Minh ước mới là một văn bản công pháp Tín đạo cấp cao, được thiết kế với độ tinh vi và độ khó phá vỡ cực kỳ nghiêm ngặt nhằm ràng buộc quyền lợi và nghĩa vụ giữa các bên. Hợp đồng này không chỉ đơn thuần là văn bản mà còn kết hợp dấu ấn linh hồn, đạo văn và hồn thư, khiến cho bất kỳ ý định vi phạm nào cũng bị các bên liên quan phát hiện ngay lập tức. Đây là công cụ chiến lược quan trọng mà Phương Nguyên thường xuyên sử dụng để thiết lập sự cân bằng, kiểm soát nội bộ và ngăn chặn sự can thiệp từ thế lực bên ngoài.

Theo thời gian, minh ước này liên tục được tăng cường bằng các thủ đoạn Tín đạo phức tạp, thậm chí được bảo trợ bởi trí tuệ của Tử Sơn Chân Quân, tạo thành một hệ thống gông xiềng khó có thể phá giải mà không phải trả giá cực kỳ đắt đỏ về tinh lực và vật lực.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Đang hiệu lực (được tăng cường liên tục)

Phẩm cấp: Lục chuyển (và cao hơn tùy theo cấp độ người thiết lập)

Yêu cầu: Điều kiện ký kết: Cần sự đồng thuận của các bên, trao đổi vật phẩm đảm bảo thiện chí (như Ngã Lực, Tiên cổ Thái Độ, Nô Lệ)
Điều kiện thi hành: Các bên phải tuân thủ nghiêm ngặt các điều khoản đã ghi vào ngọc ước hoặc đạo văn

Nhược điểm: Nếu vi phạm sẽ phải chịu sự trừng phạt nặng nề từ quy tắc Tín đạo, có thể dẫn đến thân tử đạo tiêu hoặc tổn thương nghiêm trọng đến hồn phách và nhục thân, gây khó khăn cho việc tự do hành động sau này.

Năng Lực

Khả Năng

  • Ràng Buộc: Giới hạn hành động của các bên, ngăn chặn sự phản bội
  • Bảo Mật: Giữ kín thông tin quan trọng trong nội bộ minh ước
  • Cảnh Báo: Phát hiện ngay khi có ý định phá vỡ minh ước
  • Điều Phối: Phân chia lợi ích và hỗ trợ cứu viện lẫn nhau

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Người ký kết phải có năng lực Tín đạo nhất định hoặc sử dụng cổ trùng Tín đạo chuyên dụng để thiết lập, tránh các lỗ hổng logic mà đối phương có thể lợi dụng.

Dòng thời gian chi tiết

Thiết lập sơ khởi

Minh ước lần đầu được hình thành giữa Phương Nguyên và Bạch Ngưng Băng tại thành Thương gia nhằm đảm bảo sự công bằng trong việc phân chia nguyên thạch và hợp tác đối phó với kẻ thù. Phương Nguyên đã chi trả một nửa số tiền tài để đổi lại sự tín nhiệm của Bạch Ngưng Băng, đánh dấu bước ngoặt trong tư duy quản lý đồng minh của hắn. Hai bên đã sử dụng cổ Thề Độc để xác lập ràng buộc, tạo tiền đề cho sự tin tưởng tạm thời giữa hai kẻ vốn dĩ chỉ lợi dụng lẫn nhau.

Mở rộng quy mô

Sau các biến cố tại phúc địa Tinh Tượng và núi Đại Tuyết, minh ước được nâng cấp với sự tham gia của Hắc Lâu LanThái Bạch Vân Sinh. Các bên cam kết hỗ trợ lẫn nhau trong hiểm cảnh và phân chia lợi ích phúc địa, đồng thời ngăn chặn sự can thiệp của người ngoài cũng như Phần Thiên Ma Nữ bằng các điều khoản chặt chẽ. Minh ước này được viết bằng đạo văn và hồn thư, đảm bảo hiệu lực lâu dài ngay cả khi thời gian trôi qua.

Cải biên và tăng cường

Trong các giai đoạn sau, đặc biệt là sau khi Phương Nguyên trùng sinh, hắn đã liên tục thương lượng và tái ký kết các phiên bản mới của minh ước để thích nghi với tình hình mới. Các nội dung được bổ sung các điều khoản về quyền mượn Tiên cổ Thái Độ, trả lại Ngã Lực, và các điều kiện phức tạp để ngăn chặn lỗ hổng từ các Đại tông sư Tín đạo. Hệ thống minh ước này đã trở thành công cụ đắc lực để Phương Nguyên kiểm soát các cổ tiên dị tộc tại phúc địa Lang Gia và các đồng minh khác.

Giai đoạn hiện tại

Minh ước mới đã trở thành một hệ thống gông xiềng phức tạp, liên kết chặt chẽ hồn phách và nhục thân của người ký kết. Phương Nguyên sử dụng nó để xác định địa vị chí cao vô thượng của bản thân trong các thế lực mới thu phục. Mọi nỗ lực giải trừ từ đối phương đều trở nên vô ích trước sự tinh vi của các điều khoản, khẳng định vị thế của Phương Nguyên như một bậc thầy trong việc sử dụng công pháp Tín đạo để thao túng người khác.