẵn sàng quỳ lạy và dập đầu xin tha thứ. Kính sợ Cổ sư nhất chuyển hoặc nhị chuyển.
  • Bị Khinh Thường Và Áp Bức: Cổ sư có thái độ ngạo mạn, tàn tệ với phàm nhân. Có thể giết chết phàm nhân mà không gặp hậu quả nghiêm trọng. Phàm nhân được coi là nô bộc, sinh mạng không được coi trọng. Cổ sư Ma đạo lấy mạnh hiếp yếu, tùy tiện khi dễ và tàn sát phàm nhân.
  • Bị Lợi Dụng: Bị huy động tham gia chiến đấu, bị sử dụng như một nguồn lực hoặc 'quân cờ' trong các cuộc chiến và đánh cược.
  • Được Bảo Vệ/ Quan Tâm: Một số Cổ sư (như Thương Tâm Từ) có thể đối xử bình đẳng và có lòng cảm thông với phàm nhân.
  • Thuê Cổ Sư: Có thể thuê Cổ sư để bảo vệ hoặc thực hiện các nhiệm vụ.
  • Mâu Thuẫn: Tồn tại quan hệ phức tạp, đôi khi mâu thuẫn, giữa Cổ sư, phàm nhân và gia tộc.
  • Thiên Và Địa: Tiên và phàm cách biệt như trời và đất.
  • Kính Sợ Và Thờ Phụng: Gọi cổ tiên là 'thần tiên', quỳ lạy và tán tụng trong các nghi lễ.
  • Bị Ám Toán Và Giết Hại: Có thể bị ám toán bởi cổ tiên nếu cổ tiên bị chọc giận. Rất dễ bị tổn thương và mất mạng bởi các đòn tấn công của cổ tiên. Khi cổ tiên chiến đấu, phàm nhân thường là đối tượng chịu thiệt hại nặng nề nhất, dễ dàng bị nghiền nát hoặc chết thảm.
  • Bị Chi Phối: Là 'thẻ đánh bạc' trong tay các cổ tiên, thân bất do kỷ và dễ dàng tử trận trong các cuộc chiến lớn. Bị thao túng vận mệnh bởi cổ tiên.
  • Được Bảo Vệ (quy Tắc): Được bảo vệ bởi quy tắc 'Cổ tiên không được trực tiếp ra tay vào chiến trường phàm nhân' của Cự Dương Tiên Tôn.
  • Được Phục Sinh: Có thể được phục sinh bằng tiên cổ Nhân Như Cố, nhưng cần hao tổn tiên nguyên.
  • Mục Tiêu Đoạt Xá: Hồn phách của phàm nhân có thể là mục tiêu của pháp môn đoạt xá để giảm bớt sự phẫn nộ của thiên địa.
  • Bị Áp Bức Và Nô Dịch: Nhân tộc phàm nhân thời cổ đại từng bị dị tộc mua bán, lăng nhục, nghiền ép. Các dị nhân (người Đá, người Tuyết) ở cấp độ phàm nhân cũng có thể bị bắt làm nô lệ.
  • Mâu Thuẫn Và Liên Minh: Có thể có mâu thuẫn, cừu hận lẫn nhau. Có thể hình thành liên minh hiếm hoi giữa phàm nhân và thương đội.
  • Địa Vị Nô Lệ: Nô lệ có địa vị thấp kém hơn phàm nhân bình thường.

Organizations Associated

  • Gia Tộc: Gia nô của các gia tộc, thành viên phàm nhân của các gia tộc (như huyết mạch tội tiên Hắc gia, tử tôn hậu bối của Trần Xích).
  • Thôn Làng: Thôn dân của các làng dưới chân núi, cư dân phàm nhân của các thôn làng (như thôn làng người phàm tại biên giới ốc đảo Sa Tỉnh, thôn trang dưới chân núi, thôn làng người Vũ).
  • Thương Đội: Có thể đi cùng đội buôn, hình thành liên minh hiếm hoi với thương đội.
  • Môn Phái: Thành viên phàm nhân của các môn phái.
  • Bộ Tộc: Tộc đàn phàm nhân (như tộc đàn bị Dương gia phân hóa).

Important Individuals As Mortals

  • Nhân Tộc Đặc Biệt: Giang Phàm (gia nô, người bình thường, trở thành Cổ sư cực kỳ đặc thù, truyền kỳ). Tổ tiên Thương gia (phàm nhân có cuộc sống khó khăn, khởi nghiệp bằng cách bày quầy hàng). Phùng Quân (phàm nhân duy nhất trong ba tiên xông lên núi Kế Tiên và thành tựu cổ tiên). Ngũ Hành Đại Pháp Sư (khi còn là phàm nhân đã nhiều lần ngụy trang thân phận để học trộm).
  • Các Cá Nhân Cụ Thể: Vương Nhị (phàm nhân hung hãn bị Phương Nguyên diệt cả nhà). Thương Tâm Từ (thiếu nữ phàm nhân, nhanh chóng điều chỉnh tâm lý, có lòng cảm thông với phàm nhân). Triệu Liên Vân (phàm nhân chưa đến mười ba tuổi, hoàn cảnh sinh tồn ác liệt, đào vong). Phí Tài (nô bộc của Mã Anh Kiệt, phàm nhân, đào vong). Tô Tiên Nhi (nữ tử phàm nhân, bị Hắc Lâu Lan lợi dụng). Phượng Kim Hoàng (phàm nhân, nắm giữ tiên cổ Mộng Dực, có song thân là cổ tiên). Hắc Lâu Lan (từng là phàm nhân, được Lê Sơn Tiên Tử chăm sóc). Hàn Lập (thiếu niên phàm nhân gầy yếu, cổ sư phàm nhân bị Hồng Vân Vũ Nương khinh thường). Lý Tiêu Dao (từng là phàm nhân và cùng Tống Diệc Thi trải qua hoạn nạn). Bặc Đan (có tướng mạo phàm nhân). Hắc Phong Nguyệt (phàm nhân nhưng được cưng chiều, mang theo tiên cổ). Thích Hà (khi còn là phàm nhân chưa từng thấy cảnh tượng non sông vạn dặm). Trần Xích (có tử tôn hậu bối là phàm nhân). Thương Yến Phi (cổ sư phàm nhân Thương gia, đoạt được chân truyền Huyết Hải Lão Tổ). Mã Hồng Vận (phàm nhân, hồn phách rơi vào tay Phương Nguyên). Trương Khai Túy (cổ sư phàm nhân). Chàng thanh niên phàm nhân (bị cổ sư già mắng vì ngâm thơ). Hạ Lâm (giao nữ có tu vi nhị chuyển, được Phương Nguyên nâng đỡ).
  • Phương Nguyên (khi Là Phàm Nhân): Từng là một phàm nhân bình thường, một tông sư Trí đạo xuất thân từ phàm nhân. Khi còn là cổ sư phàm nhân, có một người Vũ thường xuyên đến ám sát hắn. Đã phá hủy Lầu Chân Dương tám mươi tám góc của Cự Dương Tiên Tôn. Có tư chất không tốt nhưng luôn gặp may mắn. Nhiều năm trước chỉ là cổ sư phàm nhân xông xáo Bắc Nguyên, Nam Cương. Có hứng thú với Trận đạo từ khi còn là phàm nhân. Tạm thời ở trạng thái phàm nhân, chỉ có chân nguyên. Từng cứu một đứa bé và bại lộ thân phận cổ sư, khiến gia lão Thư gia nghi ngờ vì không ai tự cải thiện tư chất lên nhị chuyển.
  • Người Vũ Và Người Lông: Người Vũ (phàm nhân kính sợ cổ tiên, có ý chí tự do cao, thà tự sát chứ không làm nô lệ). Người Lông (hàng tỷ phàm nhân sống trên ba đại lục, gọi cổ tiên là 'thần tiên').
  • Đạo Thiên Ma Tôn: Trong mộng cảnh của Phương Nguyên, ông từng là một thiếu niên phàm nhân trước khi bắt đầu hành trình trở thành tôn giả.

Next Realm: Cổ Sư Nhất Chuyển

Dòng thời gian chi tiết

Nguồn gốc từ Nhân Tổ

Theo truyền thuyết được lưu truyền qua nhiều thế hệ, toàn bộ loài người, bao gồm cả phàm nhân, đều là đời sau của Nhân Tổ. Niềm tin này định hình sự hiểu biết về nguồn gốc và vị trí của con người trong thế giới rộng lớn của Cổ Chân Nhân. Mặc dù chỉ là truyền thuyết, nó vẫn mang ý nghĩa sâu sắc đối với phàm nhân, gợi mở về một quá khứ huy hoàng và một vị thế tiềm ẩn.

Địa vị thấp kém của Nhân tộc cổ đại

Trong thời kỳ xa xưa, Nguyên Thủy Tiên Tôn đã chứng kiến cảnh tượng bi thảm khi Nhân tộc bị các dị tộc khác mua bán, lăng nhục và nghiền ép. Vào thời điểm đó, không chỉ riêng phàm nhân mà ngay cả các cổ tiên Nhân tộc cũng có địa vị vô cùng thấp kém và yếu thế. Sự kiện này khắc họa một giai đoạn lịch sử đầy tăm tối, nơi sinh mạng của phàm nhân gần như không có giá trị.

Tổ tiên Cổ Nguyệt di chuyển làng phàm nhân

Gần một ngàn năm trước, tổ tiên Cổ Nguyệt, một Cổ sư ngũ chuyển hùng mạnh, đã thống nhất di chuyển các làng phàm nhân dưới chân núi để tạo thành một sơn trại tập trung. Hành động này thể hiện quyền lực tuyệt đối của Cổ sư trong việc kiểm soát và sắp đặt cuộc sống của phàm nhân. Phàm nhân được coi như nguồn lực và tài sản của gia tộc, phải phục tùng mọi mệnh lệnh mà không có quyền phản kháng.

Khởi nghiệp gian khó của tổ tiên Thương gia

Tổ tiên của Thương gia, một người phàm nhân với cuộc sống vô cùng khó khăn và bần hàn, đã bắt đầu sự nghiệp bằng cách bày quầy hàng trên vỉa hè. Từ khởi đầu khiêm tốn này, ông đã xây dựng nên một đế chế thương mại lừng lẫy. Sự kiện này không chỉ là nguồn gốc của lễ lợi nhuận truyền thống của Thương gia mà còn là minh chứng cho khả năng vươn lên từ thân phận phàm nhân bằng ý chí và trí tuệ.

Phương Nguyên hóa thân Đạo Thiên Ma Tôn trong mộng cảnh

Phương Nguyên, trong quá trình tu luyện, đã tiến vào mộng cảnh và hóa thân thành Đạo Thiên Ma Tôn khi ông còn là một thiếu niên phàm nhân. Mộng cảnh này tái hiện giai đoạn trước khi Đạo Thiên Ma Tôn bắt đầu hành trình tu luyện và trở thành một trong những Tôn giả vĩ đại nhất. Sự kiện này nhấn mạnh rằng ngay cả những tồn tại mạnh mẽ nhất cũng có xuất thân là phàm nhân.

Sự xuất hiện của Cổ sư Giang Phàm

Hơn hai trăm năm sau ở kiếp trước của Phương Nguyên, một Cổ sư cực kỳ đặc thù tên Giang Phàm đã xuất hiện. Ông ta vốn là một người bình thường, một gia nô hèn mọn, nhưng sự kiên trì và nỗ lực đã giúp ông đạt được thành tựu phi thường. Sự hiện hữu của Giang Phàm đã làm các Cổ sư phải mở rộng tầm mắt và trở thành một truyền kỳ được các phàm nhân tranh nhau truyền tụng, một biểu tượng của hy vọng về khả năng vượt lên số phận.

Phương Nguyên đối đầu Vương Nhị

Phương Nguyên, khi còn là một Cổ sư cấp thấp, đã đối đầu sinh tử với phàm nhân hung hãn Vương Nhị để chiếm đoạt bản đồ da thú. Để đạt được mục đích, hắn đã dùng thủ đoạn tàn nhẫn, diệt cả nhà Vương lão hán. Sự kiện này phơi bày mối quan hệ tàn khốc và bất bình đẳng giữa Cổ sư và phàm nhân, nơi Cổ sư có thể dễ dàng tước đoạt sinh mạng phàm nhân vì lợi ích cá nhân mà không bị trừng phạt.

Thôn trang bị sói tàn sát

Một thôn trang dưới chân núi, nơi sinh sống của hàng trăm phàm nhân, đã bị đàn sói lớn tàn sát sạch sẽ. Các Cổ sư cấp cao trong gia tộc không hề đau lòng trước cái chết của phàm nhân, coi họ như nô bộc không đáng kể, nhưng lại vô cùng xót xa khi một Cổ sư bị mất mạng. Điều này nhấn mạnh sự chênh lệch giá trị sinh mạng khủng khiếp giữa Cổ sư và phàm nhân trong thế giới Cổ Chân Nhân.

Phàm nhân lánh nạn sói

Trước sự tấn công dữ dội của đàn sói, nhiều thôn dân phàm nhân phải rời bỏ nhà cửa, trèo non lội suối trong một cuộc hành trình tuyệt vọng để tìm kiếm nơi trú ẩn an toàn trong sơn trại. Cuộc di cư này cho thấy sự yếu thế và dễ bị tổn thương của phàm nhân trước thiên tai và sự bỏ mặc của gia tộc Cổ Nguyệt. Họ phải tự mình chống chọi với hiểm nguy mà không có sự bảo vệ đáng kể.

Phương Nguyên chất vấn việc giết phàm nhân

Phương Chính đã chất vấn Phương Nguyên về việc giết hại Vương lão hán và cô gái, những phàm nhân vô tội. Sự kiện này cho thấy một số Cổ sư vẫn còn lương tâm và coi trọng sinh mạng phàm nhân, dù Phương Nguyên, với bản tính lạnh lùng và thực dụng, không đồng tình với quan điểm đó. Nó làm nổi bật sự khác biệt về đạo đức giữa các Cổ sư và sự vô cảm của một số người tu luyện.

Phàm nhân đi cùng đội buôn và giả dạng

Nữ tử phàm nhân khi xuất hành thường phải hóa trang thành nam tử để giảm thiểu rắc rối và nguy hiểm trên đường. Phàm nhân có thể đi cùng đội buôn để được bảo vệ và sinh tồn trong thế giới nguy hiểm. Ngay cả Phương Nguyên cũng từng giả dạng phàm nhân, mặc quần áo lôi thôi lếch thếch, để thực hiện mưu đồ của mình, cho thấy phàm nhân cũng có thể đầy mưu mô và khả năng thích nghi.

Cưỡng ép khai khiếu bằng Cổ Nhân Lực Thắng Thiên

Để những phàm nhân không có tư chất tu hành vẫn có thể bước lên con đường Cổ sư, Cổ Nhân Lực Thắng Thiên Ngũ chuyển được chuyên dùng để cưỡng ép khai khiếu cho họ. Việc này mở ra một con đường hiếm hoi cho phàm nhân vượt qua giới hạn tự nhiên. Tuy nhiên, việc khai khiếu cưỡng ép thường tiềm ẩn nhiều rủi ro và hạn chế, không phải ai cũng có thể thành công.

Địa Linh bị phàm nhân tiêu diệt

Địa Linh đời trước, khi suy nhược đến cực điểm do trải qua nhiều tai kiếp, đã bị một đám phàm nhân tiêu diệt. Sự kiện này cho thấy phàm nhân, dù yếu ớt và không có tu vi, vẫn có thể gây nguy hiểm và thậm chí đánh bại các thực thể mạnh mẽ khi chúng ở trạng thái suy yếu nghiêm trọng. Đây là một trường hợp hiếm hoi và bất ngờ, làm thay đổi định kiến về sức mạnh của phàm nhân.

Cơ thể phàm nhân không chịu nổi Tiên cổ

Phương Nguyên, trong quá trình luyện Tiên cổ, tự nhận mình là phàm nhân (ám chỉ tu vi chưa đạt Tiên cảnh), và cơ thể người phàm sẽ chết nếu luyện Tiên cổ thất bại do phản phệ. Điều này nhấn mạnh giới hạn sinh học của phàm nhân, không thể gánh chịu sức mạnh cường đại của Tiên cổ mà không có tu vi tương xứng. Việc thăng tiên là một quá trình đầy rủi ro và thử thách.

Phương Nguyên bị Cổ Tiên Hạc Phong Dương coi là 'kẻ phàm nhân'

Phương Nguyên bị Tam trưởng lão Tiên Hạc môn và Cổ Tiên Hạc Phong Dương coi là 'kẻ phàm nhân' hoặc 'tiểu tặc phàm nhân'. Cách gọi này thể hiện sự khinh thường của các cổ tiên đối với những người chưa đạt đến cảnh giới tiên, dù Phương Nguyên có thể đang ở cấp độ cổ sư cao hơn, nhưng chưa thật sự là tiên, cho thấy sự phân biệt rõ rệt giữa hai cảnh giới.

Cổ Hóa Thạch lục chuyển giúp phàm nhân xây thành

Cổ Hóa Thạch lục chuyển có thể được dùng để hóa cát thành đá, thuận tiện cho phàm nhân xây thành kiên cố. Đây là một ví dụ về việc cổ trùng cấp cao có thể được sử dụng để hỗ trợ các hoạt động cơ bản của phàm nhân, giúp cải thiện cuộc sống và khả năng phòng thủ của họ, mặc dù cổ sư là người điều khiển và giám sát quá trình này.

Phàm nhân bị giết trong cuộc tấn công doanh địa Cát gia

Khi đàn sói Đêm phá tan hàng rào gỗ và lao vào doanh địa Cát gia, rất nhiều phàm nhân đang ngủ trong lều vải đã bị giết chết ngay lập tức. Cảnh tượng địa ngục này với tiếng kêu rên và sợ hãi cho thấy sự dễ bị tổn thương của phàm nhân trước các cuộc tấn công quy mô lớn. Hơn một vạn phàm nhân đã chết sau ba trận chiến liên tiếp, gây thiệt hại nặng nề cho Cát gia.

Tình cảnh Triệu Liên Vân ở Bắc Nguyên

Triệu Liên Vân, một phàm nhân chưa đến mười ba tuổi, phải đối mặt với hoàn cảnh sinh tồn ác liệt ở Bắc Nguyên. Nàng bị ép gả cho Đại công tử Ngụy gia, một kẻ phế vật háo sắc, và cảm thấy bất lực trước số phận. Tình cảnh của nàng là điển hình cho sự khốn khổ và thiếu quyền tự quyết của phàm nhân trong xã hội, đặc biệt là phụ nữ, nơi họ thường bị coi là công cụ để củng cố quyền lực.

Triệu Liên Vân và Phí Tài đào vong

Sau khi Mã gia tan tác, Triệu Liên Vân và Phí Tài, cả hai đều là phàm nhân và không có nơi nương tựa, chỉ có thể đào vong. Phí Tài, một nô bộc, phải dốc sức quất ngựa để chạy trốn, cố gắng bảo vệ Triệu Liên Vân. Cuộc đào vong này là minh chứng cho sự bấp bênh và hiểm nguy trong cuộc sống của phàm nhân khi các thế lực lớn sụp đổ, họ trở thành những nạn nhân không nơi nương tựa.

Phàm nhân quỳ lạy trong thánh cung

Khi lầu Chân Dương tám mươi tám góc ổn định lại, rất nhiều phàm nhân trong thánh cung đã quỳ rạp xuống đất, miệng tán tụng, thể hiện sự vui mừng, sợ hãi và thánh phục. Hành động này cho thấy sự kính sợ sâu sắc của phàm nhân đối với sức mạnh siêu phàm của cổ tiên và các kiến trúc vĩ đại, coi họ như những vị thần có thể định đoạt số phận.

Phương Nguyên ngụy trang cổ sư phàm nhân

Phương Nguyên đã ngụy trang thành một cổ sư phàm nhân, trà trộn vào dòng người từ chân núi chậm rãi leo lên núi, với trang phục không quá thu hút sự chú ý. Thủ đoạn này cho phép hắn che giấu thân phận thật sự và dễ dàng di chuyển trong các khu vực đông người mà không bị phát hiện bởi các Cổ sư hoặc Cổ tiên khác, phục vụ cho các mưu đồ của hắn.

Phàm nhân người Vũ tự sát để bảo vệ tự do

Khi bị uy hiếp biến thành nô lệ, đám phàm nhân người Vũ đã hò hét, gào thét, trào phúng và lựa chọn tự sát để bảo vệ tự do, không một ai tham sống sợ chết. Hành động này khiến Phương Nguyên động dung và nhớ đến một người Vũ từng ám sát hắn khi hắn còn là cổ sư phàm nhân. Đây là một minh chứng mạnh mẽ cho ý chí tự do của một bộ phận phàm nhân, không chấp nhận bị nô dịch.

Phàm nhân người Lông chịu thảm họa

Hàng tỷ phàm nhân người Lông trên ba lục địa đã chìm vào khủng hoảng khi đại lục vân cái phát sinh kinh biến, bị xé thành hai nửa. Họ đã gọi các cổ tiên là 'thần tiên' và phải chịu tổn thất ít nhất mấy trăm vạn do phúc địa Lang Gia sụp đổ và thiên tai xảy ra. Sự kiện này cho thấy sự yếu ớt và phụ thuộc của phàm nhân trước các biến cố lớn, họ không có khả năng chống đỡ.

Phương Nguyên phá hủy Lầu Chân Dương

Khi còn là phàm nhân (cổ sư phàm nhân), Phương Nguyên đã phá hủy Lầu Chân Dương tám mươi tám góc của Cự Dương Tiên Tôn. Đây là một sự kiện chấn động, cho thấy ngay cả một cổ sư phàm nhân cũng có thể gây ra những biến động lớn, và là dấu hiệu cho thấy tiềm năng phá hoại của Phương Nguyên ngay từ những cấp độ thấp hơn, phá vỡ mọi quy tắc.

Tuyệt cảnh cấm tiên và vai trò phàm nhân

Trong tuyệt cảnh cấm tiên, cổ tiên không thể ra tay trực tiếp, buộc phải chọn phàm nhân làm đại diện để tiến hành các hoạt động. Điều này tạm thời trao cho phàm nhân một vai trò quan trọng hơn trong các sự kiện lớn. Tuy nhiên, họ vẫn chỉ là những 'quân cờ' trong tay cổ tiên, thực hiện những mệnh lệnh và chiến lược đã được định sẵn, không có quyền tự quyết.

Phàm nhân không biết gì về chiến tranh cổ tiên

Các phàm nhân trên núi Nghĩa Thiên đều mơ mơ màng màng, hoàn toàn không biết gì về cuộc chiến giữa bốn vị cổ tiên bát chuyển và đại trận Thập Tuyệt Tiên Cương Vô Sinh đang diễn ra ngay trên đỉnh núi của họ. Tầm nhìn hạn hẹp của phàm nhân khiến họ không thể nhận thức được những biến động lớn đang xảy ra trong thế giới của cổ tiên, sống trong sự vô tri trước hiểm nguy.

Cổ sư phàm nhân làm quân cờ trong đánh cược

Các cổ tiên Nam Cương đã tham gia đánh cược bằng cách sử dụng cổ sư phàm nhân làm quân cờ, để họ không ngừng kịch chiến sinh tử nhằm chuyển hóa chiến ý trong tiên cổ phòng. Đám cổ sư phàm nhân Ma đạo bị dã thú giết chết liên tiếp do chân nguyên có hạn và không phòng thủ nghiêm chỉnh, cho thấy sự coi thường sinh mạng phàm nhân của cổ tiên, coi họ như công cụ.

Phương Nguyên trà trộn vào trại chữa bệnh phàm nhân

Phương Nguyên cố ý bị thương và ngụy trang thương thế rất nặng bằng sát chiêu Gặp Mặt Từng Quen Biết để trà trộn vào khu trại chữa bệnh của cổ sư phàm nhân Ma đạo trên núi Nghĩa Thiên. Hắn không quan tâm đến thương vong cực kỳ thảm trọng của đám phàm nhân sau khi núi sụp đổ, chỉ tập trung vào mục tiêu của mình, thể hiện sự tàn nhẫn và vô cảm.

Phàm nhân bị thao túng vận mệnh

Phương Nguyên đã thao túng vận mệnh của nữ thành chủ (một phàm nhân) bằng cách bày ám thủ, cảm thấy thoải mái với quyền năng này. Sự kiện này cho thấy khả năng của cổ tiên trong việc kiểm soát và định đoạt số phận của phàm nhân, biến họ thành những con rối trong các kế hoạch lớn của mình mà không cần tốn nhiều công sức.

Phàm nhân có thể thành cổ tiên qua truyền thừa

Một phàm nhân có thể lấy được chân truyền thứ nhất và tu hành thành cổ tiên, từ đó trở thành chủ nhân động thiên Hắc Phàm và có quyền đặc xá tội nhân. Các phàm nhân xông lên núi Kế Tiên cũng đã kế thừa các ghi chép trong truyền thừa, dẫn đến sự xuất hiện của cổ tiên. Điều này khẳng định truyền thừa là một con đường quan trọng để phàm nhân thăng cấp, dù rất hiếm.

Phương Nguyên giết sạch phàm nhân trong động thiên Hắc Phàm

Phương Nguyên đã giết sạch cổ sư và phàm nhân (huyết mạch tội tiên Hắc gia) trong động thiên Hắc Phàm, thu hết hồn phách của họ để chuẩn bị tưới lên núi Đãng Hồn. Sự kiện này là một minh chứng tàn khốc về việc Phương Nguyên sẵn sàng hy sinh vô số sinh mạng phàm nhân để phục vụ mục đích tu luyện của bản thân, không chút do dự.

Phàm nhân trong thôn chấn kinh trước chiến đấu cổ tiên

Phàm nhân trong một thôn đã chấn kinh vạn phần trước tình huống chiến đấu của cổ tiên, và cảm ơn tiên nhân đã cứu tính mạng toàn thôn. Điều này cho thấy sự sợ hãi và cảm kích của phàm nhân đối với sức mạnh của cổ tiên, dù họ thường xuyên phải đối mặt với nguy hiểm từ các cuộc chiến này, họ vẫn tìm kiếm sự bảo vệ.

Nhóm phàm nhân tạo chiến lực cấp cổ sư

Một nhóm phàm nhân được bố trí cẩn thận và chiến thuật chính xác đã tạo ra chiến lực tương đương cổ sư nhị chuyển, gây ra lở đá cho một thương đội. Sự kiện này minh chứng rằng dù yếu ớt, phàm nhân vẫn có thể tạo ra sức mạnh đáng kể nếu được tổ chức và chỉ huy đúng cách, trở thành một lực lượng không thể xem thường trong một số trường hợp.

Hồn phách Mã Hồng Vận rơi vào tay Phương Nguyên

Hồn phách của Mã Hồng Vận, một phàm nhân, đã rơi vào tay Phương Nguyên. Sự kiện này cho phép Phương Nguyên nắm giữ nội dung chân truyền Chúng Sinh Vận mà Mã Hồng Vận đang có. Đây là một ví dụ về việc phàm nhân, dù không có tu vi, vẫn có thể nắm giữ những bí mật quan trọng và trở thành mục tiêu của cổ tiên, bị lợi dụng vì giá trị tiềm ẩn.

Dương gia phân hóa tộc đàn phàm nhân

Dương gia cố ý phân hóa một tộc đàn phàm nhân để gây mâu thuẫn với Vũ gia, lấy cớ đó để tấn công quy mô xâm chiếm địa bàn. Theo quy củ Chính đạo, đây được coi là những vụ 'tiểu đả tiểu nháo' của phàm nhân, không đủ để khơi mào chiến tranh lớn trừ khi có lý do khác. Điều này cho thấy phàm nhân thường bị lợi dụng trong các âm mưu tranh giành quyền lực giữa các gia tộc.

Phàm nhân tin vào hố Quy Không Thiên

Phàm nhân ngu muội tin rằng việc thi thể của sơn dân bị đạo ngân Vũ đạo nghiền nát trong hố Quy Không Thiên là dấu hiệu của việc được thăng lên thiên giới. Thực tế, đó chỉ là sự hủy diệt tàn khốc của thiên nhiên, một minh chứng cho sự thiếu hiểu biết và dễ bị mê hoặc của phàm nhân trước các hiện tượng siêu nhiên mà họ không thể lý giải, tạo ra những tín ngưỡng sai lệch.

Khoảng cách Tiên - Phàm

Phượng Cửu Ca từng không để tâm đến Phương Nguyên vì lúc đó Phương Nguyên chỉ là một phàm nhân. Sự khác biệt giữa tiên và phàm được mô tả là xa cách như trời và đất, nhấn mạnh rằng địa vị và sức mạnh của phàm nhân không đáng để các cổ tiên chú ý, trừ khi có lợi ích đặc biệt hoặc tiềm năng to lớn.

Cổ sư phàm nhân Hàn Lập bị khinh thường

Một cổ sư phàm nhân tên Hàn Lập bị Hồng Vân Vũ Nương phát hiện trong thi thể hoang thú Thái Cổ. Nàng ta khinh thường Hàn Lập là 'phế vật' và cho rằng một phàm nhân không nên nhúng chàm vào những tranh đoạt của cổ tiên. Sự kiện này tái khẳng định quan điểm khinh miệt của cổ tiên đối với phàm nhân, bất kể họ có tu vi cổ sư hay không, cho thấy sự phân cấp sâu sắc.

Phương Nguyên bắt giữ nô lệ dị nhân phàm nhân

Phương Nguyên đã thâm nhập lòng đất và bắt giữ nhiều cổ sư người Đá, người Tuyết, nhưng tất cả đều chỉ là phàm nhân. Sự kiện này cho thấy không chỉ nhân tộc mà cả các dị nhân cũng có thể tồn tại ở cấp độ phàm nhân và bị bắt làm nô lệ, phục vụ cho mục đích của các cổ tiên, mở rộng phạm vi của sự nô dịch.

Nguy cơ từ tiên tài đối với phàm nhân

Khi cổ sư phàm nhân tiếp xúc với dầu đen (tiên tài), đạo ngân Thực đạo sẽ khắc ấn lên người họ, gây ra sự bài xích dị chủng, rất khó xử lý. Điều này chỉ ra rằng phàm nhân có những giới hạn sinh học khiến họ không thể tương tác an toàn với các tài nguyên cấp tiên, dễ dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng và biến dị cơ thể.

Phương Nguyên tàn sát cổ sư phàm nhân Trung Châu

Phương Nguyên đã tập kích các địa điểm của Trung Châu, giết chết hàng loạt cổ sư phàm nhân, khiến họ bị ép thành thịt nát, không phân biệt được thi thể. Đây là một trong nhiều hành động tàn bạo của Phương Nguyên, cho thấy sự coi thường tuyệt đối của hắn đối với sinh mạng phàm nhân khi thực hiện các mục tiêu của mình, không chút thương xót.

Thành Đế Quân bị phá hủy

Thành Đế Quân, nơi tập trung phàm nhân đông nhất Trung Châu, đã bị phá hủy trong trận chiến khốc liệt giữa các cổ tiên. Hậu quả là phàm nhân tử thương thảm trọng, các thi thể bị ép thành thịt nát, không phân biệt được. Sự kiện này là một minh họa rõ ràng cho số phận bi thảm của phàm nhân khi họ trở thành nạn nhân trong các cuộc chiến của cổ tiên, không có khả năng tự vệ.

Dấu vết tiên nhân khiến phàm nhân kinh ngạc

Phương Nguyên tu bổ tiên trận dưới đáy biển, tạo ra hoàng quang bao phủ hải đảo, khiến đám phàm nhân và cổ sư kinh ngạc. Họ tưởng rằng đó là thủ đoạn của tiên nhân, cho thấy sự thiếu hiểu biết và sự thần thánh hóa của phàm nhân đối với những hiện tượng siêu nhiên mà họ không thể lý giải, coi đó là phép màu của thần tiên.