Cóc Bối Sơn là một loại cổ trùng Tam chuyển quý hiếm với hình thái vô cùng đặc trưng là một con cóc khổng lồ cõng trên lưng một ngọn núi đá. Thân hình của nó to lớn hơn cả voi ma mút, bao phủ bởi lớp da màu nâu xanh rêu phong và bốn chi cực kỳ mạnh mẽ. Điểm nhấn lớn nhất chính là ngọn núi đá hàng thật cao khoảng nửa trượng ngự trị trên lưng, nơi có cả cỏ cây và rêu xanh sinh trưởng.
Trong chiến đấu, nó đóng vai trò như một thành lũy sống với khả năng phòng ngự kiên cố và đòn tấn công 'Thái sơn áp đỉnh' đầy uy lực. Tuy sở hữu sức nặng và khả năng gây chấn động mặt đất kinh người, nhược điểm chí mạng của nó là tốc độ di chuyển chậm chạp và vụng về. Để phát huy tối đa sức mạnh, chủ nhân thường phải kết hợp nó với các loại cổ trùng dịch chuyển như cổ Di Hình.
Hiện tại, thực thể này đã bị Phương Nguyên đánh chết trong một trận chiến khốc liệt tại diễn võ trường.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Đã bị tiêu diệt
Vai trò: Vũ khí (Cổ trùng)
Xuất thân: Nguồn truyền thừa cổ thụ Thượng cổ, lưu truyền qua các phiên đấu giá hội tại Nam Cương.
Địa điểm: Diễn võ trường nội thành Thương gia thành.
Phẩm cấp: Tam chuyển (Rank 3)
Trạng thái: Đã bị phá hủy hoàn toàn
Cấu trúc: Thân hình to lớn hơn voi ma mút, bụng to, bốn chi mạnh mẽ, lưng cõng một ngọn núi đá thật cao nửa trượng có cây cỏ sinh trưởng.
Hiệu ứng: Kích phát trạng thái phòng ngự tối đa, tạo ra lực va chạm khủng khiếp dựa trên trọng lượng cơ thể.
Yêu cầu: Cổ sư Tam chuyển, tiêu hao chân nguyên đáng kể khi thực hiện các cú nhảy áp đỉnh.
Sức mạnh: Có khả năng đè nát đối thủ trong nháy mắt, gây thương hại diện rộng và tạo ra áp lực tâm lý cực lớn nhờ kích thước khổng lồ.
Chủ sở hữu: Lý Hảo (Đã chết)
Năng Lực
Khả Năng
- Kỹ Năng Chiến Đấu: Thái sơn áp đỉnh (nhảy cao rồi ép xuống), Chấn động mặt đất (tạo địa chấn diện rộng), Phòng ngự thành lũy (chịu đòn cực tốt)
- Phối Hợp Chiến Thuật: Di hình hoán vị (kết hợp với cổ Di Hình để dịch chuyển tức thời)
Thông số khác
Điều kiện sử dụng:
Cần có không gian rộng (như diễn võ trường) để phát huy đòn nhảy; cần phối hợp với cổ phụ trợ di động để bù đắp sự chậm chạp.
Lợi và hại:
Ưu điểm: Công thủ toàn diện, sức bền cao, trọng lượng lớn khó bị đánh bay
Nhược điểm: Di chuyển vụng về, tốc độ chậm, dễ bị các cổ sư linh hoạt khắc chế nếu không có cổ dịch chuyển hỗ trợ.
Chất liệu:
Linh khí núi đá nguyên sơ, khí hồn thủy sinh, lớp vỏ cứng chống va đập.
Dòng thời gian chi tiết
Nguồn gốc và sự lưu truyền
Cóc Bối Sơn vốn xuất phát từ nguồn truyền thừa cổ thụ thời Thượng cổ, mang trong mình linh khí của núi đá nguyên sơ và khí hồn thủy sinh. Trải qua hàng ngàn năm, loại cổ trùng này thường xuyên xuất hiện tại các buổi đấu giá đỉnh cao ở khu vực Nam Cương như một món hàng trấn bảo. Do yêu cầu về chân nguyên và cách thức nuôi dưỡng đặc thù, nó đã qua tay nhiều cổ sư trước khi trở nên nổi tiếng.
Hình thái cõng núi của nó không chỉ là biểu tượng của sức nặng mà còn là minh chứng cho sự kiên cố của một cổ trùng phòng thủ hạng nặng. Đây được coi là một trong những cổ trùng hiếm gặp có khả năng biến hình thể thành một công sự chiến đấu di động.
Gia nhập tay Lý Hảo
Sau khi gặp bình cảnh trong việc tu luyện lực đạo, cổ sư Lý Hảo đã quyết định thay đổi hoàn toàn hệ thống cổ trùng của mình sang hướng phụ trợ và phòng ngự. Gã đã dốc hết tài sản, bán đi gần như toàn bộ cổ trùng cũ để đấu giá thành công Cóc Bối Sơn tại một phiên đấu giá lớn. Lý Hảo đã dành nhiều tâm huyết và tài lực để bồi dưỡng con cóc này, biến nó thành át chủ bài giúp gã tung hoành tại diễn võ trường Thương gia thành.
Sự kết hợp giữa Cóc Bối Sơn và cổ Di Hình đã tạo nên một chiến thuật đổi vị trí cực kỳ khó chịu, giúp Lý Hảo đạt được chuỗi thắng ấn tượng. Con cóc lúc này không chỉ là vũ khí mà còn là tấm khiên bảo mạng vững chắc nhất của gã.
Đại chiến tại diễn võ trường
Trong trận quyết đấu với Phương Nguyên tại nội thành thứ tư, Cóc Bối Sơn đã được triệu hoán để đối đầu với sức mạnh cuồng bạo của một lực tu chân chính. Ngay từ đầu trận, nó đã thể hiện uy lực bằng những cú nhảy 'Thái sơn áp đỉnh' khiến toàn bộ diễn võ trường rung chuyển như động đất. Lý Hảo liên tục sử dụng cổ Di Hình để hoán đổi vị trí, khiến Phương Nguyên nhiều lần suýt bị sức nặng của ngọn núi trên lưng cóc đè bẹp.
Tuy nhiên, Phương Nguyên đã nhận ra nhược điểm tốc độ của nó và quyết định tập trung toàn lực tấn công vào con cổ trùng khổng lồ này thay vì tấn công chủ nhân. Những cú đấm mang theo hư ảnh thú lực của Phương Nguyên đã bắt đầu bào mòn lớp phòng ngự kiên cố của Cóc Bối Sơn.
Sự hủy diệt cuối cùng
Trận chiến kéo dài khiến Cóc Bối Sơn rơi vào tình trạng quá tải dưới những đòn công kích dồn dập như mưa rào từ cổ Toàn Lực Ứng Phó của Phương Nguyên. Dù có khả năng phòng ngự vượt trội, nhưng trước sức mạnh của các hư ảnh Sơn Trư, Tông Hùng và Ngạc Ngư, lớp da rêu xanh của nó bắt đầu nứt vỡ và thổ huyết. Lý Hảo dù cố gắng trị liệu nhưng không thể ngăn cản được đà tàn phá, khiến Cóc Bối Sơn dần kiệt sức và mất đi khả năng phản kháng.
Cuối cùng, dưới áp lực công kích không ngừng nghỉ và bền bỉ của Phương Nguyên, con cóc khổng lồ đã gục ngã và tử vong ngay trên sàn đấu. Cái chết của Cóc Bối Sơn cũng đánh dấu sự thất bại thảm hại của Lý Hảo, khiến gã mất đi tài sản quý giá nhất và dẫn đến cái chết của chính mình sau đó.