Hồng Viêm cốc là một miệng núi lửa tự nhiên chứa đựng mạch địa hỏa dồi dào, đóng vai trò như một ốc đảo ấm áp giữa vùng Bắc Nguyên lạnh giá. Nơi này được cấu thành từ hệ thống hang đá, suối nước nóng và các ống dẫn hơi nóng tự nhiên, cho phép cư dân xây dựng phòng ốc bằng đá và lò luyện cổ trùng hiệu quả. Với nguồn nhiệt lượng ổn định, cốc là cứu cánh duy nhất cho các bộ tộc nhỏ khi trận đại phong tuyết mười năm một lần càn quét, biến nó thành biểu tượng của sự sinh tồn và quyền lực.

Man gia đã độc chiếm nơi này, thiết lập đồn bốt canh phòng nghiêm ngặt và sử dụng quyền cư trú như một quân bài chính trị để thôn tính các bộ tộc khác. Tuy nhiên, hiện tại địa danh này đang đối mặt với nguy cơ lớn khi nhiệt độ dung nham giảm sút và sự xuất hiện của các 'Bàn tay tuyết' đầy sát khí. Bầu không khí trong cốc luôn đặc quánh khói dung nham và ánh sáng đỏ rực từ các lớp đá nóng, tạo nên một môi trường khắc nghiệt nhưng đầy tài nguyên.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Đang bị bão tuyết và hiện tượng Bàn tay tuyết tấn công, địa nhiệt suy giảm bất thường.

Vai trò: Căn cứ địa của Man gia, phúc địa tránh bão tuyết và trung tâm quyền lực khu vực.

Biệt danh: Cốc Lửa Đỏ, Ổ địa hỏa Man gia

Xuất thân: Là một ổ địa hỏa tự nhiên hình thành từ mạch dung nham ngầm dưới lòng đất Bắc Nguyên.

Địa điểm: Phía Tây Nam doanh địa Cát gia, thuộc vùng đại thảo nguyên Bắc Nguyên.

Cấu trúc: Miệng núi lửa chính, hệ thống hang động đá, các hào chứa dung nham, đường hầm dẫn hơi nóng, suối nước nóng, phòng trú ẩn bằng đá, đồn canh gác và cổng bảo vệ kiên cố.

Bầu không khí: Nóng bức, nồng nặc mùi lưu huỳnh và khói dung nham, ánh sáng đỏ rực phản chiếu từ các vách đá; bên ngoài giáp ranh với gió tuyết lạnh lẽo tạo nên sự tương phản nhiệt độ cực hạn.

Tư tưởng: Thực dụng, bành trướng dựa trên tài nguyên độc quyền và quy tắc Chính đạo Bắc Nguyên.

Yêu cầu: Phải có quan hệ thông gia, cống nạp tài nguyên khổng lồ hoặc có uy tín cực cao mới được Man gia cho phép cư trú trong mùa gió tuyết.

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Năng lượng & Nhiệt đạo: Địa hỏa tự nhiên, Mạch dung nham, Suối nước nóng

Khoáng sản: Khoáng thạch địa nhiệt, Nguyên thạch hầm giữ trong kho

Cổ trùng: Cổ Trứng Suối (Ngũ chuyển), Cổ Cốt Trúc, Cổ Ma Trơi

Nguồn nước: Hệ thống 8 nguyên tuyền (Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ, Canh, Tân).

Mức độ nguy hiểm:

Trung bình (đối với người được phép vào), Cực cao (khi có Bàn tay tuyết hoặc đối với kẻ xâm lược).

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Man Gia: Man Đồ (Tộc trưởng), Man Đa (Tam thiếu gia), Thạch Võ (Gia lão khác họ), Đội quân cổ sư canh phòng
  • Bộ Tộc Lệ Thuộc: Các bộ lạc nhỏ xin trú ẩn, nô lệ và dân chúng thuộc các tộc bị Man gia chiếm đoạt.

Dòng thời gian chi tiết

Sự trỗi dậy của Man gia tại Hồng Viêm cốc

Nhờ nắm giữ ổ địa hỏa quý giá này, Man gia từ một thế lực nhỏ đã nhanh chóng khuếch trương thành gia tộc cỡ lớn tại Bắc Nguyên. Tộc trưởng Man Đồ đã cho xây dựng hệ thống phòng ngự kiên cố tại miệng cốc, biến nơi đây thành một pháo đài bất khả xâm phạm đối với các bộ tộc không có địa hỏa. Năng lượng địa nhiệt được tận dụng tối đa để nuôi dưỡng trâu bò, chăn sóc cổ trùng và tạo ra môi trường luyện cổ ưu việt hơn hẳn các vùng thảo nguyên trống trải.

Quyền kiểm soát Hồng Viêm cốc giúp Man gia nắm giữ mạch sống của các bộ tộc lân cận, buộc họ phải phục tùng nếu muốn sống sót qua mùa đông.

Công cụ thôn tính và ép hôn Cát gia

Khi trận bão tuyết mười năm một lần cận kề, Man gia đã sử dụng quyền cư trú tại Hồng Viêm cốc để gây áp lực lên Cát gia. Man Đa, con trai thứ ba của tộc trưởng, đã cầu hôn Cát Dao nhằm biến Cát gia thành một phần của Man gia dưới danh nghĩa thông gia. Lão tộc trưởng Cát gia ban đầu đã chấp nhận hy sinh con gái để đổi lấy một chỗ đứng trong cốc nhằm bảo toàn huyết mạch bộ tộc trước thiên tai.

Tuy nhiên, dã tâm chiếm đoạt trắng trợn của Man gia đã khiến Cát gia cảnh giác và tìm cách trì hoãn cuộc giao dịch chính trị này.

Sự từ bỏ của Cát gia và mưu đồ ám hại

Sau khi Cát Dao đào hôn và Thường Sơn Âm (Phương Nguyên giả danh) xuất hiện, Cát gia đã thay đổi chiến lược, quyết định di cư đến đại hội anh hùng thay vì vào Hồng Viêm cốc. Man Đồ và Man Đa vô cùng tức giận khi mất đi miếng mồi ngon, đã dùng danh nghĩa mời tiệc tại cốc để thám thính và đe dọa cha con Cát gia. Dù bề ngoài niềm nở xưng huynh gọi đệ với Lang Vương, Man gia vẫn âm thầm điều động vạn sói và gia lão để truy sát Cát gia khi họ vừa rời khỏi phạm vi ảnh hưởng của cốc.

Hành động này cho thấy Hồng Viêm cốc không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là cái bẫy chính trị mà Man gia dùng để kìm kẹp các đối thủ.

Thiên tai Bàn tay tuyết tấn công

Trong giai đoạn cao điểm của bão tuyết, Hồng Viêm cốc bất ngờ gặp phải hiện tượng 'Bàn tay tuyết' cực kỳ nguy hiểm do địa linh hoặc quy luật thiên địa kích hoạt. Những bàn tay tuyết khổng lồ từ trên trời lao xuống, xé nát các nguyên tuyền và tấn công trực diện vào các vị trí trọng yếu trong cốc. Thạch Võ và các cổ sư canh giữ đã vô cùng hoảng loạn khi chứng kiến sức mạnh hủy diệt của thiên tai này, thứ có thể bóp nát cả cổ trùng ngũ chuyển.

Sự xuất hiện của Bàn tay tuyết báo hiệu rằng sự bảo vệ của địa hỏa tại Hồng Viêm cốc đang bị lung lay dữ dội trước sức mạnh của đại bão tuyết.

Sự suy thoái địa nhiệt và nỗ lực cứu vãn

Tại thời điểm mới nhất, mạch dung nham bên dưới Hồng Viêm cốc có dấu hiệu cạn kiệt và giảm nhiệt độ một cách bất thường, trái ngược hoàn toàn với lịch sử của cốc. Nhiều nguyên tuyền quan trọng như nguyên tuyền chữ Đinh đã khô cạn, buộc Man Đồ phải đau lòng sử dụng đến cổ Trứng Suối ngũ chuyển quý giá để tái tạo nguồn tài nguyên. Man gia đang phải nỗ lực phong tỏa tin tức về sự suy yếu của địa hỏa để tránh lòng người dao động và ngăn chặn các bộ tộc khác nổi dậy.

Tình trạng lạnh lẽo dần xâm chiếm Hồng Viêm cốc khiến nơi này không còn là thiên đường an toàn tuyệt đối như trước.